CÓ LÚC
Buổi chiều tại nhà Han Ji Yong
Han Ji Yong đang xử lí công việc, từ bên ngoài Hee Soo sắc khí lạnh lẽo bước vào, cô bước đến bàn làm việc
"Anh...hãy kí đơn ly hôn đi" - Seo Hee Soo lạnh lùng đặt đơn li hôn lên bàn làm việc trước mặt Han Ji Yong
Ji Yong nhìn tờ đơn và nhìn Hee Soo với ánh mắt dò xét, hắn khẻ cười nhếch một cái, bình tỉnh đáp lại cô
"Cô...nôn nóng li hôn với tôi như vậy sao? Cô gấp gáp y như lúc cô bước chân vào đây làm vợ tôi vậy"
Hee Soo ngồi ở ghế đối diện đi đến trước mặt Ji Yong, ghé đến sát mặt hắn - "Đúng ! Tôi không muốn sống cùng anh thêm một khắc nào nữa, nội việc phải thở chung bầu không khí với anh cũng làm tôi thấy thật khó thở"
"Tôi sẽ kí nếu như cô chấp nhận để Ha Joon lại cho tôi, còn nếu không...thì cô phải sống với tôi cho đến ngày cô chết"
"Han Ji Yong, anh sẽ không cản được việc tôi mang Ha Joon đi đâu, tôi tuyệt đối không để con tôi phải sống với người cha độc ác như anh"
"SEO HEE SOO, trước khi tôi nổi điên thì cô nên biết chừng mực mà dừng lại, tôi độc ác thì tôi cũng là bố ruột của Ha Joon, còn cô chỉ là người nuôi dưỡng nó, cô lấy tư cách gì đòi mang con của tôi đi" - Han Ji Yong đứng lên tóm lấy cổ Hee Soo ép sát vào tưởng, buông ra từng lời đe dọa cô
"Anh buông tôi ra, tôi khinh tỏm anh, muốn tôi dừng lại trừ khi là tôi chết" - Hee Soo dùng sức yếu ớt chống trả lại Ji Yong
Ji Yong dùng sức siết mạnh cổ cô hơn - "Sao? Cô kinh tởm tôi (?), được lắm", Han Ji Yong dùng môi mạnh bạo của hắn áp bức đôi môi của Hee Soo
"Ưm, dừng lại, Han Ji Yong tên khốn, thả tôi ra, hức...ah...hứh" - Hee Soo sợ hãi chống cự nhưng càng chống cự hắn lại càng mạnh bạo với cô hơn, cô cắn tay hắn, sự đau đớn làm hắn tạm thời buông cô ra
Hee Soo hoảng sợ, vội vàng lấy điện thoại bấm số...nhưng chưa để hồi chuông đầu tiên reo hết thì Ji Yong chạy đến hất tung điện thoại, một lần nữa Hee Soo bị Ji Yong tóm được - " Cô gọi cho ai ? Còn ai có thể cứu cô nữa sao" hắn trừng mắt lên với cô
Một tay siết lấy cổ Hee Soo tay còn lại hắn xé toạt chiếc váy của cô, môi hắn cố tách đôi môi của cô, Hee Soo cố gắng cắn chặt môi đến bật máu, cổ cô bị hắn siết chặt in hằn 5 dấu tay, nước mắt cô lăn dài vì sự bỉ ổi của tên cô từng xem là chồng - "Seo Hee Soo, tôi là chồng cô, cô nên ngoan ngoãn phục vụ chồng mình mới đúng"
Han Ji Yong ra sức cưỡng bức Hee Soo, hắn đẩy cô xuống bàn làm việc, tóm chặt lấy hai tay cô, hắn tháo cà vạt trên cổ dùng nó trói hai tay cô, từng hành động của hắn mạnh bạo không thương tiếc, với sức người mỏng manh như Hee Soo không thể vùng thoát khỏi hắn, cô chỉ có thể cắn răng chịu đựng sự sỉ nhục này - " SEO HEE SOO, cô mở mắt ra nhìn tôi", hắn nhận lại sự khinh bỉ tột độ khi Hee Soo nhắm nghiền mắt, cắn chặt môi, nấc nghẹn trong tiếng khóc. Hắn đưa tay luồn tay vào váy cô, tay cò lại hắn kéo khóa quần của hắn...
Lúc bày Hye Jin đang đợi ở cổng trường đón Ha Joon tan học
" Ha Joon a..." - "Cô Kang..." - Ha Joon chạy đến nắm tay Hye Jin
" Cô xem nào, Ha Joon hôm nay học có ngoan không"- Hye Jin ân cần hỏi Ha Joon
Lúc này điện thoại của Hye Jin reo lên nhưng do cô để nó ở trong xe nên không nghe thấy
" Dạ có, cô giáo khen con có năng khiếu vẽ"- HJ thích thú khoe với Hye Jin
" Thật sao ! Vậy Ha Joon thật giống mẹ Hee Soo, mẹ Hee Soo cũng vẽ rất đẹp đó, vậy bây giờ chúng ta về nhà thôi, mẹ đang chờ Ha Joon đấy "- Hye Jin khi nhắc về Hee Soo có phần rất tự hào
" Cô Kang, chúng ta ghé vào siêu thị được không, con muốn mua táo cho mẹ"- HJ ngước nhìn hỏi Hye Jin
" Được chứ, cô cũng muốn mua rong biển cho mẹ của em" - Hye Jin vui vẻ kéo cửa xe, cẩn thận thắt dây an toàn cho Ha Joon
Xe Hye Jin chạy về đến cổng, vừa lúc xe của Soo Hyuk cũng chạy đến
Soo Hyuk xuống xe, cuối người chào Hye Jin - " Chào gia sư Kang, bà nội muốn tối nay Ha Joon sang ngủ cùng bà"
" Anh Soo Hyuk ! Ha Joon muốn đánh cờ với anh" - HJ chạy đến nắm tay SH
" Nếu vậy nhờ cậu Soo Hyuk đưa Ha Joon đến chỗ lão phu nhân", " Ha Joon a...sáng mai cô sẽ đến đón em nhé, nhớ nghe lời của bà biết không"- Hye Jin cẩn thận căn dặn HJ
" Ha Joon sẽ ngoan mà, vậy cô Kang đem táo về cho mẹ giúp Ha Joon nhé"
" Ừm cô sẽ nói là Ha Joon đã tự tay chọn những quả táo ngon nhất cho mẹ Hee Soo được không" - " Dạ, vậy con đi sang bà nhé !"
Hye Jin nhìn theo hướng xe của Soo Hyuk tạm biệt Ha Joon, sau đó lấy giỏ táo đi vào nhà
Vừa đến cửa, cũng vừa lúc Han Ji Yong đi ra, tuy đụng mặt nhau nhưng Hye Jin vờ như không thấy đi lướt qua hắn
" Này Lee Hye Jin, em đừng chống đối tôi nữa, chúng ta là bố mẹ ruột của Ha Joon, chúng ta ba người sống cùng nhau không phải rất tốt sao ? Tôi sẽ cho em trở thành phu nhân chủ tịch" - Ji Yong chọp tay Hye Jin
" Chúng ta ? Tôi không muốn là chúng ta với loại người độc ác thủ đoạn như anh và cũng không muốn con tôi lớn lên giống như anh" - Hye Jin trừng mắt đáp lại JY
" Đàn bà các cô đều ngu ngốc và phiền phức như nhau, cứ chống lại tôi đi và đừng trách tôi trừ khử từ người một"
" Tôi thách anh, hãy dừng lại trước khi anh bị giết chết và buông bàn tay dơ bẩn của anh ra khỏi người tôi" - Hye Jin hất tay JY bỏ đi vào nhà
___________________________________________________________
Hye Jin vào nhà tìm Hee Soo
"Cô Hee Soo, tôi về rồi đây"- Hye Jin đi khắp nhà tìm Hee Soo, trên lầu, phòng khách, phòng Ha Joon cũng điều không có. Chỉ còn mỗi phòng làm việc của Han Ji Yong.
Hye Jin đứng trước cửa phòng làm việc của Han Ji Yong gõ cửa - "Cô Hee Soo, cô có trong đó không, Hee Soo a...". Hye jin đẩy cửa vào kiểm tra, nhìn một vòng trong phòng cũng không có Hee Soo, thầm nghĩ chắc có lẽ Hee Soo đã ra sau vườn, cô chuẩn bị bước ra nhưng có gì đó không đúng, dưới bàn làm việc có một góc váy của Hee Soo, Hye Jin vội bước đến bàn làm việc
"Hee Soo a..." - trước mắt Hye Jin, Hee Soo ngồi thất thần thinh lặng dưới bàn làm việc, chiếc váy như đã bị ai đó xé, trên cổ Hee Soo còn có vết bầm...
" Hee Soo a...là hắn đúng không, tên khốn đó đã làm như vậy với cô sao"- Hye Jin không kìm nổi đau đớn hỏi HS, mắt cô rưng rưng, hơi cay chạy lên sống mũi, cô ôm Hee Soo vào lòng, tay cô đỡ đầu Hee Soo dựa vào ngực mình
Giây phút Hee Soo dựa vào Hye Jin, cô mới có thể bật khóc ra tiếng- "Hức...Hye Jin hức..huwh..Han Ji Yong hắn...hắn...tôi sợ...sợ hắn lại..."- "Cô Hee Soo, không sao, có tôi rồi, tôi sẽ không để hắn làm hại đến cô, đừng sợ"- Hye Jin vừa nói vừa xoa lưng trấn an Hee Soo "Nào, chúng ta về phòng, hắn đi rồi, không sao đâu"
Hye Jin dìu Hee Soo lên phòng- "Không Hye Jin, tôi sợ lắm, tôi không muốn ở một mình"- Hee Soo níu chặt lấy cánh tay Hye Jin
Hye Jin thấy Hee Soo hoảng sợ đến như thế cũng không đành lòng - "Vậy tối nay hãy ở phòng tôi" - Hye Jin đưa Hee Soo vào phòng của mình
Dìu Hee Soo nằm xuống giường, Hye Jin cẩn thận đắp chăn cho Hee Soo -"Sẽ không sau đâu, tôi luôn ở đây, đợi tôi một chút"
Hye Jin đi ra ngoài lấy khăn ấm và một chiếc váy mới cho Hee Soo, cô đi vào phòng thì Hee Soo có thể là do bị ức hiếp mệt mỏi nên đã ngủ từ bao giờ, Hye Jin bước đến ngồi bên cạnh Hee Soo, cô dịu dàng lấy khăn ấm chậm chậm nhẹ nhàng lên mặt Hee Soo, rồi cổ, vai, tay. Hye Jin trong lòng đau xót, nước mắt cô cơ hồ muốn rơi xuống, tự trách nếu hôm nay cô về nhà sớm hơn thì Hee Soo đã không chịu sự sỉ nhục của Han Ji Yong
Hye Jin nắm lấy tay Hee Soo xoa nhẹ - "Hee Soo a...tôi xin lỗi, từ nay hãy để tôi được chăm sóc cô", Hye Jin giúp Hee Soo thay chiếc váy ngủ mới, sau đó cũng nằm xuống bên cạnh Hee Soo, tay cô đan vào tay Hee Soo, chỉ như cô mới thấy an toàn, không để Hee Soo có thể chạy trốn cô khỏi cô nữa - "Dường như tôi đã tìm lại được em, em của tôi"
Linh hồn tựa như nước
Rơi xuống từ thiên đường
Lên trời như khói sương
Rồi trở về với đất
Chuỗi tuần hoàn bất tận
GEOTHE
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro