PHẦN 1 (Tiếp theo).
Bố tôi là một người mà toàn bộ kí ức tuổi thơ của tôi với Bố là hình ảnh hai chân bố thò ra từ gác xép. Ngày nào đi học về cũng thấy Bố tôi bền bỉ nằm đó trong bộ đồ ngủ xem tivi, không biết phim gì mà dài đến mười mấy năm thế nhỉ? Các bác gái ở chợ hay bảo bố là một người nghệ sĩ, diễn viên tài năng và gạo cội, nhà nhà ai cũng biết thế nhưng lại sống giản dị và hiền lành. Không biết bố có hiền không nhưng mà thường khi tôi bị mẹ đánh, Bố tôi chỉ đóng cửa ra ngoài ban công hút thuốc nên chắc là lành thật.
Nếu kí ức trong tôi về mẹ là hình ảnh người nhạc trưởng khua đũa chỉ huy dàn nhạc giao hưởng, Bố tôi sẽ là khán giả trung thành nhất.
Có một thứ về Bố tôi rất hay, đó là bố tôi đưa từ con gái rượu lên một tầm cao mới. Tôi được nghe kể lại là từ hồi chín tháng tuổi, tôi được uống bia với bố mỗi bữa cơm. Chín tháng tuổi, đứng trong xe tập đi, mồm đầy bọt trắng. Sau này, tất cả những kỷ niệm mà tôi nhớ về tôi và Bố tôi, sau này nữa là Anh tôi, là khi chúng tôi đang quá chén với nhau, và chúng tôi nói những chuyện thật lòng, mà không hiểu sao nó lặn mất tăm mất hút lúc đang tỉnh.
Nhà tôi ngày xưa, giàu nhất nhì Hà Nội. Giàu thế nào thì tôi bé quá không hiểu, nhưng hay được nghe kể là riêng tiền đóng bỉm một ngày vào năm 1994 cũng hết một đống tiền. Tôi chẳng thiếu gì cả, và tôi biết cách sử dụng điều đó. Ở trường mầm non có con búp bê mà ai cũng thích, ai cũng tranh dành để chơi, tôi mua hai con giống hệt về để ở nhà, thỉnh thoảng giờ ăn cơm bày lên ngồi cạnh cho đỡ trống. Tôi không có bạn bè, tôi mua cả chúng nó luôn. Thỉnh thoảng tôi hay cho mấy đứa cùng lớp bút chì Nhật Bản, truyện tranh nguyên bộ để giờ ra chơi có đứa chơi cùng.
Có một năm, trung thu hồi sáu tuổi, tôi đi biểu diễn múa về, trời đã tối nên không được đi ra Hàng Mã nữa. Nghe thì chẳng có gì, mà sao hồi đấy tôi đau khổ thế, cứ nghĩ mãi là "đi làm" cả năm rồi có mỗi một ngày thiếu nhi cũng không được chơi. Ở phường có tổ chức tôi cũng không giám xin, bố mẹ mà nghe tôi muốn chơi với "con nhà mất dạy" là cho ăn đòn ngay. Tôi chờ đến lúc bố mẹ đi ngủ, ngồi dậy khóc cho đỡ tức. Lúc ấy, tôi nghe thấy tiếng trống kèn, nhìn ra ban công thì thấy một đoàn múa lân đi qua. Tôi mở của leo ra ngoài gọi thì không ai trả lời, và tôi không muốn đoàn múa lân đi một tí nào cả. Bỗng dưng lúc đấy tôi thấy tôi một mình đến đáng sợ, tôi muốn có ai đó ở lại với tôi. Đoàn múa lân nhận tiền của hàng xóm, cứ đi xa dần. Thế là tôi bèn rón rén đi vào phòng, mở tủ, lấy cái hộp mà tôi giữ tiền để dành, chạy ra, và bắt đầu thả tiền từ ban công tầng hai xuống. Lân với ông Địa thấy mưa tiền thì rõ ràng giật mình xong múa loạn xạ, tôi thì cứ thấy ngơi lúc nào lại thả thêm tiền xuống và kêu : "Đừng đi, đừng đi mà." Ngủ quên béng đi lúc nào không biết , sáng hôm sau khi chuông báo thức đi học kêu, tôi vẫn ngồi bó gối ở ban công, mũi tắt nghẹt, những tờ tiền một, hai nghìn vò nát trong tay.
.
------------------------------> còn tiếp.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro