Chương 5: Cục cưng anh vào đây...
Tay cậu bị kéo phủ lên thứ nóng cứng kia, tỉ mỉ xoa nắn từ đỉnh xuống dưới.
Người cậu bị đối phương đè lên trên ghế sô pha, thắt lưng bị bóp lấy, mông nâng lên, mở hai chân quấn lấy eo anh.
Gia Thụy vô cùng khẩn trương, động tác lên xuống trong tay trở nên gấp rút hơn.
Dương Huy Tường nhào nặn xoa nắn cặp mông vừa trắng vừa vểnh của cậu. Da thịt trắng nõn non mềm, bóp một cái liền để lại dấu hồng hồng. Gia Thụy mẫn cảm đến nỗi mông bị sờ mấy cái, người đã mềm nhũn. 'Tuốt gậy' cho người khác mà bản thân lại rên rỉ thành tiếng.
Dương Huy Tường mím miệng không nói, móc ra một tuýp dầu bôi trơn không biết lấy từ đâu ra. Gia Thụy không kịp chú ý tuýp bôi trơn kia từ chỗ nào trồi lên, mông đã bị vỗ một phát thật kêu.
"Vểnh mông lên chút nữa để anh nhìn cho rõ coi."
"Ô..." Gia Thụy bất ngờ bị đánh, đau đến nức nở thành tiếng. Cậu nhìn khuôn mặt nghiêm khắc của đối phương liền bị dọa sợ cho nín nghẹn.
Gia Thụy căng thẳng đến nỗi hô hấp dồn dập rối loạn. Cậu bám vào cổ Dương Huy Tường, không biết đối phương đang làm gì, chỉ có thể cảm giác mông mình bị tách ra, có ngón tay thoa đầy dầu trơn đưa vào, vuốt ve khe hở giữa hai cánh mông.
"Ừm..." Gia Thụy nhịn không được, hừ một tiếng.
Ngón tay Dương Huy Tường còn chưa cắm vào trong hậu huyệt, chỉ là cọ quẹt tiền diễn đã khiến cho thân thể non nớt của cậu chịu không nổi.
Cổ anh bị hơi thở nóng ấm của cậu liên tục phả vào, dần nóng lên. Dương Huy Tường thở hổn hển, cắn răng, ngón tay tiến càng gần đến hậu huyệt của cậu.
Gia Thụy há miệng thở dốc, càng cố sức bấu víu lấy người đàn ông phía trên, dường như sợ bản thân chịu không nổi mà rớt xuống. Cậu cũng không biết việc này lại đem lại cảm giác vui thích như vậy. Mông cậu bị đè ra hết xoa rồi nắn, eo muốn nhũn ra, mặt sau cũng nhồn nhột khó chịu.
Phần thân dưới không kiềm được khẽ đong đưa hùa theo cử động ngón tay của đối phương.
"Hơ..." lúc ngón tay đầu tiên kia cắm vào trong cậu, Gia Thụy thoáng cau mày.
Cậu cũng không thấy quá khó chịu, bôi trơn đầy đủ, đối phương cũng sờ nắn cậu đủ lâu.
Nhưng dù sao đây cũng là lần đầu cơ thể có dị vật xâm nhập, Gia Thụy vẫn cảm thấy có chút không thích ứng. Hai đùi đang mở rộng chợt căng thẳng, mông co rút, kẹp chặt ngón tay đã đi vào non nửa.
Ngón tay Dương Huy Tường thoáng dừng lại, trên trán lấm tấm mồ hôi, anh cúi đầu hỏi người đang cau mày mím môi phía dưới: "Em chịu được không?"
Gia Thụy khẽ cảm thụ cơ thể bản thân, nhẹ gật đầu, mặt vẫn đỏ bừng, có vẻ choáng váng: "Được, được rồi...". Dương Huy Tường liền tiếp tục đẩy vào sâu hơn. Có điều động tác anh không còn thong thả như trước nữa. Anh vạch mông Gia Thụy ra một chút, hậu huyệt của cậu vẫn đang kẹp thật chặt ngón tay của anh, khiến anh có muốn tiến vào thêm cũng khó.
"Thả lỏng một chút." Dương Huy Tường nói.
Ngực Gia Thụy phập phồng lên xuống, cậu thở dốc không ngừng, tay chân ngược lại cứng ngắc, cậu luống cuống đáp lại: "Làm, làm sao thả lỏng..."
"Hít vào thở ra theo nhịp, đùi đừng kéo căng quá, mông cũng đừng thít lại." Anh vừa nói, vừa dùng một tay vuốt ve lên xuống bắp đùi người trước mặt, chẳng buồn che giấu dục vọng vốn bị áp chế từ đầu nữa: "Em thả lỏng để anh tiến vào. Vào trong rồi, anh sẽ làm cho em bắn ra, khiến cho em cầu xin anh cho em nhiều hơn nữa... muốn không?"
Gia Thụy bị lời nói của đối phương làm cho mặt đỏ tới mang tai, tim đập thình thịch. Cậu có thể cảm nhận được cử động ngắc ngứ của đối phương bên trong cơ thể mình, từng lớp từng lớp mài mòn sự phòng bị trong lòng cậu.
Gia Thụy nhắm mắt, mũi hít lấy từng hơi nóng bỏng, cậu ôm lấy vai người đàn ông trước mặt, há miệng thở gấp. Ngón tay kia lại từng chút tiến sâu vào, anh cúi đầu ngậm lấy môi cậu, đem phiến môi khẽ hở kia cùng nước bọt của đối phương nuốt hết vào bụng.
Đến khi cơ thể có thể chứa được ba ngón tay, đôi mày đang cau lại của Gia Thụy cũng dần thả lỏng. Hậu huyệt đã bị khuếch trương rất nhiều, dù cảm thấy hơi khó chịu vẫn không đến mức quá sức chịu đựng của cậu.
Có điều Gia Thụy bị đối phương dùng tay cọ tới cọ lui đến độ mù mờ, ách, không phải dùng cái thứ kia đâm vào sẽ tốt hơn nhiều sao? Cậu vẫn chưa thấy làm như vậy thì thoải mái chỗ nào...
"Á... ư..." Cơ thể Gia Thụy đột nhiên khẽ run rẩy, cậu ngước cổ lên, rên thành tiếng.
Dương Huy Tường cau mày, từng chút từng chút một tiếp tục đâm vào. Gia Thụy như muốn nhảy nhổm, ôm cổ anh, trong miệng rên rỉ không ngừng: "A... chỗ đó... ừm... hơ..."
"Thích sao?" Anh ghé vào tai cậu hỏi.
Cảm giác tê dại truyền đến từ chỗ bị đâm kia lan khắp cơ thể Gia Thụy, dư âm mãnh liệt khiến người cậu co quắp. Ánh mắt cậu toát vẻ mờ mịt, giọng run run, gật đầu: "Ừm...". Ý thức của Gia Thụy bị khoái cảm làm cho mơ hồ, cậu liếm môi, ôm lấy người trước mặt cọ lên cọ xuống: "Còn muốn..."
"Bé ngoan, sẽ cho em ngay."
Dương Huy Tường nói xong ngược lại rút mấy ngón tay từ trong cơ thể cậu ra. Gia Thụy theo bản năng co rút mông một cái cũng không kịp giữ lại, vẻ mặt hơi mất mát nhìn xuống dưới liền thấy cái thứ vừa nóng vừa cứng của đối phương đang để trước miệng huyệt của cậu.
Hơi thở Gia Thụy thoáng gấp gáp, Dương Huy Tường trầm giọng hô một tiếng: "Cục cưng, anh vào đây."
"Ưm a..." Gia Thụy từ từ mở to mắt, ngón tay bấu chặt vào bả vai người đàn ông trước mặt. Cậu có thể cảm nhận được cái thứ vừa to vừa nóng kia chen vào giữa những lớp tường thịt đang co rúc trong cơ thể cậu. Từng chút từng chút cường ngạnh xâm chiếm, không cho phép chống cự, Gia Thụy cứ như vậy mà bị đối phương hoàn toàn chiếm hữu.
Trong nháy mắt, từ thân thể đến chỗ sâu nhất trong tâm hồn cậu đều nảy sinh một loại ý niệm thuần phục kì lạ đối với người đàn ông trước mắt.
A, cậu đã thuộc về anh rồi.
Ý nghĩ này lướt qua đầu Gia Thụy, khiến cậu ôm Dương Huy Tường càng chặt thêm.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro