Chap 32
Kiểu ngủ cũng không chịu được ý ^^ Ân Ân đang ngủ ngon thì lão Gia Nhĩ dâm dê sang lọ mọ =)))
--------------------------------------------
Nghi Ân đang mơ mơ màng màng tiến vào mộng đẹp, cậu dường như mơ thấy có một người đàn ông đi tới bên cạnh mình, rồi khẽ hôn lên gương mặt cậu, môi cậu, cổ cậu, rồi xuống chút nưã. Cơ thể cậu như nóng lên, theo bản năng tự nhiên đáp lại hắn, oái, cậu đang làm gì vậy, chẳng lẽ là ảo ảnh ???
Đột nhiên cậu mở mắt, nhìn thấy trước mắt chính là gương mặt cuả Vương Gia Nhĩ , hắn cứ như vậy kề sát vào cơ thể cuả cậu, tiếp đến quần áo cuả cậu hoàn toàn bị hắn cởi bỏ, vậy rõ ràng ban nãy không phải là do cậu nằm mơ.
"Gia Nhĩ , đã trễ thế này rồi, anh, anh lại sang phòng em làm gì vậy?" Nghi Ân bối rối khẽ nói.
"Hư" Vương Gia Nhĩ cũng không trả lời cậu, hắn tiếp tục những hành động khiêu khích cuả mình, hắn nhớ cơ thể...cậu...Còn có cả nhớ cậu....
Nghi Ân không hề có ý muốn phản kháng, thế nhưng cậu phải thưà nhận, Vương Gia Nhĩ chính là cao thủ, cao thủ cuả sự khiêu khích, tán tỉnh. Cậu rõ ràng vẫn đáp trả nụ hôn cuả hắn, đáp trả lại những khiêu khích cuả hắn, rồi tất cả mọi thứ sau đó đúng là cậu không thể khống chế được nữa, cả hai nỗ lực vận động, suốt một điêm triền miên trong phòng...
Sáng sớm Nghi Ân thức dậy trước, nhìn sang bên cạnh chính là Vương Gia Nhĩ, cậu hạnh phúc mà nhoẻn miệng cười, nhẹ nhàng rúc đầu vào trong lòng hắn, lại chìm vào giấc ngủ.
Một lát sau, hắn mở mắt, nhìn vào đồng hồ, cũng giống như thường ngày, đến giờ phải đi làm rồi...Nhìn sang người bên cạnh, cậu vẫn còn đang ngủ, hẳn là do quá mệt mỏi rồi. Hắn đứng dậy, sau đó từ phòng vệ sinh truyền ra tiếng nước chảy, tiếng dao cạo râu, rồi lại quay trở về phòng thay quần áo.
Ngày hôm nay để Nghi Ân nghỉ ngơi một hôm, cậu đã quá mệt mỏi rồi.
Vương Gia Nhĩ vưà ăn điểm tâm, vưà nghĩ đến Nghi Ân , khoé miệng hơi cong lên.
"Cậu chủ, tâm tình cuả cậu ngày hôm nay thật tốt nha." Bác Lee nói.
Vương Gia Nhĩ như run lên, "Bác Lee, tâm tình cuả tôi, chẳng phải mỗi ngày đều giống nhau sao. Được rồi, còn Ân Ân ... Hẳn là rất mệt mỏi rồi, không nên đánh thức em ấy dậy, cứ để em ấy tiếp tục ngủ đi, tôi đi trước."
Bác Lee gật đầu, mỉm cười nhìn Vương Gia Nhĩ rời khỏi cưả, sau đó ngẩng đầu nhìn lên trên lầu.
Chờ cho đến lúc Nghi Ân mở mắt dậy lần nưã, người bên cạnh đã không còn thấy hình dáng, trên giường trống trơn, trong lòng thoáng chốc lại nảy sinh chút mất mát.
Tuỳ tiện chọn đại một bộ đồ ở nhà mặc lên người, Nghi Ân đi xuống lầu, Bác Lee vẫn đang chờ cậu tại phòng khách, dáng vẻ như đã biết là cậu đã thức khuya.
"Cậu Nghi Ân , còn sớm mà." Bác Lee dáng vẻ tươi cười nói.
"Bác Lee, gọi Ân Ân thôi, đừng goị là Cậu Nghi Ân mà, bơỉ vì....thế này...Con sẽ cảm thấy..." Gương mặt Nghi Ân hơi ửng hồng, thoáng chốc bị người khác gọi như cậu chủ, dù sao cũng khiến cậu cảm thấy có chút kỳ quái mà mà xấu hổ, thẹn thùng.
"Được rồi, vậy thì Ân Ân , dùng điểm tâm đi." Bác Lee mỉm cười hoà nhã, dịu dàng.
Nghi Ân vưà ăn điểm tâm, vưà nghĩ đến chuyện gì đó, sau đó liền quay sang Bác Lee, hỏi "Chuyện này, Bác Lee ..... Gia Nhĩ anh ấy đi đi làm chưa?" Tự dưng hỏi vấn đề này, cậu nghĩ cậu hẳn là cậu đang hỏi một câu rất ngu xuẩn, rõ ràng là đã đến giờ đi làm rồi, lại còn hỏi Bác Lee để làm gì chứ.
"Đúng vậy, cậu chủ nói cháu hẳn là rất mệt mỏi rồi, nên không đánh thức cháu. Muốn cho cháu nghỉ ngơi nguyên một ngày hôm nay." Bác Lee đáp lời.
" Ớ" Nghi Ân xấu hổ gật đầu, ăn điểm tâm, rồi đi ra vườn hoa. Bên trong vườn hoa là một cái xích đu, có thể chưá được hai người cùng nhau ngồi trên đó, từ khi còn bé, cậu đã bắt đầu yêu thích việc ngồi lên những chiếc xích đu này, chỉ là đã lâu rồi không được ngồi lên đó nưã.
Ngôì ở trên bàn xích đu, Nghi Ân nghe từ phiá sau vang lên tiếng bước chân, cậu liền quay đầu lại.
"Bác Lee, bác có phải là...có phải là có chuyện muốn nói với cháu không?" Nghi Ân dò hỏi.
Bác Lee gọi tất cả người hầu đi vào bên trong, bây giờ bên trong vườn hoa chỉ còn lại hai người với nhau.
" Ân Ân, cháu hẳn là người yêu cuả cậu chủ phải không? Tuy rằng cậu ấy vẫn chưa nói gì với bác về thân phận cuả cháu, thế nhưng bác là người nhìn thấy cậu chủ lớn lên, bác biết cháu nhất định cùng với những người cuả cậu ấy ở bên ngoài không giống nhau, cho nên cậu ấy mới đem cháu về nhà." Bác Lee nhìn Nghi Ân một chút, rồi đi tới trước mặt cậu, nhìn phong cảnh phiá trước, tiếp tục nói. "Kỳ thực...cậu chủ từ nhỏ đã rất đáng thương, từ lúc còn bé cậu ấy đã mất mẹ. Lão gia tuy rằng cũng rất yêu thương cậu ấy, nhưng dù sao cũng không thể bù đắp hết tình thương cuả mẹ."
"Tính tình cậu chủ căn bản không phải là như thế, cậu ấy thích cười, thích náo nhiệt, là một người thoải mái cởi mở. Lúc cậu chủ đang học đại học, thì có quen một người con gái, cậu chủ rất thích cô ta, cuối cùng cũng cầu hôn với cô ấy. Thế nhưng, ngay đêm trước khi hai người kết hôn, cậu chủ lại phát hiện cô ta đang trên giường cùng người đàn ông khác, cô ta phản bội cậu chủ, chính là bởi người đàn ông kia giàu có hơn so với cậu chủ, gia thế cũng hiển hách danh giá hơn , có thể cho cô ta muốn cuộc sống mà cậu chủ không cho được. Mà khi đó, cậu chủ cũng không phải là không có tiền, Vương gia có công ty cuả riêng mình, thế nhưng, người đàn bà ấy lại ghét bỏ thân phận thấp cuả cậu chủ, không có khả năng giúp cậu đặt chân vào xã hội thượng lưu. Chính là vì nguyên nhân như thế, cô ta bỏ đi . ..Cô ta..cô ta truớc ngày kết hôn đã cùng người đàn ông đó bỏ đi." Bác Lee nức nở nói.
"Mặc kệ cậu chủ có nói như thế nào, cô ta vẫn dứt khoát đi theo người đàn ông kia. Sau hôm đó, cậu chủ một câu một chữ cũng không nói, lại tự nhốt mình trong phòng suốt 2 ngày không bước ra ngoài, chỉ có mượn ruợu giải sầu. Sau hôm đó, cậu chủ thay đổi, trở nên lạnh lùng không gì sánh được, hoa tâm, không tin tưởng vào bất cứ tình nhân nào, lại liên tục thay đổi những tình nhân bên cạnh mình. Nhưng cậu chủ cũng vì tức giận mà phấn đấu, năm năm kể từ thời gian đó, thành lập tập đoàn " Vương Phong" Trải bao bao nhiêu gian khổ, Bác Lee đều nhìn thấy hết, đều là do cậu chủ tự mình xây dựng nên. Từ khi người phụ nữ ấy ra đi, cậu chủ cũng không thật tình với bất kỳ ai nữa , tôi thực sự rất mong có một người tốt cho cậu chủ một tình yêu đích thực, một tình yêu tồn tại qua thời gian, bác nghĩ cháu hẳn là người đó."
Nghi Ân thật không ngờ Bác Lee lại nói với cậu nhiều như vậy, mặc dù cậu thích Vương Gia Nhĩ , thế nhưng nói thật cậu không hiểu rõ hắn một chút nào. Hoá ra, sự hoa tâm cuả hắn là bởi vì không tin vào tình yêu có thật. Dưạ vào những gì Bác Lee nói, bởi vì hắn trước đây bỉ tổn thương quá nhiều mới trở nên lãnh khốc, trở nên hoa tâm, vậy, người phụ nữ đó nhất định là người hắn yêu nhất..nghĩ tới đây, trong lòng Nghi Ân có chút khó chiụ, vậy, những gì trong căn phòng đó đều là...
"Bác Lee, căn phòng mà cháu đang ở..... Những đồ đạc có sẵn bên trong đều là của người con gái kia để lại sao?
Bác Lee quay đầu lại nhìn Nghi Ân mỉm cười, "Cháu đang ghen sao? Nếu như đúng là cháu nghĩ thế, bác có thể nói cháu không cần như vậy nữa, bởi vì cháu là người đầu tiên ở trong căn phòng đó. Bác nghĩ cháu và cậu chủ hiện giờ đã là một, cậu ấy hẳn là đã mang sự tình trước kia nói hết cho cháu nghe rồi chứ. Đồ đạc trong phòng đều là do cậu chủ mua về cho cô ta, lúc đó cậu chủ tươi cười rất hạnh phúc, còn nói là sau khi kết hôn, cũng muốn cho cô ấy giữ lại một căn phòng vĩnh viễn chỉ thuộc về cô ấy. Bác tưởng rằng cô ấy hẳn là sẽ vào ở, nhưng mà không có....Kết quả sau đó lại không như vậy. Nếu hiện giờ cậu chủ đã mang cháu về nhà, điều đó chứng minh địa vị đặc biệt của cháu trong lòng cậu chủ." Bác Lee khẳng định.
"Bác Lee, chuyện kia.... Gia Nhĩ , anh ấy bây giờ vẫn thích người con gái kia sao?" Nghi Ân chua xót hỏi.
"Cô ta đã làm tổn thương cậu chủ như vậy, cậu chủ hận cô ta còn không kịp, vẫn còn yêu thế nào được chứ! Hôm nay có lẽ bác đã nói quá nhiều, chẳng qua là mấy ngày nay bác thấy trên mặt cậu chủ có lại dáng vẻ tươi cười hạnh phúc, tuy rằng chỉ là nhất thời, nhưng bác biết đó là cháu mang đến cho cậu ấy, cám ơn cháu, Ân Ân. Bác còn có chuyện phải làm, bác đi trước đây." Bác Lee không đợi Nghi Ân phản ứng, đã đi trở về phòng.
Nghi Ân nhìn theo Bác Lee, sao trong mắt cậu lại chỉ thấy nước mắt lưng tròng? Xem ra tình cảm của Bác Lee và Vương Gia Nhĩ thực sự rất tốt.
Trong lòng Nghi Ân dấy lên một chút rung động, cậu vốn cho rằng hắn chính là một người như vậy, nhưng thật không ngờ, thì ra hắn cũng có quá khứ bi thảm như vậy. Hiện tại, cậu không rõ cảm giác trong lòng mình là loại cảm giác gì. Là thích hắn, hay thương hại quá khứ của hắn. Bây giờ nhìn vào đồ đạc trong phòng đó lại bất tri bất giác bắt đầu trở nên chướng mắt. Thì ra đều là của người khác, ngay cả căn phòng này cũng vậy, một căn phòng như vậy thật khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.
"Nếu như trên đời có một kẻ ngốc " Di động của Nghi Ân vang lên.
"Alo."
"Em thức dậy rồi sao? Là anh đây." Vương Gia Nhĩ ôn nhu nói.
" Ừ, đã dậy rồi."
Sau đó là trầm mặc, cả hai người đều không nói gì.
"Chuyện đó, sáng sớm nay anh thấy em đã quá mệt mỏi, nên không có đánh thức em, cho em một ngày nghỉ, ngày mai mới bắt đầu đi làm lại."
" Em biết rồi, Bác Lee cũng nói với em rồi. Vậy anh làm việc đi, gặp sau." Nghi Ân cứ rối ren, hỗn loạn như vậy mà cúp điện thoại, hiện tại trong lòng cậu rất rối loạn, không biết nên đối mặt với Vương Gia Nhĩ thế nào. Nhìn tủ quần áo, sau đó cậu thay trang phục thường ngày của mình, rồi ra khỏi nhà.
"Alo, San San à !, hôm nay chúng ra ra ngoài đi dạo phố, có được hay không? Sau đó thì đi ăn cơm, mình đãi, có được hay không?" Nghi Ân nũng nịu nói.
" Ân Ân , cậu cuối cùng cũng gọi điện thoại cho mình rồi, từ sau chuyện bị bắt cóc lần trước, thì không còn gặp nhau nữa. Cuối cùng bây giờ cậu cũng nhớ đến mình!" San San bất mãn nói.
"Hôm nay mình đãi cậu, cậu đi với mình đi, có được hay không ?
"Được rồi được rồi, không đấu lại với cậu rồi, nếu là như vậy, cậu nên chuẩn bị chi đậm đi! Mình phải ăn cho cậu mạt luôn! Nếu là cậu muốn đãi, mình sẽ ăn ngon một chút. Hà hà..." San San cười nói.
"Được mau ra đây, mình còn muốn tìm cậu nhờ chút việc."
"Làm sao vậy, Vương đại Tổng giám đốc kia lại xảy ra chuyện sao?"
"Nói qua điện thoại không tiện, hay để lúc gặp nhau rồi hãy nói đi!" Nghi Ân nói.
"Được rồi, vậy cậu chờ mình, mình lập tức đến chỗ cậu."
—-
" San San , cậu đã đến rồi, mình ở đây." Nghi Ân ngồi tại chỗ gọi lớn.
" San San , cậu tới thật sớm nha!" San San bước đến.
" Cậu muốn ăn gì vậy? Ăn cơm trước đi, mình đói bụng rồi." Nghi Ân thảm thương như vậy quay sang nói
" Cậu có phải có tâm sự gì hay không hả!" Thấy Nghi Ân trầm mặc dùng thức ăn, không hoạt bát như mọi ngày, San San cảm thấy kỳ quái hỏi.
"Mình...Trong lòng mình cảm thấy khó chịu, sáng nay nghe Bác Lee nhắc tới quá khứ của Gia Nhĩ , thì ra trước đây anh ấy đã từng yêu thích một người con gái, thích đến độ muốn kết hôn với cô ta. Mình sợ...Mình không bằng người con gái ở trong lòng anh ấy. Anh ấy cũng chưa từng đề cập đến quá khứ của anh ấy với mình." Nghi Ân đơn giản mang tất cả mọi việc nói hết với San Sa , liền cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn.
"Thì ra, Vương Gia Nhĩ cũng có quá khứ à ?? Con người đào hoa như vậy mà cũng si tình, thực sự là khiến người ta cảm động. Chỉ có điều là! Người con gái kia cũng thực sự là hơi quá đáng, ham mê hư vinh! Ân Ân, cậu đừng suy nghĩ nhiều quá, mình nghĩ Vương Gia Nhĩ đối xử với cậu rất tốt, anh ta hẳn là thích cậu. Hơn nữa, là người con gái kia đã phản bội anh ta, rời bỏ anh ta, đi cùng với một người đàn ông khác , anh ta sao có thể vẫn còn yêu người con gái kia, anh ta nhất định là bị tổn thương sâu sắc trong lòng, từ đó mới có thể . Mà sự xuất hiện của cậu, mới đem lại cho anh ta chút ấm áp. Giống như là Bác Lee đã nói, anh ta lại có lại khuôn mặt tươi cười. Đây đều là công lao của cậu mà!"
San San dỗ dành nói "Cậu cũng không cần quá để tâm đến những chuyện vụn vặt, thời đại này, có ai mà không có quá khứ chứ! Cậu không thể bởi vì quá khứ mà suy tính thiệt hơn, dù sao, con người vẫn luôn phải nhìn về phía trước! Cố gắng lên!! Ân Ân , mình tin tưởng cậu, cậu nhất định sẽ khiến Vương Gia Nhĩ quên đi quá khứ, sẽ khiến anh ta yêu thêm một lần nữa. Cậu cũng phải tin tưởng, anh ta yêu cậu. Về phần vì sao anh ta không nói qua với cậu, dù sao đó cũng là một vết sẹo mà! Không ai mong muốn khiến cho vết sẹo lại nhức nhối thêm lần nữa, cũng có thể, sau khi anh ta đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, sẽ nói với cậu."
Nghe San San nói xong, trong lòng Nghi Ân nhẹ nhõm hơn, đúng vậy! Dù sao con người cũng luôn vì quá khứ, cậu không thể khư khư giữ lấy quá khứ của Vương Gia Nhĩ không buông, phải nhìn về phía trước. " Cậu nói rất đúng, mình đã biết nên làm thế nào rồi, cám ơn cậu." Nghi Ân mỉm cười "Nhanh ăn cơm đi, mình đói chết rồi!!"
"Bây giờ thì yên tâm rồi, gọi mình ra đây cũng là vì chuyện này. Có phải nếu như không phát sinh chuyện này, cậu vẫn không nhớ tới mình đúng không! Trong lòng chỉ nhớ đến Vương Gia Nhĩ , ôi! Ân Ân , mình thật đáng thương mà! Hu hu..." San San giả vờ khóc lóc nói. "Chúng ta đã là bạn bè mấy năm rồi, so ra vẫn không bằng một Vương Gia Nhĩ, cậu thực sự là kẻ trọng sắc khinh bạn!"
"Ai dà, Không phải đâu, Cậu đừng cười nhạo mình, tha thứ cho mình đi. Sau này mình nhất định thường xuyên tìm cậu ra ngoài! Nhanh ăn đi! Sau khi ăn cơm xong, chúng ta đi dạo phố nha!"
#Au : diễn biến mấy tập nữa Gia Nhĩ cứ ghen tuông suốt :((( toàn làm Ân Ân bị tổn thương à !!!
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro