Quy Linh 1 - Bỉ Quẻ - 14

14. Dối trá

Nếu thật sự có cái gọi là tiên cảnh, có cái gọi là phàm thế, thì bọn họ nhất định tin tưởng rằng bọn họ đang đứng ở địa phủ. Nơi này tuy mệnh danh là núi tiên nhưng ở đây lại mang theo một hơi lạnh khô héo đến ghê sợ.

Lay cùng với Sehun và Baekhyun đi thắp những ngọn đuốc đặt sẵn trên giá đỡ. Những thứ đó ở đây như thể Lý Thế Dân tin chắc một ngày sẽ có người tìm đến đây. Nếu như vậy thì chẳng phải là đi ngược lại những sắp đặt từ đầu đến cuối của ông ta hay sao. Hay, ông ta là chuẩn bị cho một người từ bên trong đi ra. Nghĩ đến đây, đột nhiên sống lưng JongIn lạnh run lên. Anh vội vã liếc mắt sang những thứ nằm trên mặt đất đang dần được ánh lửa thắp sáng.

"Trời ạ. Đây quả thực là một kho báu."

Sehun phấn khích la lên khi nhìn thấy vô vàn những châu báu, vàng bạc để la liệt trên mặt đất. Ngoài ra còn có rất nhiều sứ thanh hoa và những bình cổ cực lớn. Tất cả mọi người đều bị những thứ trước mặt làm cho ngỡ ngàng không thốt nên lời. Thời đại nhà Đường là thời đại cực thịnh của lịch sử Trung Quốc, nhất là dưới sự trị vì của vị vua anh minh bậc nhất – Lý Thế Dân. Theo như ghi chép của một số người nước ngoài giao thương với nhà Đường thông qua Con đường tơ lụa khi đó, khắp phố xá đều không có một ăn xin, nhân dân ăn ấm mặc no, của cải không biết để đâu cho hết, tơ lụa gấm vóc thượng hạng. Quả thật, những thứ châu báu bên trong mộ thất này là một ví dụ lớn. Sehun không biết tìm được trong đống đồ đặt la liệt trên mặt đất một thanh đao, chém lung tung trong không khí ra vẻ hiệp khách giang hồ. Baekhyun chỉ chăm chăm nghiên cứu hoa văn trên một chiếc bình cổ. Còn JongIn thì quan sát xung quanh, nhìn thấy tượng phật bạch ngọc, cẩn thận cầm nó lên.

Màu sắc và những nét chạm trổ trên đó là không thể nhầm lẫn được. Nó không những xuất hiện trong ảo giác của JongIn, thậm chí ở nhà của anh còn có một tượng phật giống như thế này, tuy rằng lớn hơn một chút nhưng những chi tiết thì không hề khác. Từ nhỏ, JongIn đã thích tìm hiểu những thứ như vậy nên ghi nhớ rất rõ.

Anh cầm tượng phật bạch ngọc, định ngước lên hỏi Lay một điều gì đó nhưng ngay lập tức nuốt lời nói vào bên trong cổ họng. Lay đang bất động nhìn lên phía tòa kim tự tháp thu nhỏ, cùng với Tử Thiên, đôi mắt rất xa xăm. JongIn nhét vội tượng phật vào bên trong balo, định bụng đem về hỏi ông nội, sau đó mới bước đến gần Lay.

"Chuyện gì vậy?"

Lay như bị gọi hồn lại, giật bắn mình lên một cái rồi quay sang nhìn JongIn.

"À không, đang nghĩ, có nghi đường thoát là ở trên đó không?"

JongIn nhìn theo hướng mắt Lay, lẽ nào đường thoát là một kim tự tháp. Sực nhớ lại những gì trong ảo ảnh được thấy, JongIn buột miệng nói.

"Trên đó, có lẽ là quan tài."

Lay gật đầu rồi lấy tay ra hiệu cho Tử Thiên. Cô gái tên Tử Thiên gật đầu hiểu ý rồi bước lên phía trước. Lay quay sang JongIn, nói:

"Tôi cùng Tử Thiên lên kia xem thử. Các người có muốn lên thì lên, không thì ở đây đợi tin, đừng đụng vào những thứ đáng nghi."

"Tôi đi cùng anh."

JongIn nói. Lay gật đầu rồi bước về phía kim tự tháp cùng Tử Thiên. Baekhyun nhìn thấy thế cũng theo ba người lên đó. Chỉ có Sehun vẫn đang nghịch ngợm đống bảo bối, không có một chút chú ý đến bọn họ. Nghĩ lại lên nhiều người quá cũng chật chội, JongIn không nói gì, để Sehun lại ở bên dưới trông chừng cũng được.

Những bậc cầu thang nhìn qua thì rất ít nhưng khi tiến đến gần thì quả thực rất dài. Bọn họ leo một hồi vẫn chỉ lên được nửa đường. Đương đứng lại nghỉ mệt một chút thì JongIn để ý thấy Sehun không còn ở bên dưới nữa, nhưng anh vẫn nghe thấy tiếng lục lọi đống minh khí, có lẽ cậu ta đã tìm thấy một cái gì đó thú vị nên đi mất khỏi tầm mắt thôi. Đang suy nghĩ, đột nhiên JongIn nghe thấy tiếng Lay thấp giọng.

"Có cái gì đó ở trên đó"

"Không phải là quan tài sao?"

Lay nghe JongIn nói, lắc nhẹ đầu.

"Cái này, có thể di chuyển, nó đang chuyển động. Cậu nghĩ quan tài biết chuyển động sao?"

JongIn nghe nói, hàng chân mày thoáng cau lại. Nếu là một vật sống, nó có thể là gì? Quỷ cát? Khổng nhện? Hay thứ động đậy trong quan tài kia. Ai nấy đều nắm cây súng bên cạnh sườn của mình, đề phòng mọi thứ bất trắc có thể xảy ra. Sau đó, tất cả lại thận trọng bước lên trên. Đi thêm được một lúc nữa, bọn họ cuối cùng cũng lên được đến nơi. Nhưng khi chỉ còn cách một vài bậc thang nữa, bọn họ nghe thấy tiếng vật nặng bị xê dịch. Cô gái Tử Thiên lên súng lách cách rồi nhanh chóng nhảy phắt lên trên. Ba người đàn ông thấy vậy cũng không thấp thó lập lò nữa mà lập tức nhảy theo. Trên đỉnh của kim tự tháp là một mặt phằng khá rộng, chính giữa có một quan tài bằng ngọc bích, bị kéo dịch sang một bên, nắp quan tài đã mở. Nhưng JongIn không quan tâm đến nó bằng quan tâm một hố nhỏ nằm bên dưới quan tài mới vừa hé ra một chút. Bên cạnh, Tử Thiên đang chỉa thẳng súng vào một người đang giơ tay đầu hàng, nhưng ánh mắt lại có vẻ như đang làm chủ tình thế.

Gương mặt đó, là gương mặt của Lay.

Đó là tên Lay giả. Lay thật thì đang đứng ở bên cạnh Tử Thiên, đồng thời cũng chỉa súng vào người kia. Cả Baekhyun và JongIn đều ở trong trạng thái bất ngờ. Quả thật, đến được đây thì sẽ có rất nhiều thứ được hóa giải. Đầu tiên chính là về thân phận.

"Mày là ai?"

Lay thật cất giọng hỏi, đợi chờ hồi đáp từ đối phương. Nhưng, không có một lời nói cất lên đáp ứng nguyện vọng đó của Lay. Anh mất kiên nhẫn hỏi lại một lần nữa nhưng tên đó vẫn không trả lời, ánh mắt còn hiện ra tia giễu cợt. Bên trong động vang lên một tiếng súng.

Súng đã lên nòng, đầu súng bốc lên một làn khói nhỏ trên tay Sehun. Và nạn nhân của nó là phần đùi thon gầy của Tử Thiên. Oh Sehun, từ khi nào đã đứng ở trên đỉnh kim tự tháp, ánh mắt sắc lạnh nhìn tất cả bọn họ. Tên Lay giả đang giơ tay liền cười lạnh một tiếng, nhanh như chớp chụp lấy cánh tay của Lay, choàng qua vai của mình, xoay người, chân tạo thành một động tác nghiêng, cúi gập lưng. Và quật người Lay xuống mặt phẳng. Tiếng đập mạnh làm người khác hoảng hốt. Baekhyun đưa súng lên nhưng trong một giây, đột nhiên lại ngập ngừng. JongIn nhìn thấy hành động đó, không khỏi khó hiểu, nhưng rồi cũng tự mình ra bắt lấy tên Lay giả kia.

Lại thêm một tiếng súng nữa. Lần này là một phát bắn vào cánh tay của JongIn, máu không ngừng chảy thành dòng từ vết thương. JongIn đau đớn ôm lấy cánh tay của mình, tay còn lại cố gắng đưa cây súng của mình lên ngắm bắn. Cạch một tiếng. Cây súng bị kẹt. Cây súng này ít nhất cũng đã mười lăm năm, bên trong đã bị gỉ sét từ lâu. Tên Lay giả nhếch môi cười rồi dùng chân đạp chiếc quan tài xa thêm một đoạn, mở rộng cái hố nhỏ, theo đó mà nhảy xuống bên dưới. Sehun cũng nhảy theo hắn ta.

Bây giờ, JongIn đã có thể hiểu. Người thật sự có ý định dụ bọn họ đến nơi này, người biết rõ nơi này, người chuẩn bị chu toàn mọi thứ, người nói dối không hề chớp mắt, người luôn mang trên mặt ba lớp mặt nạ, là Oh Sehun. Kim JongIn mặc kệ vết thương trên cánh tay, sống chết muốn lao vào bên trong đường hầm đó, lao vào để hỏi cho rõ. Nhưng khi vừa kéo người đến gần miệng hầm, JongIn liền bị một cánh tay kéo lại. Tiêp sau đó, có một bóng người nhỏ thó tự lao mình vào bên trong đường hầm. Nhìn qua đều có thể phát hiện đó là cô gái tên Tử Thiên. Người đang kéo tay JongIn là Lay, anh ta hạ giọng nói, tay vẫn đặt trên lưng.

"Hai người nên tìm đường thoát ra ngoài đi, chắc chắn có cơ quan nào đó ở bên dưới. Đừng tiếp tục nhúng tay vào chuyện này nữa. Người bạn kia của các người ắt hẳn không bị nguy hiểm. Cậu ta còn có thể nhắm bắn tốt như vậy"

Rồi Lay nhìn vào vết thương bên tay JongIn. Không đợi anh trả lời, Lay đã lao mình xuống đường hầm. JongIn bần thần, liếc nhìn sang Baekhyun bên cạnh.

"Tôi sẽ vào đó. Cậu, có muốn vào cùng tôi không?"

"Lay đã bảo chúng ta không nên, còn vết thương của cậu."

"Sehun ở dưới đó, rất có thể, Chanyeol cũng vậy."

"Cậu nhất định phải đi?"

"Không lẽ cậu không định đi?"

Baekhyun nhìn vào mắt JongIn, nhìn thấy sự kiên định của anh ta, bất giác thở dài. Anh đứng lên, nắm chặt khẩu súng trong tay, hàng chân mày chau lại cực độ. Anh tiến về hướng JongIn, giơ cây súng lên, chỉa thẳng vào đầu người bạn đồng hành.

"Nếu cậu thật sự muốn tìm hiểu về nó, thì cậu không thể sống. Hãy sống và rời khỏi đây đi, hoặc tôi sẽ cho cậu một viên kẹo đồng vào đây."

Đôi mắt Baekhyun trong khoảnh khắc biến đổi cực độ. Kim JongIn bàng hoàng chìm sâu vào đôi mắt đó, không thể nhận ra một ai nữa. Tất cả bọn họ, là ai? Là ai đeo mặt nạ? Là ai bây giờ mới lộ ra bản chất? Là ai phản bội? Là ai, là ai?

Rốt cục Kim JongIn đã hiểu vì sao trong ảo ảnh, anh lại thấy Byun Baekhyun giống một ai đó. Là giống Oh Sehun, là giống Lay, đều mang mặt nạ, như mặt nạ kịch Noh. Đến nụ cười cũng thật kỳ dị và giả tạo.


Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro