Chương 139: Khởi Binh Hỏi Tội

Vương Tuấn Khải chở Tề Hùng đi tới 'cửa hàng Ái Chúng', tức giận hầm hầm đi vào trong cửa hàng, khí thế kia có hơi dọa người, khách ở bên trong cũng nhao nhao rời đi, ngay cả nhân viên bán hàng cũng sợ tới mức không dám đến gần, thậm chí còn tìm chỗ trốn.

Người quản lý cửa hàng nhìn thấy bọn họ khí thế hùng hổ, bộ dạng có vẻ như đi hỏi tội, có chút sợ hãi, nhưng là vì trách nhiệm, anh ta không thể lùi bước, chỉ có thể nhắm mắt đi lên hỏi thăm, "Hai vị tiên sinh, xin hỏi các vị ——"

Người quản lý cửa hàng còn chưa hỏi xong, Vương Tuấn Khải liền rống to, "Gọi Tăng Hải Lâm ra cho tôi."Anh chỉ biết Tăng Hải Lâm ở chỗ này, nếu như thời gian có thể trở lại, thì hôm đó anh sẽ không theo Vương Nguyên tới cửa hàng này, như vậy cũng sẽ không biết cái tên Tăng Hải Lâm đáng ghét.

"Thật xin lỗi , ông chủ của chúng tôi không có ở đây." Người quản lý sợ sệt trả lời.

"Không xong, thật sự chính là hắn ta?" Vương Tuấn Khải nghe người quản lý nói Tăng Hải Lâm không có ở đây, thì trong lòng càng hoài nghi chính là anh ta bắt Vương Nguyên đi .

"Là ai vậy, con nói chính là cái tên Tăng Hải Lâm bắt Nguyên nhi đi sao?" Vương Hùng hỏi Vương Tuấn Khải vẫn đang tức giận.

Cũng khó trách sao lại tức giận như thế, ngừơi mình yêu bị người ta bắt đi rồi, ai mà không tức giận.

"Tăng Hải Lâm là lão đại của một đám lưu manh, trước đó hắn ta lại quấn lấy Nguyên Nguyên không tha, con có chút hoài nghi là hắn ta bắt Nguyên Nguyên đi, bây giờ là giờ làm việc, hắn ta lại không có ở đây, cho nên càng có thể là hắn ta." Vương Tuấn Khải sốt ruột mà giải thích.

Biết là Tăng Hải Lâm thì sao, bây giờ anh vốn tìm không đựơc người, càng không biết anh ta mang Nguyên Nguyên đi đâu.

"Lão đại lưu manh, có lẽ hắn ta vốn cũng không phải là tốt đẹp gì." Dáng vẻ của Vương Hùng có vẻ khinh thường, đối với cái tên gọi là Tăng Hải Lâm thì ấn tượng cực kém.

"Bây giờ con thật sự hi vọng hắn ta là người tốt, tối thiểu như vậy Nguyên Nguyên sẽ an toàn một chút, nếu như hắn ta thật không phải là người tốt, vậy thì hỏng bét." Vương Tuấn Khải vẻ mặt lo lắng, lại nói ra lời châm chọc.

 Nếu như Tăng Hải Lâm ấy là loại tiểu nhân hèn hạ, vậy Nguyên Nguyên chẳng phải là đã xảy ra chuyện sao.  Vương Tuấn Khải không dám nghĩ tiếp, càng nghĩ anh lại càng sợ.

"Bây giờ cậu lập tức gọi điện thoại, gọi ông chủ của các cậu trở về." Vương Hùng ra lệnh cho người quản lý cửa hàng, khí thế kia làm người quản lý sợ tới mức toàn thân phát run.

"Vậy ——" Ngừơi quản lý cửa hàng có chút bối rối.Anh chỉ là một nhân viên nho nhỏ, sao dám đi gọi điện thoại cho ông chủ chứ!

"Không cần." Đang lúc người quản lý bối rối thì Tăng Hải Lâm đi vào.

Vương Tuấn Khải thấy Tăng Hải Lâm đi tới, không nói hai lời liền xông lên, cho anh ta một quyền.

Tăng Hải Lâm không có né tránh, kiên cường ăn một quyền này của Vương Tuấn Khải, ngã xuống đất. Anh biết tại sao Vương Tuấn Khải đánh anh, có lẽ chuyện ngày hôm nay anh ta đã biết, nhất định là tới ra mặt vì Vương Nguyên.

 Vương Tuấn Khải đánh Tăng Hải Lâm một quyền xong, rồi níu lấy quần áo trước ngực anh ta, nhấc cả người anh ta tới, tức giận chất vấn.

"Nguyên Nguyên đâu rồi, mày đem em ấy đi đâu?"

"Nguyên Nguyên còn chưa trở về sao, theo lẽ thường thì bây giờ em ấy đã về đến nhà nữa rồi chứ?" Tăng Hải Lâm nghe Vương Tuấn Khải nói thế nào, cảm thấy rất kỳ quái, cũng bắt đầu hoảng sợ.

"Nói như thế thì thật sự là mày đã bắt Nguyên Nguyên đi, mày là tên khốn kiếp." Vương Tuấn Khải mắng to một tiếng, sau đó đáng vào bụng Tăng Hải Lâm mấy quyền, sau đó đẩy anh ta ngã trên mặt đất, căm tức nhìn anh ta.

"Chuyện không phải như thế, tôi vốn không có cho người bắt Nguyên đi, tất cả chỉ là hiểu lầm, huống chi tôi đã bảo bọn họ thả Nguyên Nguyên." Tăng Hải Lâm ngã trên mặt đất, bị mấy quyền của Vương Tuấn Khải, sau đó cũng nổi giận.

Chuyện vốn không phải là anh làm, tại sao ai cũng cho là anh làm, vậy đối với anh không công bằng.

"Hiểu lầm ư, vậy anh nói xem cái gì mới không phải hiểu lầm, khốn kiếp." Vương Tuấn Khải còn muốn đi đánh Tăng Hải Lâm, nhưng mà lại bị Vương Hùng kéo lại.

"Được rồi, con đánh chết hắn cũng không vô ích, mau trở về xem Nguyên nhi có ở nhà không, bây giờ chuyện quan trọng nhất là Nguyên nhi đựơc bình an, nếu như Nguyên nhi thật sự xảy ra chuyện, không đợi con ra tay, ba liền cho cái tên họ Tăng này tàn phế."

"Đúng, bây giờ con lập tức trở về." Vương Tuấn Khải bừng tỉnh, sau đó vọt ra khỏi cửa hàng.

"Anh nghe đây, mặc kệ như thế nào, tôi sẽ không buông tha Nguyên Nguyên, tôi sẽ cạnh tranh công bằng với anh." Tăng Hải Lâm thấy Vương Tuấn Khải muốn chạy ra ngoài, vì vậy đứng lên, hạ chiến thư với Vương Tuấn Khải.

"Như vậy anh nhất định thua." Vương Tuấn Khải dừng bước lại, đưa lưng về phía Tăng Hải Lâm, dùng giọng nói cực kỳ chắc chắn.

Nguyên Nguyên đối với anh là quyết một lòng, mười năm trước đã vậy, thì mười năm sau vẫn là như vậy, huống chi bọn họ cũng đã có con, chắc chắn cái tên Tăng Hải Lâm này vẫn chưa biết.

"Thắng hay thua, chúng ta thử xem." Tăng Hải Lâm tuyệt không lùi bước.

Đối với đồ mình thích, anh tuyệt đối không dễ dàng mà buông tha.Vương Tuấn Khải không để ý tới Tăng Hải Lâm nữa, nhanh chóng bước đi, tính đi về nhà xem một chút, xem Vương Nguyên đã trở về chưa.

Sau khiVương Tuấn Khải đi, Vương Hùng nhíu mày nhìn Tăng Hải Lâm, "Cậu đang đánh chủ ý vào con dâu tôi sao?"

"Đúng thì sao, huống chi bọn họ còn chưa kết hôn." Tăng Hải Lâm khí khái trả lời Vương Hùng.

"Có khí phách, nhưng mà cái khí phách này của cậu chỉ sợ là lãng phí, cậu có biết chuyện xưa của Vương Nguyên và con trai tôi không, cậu có biết bọn họ yêu đối phương nhiều thế nào không, vậy cậu có biết bọn họ đã có con rồi hay không, tôi cảnh cáo cậu, nếu như cậu dám phá hư hạnh phúc của bọn nó, Vương Hùng tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cậu." Vương Hùng chỉ vào Tăng Hải Lâm, cảnh cáo anh ta.

"Vương Hùng?" Tăng Hải Lâm nghe tên đó, chợt giật mình.

Vương Hùng là lão đại của Vương Anh hội, là người mà hắc bạch lữơng đạo đều sợ, chẳng lẽ là ông ta sao?

"Không sai, tôi chính là Vương Hùng, người mới vừa rồi đánh cậu chính là con trai tôi, Vương Tuấn Khải, cậu biết nó là ai chứ?" Dáng vẻ của Vương Hùng có vẻ ra oai.

Hôm nay tâm tình của ông tốt, tinh thần tốt, cảm thấy cái gì cũng tốt, bởi vì ông và con trai ông hoà nhau rồi, cho nên ông đặc biệt vui vẻ, vui vẻ đến nỗi không muốn dạy dỗ tên Tăng Hải Lâm này.

"Vương Tuấn Khải, Tổng giám đốc Vương  thị." Tăng Hải Lâm càng kinh ngạc hơn.

Khó trách anh cảm thấy người này kiêu ngạo như thế, thì ra là có lai lịch lớn như vậy!

"Không sai, biết mình không so được với con trai tôi đi, mau buông tha đi, đừng khiến cho cuối cùng lại đánh nhau." Vương Hùng châm chọc Tăng Hải Lâm.

"Tôi tin tưởng Nguyên Nguyên không phải là ngừơi ái mộ hư vinh, em ấy không phải bởi vì Vương Tuấn Khải là tổng giám đốc Vương thị mới cùng anh ta ở chung một chỗ , tôi tuyệt đối sẽ không buông tha." Tăng Hải Lâm kinh ngạc một lúc, nhưng vẫn cố lấy dũng khí, kiên quyết không buông tha. Một chút thân phận như vậy mà khiến cho anh buông tha, vậy thì anh cũng quá vô dụng rồi.

"Hội chủ, chúng ta đi thôi, đừng tốn nước miếng với cậu ta nữa, chúng ta cũng biết lòng của Nguyên Nguyên đối với Thiếu chủ, sợ cái gì, nếu như cậu ta dám phá hư Nguyên Nguyên và Thiếu chủ, chúng ta lại dạy dỗ cậu ta cũng không muộn." Bà Lâm cảm thấy còn nói tiếp như vậy nữa cũng không có ý nghĩa gì, còn không bằng để cho sự thật chứng minh tất cả.

"Nói cũng phải, đi thôi." Vương Hùng hưng phấn phụ họa, sau đó cùng bà Lâm rời khỏi.

Tăng Hải Lâm nhìn bóng lưng đi xa của Vương Hùng, trong lòng thề, anh nhất định phải đoạt lấy Vương Nguyên, tuyệt đối sẽ không bởi vì cái dạng này mà liền buông tha .  

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro