16.Đến Nguyễn gia làm khách, bác sĩ Diệp bị hạ xuân dược
Chu Khiết thét to: "Anh có lầm hay không. Nữ nhân này dám công khai khiêu khích tôi. Anh không nói giúp thì thôi, bây giờ lại còn đi xin lỗi con tiện nhân này. Có tin tôi cho anh nghỉ việc hay không?"
Kết quả bảo tiêu Chu gia lạnh mặt trực tiếp kéo Chu Khiết đi. Trong trung tâm thương mại vang vọng âm thanh nghe như heo bị chọc tiết của Chu Khiết. Nhìn qua hoàn toàn không có cái gì gọi là bộ dạng cao quý của thiên kim thị trưởng. Ngược lại càng khiến người ta chê cười.
Nhìn Chu Khiết bị kéo đi, Thùy Trang không có chút đồng tình. Dám đánh chủ ý lên lão công của nàng thì tới một người giết một người.
"Bác sĩ Diệp, em vừa rồi thế nào, có phải rất dũng mãnh rất khí chất không?"
Thùy Trang lôi kéo tay Diệp Anh cười tranh công. Vì Diệp Anh mà hình tượng hiền lành thục nữ gì đó nàng đều vứt bỏ hết, nàng hi sinh thật lớn mà. Vì thế Diệp Anh, mau khen em đi.
"Ừm, thật lợi hại." Hung hăng như vậy, đáng yêu như vậy, trông giống mèo hoang nhỏ đang xù lông. Làm cô nhịn không được muốn ôm nàng vào trong ngực hung hăng chà đạp.
Diệp Anh duỗi tay xoa xoa đầu Thùy Trang. Mái tóc đen dài bóng mượt khiến nàng tăng thêm vài phần vũ mị, so với trước kia xinh đẹp hơn không biết bao nhiêu lần.
"Nguyễn tiểu thư, bộ quần áo này cô còn muốn không ạ?"
Nhân viên cửa hàng tận mắt nhìn thấy Thùy Trang không đến dăm ba câu đã xử lý xong thiên kim thị trưởng. Thái độ đối với Thùy Trang liền thay đổi chóng mặt, khi nói chuyện càng thêm ôn nhu săn sóc.
Thùy Trang nhìn thoáng qua quần áo, lại đối chiếu với dáng người cao 1m78 của Diệp Anh. Tuy rằng nhìn thật đẹp mắt nhưng mà nàng đột nhiên không muốn nữa. Quà tặng đều bị Diệp Anh nhìn thấy hết rồi, như vậy cũng không còn gì bất ngờ nữa.
"Thôi bỏ đi. Hôm nay tâm trạng không tốt, không muốn đi dạo phố nữa. Lão công, chúng ta đi thôi."
Thùy Trang kéo tay Diệp Anh, sau khi rời khỏi trung tâm thương mại, Diệp Anh lập tức dừng bước.
"Vì sao không mua bộ quần áo kia nữa?"
Thanh âm Diệp Anh trầm thấp. Cô cũng không biết Thùy Trang rốt cuộc muốn đem quần áo kia đưa cho ai.
"Không muốn chính là không muốn. Chị hỏi nhiều như vậy làm gì."
Thùy Trang có chút chột dạ nói. Tặng một món quà mà người ta đã sớm biết thì sao có thể kinh hỉ được chứ.
Nhưng mà Diệp Anh lại không biết tâm tư Thùy Trang, con ngươi đen nhánh hẹp dài ám ám. Cũng không nói gì, chẳng qua hơi thở trên người lạnh đi vài phần.
Bất quá Diệp Anh khó được thời gian cùng nàng đi dạo phố cho nên tâm tình Thùy Trang thật ra không tồi. Lôi kéo Diệp Anh đi trên đường. Hai người nắm tay chậm rãi dạo phố, giá trị nhan sắc của cả hai lại cao ngất ngưởng làm người đi đường phải ngoáy lại nhìn.
Chẳng qua phần lớn ánh mắt đều tụ lại trên người bác sĩ Diệp.
Bác sĩ Diệp bề ngoài lẫn khí chất đều vô cùng hấp dẫn, đứng giữa biển người cứ như là một vị minh tinh thu hút vô số ánh mắt của thiếu nam thiếu nữ.
"Lão công, hay là chúng ta về nhà đi." Thùy Trang rối rắm nói. Tuy rằng nàng còn chưa kịp cùng bác sĩ Diệp nắm tay nhau đi xem điện ảnh rồi dùng bữa tối lãng mạn dưới ánh nến như những cặp tình nhân khác và thật nhiều thật nhiều chuyện khác. Nhưng nàng cũng không muốn đem lão công của mình ra cho người khác nhìn chằm chằm như vậy, thật khó chịu a.
"Mệt rồi?"
Diệp Anh nhìn Thùy Trang đứng ven đường không muốn động, thanh âm bất giác trở nên ôn nhu như nước.
"Phải phải, chúng ta mau về nhà thôi."
Thùy Trang lại nhìn thấy có một cô bé nữ sinh đưa mắt nhìn Diệp Anh nên lập tức ngăn trước người cô để cản trở tầm mắt cô bé.
Diệp Anh cũng không để ý hành động lén lút của Thùy Trang, chỉ nghĩ Thùy Trang mỏi chân. Vì thế liên hệ thủ hạ lấy xe đến đón bọn họ.
Lát sau, một chiếc siêu xe trị giá mấy ngàn vạn đã đỗ ở ven đường, Diệp Anh liền ôm Thùy Trang lên xe.
Sau khi ngồi trên xe, Thùy Trang mới thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng chặn được đám ong bướm ngoài kia rồi.
Nàng vùi đầu vào ngực Diệp Anh, hít một hơi thật sâu, tham lam hưởng thụ cảm giác được hơi thở ấm áp của cô bao bọc, rồi thỏa mãn phun ra một ngụm trọc khí.
"Diệp Anh, sao trước đây em lại không phát hiện chị có thể thu hút nhiều cô gái trẻ như vậy."
Haiz, bây giờ nàng phải cẩn thận phòng ngày phòng đêm, áp lực thật là lớn a.
Bởi vì hôm nay đi dạo phố xác thật hao phí một ít thể lực, hơn nữa cảm nhận được hơi thở Diệp Anh vây quanh mình, Thùy Trang an tĩnh dựa vào lồng ngực cô rất nhanh liền ngủ mất.
Diệp Anh cúi đầu nhìn Thùy Trang, sau đó hôn hôn lên má nàng.
"Bọn họ trong mắt tôi chẳng qua chỉ là những thi thể biết đi. Người tôi thích trước nay luôn chỉ có một mình em."
Thanh âm Diệp Anh êm tai giống như là khúc dương cầm. Chỉ tiếc Thùy Trang đã ngủ say nên không nghe được những lời này.
Đến lúc Thùy Trang thức dậy lại phát hiện mình không có ở Diệp trạch mà đang nằm trong phòng ngủ ở Nguyễn gia, như lúc chưa gả cho Diệp Anh.
Trông căn phòng này vẫn giống hệt hai năm trước. Nháy mắt, Thùy Trang hoảng sợ. Nàng sẽ không lại trọng sinh trở về lúc trước khi gả cho Diệp Anh chứ? Như vậy hôn nhân của bọn họ không phải sẽ đem đi ngâm nước nóng rồi sao?
Nghĩ đến đây Thùy Trang sắc mặt trắng bệch, lập tức xốc chăn lên xông ra ngoài.
Kết quả vừa ra khỏi cửa liền đâm sầm vào một người.
"Ây. . ."
Thùy Trang che mũi, đau quá đi.
"Có đau không?"
Diệp Anh thấy Thùy Trang đau đến nhíu mày thì lập tức duỗi tay nâng cằm nàng lên.
"Lão công, sao chúng ta lại ở đây?"
Thùy Trang vội vàng gắt gao ôm lấy Diệp Anh. Giọng nói hơi run run.
"Cha em gọi điện thoại cho tôi, muốn chúng ta đến đây một chuyến."
Diệp Anh ôm chặt nàng, vô cùng hưởng thụ cảm giác khi cơ thể mềm mại ấm áp của nàng nằm gọn trong lòng mình.
"Nhưng mà em không muốn. . ." Trở về.
Thùy Trang nói không nên lời. Nàng thật sự không muốn để Diệp Anh biết những chuyện hỗn tạp trong nhà mình.
"Diệp tỷ tỷ, chị đến rồi."
Bỗng nhiên thanh âm của Nguyễn Bảo Châu ở phía sau truyền tới. Thùy Trang quay đầu nhìn lại, sắc mặt lập tức không tốt.
Em gái tư sinh kia của nàng mặc một chiếc váy cúp ngực vô cùng ngắn. Hơn nữa còn làm trò muốn câu dẫn lão công của nàng trước mặt nàng. Thật sự xem nàng, người chị gái này chỉ là vật trang trí thôi sao?
"Nguyễn Bảo Châu, trong nhà có khách mà cô lại mặc thành như vậy là có ý gì?" Thùy Trang thấp giọng quát.
"Diệp tỷ tỷ lại không phải người ngoài." Nguyễn Bảo Châu làm bộ không hiểu mà nói. Trên mặt nàng treo đơn thuần tươi cười, phảng phất cùng một cái tiểu hài tử dường như.
"Đúng không, Diệp tỷ tỷ!" Nguyễn Bảo Châu hướng tới Diệp Anh cười cười.
Kết quả Diệp Anh liền xem đều không có liếc nhìn nàng một cái chỉ là mang theo Thùy Trang đi xuống lầu ăn cơm.
Nguyễn Bảo Châu nhìn Diệp Anh cùng Thùy Trang hai người bóng dáng tức giận đến hung hăng mà dậm dậm chân. Thật vất vả chờ đến Diệp Anh tới một chuyến, kết quả liền nhìn cũng không thèm nhìn nàng.
May mà nàng vẫn còn kế hoạch khác! Chỉ cần có thể lên giường cùng Diệp Anh nàng sẽ có biện pháp khiến cô ly hôn với Nguyễn Thùy Trang.
Sau khi Thùy Trang kết hôn thì quan hệ với Nguyễn gia ngày càng lãnh đạm. Mấy năm nay Nguyễn gia kiếm được rất nhiều lợi ích từ chỗ Diệp gia cho nên đã sớm quên mất đứa con gái vẫn còn bị giam ở Diệp trạch.
Ăn xong một bữa cơm, Thùy Trang cũng không có gì phản ứng. Tâm tư Nguyễn Hữu Lương cũng không đặt trên người Thùy Trang, chuyên tâm thảo luận chuyện thương giới với Diệp Anh, chẳng qua cô chỉ lễ phép khách sáo mà đáp lại thôi.
Cơm nước xong xuôi, Nguyễn Bảo Châu lập tức nháy mắt với người làm.
"Đây là đồ bổ người làm hầm lúc sáng, đối thân thể người trẻ tuổi như các con rất tốt." Bảo mẫu bưng mấy chén canh lại, mỗi người một chén.
Diệp Anh vừa nhìn liền biết trong canh này bị bỏ thêm thứ gì. Lại nhìn chén của Thùy Trang, xác định chỉ chén của mình mới có vấn đề.
Xem ra tâm tư Nguyễn gia này. . .
Thân thể Diệp Anh từng được dược vật cải tạo, mấy thứ này vô dụng với cô. Chỉ là nếu Thùy Trang biết cô bị hạ dược sẽ phản ứng như thế nào? Bỗng nhiên trong lòng cô xuất hiện ý nghĩ kích động như vậy.
------
Bác sĩ Diệp: Lão bà ở trong mắt ta mới tính là người, người khác chỉ là một đống cốt nhục di động mà thôi.
Diệp phu nhân: Lão công mị lực quá lớn, tôi cảm thấy thật áp lực, Aaaaaaa.
To be continued...
_________________________
Cmt cho vui nhà vui cửa đi mấy bà ơiii, sao truyện của toi nó cô quạnh thế lầyyyy
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro