5.Mở hai chân tự an ủi cho bác sĩ Diệp xem
Thùy Trang cúi đầu dùng môi ngậm lấy côn thịt Diệp Anh. Diệp Anh có tính khiết phích nghiêm trọng, liền tính những chỗ như thế này cũng rửa đến sạch sẽ, không có chút khó ngửi.
Đời trước Diệp Anh từng có lúc nảy sinh ác ý chế trụ đầu Thùy Trang, cưỡng bách nàng vì cô khẩu giao một lần.
Lúc ấy Thùy Trang đối Diệp Anh chỉ có chán ghét, tự nhiên là bài xích vì Diệp Anh khẩu giao. Nhưng mà hiện tại nàng chỉ nghĩ làm Diệp Anh cảm nhận được khoái cảm khi khẩu giao. Cho nên cứ việc côn thịt của cô thô to đến mức làm nàng cảm thấy khó thở, Thùy Trang vẫn như cũ cúi mặt dùng đầu lưỡi mềm mại quấn quanh côn thịt Diệp Anh.
"Tê ~"
Diệp Anh hít một hơi khí lạnh, yết hầu không tự chủ lăn lộn.
Côn thịt dưới thân bị Thùy Trang hút lập tức thô to cường ngạnh, trướng đến mức khóe miệng Thùy Trang cảm giác như bị xé rách đau đớn.
"Nhổ ra."
Thanh âm mang theo áp lực. Rõ ràng dục vọng toàn thân mãnh liệt hoành hành, nhưng người này đến bây giờ vẫn không có ý định lợi dụng chuyện này để chiếm tiện nghi.
Thùy Trang làm bộ không nghe được lời Diệp Anh nói, tiếp tục hàm chứa côn thịt cô. Dùng sức mút lấy quy đầu. Nháy mắt dục vọng của cô trong miệng nàng lại sưng to vài phần, nóng bỏng như nham thạch.
Nàng cố ý di chuyển đầu, dùng cái miệng nhỏ vuốt ve côn thịt, làm gân xanh trên côn thịt ma sát khoang miệng ấm áp.
Ngực Diệp Anh phập phồng lên xuống, hô hấp nặng nề. Thùy Trang chủ động thật sự quá mức tốt đẹp, so với bất luận chuyện gì đều kích thích hơn.
Cố tình lúc Thùy Trang cho rằng Diệp Anh sẽ đẩy nàng lên bàn, sau đó xé nát váy áo nàng triền miên làm tình thì miệng nàng lại bị bóp chặt.
Tay cô dùng sức một chút liền bức Thùy Trang mở miệng, cực đại côn thịt lập tức rời đi.
Quy đầu tiết chút bạch trọc, chứng minh giờ phút này cô có bao nhiêu khó chịu.
Nhưng Diệp Anh lại không muốn tiếp nhận nữ nhân này như vậy lấy lòng mình.
"Chị làm gì!"
Thùy Trang có chút phẫn nộ trừng mắt nhìn cô. Nàng ném hết mặt mũi vì cô khẩu giao, nàng dễ dàng lắm sao!
"Nguyễn Thùy Trang, kỹ thuật diễn của em thật kém. Ánh mắt em sớm đã nói rõ, em chính là xem tôi trở thành nam nhân kia."
Thanh âm Diệp Anh mang theo vài phần âm trầm, lãnh đến mức làm lòng người phát run.
"Ha? Nguyễn Diệp Anh, chị nói bậy cái gì? Em xem chị trở thành người nào? Chị cho rằng những lời ngày đó em nói trong điện thoại đều là giả sao? Diệp Anh, em thật sự muốn cùng chị hảo hảo sống cả đời mà."
Thùy Trang biết Diệp Anh đa nghi, nhưng không nghĩ tới cô thế nhưng đa nghi tới trình độ này. Nhưng mà nàng cũng hiểu được, kiếp trước sau khi Diệp Anh chết. Nàng trở về Diệp gia chịu tang mới biết được quá khứ của cô. Có một quá khứ như vậy, Diệp Anh trong lòng vặn vẹo cũng là bình thường.
Nghĩ đến đây Thùy Trang không phẫn nộ nữa, chỉ còn lại vô hạn đau lòng.
"Nguyễn Thùy Trang, em cho rằng tôi sẽ tin lời em sao?"
Diệp Anh đem côn thịt nhét trở về. Chỉ là quần nơi đó bị côn thịt căng thành lều trại.
"Chị thà tự mình chịu đựng cũng không muốn em chạm vào chị, Nguyễn Diệp Anh, có phải chị rất chán ghét em hay không?"
Thùy Trang hít một hơi.
Nhìn Thùy Trang biểu tình thất vọng, Diệp Anh cảm giác ngực mình như bị xé rách, đau đớn vô cùng.
"Không có."
Thanh âm cô đạm mạc. Chỉ là cô không cách nào tiếp nhận việc Thùy Trang xem mình trở thành người thay thế cho nam nhân kia.
Nghe Diệp Anh nói, sắc mặt Thùy Trang mới tốt hơn một chút. Nàng lập tức ngồi xuống bên cạnh Diệp Anh, đem hộp bánh bao chiên mở ra, hương thơm nồng đậm lập tức tỏa ra khắp phòng.
"Em mua ở khu gần trường học đấy. Bánh bao chiên ở chỗ đó là ngon nhất. Nghĩ đến chị mỗi ngày đều bận rộn không có thời gian ăn trưa, cho nên em mang đến đây cùng chị ăn. Không cho cự tuyệt, nếu không em liền ném tất cả đi."
Thùy Trang vừa nói vừa cầm đũa gấp bánh bao đưa lên miệng, chỉ là chưa kịp ăn đã bị Diệp Anh dùng đôi đũa khác đoạt mất.
"A, chị có ý tứ gì a?"
Nàng tức giận trừng mắt, đôi mắt xinh đẹp sáng lên, tựa như hoa hồng kiều mị.
"Đây là em tặng tôi, cho nên thứ này, em không thể ăn."
Diệp Anh không chút khách khí đậy nắp hộp lại rồi bỏ vào ngăn tủ.
Nguyễn Thùy Trang: ". . . . ."
Nỗ lực đè nén lồng ngực phập phồng. Tự nói với bản thân là, ở bệnh viện ẩu đả bác sĩ là không đúng, vẫn còn vạn người đang đợi cô cứu mạng, cho nên mình không thể xúc động, không thể xúc động a.
"Chị xác định, một mình chị có thể ăn hết?"
Thùy Trang nỗ lực làm bộ tâm bình khí hòa nói.
"Đương nhiên. Hiện tại là thời gian ăn trưa, em về trước đi. Tôi bảo dì Trương hầm canh cho em."
Diệp Anh không dấu vết xoay tròn chiếc nhẫn trên tay. Bởi vì nếu Thùy Trang tiếp tục ở đây, cô sợ mình không kìm chế được bản thân.
"Em không đi! Em không đi! Em còn muốn ngủ lại nơi này! Ai bảo chị mấy ngày không trở về nhà, làm em vất vả lắm mới gặp được chị. Vậy mà chị lại muốn đuổi em đi!"
Thùy Trang nói rồi mở cửa phòng nghỉ ở phía sau của Diệp Anh, trực tiếp nằm trên giường cô.
Trên giường phảng phất hương vị quen thuộc, làm nàng cả người nhộn nhạo.
Diệp Anh thấy Thùy Trang không hề có ý tứ rời đi, trong lòng lại nảy lên một tia vui sướng. So với việc đem người đuổi đi thì cô vẫn muốn đem người giữ lại hơn.
Vì Thùy Trang không chịu về nhà, Diệp Anh đành phải gọi thức ăn ở nhà hàng, sau đó chờ người đem đến.
Khi còn nhỏ Thùy Trang thân thể không tốt, cho nên cơm trưa của nàng đều do cô cẩn thận dặn dò, đảm bảo mỗi bữa đều đầy đủ dinh dưỡng mới cho nàng ăn.
Diệp Anh chuẩn bị tốt thức ăn liền vào phòng nghỉ trông chừng Thùy Trang. Chỉ là cô vừa mở cửa lại thấy Thùy Trang cả người trần trụi ngồi trên giường, đôi chân thon dài trắng nõn mở rộng làm hoa huyệt phấn nộn bại lộ trong không khí.
"A. . . Thật thoải mái. . . Lão công, cắm người ta đi mà. . ."
Thùy Trang dùng ngón tay mảnh khảnh xoa xoa âm đế, âm đế trắng nõn bị nàng xoa đến đỏ bừng.
Thân thể Thùy Trang vốn rất mẫn cảm, vừa xoa xoa hai cái liền không biết xấu hổ tiết ra dâm dịch, đem ga giường thấm ướt.
"Em làm cái gì?"
Thanh âm Diệp Anh so với vừa rồi còn trầm đục hơn. Nguyên bản dục vọng đã bị cô đè xuống lúc này lại ngẩng đầu. Cực đại côn thịt như muốn phá tan ràng buộc.
"Đương nhiên là tự an ủi nha, lão công không muốn chạm vào em, em thật là khó chịu. Bên trong hoa huyệt rất ngứa, rất muốn bị côn thịt lớn cắm vào."
Thùy Trang một bên nói, một bên dùng đầu lưỡi liếm ngón tay, phảng phất như đang liếm mút một cây côn thịt thô to.
' phanh '
Cả người nàng bị đẩy lên giường, hai đùi trắng nõn nỗ lực mở rộng, ý đồ đem hoa huyệt đỏ bừng phô bày trước mắt Diệp Anh.
"Em có biết em đang nói gì không?"
Diệp Anh thanh âm áp lực đến lợi hại.
"Đương nhiên biết. Lão công, mau lấy côn thịt cắm người ta đi. Tao huyệt không có chị thật là khó chịu."
Thùy Trang vừa nói vừa bắt lấy ngón tay Diệp Anh đè xuống huyệt khẩu: "Lão công, chị mau sờ sờ. Hoa huyệt người ta thèm côn thịt của chị đến chảy nước miếng."
To be continued...
_________________________
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro