Chương 40

Nan thừa nhận rằng hôm nay anh cảm thấy nặng nề và bắt đầu hoảng sợ. Vì vậy, anh ta đi ra lệnh cho cấp dưới của mình. rồi trở về nhà riêng của mình

"Tan," Nan gọi cấp dưới của mình.

"Vâng hia," Tân chạy từ gara cạnh nhà tới.
"Tôi muốn một ít mật ong trộn với chanh. Hãy mang lên phòng," Nan cau mày nói.

"Cổ họng của bạn có đau không?" Tân hỏi.

"Cổ họng tôi hơi ngứa. Tôi sẽ đi nằm nghỉ ngơi", Nan vội đáp. Tân vội vàng nhận lời rồi đi vào bếp ngay. Còn anh thì lên phòng. Anh ấy đã gửi tin nhắn cho Mac. Nan đã nói rằng muốn đi tắm trước rồi gọi cho Mac, và Mac đã trả lời lại. Tân đến gõ cửa.

"Hia, tôi mang thuốc cho bạn đây," Tan nói. Nan gật đầu và nhận chanh mật ong từ Tan vào phòng.

("Mặt bạn trông mệt mỏi quá") Mac phàn nàn khi Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của người yêu Một phần trong Nan nghĩ Các triệu chứng sốt sẽ bắt đầu có hiệu lực.

"Thì Hôm đó tôi ở ngoài suốt," Nan trả lời trước khi nhấp một ngụm nước ấm pha mật ong và chanh.

("Bạn uống gì vậy?") Mac hỏi.

"Nước, bạn thấy tôi ăn gà rán à." Cảm thấy khó chịu Nhưng Nan vẫn trêu lại người yêu.

("Tôi biết bạn uống nước, nhưng đó là loại nước gì? Không phải nước.")

Mac hỏi thêm và Nan nâng ly lên.

"Nước chanh. Tôi muốn giải độc cơ thể," Nan trả lời.với giọng điệu bình thường Nhưng Mac dường như hiểu được.
("Anh có nhớ cái lần đầu anh bị vỡ mà không nói cho tôi biết không? Khi tôi gọi cho anh và anh không cho tôi gặp anh? Hồi đó anh đã cư xử như vậy đấy.") Mac khịt mũi. .

"Ồ, hình như tôi bị ốm. Thế là tôi để Tan mang mật ong và chanh," Nan thành thật trả lời. Mac nhìn Nan với ánh mắt lo lắng.

("Vậy hãy để tôi đi ngủ và nghỉ ngơi. Không cần phải cúp máy, Đưa điện thoại di động của bạn lên để tôi có thể nhìn thấy nó trong khi bạn ngủ.")Mạc lên tiếng.

"Anh định ngồi đây trông tôi ngủ à?" Nan hỏi lại ngay.

"Tôi không phải là một đứa bé. Bạn phải đặt camera để xem. Đừng lo lắng," Nan nói lại, Mac ngơ ngác nhìn khuôn mặt Nan, cũng gây áp lực cho người yêu của mình. Nan nhìn Mac cười khe khẽ trong họng.

"Ồ, nếu anh muốn thì cứ xem, tôi uống hết ly này rồi đi ngủ nhé," Nan nói trước khi nhấp hết ly mật ong và chanh rồi chuẩn bị đi ngủ Với Mac luôn nhìn vào màn hình di động.

("Xin đừng bật điều hòa quá to. Hãy đắp chăn cho mình.") Mac vội vàng lên tiếng khi Nan đặt điện thoại di động sang mép giường. anh đã tắt đèn giữa phòng rồi bật đèn đầu giường để có thể nhìn thấy anh.

"Điện thoại di động của tôi có phát nổ không? Đây cũng là nơi gắn cáp sạc." Nan cười nói. Nếu bình thường thì Mac đã bảo anh ta rút nó ra trước. Nhưng bây giờ Mac sợ rằng nếu Điện thoại của anh hết pin sẽ không Mac thừa nhận việc phải xa người yêu như thế này. Khi có điều gì đáng lo ngại thì không thể lúc nào cũng có thể quan tâm được.

("Không, cứ ngủ đi.") Mac trả lời nên Nan leo lên giường và đắp chăn cho mình. Và cũng không mời Mac nói chuyện nữa. Và Mac cũng chỉ ngồi và quan sát. qua màn hình di động như thế Cho đến khi Nan ngủ thiếp đi trong một thời gian ngắn.
"Anh đang làm gì vậy, Mac?" Om hỏi khi nhìn thấy Mac đang làm gì đó trong bếp. Mạc vội vàng quay người lại. Chỉ ngón trỏ vào miệng. Đó là tín hiệu để Ohm phát ra một tiếng động nhỏ.

//Tôi đang hâm nóng đồ ăn// Mac trả lời, giọng nhẹ nhàng hơn.

//Hâm nóng thức ăn tại sao phải phát ra âm thanh nhỏ?// Om hỏi mà không hiểu. Mac hướng đầu
về phía điện thoại di động đã đặt gần đó.
// Anh ấy đang ngủ. Không ổn lắm// Mac trả lời. Om kinh ngạc nhìn .

//Vậy là bạn để anh ấy đặt camera để bạn có thể quan sát anh ấy// Om hỏi tiếp và cúi đầu xem Điện thoại di động của Mac

// Ừm, anh ấy thường ốm ở đâu? Bạn biết đấy, nên tôi lo lắng. Vừa rồi anh ấy có vẻ khó thở nên tôi không dám gọi anh ấy. Nếu Wai ở đấy, tôi sẽ cho anh ấy vào. và kiểm tra Nan bên trong. Căn phòng bây giờ// Mac phàn nàn với giọng căng thẳng.
// aay Nan không chết dễ dang vậy đâu. /Om nói điều này để bạn mình cảm thấy thoải mái.

//Chà, tôi sẽ ngồi xem anh ấy. May là hôm nay tôi không đi.Đâu// Mac nói, vừa hâm xong đồ ăn, anh lấy ra rồi ngồi vào bàn ăn. Cùng với việc cất điện thoại di động của bạn đi. Om nhìn nó mỉm cười, cười một cái rồi lén lấy điện thoại di động ra chụp ảnh. Hình ảnh bạn tôi đang ngồi ăn và nhìn vào điện thoại.

("Chỉ một chút thôi") Tiếng ho của Nan vang lên khiến Mac lập tức dừng lại và nhìn chằm chằm vào người yêu qua màn hình điện thoại di động. Nan quay mặt về phía cổng camera. Vì vậy, nó khiến Mac nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt người yêu mình. trên cả hai lông mày Các mặt nhăn lại với nhau

//Chắc phải khó chịu lắm.// Mac phàn nàn.

// Và ai sẽ lau nó? Bạn sẽ nhảy qua điện thoại đi tìm à?// Ohm noi .Mặt Mac tối sầm lại một chút.
//Khi chúng ta xa nhau Bạn sẽ cảm thấy tồi tệ khi nhìn thấy người yêu bị bệnh và chúng ta không có cơ hội chăm sóc anh ấy ở bên cạnh. Ây Nan ở 1 mình và bố tao cũng thế. Đôi khi con biết bố ốm nhưng bố không nói cho con biết vì bố không muốn con lo lắng// Mac lẩm bẩm, Ohm hiểu rõ.

// Bạn có muốn thử gọi anh ấy dậy và uống thuốc không? Anh ấy đã ngủ bao nhiêu tiếng rồi?// Om hỏi.

// Chắc đã gần 5 tiếng rồi. Bạn có nghĩ ổn không? Ở đó chắc khoảng 4 giờ sáng.// Mac hỏi bạn của mình
//Ừm, hãy gọi nó dậy đi// Ohm đồng ý nên Mac nhấc điện thoại của mình lên và đưa nó lại gần.

"Nan, Nan, dậy trước đi Nan," Mac gọi Nan to hơn, khiến Nan đang ngủ phải kêu lên một tiếng đáp lại từ cổ họng.

"Nan, đứng dậy uống thuốc trước đi. Sau đó đi ngủ tiếp," Mac lại gọi. Và rồi Nan từ từ Tỉnh dậy, Nan có chút bối rối không biết âm thanh phát ra từ đâu trước khi quay lại nhìn màn hình điện thoại di động.
("Mac") Nan gọi Mac bằng giọng khàn khàn khiến Mac Nhìn lo lắng

"Dậy được không? Đứng dậy uống thuốc rồi đi ngủ.Tiếp tục đi," Mac nói, Nan xoay người và vẫn nằm ngửa.Một lúc sau, anh từ từ ngồi dậy và giơ tay lên Massage thái dương và cổ
("Đi vệ sinh một lát") Nan trả lời ngắn gọn và Từ từ rời khỏi giường.
"Hãy cẩn thận," Mac vội nói khi thấy Nanse trả lời trong cổ họng, không hề làm phiền Mac. Điều này khiến Mac càng lo lắng hơn trước. Anh ấy đã biến mất khỏi màn hình di động. Bởi vì Nan đã đi vào phòng tắm. Một lúc sau anh quay lại và ngồi trên giường.

"Trong phòng có thuốc không?" Mac hỏi.

("Có rồi, Tan đã mang nó đến cho tôi trước đây.") Nan trả lời bằng giọng hơi khàn.

"Cậu ổn chứ?" Om hỏi. Nan nhìn vào màn hình và sau đó gậy đầu
("Tôi có thể xử lý được.") Nan trả lời, sau đó cầm lấy viên thuốc Tan đã đưa, ăn rồi uống một ít nước.

"Nan, em có nóng không? Bạn có muốn lau mình không? Mac hỏi.

("Không sao đâu. Tôi sẽ ngủ thêm một lát nữa.") Nan trả lời, sau đó cầm đồng hồ lên và xem giờ.

"Vậy cậu đi ngủ đi. Tôi không làm phiền bạn nữa", Mac nói lại.
("Vậy là cậu không đặt nó xuống à? Tôi sẽ ngồi và nhìn chằm chằm vào bạn như thế này.")
Nan hỏi lại với giọng trầm. Nhưng dù sao thì Mac cũng đã nghe thấy.

"Ồ, tôi chỉ ngồi đây nhìn cậu thôi. Cậu sắp ngủ rồi. Tôi đảm bảo cậu sẽ không gây tiếng động nào làm phiền ," Mac nói và Nan gật đầu. trước khi nằm xuống lần nữa Mạc ngồi xuống tiếp tục ăn cho đến khi ăn xong. Sau đó Nan lại ngủ thiếp đi và thức dậy vào khoảng 9 giờ sáng vì cảm thấy không khỏe. Anh cảm thấy như đang đổ mồ hôi . Nan quay lại nhìn điện thoại thì thấy Mac đang ngủ trên chiếc giường ở bên kia thế giới. Anh đưa tay lại gần cậu và mỉm cười dịu dàng khi nhận ra điều đó. Người yêu quan tâm đến anh ta đến mức nào? Anh ấy hiểu rất rõ Mac, tại sao lúc nào mã cũng muốn anh ấy gọi điện, vì nếu là anh ấy, anh ấy sẽ lo lắng cho người thân đang ốm và chúng tôi đang chăm sóc anh ấy ở bên cạnh. Nó không giống nhau. Nan chậm rãi xuống giường muốn đi tắm nên vào tắm và thay quần áo. Cơ thể không còn nhiều sức lực. Nhưng nó không nặng. Nhiều đến mức tôi không thể tự mình làm được việc gì, Nan cầm điện thoại di động rồi rời khỏi phòng ngủ, đi xuống lầu.

"Hia tỉnh rồi à? Anh khỏe không? Em đã chuẩn bị cháo cho hia rồi." Bạn có muốn ăn không?" Tan chào khi nhìn thấyNan.

"Ừm," Nan trả lời trước khi bước vào bếp ăn sáng

"Hãy mang nước ấm pha như tối qua nhé," Nan nói. Thực ra Nan có thể tự múc mọi thứ. Nhưng hôm nay anh biết anh cảm thấy mình chẳng muốn làm gì cả vì chẳng còn nhiều sức lực. Tan biết và vội vàng làm mọi việc cho Nan. Trong khi chờ đợi, Nan cũng ngồi nhìn người yêu ngủ trước đó.Nan nghe thấy một giọng nói từ phía Mac.
(//Cốc gõ//)

("Mac Mac") Giọng của Om vang lên. Trước khi Om mở cửa

("Ồ, bạn ngủ rồi à? bạn, dậy trước đi.") Ohm huých nhẹ Mac và nhìn vào màn hình. Nan mỉm cười với anh.

("Bạn đã khỏe hơn chưa?") Om hỏi.

"Một chút," Nan trả lời thẳng thắn ,khi Mac nghe thấyGiọng nói đó lập tức mở mắt.

("Banh tỉnh rồi à?" Mac hỏi với giọng ngái ngủ.Nói rồi nhấc điện thoại di động lên và ngồi dậy.

("Cầm điện thoại đi, đáng xem đấy.") Giọng Om trêu chọc bạn mình.

("Sao bạn đánh thức tôi dậy?") Mac bối rối hỏi bạn mình.

("Những người Dan đó đến đây để uống rượu. Vì vậy tôi đã đến gọi bạn .") Ohm trả lời. Mac gật đầu.
("Tôi sẽ theo bạn xuống," Mac trả lời.

("Ừm, chóng khỏe lại nhé. Mac sẽ chết sớm thôi."
") Om cuối cùng cũng nói chuyện với Nan. trước khi bước ra ngoài phòng của Mac. Nan cười nhẹ trong cổ họng, Mac lập tức nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đó.

("Bạn đã tỉnh bao lâu rồi?") Mac giơ tay xoa mặt để xua đi cơn buồn ngủ.

"Cũng khá lâu rồi," Nan trả lời,Đúng lúc Tân mang cơm và nước ấm pha mật ong và chanh ra.

"Chào Mac," Tan ngay lập tức chào Mac khi thấy Nan đang nói chuyện với Mac.

("Ừm, Tân, cậu chuẩn bị ít thuốc cho anh Nan nhé. Ồ, có miếng gel nào để bôi lên trán cho hạ sốt không? Đưa luôn cho nan luôn nhé.") Mạc vội nói với Tân khi biết Tân ở đó.
"Có thuốc nhưng tôi không chắc về miếng gel. Tôi sẽ nhờ Ai B mua ở hiệu thuốc", Tan nói.

"Bạn không cần phải làm vậy. Chỉ cần uống thuốc là đủ rồi," Nan lớn tiếng nói.

("Tốt hơn là nên có một chút về nó." Tân, anh cho B đi đi. Ồ, mua thêm thuốc nữa nhé.") Mạc lại khiển trách Tân vì khá lo lắng cho người yêu.

"Ừ," Tan trả lời trước khi tách ra. Còn Nan ngồi ăn cháo nhìn Mạc.

"Mày quan tâm đến tao nhiều thế đấy," Nan trêu.

("Nếu tôi không lo lắng cho bạn. Và tôi nên lo lắng cho ai đây?" Mac đáp ngay, khiến Nan mỉm cười hài lòng.
50&&&&&

"Anh đi nói chuyện với bạn anh đi. Tôi sẽ ăn cơm và uống thuốc. Khi xong việc tôi sẽ đi xem những chiếc xe được bán đấu giá," Nan nói nhỏ. Khiến lông mày Mac nhíu lại ngay lập tức.

("Làm việc lại rồi, sao không nghỉ ngơi một lát?") Mac phàn nàn rồi quay lại.

"Tôi đã ngủ cả đêm rồi. Tôi không muốn nằm liệt giường. Chỉ trong phòng Tư thế đó sẽ khiến bạn đổ mồ hôi một chút," Nan trả lời, Mac nhìn mặt Nan, vẫn không hài lòng, Nan nhìn mặt Mac và nhếch mép cười.
"Tôi sẽ kiểm tra xe một lát. Ra lệnh xong tôi sẽ lên giường đi ngủ, cậu hài lòng chứ?" Nan thương lượng.

("Vậy khi đi ngủ . Hãy gọi cho tôi nếu bạn cũng muốn.") Mac khẳng định, một phần của việc này là để biết người yêu có thực sự đi ngủ hay không.

"Ừm," Nan trả lời.

("Vậy thì ăn thôi. Tôi sẽ đi tìm họ trước. Đừng quên uống thuốc nhé.") Mac nhắc nhở anh lần nữa.
trước khi cúp máy Về phần Nan, anh ngồi ăn cháo và uống thuốc Tân đã chuẩn bị cho mình.

"Này, cậu chưa đi ngủ à?" Tan hỏi khi nhìn thấy Nan bước ra gara.

"Đợi một chút," Nan trả lời trước khi bước đi xem xe. Anh ta trả giá cho nó. Để bán tại lều xe, Nan đã dành thời gian để kiểm tra xe. và ra lệnh cho cấp dưới của mình suốt 2 tiếng đồng hồ cho đến khi quên mất mình cần phải nghỉ ngơi. Trong thời gian đó anh ấy bị ho vài lần. và cảm thấy không thoải mái, nhưng anh buộc mình phải làm điều đó trước

Tru...Trụ...Trụ

Điện thoại di động của Nan vang lên. Điều này khiến anh dừng lại một chút. Anh nhặt nó lên nhìn và thấy rằng đó là Mac mà cuộc gọi video đến. Sau một thời gian trôi qua, anh có thể đoán được điều đó. Bên Mac chắc hẳn đã rất muộn. Thế là anh lập tức trả lời điện thoại.

("Cái gì? Bạn vẫn chưa vào phòng ngủ nghỉ ngơi à?") Giọng nói phàn nàn của Mac đột nhiên vang lên. điều đó đã khiến cấp dưới của Nan Ở khu vực đó, tôi có thể nghe thấy rõ ràng.

"Đang làm việc," Nan trả lời, lông mày Mac nhíu lại ngay lập tức.
("Cái gì? Đơn hàng vẫn chưa hoàn thành à? Bạn cần phải ngủ một chút.") Mac lại phàn nàn. Nan nghe thấy tiếng cười khúc khích từ cấp dưới của họ

"Anh nóng nảy quá trước mặt cấp dưới của tôi," Nan trêu chọc, chĩa máy ảnh về phía cấp dưới của mình, Mac hơi sững người vì nghĩ rằng Nan chỉ có một mình.

("Ồ, thì bạn không chịu đi nghỉ ngơi mà.") Mac hét lại, không quan tâm.
"Hia Nan bị anh Mac mắng, không biết anh ấy có tham gia câu lạc bộ "Tôi sợ vợ " không." Giọng nói của thuộc hạ Nanvang lên.

Nam mỉm cười nhẹ. Tôi không có một vị trí không đạt yêu cầu.Nhưng làm thế nào?

"Mắng qua Điện thoại di động có gì đáng sợ? Mắng trước mặt mới sợ" Nan nói.

("Nếu đi đươch thì tôi đã đi rồi, Tôi sẽ không đến đây ngồi đây và phàn nàn đâu) Mac hét lên với giọng giận dữ, đủ để đoán rằng người yêu của anh đang bắt đầu khó chịu. Thế là Nan quay lại và ra lệnh cho
Cấp dưới hoàn thành công việc. Rồi anh bước vào nhà,
"Bạn có thể hành động như một con chó và bị đầu độc," Nan nói trước khi đi lên phòng ngủ.

("Tôi chán anh rồi.") Mac đáp lại bằng giọng cộc cằn, Nun hơi nheo mắt.

"Để tôi nói lại lần nữa nhé. Tôi chắc là cậu chán lắm, chỉ, chỉ, chỉ thôi." Nan giả vờ nhấn mạnh từ chán. trước khi ho ra, khiến mặt Mac càng cứng hơn trước.

("Tôi đã bảo bạn nằm xuống và nghỉ ngơi. Vẫn đang tìm việc để làm ,Dù người ta nói bạn cứng rắn nhưng bạn cũng nên chăm sóc bản thân. Không phải là bạn sẽ mạnh mẽ mãi mãi đâu?" Mac lại phàn nàn.

"Tôi biết. Tôi có thể xử lý được bao nhiêu?" Nan phàn nàn lại, vì anh nghĩ bản thân mình cũng biết giới hạn. cơ thể của chính bạn

("Bạn có quá tự tin vào bản thân mình không?") Mac hỏi lại.
" cậu ngừng phàn nàn đi, tôiu sẽ không dễ dàng chết. Dù thấy em ốm, anh cũng sẽ nói nhiều." Nan vô tình nói to, một phần vì anh bắt đầu đau đầu. Làm cho Mac đi yên một chút. Cậu nhìn vào khuôn mặt của người yêu mình qua Màn hình điện thoại di động

("Chà, tôi không thể phàn nàn được nên mày đi nghỉ đi. Thế thôi. Tôi đi ngủ đây.") Mac chỉ nói vậy thôi. trước khi cắt cuộc gọiNó ngay lập tức khiến nan nhíu mày lại.

"Cái quái gì đang xảy ra vậy?" Nan lẩm bẩm trước khi gọi lại cho Mac. Nhưng Mac không bắt máy, Nan khẽ thở dài và không gọi lại vì muốn để Mac nghỉ ngơi. Bởi vì ở phía bên kia Mac về muộn lắm. Thế là anh lên giường nằm nghỉ.

Mac thức dậy vào buổi sáng. Anh đi tắm và chuẩn bị sẵn sàng. Đi học cùng Ohm. Mac bước xuống bếp Với biểu cảm không được tốt lắm Làm Ohm ngạc nhiên

"Sao vậy? Bạn bị ốm à?" Om vừa hỏi vừa rót cà phê vào cốc và đặt nó xuống cho bạn mình.

"Không," Mac trả lời ngắn gọn với một tiếng thở dài nhẹ nhàng. Ohm chuẩn bị bữa sáng cho cậu và nhìn người bạn đang lặng lẽ nhấm nháp cà phê.

"Và ây Nan thế nào rồi? Đã bắt đầu đỡ hơn chưa?" Ohm hỏi tiếp, khiến mặt Mac có chút căng thẳng.
"Tôi không biết," Mac trả lời với giọng điệu rất không hài lòng, khiến Ohm phải đoán ra điều gì đó.

"Anh đang cãi nhau à?" Om hỏi.

"Không hẳn, chỉ là anh ấy không vui khi tôi phàn nàn và lo lắng quá nhiều, nên tôi sẽ không làm phiền anh ấy và không hỏi gì cả," Mac nói với giọng thất vọng.

"Nó có thể tự chăm sóc bản thân. Có lẽ Nan không muốn cậu lo lắng?" Om giúp nan nói.
"Đã thế rồi, nên tôi không còn lo lắng nữa," Mac lại nói, nhưng Om biết rằng trong thân tâm thì Mac cũng lo lắng cho Nan.

Tru...Trụ...Trụ

Điện thoại của Mac reo lên. mà khi nhặt lên Thấy đó là số của bên kia thế giới, Mac để nguyên như vậy và không bắt máy. Ohm nhìn lên và thấy điều đó Đó là số của Nan.

"Anh không trả lời điện thoại à?" Om hỏi thêm.

"Tôi không muốn nói chuyện lúc này," Mac nói ngắn gọn.Ồ, tôi không bận tâm gì cả. Khi điện thoại di động của Mac im lặngĐiện thoại di động của Om đột nhiên reo lên.

"Tôi nghĩ Nan sẽ gọi để tìm bạn," Om nói.

cùng với việc giơ điện thoại di động của mình lêMac

"Nếu nó hỏi về Tôi nói là tôi sẽ học trước bạn mà." Mac nói với bạn mình trước. Ohm thở dài nhẹ rồi trả lời điện thoại.

"Ồ, bạn nói sao?...Ồ, anh ấy học trước....Ừm..Được rồi, tôi sẽ nói với anh ấy...được rồi." Ohm nói xong với Nan rồi cúp máy. Mac nhìn mặt Om. Bởi vì muốn biết chuyện gì đang xảy ra.

"Nó nói rằng nếu tôi gặp bạn Bảo anh ấy gọi lại cho anh ấy nhé," Ohm nói. Mac gật đầu nhưng không nói gì. Ohm ngồi ăn sáng cùng Mac trước khi cùng nhau ra ngoài học bài.

"Cái quái gì đang xảy ra vậy?" Nan phàn nàn một chút .Sau khi cúp máy với Om khoảng một tiếng sau, anh lại gọi cho Mac. Nhưng Mac không trả lời điện thoại, anh nghĩ chắc Om đã đến trường đại học và lẽ ra phải gặp Mac rồi. Nhưng Mac không gọi lại. Nan hiện đang ở văn phòng ở trường đua. Vì buổi chiều anh ấy lại đi ngủ và tỉnh dậy lúc 6 giờ tối. Anh ấy cảm thấy khỏe hơn trước nên ra đường đua.

gõ cửa gõ cửa

Có tiếng gõ cửa văn phòng trước khi Keith mở cửa. Keith hơi nhướng mày khi nhìn thấy biểu cảm của Nan có vẻ khó chịu

"Sao rồi? Tôi thấy Tân nói anh bị bệnh. Anh đã đỡ hơn chưa?" Keith chào.

"Tốt hơn rồi," Nan trả lời và ném điện thoại di động của mình lên trên bàn trong khi dựa nặng nề vào lưng ghế.

"Có chuyện gì vậy?" Keith hỏi trước khi bước tới ngồi vào ghế. Trước bàn làm việc của Nan

"Mac không chấp nhận cuộc gọi. từ chối gọi lại" Nan nói cho bạn của mình nghe.
"Có vấn đề gì à? Hay là đang cãi nhau?" Keith hỏi lại.

"Tôi không chắc, nhưng lần cuối chúng ta nói chuyện Có vẻ như anh ấy khó chịu với mình vì đã nói như vậy." Nan vừa nói vừa nghĩ.

"Anh nói gì thế?" Keith hỏi lại, Nun hơi nheo mắt nhìn bạn mình.

"Bạn cũng thích tọc mạch nhỉ," Nan trêu chọc, mỉm cười với bạn mình.
"Giống như bạn," Keith trả lời, Nan cười nhẹ trong cổ họng trước khi kể cho Keith nghe mọi chuyện, kể cả những gì anh ấy đã nói.

"Tôi chỉ không muốn anh ấy lo lắng. Đó không phải là một vấn đề lớn. Chỉ là tôi bị ốm thôi." Nan nói sau khi kể lại mọi chuyện.

"Nếu Mac bị ốm thì sao? Nhưng nói cho anh biết anh aay có thể giải quyết được và đi học, bạn sẽ nói sao?" Keith hỏi ngược lại, khiến Nan có chút im lặng. Bởi vì bản thân anh cũng chưa nghĩ tới điều đó. cảm nhân của người yêu .

"Khi con người ta sống xa nhau. Có một chút gì đó. Nó đã trở thành Mọi vấn đề đều tế nhị. Bạn biết rất rõ về bản thân mình.Tôi hơi ốm một chút. Nhưng những người ở xa không biết. Họ không ở đó để chăm sóc họ. Tôi không còn ở đây để nhận thấy các triệu chứng của bệnh له nữa. Việc anh ấy lo lắng cũng không có gì sai phải không? L." Keith vừa giải thích vừa nghĩ.

"Vợ anh lo lắng thế này có tệ không? Hay anh muốn anh ấy phớt lờ anh? Anh không quan tâm sao?" Keith hỏi lại, Nun im lặng nhìn mặt bạn mình.

"Bạn đang dạy những trải nghiệm của chính mình phải không? Bạn cũng ỏ rất xa ", Nan trêu chọc bạn mình.
"Nói về bạn đi. Đừng nói về tôi nữa," Keith nói và cười đáp lại. Sau đó nan thở dài.

"Vậy điều đó có nghĩa là lúc này anh ấy đang tức giận và không chịu bắt máy ," Nan lẩm bẩm với chính mình.

"Heh heh, anh đi cầu xin vợ anh cũng hơi khó khăn đấy. chỉ ngồi trên máy bay Chúng ta chỉ ở đây trong một giờ nữa thôi." Keith trêu chọc bạn mình.
"Được rồi, tôi sẽ tự tìm cách nói chuyện với anh ấy. Thế có chuyện gì mà cậu tới đây vậy? Hay là cậu tìm rượu để uống?" Nan hỏi lại.

"Tới đây uống rượu.Tôi có thể đi ra ngoài được không? Thật là một mớ hỗn độn." Keith phàn nàn một chút.

"Tại sao?" Nan hỏi lại trước khi Keith kịp kể câu chuyện. Hãy lắng nghe những vấn đề bạn đang gặp phải.

"Ừm, tôi có thể hiểu anh ấy. Tốt hơn hết bạn nên cẩn thận với bản thân. Nếu tôi có thể giúp được gì, hãy nói với tôi..không, đó là ở trình độ của tôi. Tôi không cần phải giúp cậu."" Nan trêu bạn mình một chút. Keith mỉm cười nhẹ.

"Muốn uống rượu thì để cấp dưới mang vào cho. Nhưng toi xin vào hôm khác", Nan nói, vì anh vẫn bị đau họng và hơi khàn giọng. Keith gật đầu đồng ý trước khi Nan gọi đồ uống và đồ ăn cho bạn mình.

"Sao các bạn nhìn tôi nhiều thế?" Mac gắt lên.Khi anh ấy đến ăn trưa với bạn bè tại một nhà hàng, bạn bè anh ấy chỉ ngồi và nhìn anh ấy.

"Chà, bạn vẫn chưa trả lời điện thoại của Nan," Danny nói, khiến Mac hơi nao núng, như bạn bè của anh giờ đã biết. Mac tránh trả lời điện thoại của Nan. Mac hơi cau mày.

"Tôi không muốn nói chuyện. Chúng tôi sẽ lại tranh luận ," Mac trả lời. Mac thực sự nghĩ rằng anh ấy sẽ trả lời điện thoại sau khi về nhà. Bởi vì cậu muốn quản lý cảm xúc của chính mình trước tiên.Lúc đầu, Mac nghĩ mình sẽ không trả lời điện thoại của Nan. Nhưng không thể không nghĩ về nó. Mặc dù cậu khó chịu với những người yêu của mình.

"Chúng ta đang ở rất xa như thế này. Đừng tức giận, đừng cãi nhau quá nhiều, điều đó sẽ chỉ làm tổn hại đến sức khỏe tinh thần của bạn mà thôi." Jonathan lên tiếng.

"Tôi không muốn tranh luận. Nhưng nó thật đáng thất vọng. Một số chỉ Tôi nói vậy vì lo lắng nhưng có vẻ như tôi đang phàn nàn và nói quá nhiều", Mac tâm sự với bạn mình.
"Chỉ vậy thôi. Chỉ một lát là xong. Để lâu không tốt đâu," Danny cảnh báo lần nữa.

Mac nói: "Tôi sẽ trả lời điện thoại khi về đến nhà nếu nó gọi đến. Bởi vì anh ấy sẽ Chắc phải đi học lại.

Nan và Keith ngồi nói chuyện một lúc cho đến nửa đêm thì chia tay. Bởi vì đó là lúc Nan sẽ ngủ. Về phần keith, anh ấy phải trở về. Trước khi đi ngủ Nan gọi điện cho Mac lại, nhưng Mac không bắt máy. Anh vẫn chưa gọi cho Om vì không muốn làm phiền bạn bè lúc này nên định gọi lại cho Mac khi tỉnh lại, nhưng anh đã không gọi. ngủ đã lâu. Điện thoại di động của anh đột nhiên reo lên, khiến anh lập tức nhấc điện thoại lên nhìn, tưởng là máy Mac, nhưng hóa ra là số của Keith, Nan khẽ cau mày trước khi trả lời cuộc gọi.

"Cái gì?" Nan hỏi lại, trong lòng anh rất lo lắng.

"Gì! Bây giờ cậu đang ở đâu? Đợi đã, tôi đến ngay ". Nan kinh ngạc nói rồi vội vàng thu dọn mọi thứ rồi rời khỏi phòng ngủ. ngay tầng trệt

"Ai Tan, Ai Non, Ai B, xuống xe và gọi mọi người Vẫn ở nhà, tập hợp lại ngay bây giờ!" Nan hét lên, dù cổ họng vẫn còn đau. Để đi giúp đỡ bạn của bạn có chuyện gì đó đã xảy ra

++100%

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro