Chương 11
Trăng sáng sao thưa.
Gió đêm se lạnh thổi qua, sợi tóc khe lay động. Thư kí Kor đi lấy xe, khoảng thời gian yên tĩnh hiếm có, Meena chăm chú ngắm nhìn những ngôi sao thưa thớt trên nền trời.
"Này."
Suy nghĩ đang thả trôi lập tức bị cắt ngang, bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc, có chút hung dữ.
Meena quay đầu nhìn Aoom đứng dưới ánh đèn mờ. Đèn đường hắt lên người nàng, phía sau là bóng tối u ám.
Từ góc độ của cô, có thể nhìn thấy gương mặt sắc xảo dưới ánh đèn đường, chiếc cổ thiên nga thon dài, lộ ra xương quai xanh và đôi môi đỏ diễm lệ.
Nàng cầm theo túi xách, giày cao gót không an phận bắt đầu di chuyển.
"Meena, ngày mai có thời gian ăn bữa cơm không?"
Khoảng cách tương đối gần, Meena có thể nhìn thấy lông mi của đối phương khẽ rung động dưới ánh đèn đường.
Bất an.
Meena thoáng chốc đánh giá được cảm xúc của đối phương.
Nhưng mà.
"Ngại quá cô Sherlyne." Meena thật sự không muốn có dính líu đến nhân vật trong cốt truyện.
Xen vào việc của người khác, một lần là quá đủ rồi.
Nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của đối phương, Aoom cắn môi: "Cô đang tức giận à?"
Đôi mắt của Meena cong thành một đường cong lạnh lẽo: "Không có, cô Sherlyne thật sự nói rất đúng. Tôi không có quyền dạy bảo cô."
Nói dối, rõ ràng đang tức giận mà.
Aoom nhìn gương mặt lạnh nhạt của đối phương, trong lòng chua xót. Nàng thật sự biết mình có hơi quá đáng, nhưng nàng cao ngạo đã quen, chưa từng hạ mình.
Ngay lúc này, thư kí Kor lái xe đến. Meena gật đầu, quay người bỏ đi.
Đi được vài bước, sau lưng truyền đến tiếng giày cao gót vội vã. Cô còn chưa kịp xoay người thì tay đã bị một bàn tay mềm mại bắt lấy.
"Xin... xin lỗi mà."
Giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu vang lên sau lưng.
Lúc này, Aoom vô cùng hoảng loạn, cúi đầu, ánh mắt rơi lên bàn tay nàng đang nắm chặt.
Trắng nõn thon dài, ngay cả độ cong cũng vô cùng xinh đẹp, mạch máu màu xanh dưới ánh trăng dường như tỏa ra nét diễm lệ khác thường.
Meena nghiêng người, rút tay, lại bị đối phương nắm chặt. Cô thở dài: "Cô Sherlyne, tôi cần phải quay về."
Rõ ràng nàng đã nói xin lỗi rồi mà, tại sao vẫn là thái độ như vậy chứ.
Aoom kìm nén uất ức đến đỏ cả mắt. Nàng ngẩng đầu, hất tay Meena ra: "Tôi đã nói xin lỗi rồi mà. Sao cô cứ không chịu bỏ qua vậy? Yingsa tốt như vậy sao?"
Meena vốn cũng không phải là một người thân thiện, bây giờ lại bị Aoom dính lấy làm phiền, cô nhíu mày, đang định mở miệng.
Kết quả, đôi mắt đang liếc nhìn cô kia, tuôn ra từng giọt nước mắt to như hạt trân châu.
Mái tóc hơi uốn lượn xõa hai bên má, ánh mắt mông lung, hai tay không ngừng lau khóe mắt.
Cực kỳ đáng thương.
"Cô Sherlyne, thời gian không còn sớm nữa, tôi đưa cô về nhé."
Bàn tay lau nước mắt của Aoom dừng lại, cơ thể vì uất ức mà co cụm lập tức thẳng lại, chớp chớp đôi mắt đỏ hồng, hất cằm, tiếng nói mang theo giọng mũi: "Hừ, nhanh lên, gió lớn quá, bụi bay vào mắt tôi rồi."
Nói xong, lập tức bước lên xe.
Về phần thư kí Kor ngồi trong xe, quan sát được toàn bộ câu chuyện thì im như thóc.
Meena đứng đó, một lúc sau, gương mặt luôn buồn tẻ được phủ lên ý cười nhàn nhạt, trái tim dường như cũng mềm nhũn một chút.
Aoom ngồi lên xe, ngọ nguậy cơ thể, vẫn chưa thấy Meena bước lên, còn tưởng rằng đối phương đổi ý, nàng ho một tiếng, chân trái nhấc lên đặt trên chân phải, cơ thể thẳng tắp: "Nhanh lên, chậm chết đi được."
Vừa dứt lời, mùi hương lành lạnh ập đến, chỗ ngồi bên cạnh chùng xuống.
Đối phương đi lên.
Aoom quay đều, thông qua kính xem, nhìn bóng dáng mơ hồ in trên đó, kiềm nén suy nghĩ, khóe môi khẽ nhếch.
Thư kí Kor bị kẹp ở giữa, thấy hai vị đại lão yên tĩnh thì nhấn chân ga, có lòng kéo vạch ngăn lên.
Hai người ngồi phía sau không ai muốn lên tiếng.
Aoom chống cằm, xuyên qua cửa kính thủy tinh nhìn vẻ mặt của Meena, nhìn thấy cũng không rõ ràng lắm, thế là cựa quậy cơ thể, cúi đầu, âm thầm liếc mắt quan sát.
Cô tựa vào ghế, mái tóc dài được đặt gọn sau lưng, trên trán có vài sợi tóc lòa xòa, đôi mắt hẹp dài thâm thúy, xinh đẹp.
Gương mặt vẫn luôn lạnh nhạt, không nhìn ra được có điểm gì khác với thường ngày.
Không thể nào tìm ra được tin tức hữu dụng, Aoom đổi chân bắt chéo, đầu ngón tay lướt qua mái tóc, xếp gọn ở sau lưng, cả đầu tựa vào ghế, mắt nhìn chằm chằm vách ngăn.
"Khụ." Sau khi ho một tiếng, nàng nhìn lén phản ứng của Meena.
Đối phương không có phản ứng gì.
Aoom lo lắng rục rịch cơ thể: "Tôi thừa nhận hôm nay tôi rất quá đáng."
Lời này vừa nói ra, tiếp theo lập tức tuôn ra như nước chảy: "Nhưng tôi không thể khống chế được bản thân. Chuyện của Yingsa, tôi không nghĩ rằng mình làm sai."
Nói đến đây, Aoom nhìn lén phản ứng của đối phương, lại đối diện với ánh mắt của Meena.
Ánh mắt có chút u ám.
Aoom dùng ngón tay chải tóc: "Được rồi. Tôi không nên làm nhục một cô gái ở trước mặt mọi người, cho dù tôi không thích người đó, nhưng mà, khụ, sự tôn trọng và phẩm chất nên có thì không thể vứt bỏ."
Nói xong, Aoom lại liếc nhìn Meena, dường như ánh mắt đã không còn lạnh lẽo như lúc nãy nữa, lại tiếp tục đổi chân, giọng nói có chút hung hăng: "Nhưng mà, tôi mãi mãi cũng sẽ không thích Yingsa, dù sao cô ta chính là một đóa bạch liên hoa tôi nhìn thì muốn buồn nôn."
"Hừ, cùng lắm thì sau này tôi sẽ không xúc động như vậy nữa là được."
Meena lẳng lặng nhìn nàng, lông mi hơi buông thõng, sau đó chuyển ánh mắt, khẽ ừm một tiếng.
Có sự đáp lại của đối phương, buồn bực trong lòng Aoom giảm đi một chút, nghĩ đến những lời nói tiếp theo, đầu ngón tay của nàng bất an bấu lấy tấm đệm dưới chỗ ngồi.
"Còn nữa, cảm ơn hôm nay cô đã giúp tôi."
Nghĩ đến chuyện hôm nay Arthit vì Yingsa mà muốn ra tay đánh nàng, lại còn ở trước mặt nhiều người như vậy, trong giây phút đó, lòng Aoom chết lặng.
Nếu như cái tát tay đó thật sự đánh xuống, sau này nàng làm sao có thể tiếp tục lăn lộn trong giới đây.
Bất tri bất giác, cách xưng hô của Aoom đối với Arthit đã đổi thành kêu thẳng tên, không còn thân thiết như trước kia nữa.
"Ừm, còn nữa, xin lỗi, tôi không nên nói cô như vậy."
Aoom cũng biết Meena là vì muốn tốt cho nàng. Lúc ấy vì quá tức giận, tính tình không thu lại được.
"Cô có thể tha lỗi cho tôi được không?" Tay của Aoom chậm rãi lướt qua tấm đệm, ngón trỏ như muốn lấy lòng chọt chọt vào lòng bàn tay đang đặt trên đùi của Meena.
Đây là động tác nhỏ của Aoom để lấy lòng anh hai mình.
Không biết tại sao, nàng lại vô thức làm nó với Meena.
Sự thân mật đột nhiên xuất hiện, mi mắt của Meena khẽ run, đôi mắt buông thõng nhìn về phía người kia, mái tóc xõa trên cánh tay.
Lòng bàn tay bị chọt đột nhiên ngứa ngáy tận cõi lòng. Cô nắm lấy bàn tay đang làm loạn của Aoom.
Cô quả nhiên không thích kiểu tiếp xúc thân mật như thế này.
"Ừm."
Trả lời đơn giản, mang theo tính cách lạnh nhạt của riêng Meena.
Mắt Aoom sáng lên: "Vậy, ngày mai cô có rảnh không, tôi muốn mời cô ăn cơm."
Meena nhìn về phía Aoom ở bên cạnh như đang muốn áp sát mặt cô: "Ừm."
"Nói rồi đấy nhé, ngày mai cùng nhau ăn cơm."
Meena: "Ừm."
Ngày mốt Meena phải đi Mỹ, ban đầu dự đình chiều mai sẽ nghỉ ngơi thật tốt.
Nhưng mà, nhìn thấy đôi mắt sáng ngời kia của đối phương.
Meena nghĩ.
Chỉ cần đừng trễ quá thì cô vẫn có thể chấp nhận được.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro