Chap 80: Em có thể đụng vào bất cứ ai, miễn sao không phải con nhóc đó
Thói quen là một chuỗi hành động lặp lại của con người. Con người thực hiện theo thói quen như là một bản năng bắt buộc.
Jimin cũng là con người, và cậu đã bắt đầu hình thành những thứ có thể gọi là "thói quen". Mỗi ngày kiểm tra hộp thư trên một lần phòng trường hợp để sót một bức thư nào đó. Chuông điện thoại reo là nghe ngay, không để người gọi kịp đổi ý và ngắt máy. Rồi cậu còn biết ngoái đầu nhìn lại thật lâu mỗi khi có ai đó gọi tên mình. Biết nhìn những tia nắng mai đùa nghịch và mường tượng về một cô bé nào đó để rồi lắc đầu xua đuổi. Mọi chuyện đều có nguyên nhân của nó chỉ là con người có đủ dũng cảm để đối diện với nguyên nhân đó hay không mà thôi.
- Lâu rồi không thấy cô bé ấy bám theo cậu.
Jin vỗ vai khi Jimin đang bần thần bên cửa sổ.
- Cậu đang nói Seulgi sao?
Jimin cười xòa nhìn bạn.
- Có lẽ vậy. Tên cô bé là Seulgi à? Sao trông giống...
Jin định thốt ra một cái tên nhưng lại ngập ngừng không dám nói.
- Cô bé ấy là em gái của Yoora
Jimin cười buồn.
- Ra thế. Cậu vẫn chưa quên được sao? Đừng tự hành hạ mình nữa. Sự thật là Yoora đã...
Lại bỏ lửng câu, lúc nào cũng sợ Jimin buồn khi nhắc lại chuyện đã qua.
- Tớ biết. Yoora không thể về bên tớ được nữa.
Jimin quay lưng ngồi xuống chiếc bàn dành riêng cho cậu.
- Đó không phải lỗi của cậu mà.
Jin phân bua.
- Nếu hôm đó tớ không uống đến say xỉn. Nếu không lầm tưởng cô gái phục vụ là Yoora thì đã không nhẫn tâm lướt ngang qua cô ấy một cách tàn nhẫn cùng với cô bồi bàn như vậy. Tớ đâu biết đó là lần cuối cùng, tớ đâu biết đã vô tình làm cô ấy đau để rồi rời xa tớ bởi bàn tay của tử thần.
Giọng Jimin nghèn nghẹn. Những cảnh tượng hãi hùng của đêm định mệnh đó lại hiện về khi cậu đang ở trong trạng thái say xỉn và nhìn thấy cái đèn phòng cấp cứu vụt tắt. Các bác sỹ bước ra với câu nói quá quen thuộc: "Xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức rồi!"
- Không Jimin, nghe tớ nói. Là tại tớ. Nếu hôm đó tớ không gọi cô ấy tới vì thấy cậu say thì cô ấy đã không đến đó làm gì. Nếu cô ấy không đến có lẽ sẽ không phải nhìn thấy và nghe thấy những gì cậu nói với người-bị-tưởng-là-Yoora. Nếu tớ kịp giải thích và kéo cô ấy lại, không để cô ấy chạy đi trong tâm trạng như vậy thì chiếc xe đó đã không có cơ hội đâm vào Yoora.
Jin giải thích.
- Hai người làm gì vậy hả? Đổ lỗi cho nhau là tốt sao? Vui lắm sao? Vậy thì cứ nói tiếp đi, tại người này người kia. Cho dù các cậu có nhận lỗi hết về mình thì Yoora sẽ sống lại sao?
Jungkook đứng ở cửa ra vào, lặng lẽ nghe hết câu chuyện từ nãy giờ.
- Quá khứ vẫn chỉ là quá khứ. Hãy sống vì hiện tại và tương lai.
Suga ra dáng một nhà triết học rồi bỗng nghiêm giọng
- Giải tán, ai về bàn nấy nào. Chẳng phải trước giờ chúng ta đã sống rất vui vẻ hay sao? Chiều nay phải làm một trận để lấy lại tinh thần anh em nào.
- Trận gì?
Jimin nhíu mày khó hiểu.
- Ý, nói nhầm, ở đây toàn người có gia đình cả, vậy mà lại định rủ mấy người này qua đêm ở ngoài. Vợ mấy người đến tìm ta đây không có gì để trả.
Jin chêm vào một câu châm chọc nhưng hậu quả là nhận nguyên ba cuốn sách phang vào đầu. Tội nghiệp ghê! Có lòng tốt muốn khuấy đọng không khí mà.
**********
- Yeri, có người cần gặp bạn đấy!
Nhỏ lớp trưởng chạy đến bàn Yeri thông báo.
Lạ nhỉ? Ai lại muốn gặp mình cơ chứ? Chắc lại là cái tên chồng hắc ám. Cô bước ra phía ngoài hành lang vắng ngắt.
- Bạn đến rồi à?
Eunbi bước lại gần Yeri. Vẻ mặt phờ phệt, hai hố mắt sâu hơn và trũng xuống, có lẽ cô nàng đã khóc rất nhiều.
- Có chuyện gì sao? Tôi không nghĩ giữa chúng ta có chuyện...
Yeri chưa kịp nói hết câu thì Eunbi đã cắt ngang.
- Có đấy! Bạn sướng nhỉ? Được sống chung nhà, được làm vợ hợp pháp trên giấy tờ của Jungkook. Bạn làm vậy thì được cái gì? Tiền à? Tôi sẽ cho bạn tiền chỉ cần bạn buông tha và tự động rời khỏi Jungkook.
Mắt Eunbi long lên, chưa bao giờ, Yeri thấy cô nàng đáng sợ như vậy.
Tiền ư? Nếu cần tiền thì việc gì cô phải ký cái hợp đồng quái quỷ đó. Nếu cần thì thì cô cứ làm vợ cả đời của cậu chứ có cần phải chỉ là ba tháng thôi không?
- Bạn xem thường người khác quá rồi đấy! Tôi biết bạn giàu nhưng điều đó không có nghĩa là bạn được quyền chà đạp danh dự và lòng tự trọng của người khác như vậy. Xin bạn cẩn trọng với lời nói của mình.
Yeri nhếch mép rồi bước thẳng về lớp.
- ĐỨNG LẠI!
Eunbi hét lên ra lệnh.
Yeri vẫn cứ đi.
- TÔI BẢO BẠN ĐỨNG LẠI!
Eunbi lặp lại câu lệnh.
- Nếu bạn bảo tôi hãy rời xa Jungkook thì tôi muốn nói với bạn rằng tôi đã thuộc lòng câu nói đó của bạn lâu lắm rồi và hình như tôi nhớ mình cũng đã trả lời bạn rồi đúng không?
Yeri hạ giọng rồi bước thẳng về lớp, mặc ánh mắt hình viên đạn đầy đau khổ của Eunbi cứ chĩa vào cô. Đứng lại một mình trên dãy hành lang vắng, Eunbi cảm thấy tim mình như vỡ ra thành nghìn mãnh. Làm sao một con bé như Yeri mà lại dám nói cô như vậy. Cô là một tiểu thư danh giá, không cho phép ai được lên mặt dạy đời mình trừ anh trai và người yêu. Vậy mà Yeri lại dám giáo huấn cô sao? Yeri là gì cơ chứ? Trong mắt cô, Yeri chẳng là gì cả. Cầm điện thoại trong tay, Eunbi đưa ánh mắt căm phẫn nhìn theo dáng Yeri đang rẽ vào lớp.
"Alo. Eunbi có chuyện gì vậy?"
Giọng Taehyung ở đầu dây bên kia vang lên.
- ........
"Nói gì đi chứ? Anh biết em đang nghe máy mà!"
Cậu bắt đầu mất kiên nhẫn.
- Oppa... Tại sao lại vậy hả oppa?
Eunbi khóc nấc lên làm Taehyung hoảng hốt.
"Có chuyện gì, kể anh nghe!"
- *(&^#%^$@%
Eunbi kể trong làn nước mắt
- Một con nhóc như nó mà dám nói em gái oppa như vậy. Oppa có biết em đau lắm không? Jungkook... cậu ấy đã chọn nó, không phải em. Oppa, oppa có thể giúp em cho nó một bài học giống như lần trước được không?
Eunbi chuyển giọng.
"........"
Đầu dây bên kia im lặng.
- Oppa. Oppa có nghe em nói gì không đấy?
"Anh đang nghe nhưng Eunbi này, em có thể động vào bất kỳ ai miễn sao không phải là con nhóc đó."
Nói rồi Taehyung gập máy mà có cầm tiếp cũng chẳng biết phải nói gì.
Eunbi sửng sốt sau lời nói của anh trai mình. Phải, anh trai cô cũng đã chọn Yeri, không chọn cô!!! Thù hận, đôi mắt một cô nàng 17 tuổi tràn đầy thù hận, cô căm ghét một người con gái đã cướp đi của đời cô hai người con trai quan trọng nhất và bằng mọi giá, Yeri sẽ phải trả giá.
**********
Ở một căn phòng lớn, một chàng trai tựa lưng vào thành ghế, theo đuổi những suy nghĩ của riêng mình. Có thể đối với Taehyung trước đây, em gái là quan trọng nhất. Cậu quyết không để cho ai làm tổn thương em gái mình và người đã lỡ làm em cậu đau thì cũng gián tiếp châm ngòi chiến tranh với cậu. Nhưng với Taehyung của hiện tại, một nửa trái tim dường như đã bị san sẻ cho ai đó, ai đó đang làm em gái cậu đau. Nếu đặt lên bàn cân, cậu không thể nào biết được người nào "nặng ký" hơn trong lòng cậu. Nằm ở giữa hai người con gái, thật khổ! Phải, Jungkook chọn Yeri, không chọn Eunbi, và Yeri, Yeri cũng chọn Jungkook, không hề chọn cậu!!!
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro