Chương 35
Lúc đang cắt bụi cây trước nhà, Mạc liếc nhìn người yêu đang cởi áo, chặt cành trên bậc thềm kim loại, lúc đi tới đi lui hay duỗi tay. Điều này làm cho các cơ trên cánh tay và phần ngực của anh ấy hiện rõ. Mái tóc dài của anh ấy được buộc gọn gàng một nửa, khiến anh ấy càng trở nên ngầu hơn khi trở thành một chàng trai hư. Tại sao anh ấy lại có một hình xăm? Mac không ngạc nhiên. Nếu ai đó cứ tiếp cận người yêu của mình
"Có chuyện gì thế?" Giọng Nan vang lên. Điều này khiến Mac hơn khựng lại một chút vì cậu vô tình nhìn chằm chằm vào người yêu quá lâu.
"Cái gì?" Mạc hỏi lại.
"Tôi thấy bạn nhìn tôi chằm chằm rất lâu," Nan hỏi lại, mắt nhìn vào bụi cây mình đang cắt.
"Chỉ nhìn banh chặt một cành cây thôi," Mac trả lời với giọng điệu bình thường, cố gắng không để Nan biết rằng cậu đang nhìn chằm chằm vào mình. Bởi vì cậu đang ngưỡng mộ người bạn yêu.
"Chắc chắn rồi, tôi tưởng bạn nhìn tôi vì tôi đẹp trai," Nan nói, thay vào đó mỉm cười mím môi với người yêu. Nhưng trong lòng cậu lại chấp nhận lời người yêu nói, Nan khẽ cười trong họng rồi quay người tiếp tục chặt cành, nhìn xung quanh thì thấy có Hai người đàn ông, một người da trắng và một người da đen, đứng nhìn về phía ngôi nhà bên cạnh. Anh ta cứ chặt cành cây và nhìn họ với một cảm giác kỳ lạ.
"Mac," Nan gọi Mac bằng giọng bình tĩnh khiến Mac ngước lên.
"Hiện tại ai đang ở trong ngôi nhà cạnh nhà chúng ta?" Nan hỏi, hất đầu về phía ngôi nhà bên phải họ.
"Có một bà mẹ đơn thân sống ở đây tên là Martha, cậu con trai T Arthur đã ở được khoảng 4 tháng. Nhưng bây giờ họ không ở đây. Đáng lẽ phải đi làm, con cô ấy vẫn còn đi học", Mac nói vì trước đó họ đã chào nhau rồi. <
"Anh ấy làm nghề gì? Chỉ có hai người, mẹ và con trai thôi phải không?" Nan hỏi thêm.
"Chắc là làm cho một công ty. Tôi chưa bao giờ ngỏ lời nhưng chỉ có hai chúng tôi thôi. Chúng tôi có bạn bè thỉnh thoảng đến thăm. Nhưng không thường xuyên," Mac trả lời như anh biết, nhìn hai thiếu niên vẫn đang nhìn .
"Tối nay mời cô ấy sang ăn cùng có được không?" Nan ngạc nhiên hỏi.
"Có chuyện gì à?" Mac tò mò hỏi, bởi vì khi mời hàng xóm đi ăn cùng, chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra.
"Gần đây có vấn đề gì như nghiện ma túy và trộm nhà không?" Nan hỏi lại. Mac có vẻ trầm tư.
"Đúng cũng có, tôi thấy cách đây hai tháng, ngôi nhà ở Soi 2 bị kẻ trộm đột nhập. Vẫn chưa bắt được tên trộm. May lúc đó chủ nhà không có ở nhà.Camera CCTV tuy không nhìn rõ mặt nhưng hình như là một người da trắng và một người da đen. Theo như Ohm đi Tôi đã từng nghe rồi, nên đến kể cho tôi nghe." Mac trả lời như đã biết, khiến Nan lập tức nhíu mày. Nơi anh đang ở là một cầu thang kim loại cao hơn mặt đất, khiến anh có thể nhìn thấy một xa hơn một chút, nhưng không lâu. Người đó đi ngang qua phía bên kia nhà Nan và giả vờ như anh ta chỉ đi ngang qua. Mạc quay lại nhìn. Nan không quan tâm đến bất cứ điều gì. Bởi vì nó đã bình thường rồi.
Mọi người sẽ đi ngang qua ngôi nhà. Nhưng sau đó, không hề chớp mắt, hai người đã ngã xuống trước cửa nhà cạnh nhau, một người cúi đầu buộc dây giày, người còn lại nhìn vào khu vực trong nhà khảo sát. Trước khi chúng ta tiếp tục bước đi
"Có chuyện gì thế?" Mac hỏi với giọng căng thẳng vì anh bắt đầu cảm thấy nghi ngờ người yêu đang theo dõi hai chàng trai.
"Tôi không chắc, có lẽ tôi đã suy nghĩ quá nhiều," Nan nói.m
"Nói cho tôi biết, tôi muốn biết," Mac hỏi lại, bởi vì khi nan nói điều này có nghĩa là Nan phải suy nghĩ kĩ và cảm nhận. Chắc chắn là có điều gì đó.
"Vừa rồi cậu có nhìn thấy hai người đi ngang qua không?" Nan hỏi, Mạc gật đầu. Sau đó anh ấy nói những gì Anh thắc mắc . Khiến Mac mở to mắt ngay lập tức.
"Anh thực sự nghĩ đó là sự thật à?" Mac giật mình hỏi.
"Tôi đã nói với bạn là tôi không chắc chắn. Có thể tôi đang suy nghĩ quá nhiều. Nhưng dù sao đi nữa Hôm nay cậu mời hàng xóm đi ăn cùng, tôi chuẩn bị đồ ăn cho cậu," Nanbo < lặp lại, Mac gật đầu ngay lập tức.
"Nếu thực sự là kẻ trộm thì có nghĩa là nó sẽ đột nhập vào nhà cạnh nhà chúng ta phải không?" Mac hỏi.
"Có lẽ tôi không muốn nghĩ quá bi quan nhưng tôi nghĩ đó là một người phụ nữ có hai con nhỏ. Bạn định đấu thế nào với một tên trộm ?" Nan nói
"Vậy thì chúng ta để mắt tới hắn trong khoảng thời gian này là tốt rồi," Mac lại nói. Nam gật đầu.
"Vậy chúng ta có nói cho cô ấy biết không?" Mac hỏi.
"Không cần đâu, nếu hai người đó không thực sự là kẻ trộm thì chúng ta sẽ hù dọa họ chẳng ích gì," anh nói, Mac đáp lại trước khi giúp họ cắt cành cho đến khi cắt xong. Sau đó Nan đi tắm và thay quần áo.
Nan đợi chuẩn bị bữa tối. Về phần Mac, cậu chờ đợi, nhìn sang nhà bên cạnh xem họ đã về chưa. cho đến khi anh ấy nhìn thấy Xe của cô gái trẻ chạy vào nhà rồi đỗ nên Mạc mới vội sang tìm
"Xin chào, Martha," Mac chào. mà Martha đang định đưa con trai mình ra khỏi xe <
"Xin chào, Mac. Anh về bao lâu rồi?" Cô gái trẻ chào rồi quay lại vì biết Mac đã về Thái Lan.
"Đã được vài ngày rồi, chào Arthur," Mac trả lời. Người phụ nữ trẻ sau đó vẫy tay chào chàng trai tóc vàng. Cậu bé nở một nụ cười ngượng ngùng với Mac. trong khi đứng và trốn sau chân mẹ mình
"Ồ, Martha, tình cờ là bạn trai tôi đến từ Thái Lan. Chúng tôi sẽ cùng nhau nấu bữa tối. Cùng đi ăn nhé." Mạc lập tức mời.
"Như vậy có tốt không? thật chu đáo", người phụ nữ nói.
"Không sao đâu. Bạn trai bảo tôi đến mời", Mac nói.
"Được rồi, "người phụ nữ mỉm cười nói.
"Ừ, 6 giờ tối chúng ta cùng ăn. Nhân tiện, Arthur có bị dị ứng với thứ gì không?" Khi nhớ ra, Mac hỏi.
"Không, nó có thể ăn mọi thứ. Chỉ là không thích ăn rau nhiều thôi", người phụ nữ mỉm cười nói rồi đưa tay xoa đầu cậu con trai vẫn đang đứng đó ngượng ngùng.
"Ừ, tôi sẽ chuẩn bị cho ban. Hẹn gặp lại sau."Mac trả lời, Martha mỉm cười. Trước khi bế con trai vào nhà, Mạc quay lại bếp cho Nan.
"Bạn, tôi đã mời cô ấy rồi. Họ sẽ đến sớm thôi," Mac nói và Nan gật đầu. Cùng với việc chuẩn bị đồ ăn để nấu nướng.
"Nan, hãy nấu món Tây nhé. Lỡ như cô ấy không ăn được đồ Thái Và Arthur," Mac nói.
"Ồ, anh nên đến đây để giúp tôi. Đừng đứng nói nữa," Nan lên tiếng, Mạc liền đến giúp người yêu. Thực đơn hôm nay Nan làm là gỏi thịt ba chỉ mà Mạc muốn ăn.
Nan làm cơm chiên, cánh gà rán và bít tết cá hồi.Salad rau củ và khoai tây chiên dành cho trẻ nhỏ. Vừa dứt lời, chuông cửa vang lên ầm ĩ, Mac vội vàng chạy ra mở cửa thì thấy đó là Martha và cậu con trai nhỏ của cô, lúc này đang mặc bộ quần áo yếm xinh xắn, má hồng hào đến mức Mac muốn hôn cạu bé nhưng anh không dám. anh sợ mình sẽ bị nói là mất cách cư xử.
"Tôi vừa nướng một ít bánh táo để tráng miệng," Martha nói. Mac nhanh chóng nhận khay bánh nướng. Hãy đến và đưa nó cho nan ngay lập tức.
"Cảm ơn. Vào trước đi," Mac mời. Người phụ nữ trẻ lập tức đưa con trai vào nhà Mạc. Đúng lúc đó nan bước ra ngoài. Arthur nhìn thấy thì giật mình vì Nan trông rất to lớn nên vội vàng nấp vào sau mẹ.
"Xin chào," Nan chào hỏi. Cô gái có vẻ bối rối nhưng vẫn mỉm cười.
"Xin chào," Martha trả lời.
"Uh..tôi quên nói với bạn..người yêu tôi là đàn ông." Mac nói khi nhớ ra vì đã quên nói với cô gái trước đó. Và anh không hề biết cô gái đó. Bạn có thể chấp nhận nó hay không? Martha mỉm cười nhẹ.
"Đừng lo lắng. Tôi không nghiêm túc trong chuyện này. Bạn bè của tôi cũng là người đồng tính", người phụ nữ nói, khiến Mac thở phào nhẹ nhõm.
" Tôi là Nan." Nan tự giới thiệu và cô gái cũng giới thiệu lại.
"Mời ngồi ,đợi chúng ta dọn bàn một lát. Đồ ăn đã sẵn sàng rồi," Nan thân thiện nói, rồi nhìn cậu bé đang trốn sau lưng mẹ.
"Thằng bé chắc chắn sợ cậu," Mac nói đùa.
"Có lẽ anh ấy vẫn chưa quen," người phụ nữ vội vàng nói.
"Không sao đâu," Nan trả lời, nhưng anh lại nhìn cậu bé. Nan thừa nhận Arthur rất dễ thương nhưng anh không quen với trẻ nhỏ.
"Tốt nhất là tôi nên giúp cậu dọn bàn," người phụ nữ vội vàng nói trước khi dẫn con trai đi theo cô vào trong.
"Arthur, tốt hơn là cậu nên đến đây đợi với tôi một chút.Tôi sẽ mang bánh quy đến ăn trước." Mac nói
Làm bạn với một đứa trẻ nhỏ Arthur hơi do dự. Ngẩng đầu nhìn mẹ mình, Martha gật đầu với con trai. Arthur sau đó chậm rãi đi về phía Mac, không quen lắm. Mac đưa tay ra cho cậu bé . Cậu bé lưỡng lự, quay lại nhìn mẹ một lúc rồi mới chấp nhận tay Mac và để Mac bế cậu ngồi vào ghế. Mac lập tức nở nụ cười tươi.
"Anh ấy không quen với người lạ lắm. Bình thường chỉ có hai chúng tôi, mẹ và con ", Martha nói. Trong khi nhìn con trai mình với đầy tình thương trước khi quay lại giúp dọn bàn ăn. Còn Mac đi lấy bánh cho Arthur.
"Mac, đừng cho bé nó ăn quá nhiều. Cẩn thận tí nưac sẽ không ăn được đâu," Nan nói khiến Arthur dừng lại và nhìn Nan căng thẳng. <
"Nói một cách tử tế đi," Mac nói với một nụ cười trước khi nhẹ nhàng vỗ lưng Arthur và sau khi bàn ăn đã được dọn sẵn. đến ngồi vào chỗ ngồi quen thuộc của mình. Nan ngồi cùng Mac còn Martha và Arthur ngồi cùng nhau, Mac mang một cái đệm nâng ghế cho Arthur thoải mái ngồi ăn, rồi anh cùng ăn. Arthur ngồi ăn miếng cá bít tết của mình. Nhai và nhai một cách thích thú.
"Anh thế nào rồi, Arthur? Có ngon không?" Mac hỏi. Cậu bé hào hứng gật đầu.. Trong khi ăn, đung đưa chân. và lắc lư theo Cho đến khi Mac muốn mang theo điện thoại di động của mình để ghi lại. Mac nhìn thấy một cậu bé nhiều rồi. Nhưng chưa bao giờ chơi đùa hay thân thiết như thế này. Hầu hết thời gian cậu chỉ chào hỏi.
"Anh ấy sẽ như thế này. Khi bạn thấy thứ gì đó ngon
Thích ăn uống và chơi đùa," Martha nói.
"Dễ thương. Bạn có vẻ dễ nuôi," Mac hỏi.
"Nói thì dễ. Nhưng anh ấy cũng cứng đầu. Người phụ nữ lại nói.
"Sao cậu không ăn rau?" Giọng Nan vang lên.Điều này khiến Arthur im lặng một chút. và vội vàng tránh ánh mắt Nan.
"Arthur thực sự không thích rau," Mac trả lời. đưa cho
"Nếu không ăn, cậu sẽ mãi nhỏ bé thế này," Nan nói, khiến Arthur phải mở to mắt nhìn Nan.
"Mẹ," Arthur quay sang mẹ anh, Martha biết rằng Nun sẽ dạy con mình. Vì thế tôi không hề nghĩ đến việc phản đối. Lời nói của anh ấy là gì?
"Nan than.." Mac muốn giúp hắn nói chuyện, lại nhận được ánh mắt của Nan, Mac lập tức ngừng nói.
"Con không muốn mạnh mẽ sao?" Arthur lập tức tiến tới ôm lấy cánh tay mẹ, tìm nơi ẩn náu, có phần sợ hãi. Vì Nna lớn hơn một đứa trẻ rất nhiều.
"Ăn rau thì cơ thể sẽ to khỏe như thế này", Mac đến giúp một người khác. Anh nắm lấy cánh tay Arthur và siết chặt, khiến Arthur nhìn chằm chằm vào cánh tay anh một cách thích thú khi Mac giơ tay lên làm động tác. Nó giống như khoe cơ bắp cánh tay của bạn.
"Liệu bạn... có thể bắt được tôi không?" Arthur hỏi lại. Giống như cả hai đều sợ hãi. và muốn cố gắng bắt
"Tới bắt nó đi," Nan trả lời ngay.
50&&&&&&&
"Hãy đến, đừng sợ. Mac lại lên tiếng nên Arthur từ từ rời khỏi ghế. Sau đó bước về phía Nan. Vừa mạnh dạn vừa sợ hãi, cậu bé quay lại nhìn mẹ mình và thấy rằng Mẹ gửi cho tôi một nụ cười khích lệ. Thế là cậu bé bước đi đến chỗ Nan và nhìn Nan với ánh mắt trống rỗng.
"Đến đây, tôi giúp anh." Mac giúp Arthur ngồi lên đùi cậu, còn Nan giơ tay lên để giãn cơ. Hãy để đứa trẻ nhỏ ôm lấy cánh tay Cơ bắp cánh tay đó Rồi cậu bé mỉm cười.
"Mẹ ơi, tay mẹ cứng quá. Arthur vội vàng quay sang và nói với mẹ với giọng phấn khích.
"Trông có vẻ mạnh mẽ phải không?" Nan hỏi ngay.
< "Vậy thì cậu phải ăn nhiều rau nhé. Khi lớn lên hãy thường xuyên tập thể dục. Nhất định cậu sẽ khỏe mạnh." nan jois
"Ha, Arthur sẽ ăn rau, mẹ ơi Arthur sẽ ăn rau. "Cậu bé nói với mẹ. Trước khi tuột khỏi lòng Mac, cậu chạy về chỗ ngồi của mình và chọc vào một củ rau, ngước nhìn lên. Mọi người nhìn cậu đầy khích lệ nên cậu bé ăn ngay. Dù khuôn mặt hơi méo mó nhưng đứa trẻ vẫn nhai và nuốt cho đến khi no.
Ba người cùng vỗ tay Khuyến khích đứa bé ăn rau nhiều hơn
"Bình thường, dù tôi có khen ngợi bao nhiêu đi chăng nữa, bé cũng sẽ không ăn, Một người rất mạnh mẽ đã khiến Arthur muốn ăn nhiều rau hơn.
Lại đây nào," người phụ nữ trẻ vừa nói vừa nhìn con trai mình.với đôi mắt dịu dàng
"Dạy anh ấy từ từ. Nhưng đừng ép buộc ," Nan nói và Martha mỉm cười. Rồi ngồi ănTiếp tục
"Thông thường khi banh đi làm Arthur sẽ đi đâu? nan hỏi với sự tò mò.
"Nếu trường còn mở thì tối tôi tới trường đón bé đi làm. Nhưng nếu không đi học thì tôi lại vướng vào công việc. Tôi sẽ để nó ở nhà trẻ và khi tan sở tôi sẽ đưa nó lại," Martha trả lời.
"Không có ai giúp chăm sóc cho em à?" Martha mỉm cười nhẹ nhàng và gật đầu đồng ý.
"Cha và mẹ tôi Bạn sống ở một tiểu bang khác, tôi nghĩ muốn đưa bạn đến đó. Nhưng Arthur rất khó chịu không chịu đi, còn tôi không muốn làm phiền bố mẹ nên tôi tự mình lo liệu." Martha nói.
"Ngày mai mẹ sẽ dẫn con đi mua đồ ăn nhẹ phải không?" Arthur hỏi, Martha gật đầu.
"Ừ, chúng ta đi mua đồ ăn vặt dự trữ ở nhà nhé. Martha mỉm cười nói.
"Ngày mai cậu không làm việc à?" Mac hỏi.
"Vâng, vào kỳ nghỉ tôi dự định dọn dẹp nhà cửa. Rồi đi mua vài thứ," Martha trả lời.
"Ngày mai tôi sẽ ở nhà. Nếu bạn muốn đến chơi với tôi, bạn có thể đến", Nan nói.
"Hãy đến chơi với tôi. Bạn sẽ làm cho đứa trẻ khóc. Hơn thế nữa Mạc trêu chọc người yêu.
"Anh không nghĩ là tôi có thể chăm sóc một đứa trẻ sao?" Nan mỉm cười hỏi.
"Tôi không biết, tôi không thể tưởng tượng được," Mac vừa nghĩ vừa nói. Nan không nói gì cả. Về phần Martha, cô nhìn Nan và Mac, mỉm cười qua lại vì cả hai đều đang nói bằng tiếng Anh.
"Hai bạn thật dễ thương," Martha nói. Nan và Mac lập tức quay lại nhìn.
"Làm thế nào?" Mac hỏi, thích thú.
"Hai người hiểu nhau quá, yêu nhau quá, khiến tôi ghen tị quá," Martha nói. Những lời ghen tị mà bạn đã nói không được truyền tải vào Một cách xấu là gì?
"Nó khiến tôi nhận ra rằng tình yêu giữa một giới tính Họ cũng hạnh phúc như những người đàn ông và phụ nữ khác, thậm chí còn hạnh phúc hơn một số cặp đôi nam nữ. Giống như tôi, v.v. Martha nói với vẻ hiểu biết.
"Thực ra, không nhất thiết phải là giới tính mà là về con người. Một số cặp đôi nam nữ yêu nhau rất tốt, nam nữ, nữ giới hay những kiểu vợ chồng khác, nếu chúng ta tin tưởng và an tâm ở nhau. Nó sẽ không là gì cả. Bạn không thể phá hủy mối quan hệ này." Nan nói với giọng nghiêm túc vì anh ấy thực sự nghĩ như vậy.
"Hai bạn thực sự là những người tốt," Martha nói, khen ngợi từ tận đáy lòng.
"Đừng coi tôi là người tốt nữa.Bản thân bạn sống với đứa con. Nếu ai đó kết bạn với bạn và làm những điều tốt, bạn phải nghiên cứu và nhìn nhận người đó một cách sâu sắc vì bản thân và con bạn. Giống như hai người tôi bây giờ, nếu tôi mời bạn ăn cùng tôi dù chỉ một bữa mà bạn tin tưởng, tin tưởng, cuối cùng hai người làm tổn thương bạn và con bạn thì bạn sẽ làm gì?", Nan nói. vì anh ấy muốn cảnh báo. Người phụ nữ trẻ đi cùng Rằng bạn không dễ dàng tin tưởng bất cứ ai.
"Tôi hiểu Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã cảnh báo. Nhưng đối với tôi, tôi thừa nhận rằng tôi thực sự tin tưởng hai bạn, cảm giác của mẹ tôi chắc chắn rằng hai bạn yêu con tôi. Và tôi không có ý định làm tổn thương con mình," Martha tự tin nói, Nan và Mac mỉm cười.
"Cám ơn hai người đã tin tưởng tôi," Nan trả lời khi họ ăn xong. Sau đó Nan để Mac dẫn hai mẹ con ra phòng khách ngồi ăn hoa quả, còn Nan tự mình xung phong rửa bát. Khi đang đứng , Nan cảm thấy có ai đó đang theo dõi mình từ phía sau. Thế là anh quay lại nhìn và nhận ra đó là Arthur. Ai lén lút đứng ở cửa bếp nhìn hắn. Khi thấy anh ấy nhìn mình, cậu bé lén bỏ chạy.
"Vào đi," Nan nói. Arthur lén lút ngẩng đầu lên nhìn thêm một chút và thấy Nan đang mỉm cười với mình. Cậu bé chậm rãi bước về phía đó. Thật dũng cảm
"Anh muốn gì?" Nan hỏi, nhưng Arthur lắc đầu.
"Cậu có muốn đến xem tôi rửa bát không?" Lần này cậu bé gật đầu.
"Vậy thì kéo ghế lại gần và đứng lên đây," Nan nói lại. Arthur quay lại nhìn chiếc ghế, sau đó dùng lực kéo nó sang một bên và từ từ lên ghế Với việc Nan luôn theo dõi mà không ra tay giúp đỡ thì làm thế nào? và khi đứng vững Cậu bé mỉm cười thật tươi. Tự hào vì đã có thể tự mình leo lên ghế mà không cần ai đỡ, anh mỉm cười nhẹ và tiếp tục rửa bát, còn Arthur thì lặng lẽ đứng nhìn.
"Ở trường cậu có dạy hát không?" Nan mời anh nói chuyện. Arthur nhanh chóng gật đầu đồng ý.
"Trả lời thành tiếng đi," Nan cảnh báo.
"Dạy ạ," Arthur trả lời.
"Xin hãy hát cho tôi nghe," Nan nói lại.
"Mary có một chiếc đèn nhỏ...đèn nhỏ...đèn nhỏ" Arthur bẽn lẽn kêu lên nhưng cuối cùng cũng hát xong.
"Bạn ổn. Bạn sẽ dạy tôi một bài hát mới chứ? Bài hát này rất vui. Con sẽ học hát cho Mac nghe," Nan nói. Arthur nhìn Nan với vẻ thích thú trước khi Nan dạy cậu bé một bài hát ngắn để cậu dễ nhớ.
......
"Mẹ, chú Mac," giọng Arthur vang lên khi cậu bé chạy ra khỏi bếp. Với Nan ra ngoài. Sau khi rửa bát xong <
"Ừ," Mac trả lời vì anh đang ngồi nói chuyện với Mar. Tha đang ở trên ghế sofa.
"Arthur có thể hát tiếng Thái," Arthur khoe khoang, lông mày của Mac lập tức nhíu lại.
"Ai dạy cậu hát?" Mac hỏi.
"Bác Nan dạy," Arthur chỉ vào Nan. Đối với Mac, cậu cảm nhận được điều đó. linh cảm kỳ lạ
" bác ấy dạy tôi nhảy," Arthur nói.
"Anh đang dạy gì vậy?" Machỏi ngay.
"Hãy để Arthur chỉ cho anh," Nan nói.
"Arthur, thử hát bài này cho mẹ và chú Mac nghe xem."
Martha tò mò nói. Arthur vặn vẹo. Với một chút bối rối Sau đó anh nhìn Nan, Nan gật đầu và bảo cô hát.
"Nhảy nữa," Nan lặp lại.
"Tại sao trực giác của bạn không tốt?" Mac nói bằng tiếng Thái và nan mỉm cười nhẹ trước khi cả ba người nhìn Arthur, người đang đứng sẵn sàng. Arthur sau đó duỗi cả hai tay ra trước mặt. Giơ hai ngón tay lên và xoay Giơ hai ngón tay lên và lật ngược
< "Punib Ipi Ipi Ipi Ipi Ipi Je Lai ...Punib oh Ipi Ipi Ipi Ipi Keeta" Arthur hát to, mặc dù giọng của anh ấy không hoàn hảo và một số từ vẫn chưa được phát âm rõ ràng. Nhưng Mac biết ngay đó là bài hát gì và điệu nhảy mà cậu bé đang cố gắng thực hiện. Nảy lên như Mack đã làm với Lisa. Blackpink lại nhảy trên YouTube
"Ồ, banh đang dạy cháu mình điều gì vậy?" Mac hét lên bằng tiếng Thái. Điều này khiến Arthur cứng người ngay lập tức.
" Arthur làm sai ạ??""
" hát rất hay, nhưng...Bài hát này dành cho người lớn. Bạn chỉ cần học cách hát nó. Tôi muốn dạy bạn một số bài hát khác. Mac nhanh chóng sửa lại. Vì cậu không muốn cho Cậu bé mất tự tin Còn nan thì ngồi chống tay. Hãy ngậm miệng lại và cười.
"Chuyện gì vậy?" Martha bối rối hỏi.
Vì bản thân cô cũng không biết Arthur đang hát gì nên Mac cũng không biết giải thích thế nào.
"Ừ, bài hát này trưởng thành hơn một chút. Nan đang tìm Arthur hát để trêu chọc tôi. Tôi xin lỗi," Mac nói thành thật, nhưng không hiểu ý nghĩa của người phụ nữ. Martha khẽ mỉm cười, không hề khó chịu chút nào. "Rất dễ thương. Hãy trêu chọc nhau," Martha mỉm cười nói. "Arthur, hát được không?" "Hát rất hay. Nhưng bài hát này khó hát quá, tôi sẽ tìm một bài hát mới cho em." Arthur lại gật đầu khó hiểu.
Đôi chân người yêu cười lo lắng.
"Tôi nghĩ cả hai chúng toi đều đang can thiệp vào thời gian của Mac và Nan nhiều quá rồi . Xin phép được về trước nhé. Cô gái nói
Ồ, vâng, tôi sẽ đưa hai bạn về," Nan nói trước khi đi về phía nhà Martha.
"Dù sao thì, hãy đóng cửa ra vào và cửa sổ lại. Nếu có gì thì có thể gọi vào số của Mac." Nan nói vì cô gái trẻ đã có số của Mac.
"Vâng, cảm ơn con rất nhiều vì ngày hôm nay, Arthur. Tạm biệt ," Martha nói với con trai.
"Chúc ngủ ngon," Arthur vẫy tay với Nan và Mac. Nan và Mac vẫy tay chào họ. Rồi đợi hai mẹ con Vào nhà trước đi. Khi đi bộ về nhà, họ nhìn quanh nhưng vẫn không tìm thấy điều gì bất thường.
"Ối!" Nan kêu lên khi bị Mac véo vào hông.
"Có chuyện gì vậy, Mac?" Nan hỏi, mỉm cười.
"Là ngươi đó, ngươi đang dạy cháu ngươi cái gì? Còn có nhiều bài hát khác như vậy." Mạc lập tức mắng người yêu, nhưng hắn không có coi trọng mà chỉ cười cười.
"Vậy bạn định để tôi dạy bài hát nào?" Nan hỏi.
"Chà, nếu bạn muốn dạy các bài hát tiếng Thái. Giống như bài hát Kab Kab Kap, vịt tắm dưới kênh," Mac gợi ý. Nam cười lớn.
"Những bài hát dở được dạy là gì? Bài hát này nổi tiếng thật đấy," Nan mỉm cười nói, Mac biết người yêu mình đang trêu chọc mình"
"Đồ khốn nạn, mang đến một bài hát khác không phải bài này," Mac lại hét lên.
"Ừm..vậy tôi có thể hát bài này được không?" Nan quay sang hỏi.
"Mowgli đi săn. Mowgli đi săn," Nan hét lên. Mac nhanh chóng ngắt lời Nan.
"Ồ đủ rồi, đừng hát nữa," Mac rên rỉ trước khi Nan cười và ôm cổ Mac rồi bước vào nhà với tâm trạng vui vẻ.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro