Chương 32: Tay nắm tay

Ôm một lát. Hàn Trí Thành cảm thấy hắn chậm rãi buông lỏng tay ra, cậu thuận thế lùi ra sau một bước, đi ra từ lồng ngực Lý Mẫn Hạo.

Tin tức tố của Lý Mẫn Hạo khiến Hàn Trí Thành rất thoải mái, cậu có thể cảm thấy không khí trôi nổi hương chanh. Hàn Trí Thành cong môi cười: “Trên người tôi có BUFF chưa?”

Không chờ Lý Mẫn Hạo trả lời, cậu tiếp tục hỏi: “Cậu nói xem bây giờ tôi đuổi theo Giang Kỳ Niệm, cô ấy có thể coi trọng tôi không?”

Lý Mẫn Hạo suy nghĩ một lát: “Hẳn là không.”

Hàn Trí Thành khịt mũi cười. Bây giờ cậu cũng không muốn về ký túc xá, suy nghĩ một lát, Hàn Trí Thành nói với Lý Mẫn Hạo: “Tôi muốn ra ngoài chơi game. Cậu về trước đi.”

“Với Tống Ý?”

“Hôm nay Tống Ý...” Hàn Trí Thành hơi dừng lại, không nói mấy chữ kỳ phát tình ra: “Cậu ấy mấy hôm nay không khoẻ lắm, tôi tìm Thẩm Trì Liệt.”

Cậu nói xong, cúi đầu bấm điện thoại.

Lý Mẫn Hạo rũ mắt xuống, quan sát Hàn Trí Thành.

“Tôi cũng muốn chơi game.” Lý Mẫn Hạo chợt nói: “Hay là chúng ta cùng đi? Thẩm Trì Liệt còn chưa tan học, cậu phải chờ cậu ta.”

Ngón tay Hàn Trí Thành ngừng lại.

Cậu do dự một lát, thấy cũng có lý. Hàn Trí Thành ngẩng đầu nhìn Lý Mẫn Hạo, hơi chần chờ nói: “Cậu không cần về nhà hả? Có thể tôi chơi đến rất muộn đó.”

“Muộn thế nào?”

“Chừng 11, 12 giờ, cũng có thể là cả đêm.”

Nghĩ đến Hàn Trí Thành sẽ ở cafe net đến sáng sớm, trên người dính hương vị của người lạ nào đó.

Lý Mẫn Hạo hơi nhíu mày, trong lòng dâng lên cảm giác buồn bực khó giải thích được.

Hắn cảm thấy gần đây mình không bình thường lắm. Lý Mẫn Hạo đè xuống ý nghĩ linh tinh này, ừ một tiếng.

Sau lưng trường Nhất Trung có tới năm, sáu quán cafe net, Hàn Trí Thành đi vào quán mình vẫn thường hay đến.

Cậu với Lý Mẫn Hạo vừa bước vào, hai người đang tìm chỗ ngồi, đột nhiên nghe thấy có người gọi tên cậu.

“Hàn Trí Thành.” Da đen nhìn thấy cậu không khác gì nhìn thấy người thân, đầy nhiệt tình gọi: “Bên này bên này! Đến chỗ này ngồi này, chúng ta lập đội chơi game!”

Hàn Trí Thành sợ da đen không nghe thấy, lớn giọng nói: “Tôi muốn hai chỗ ngồi!”

Trong quán cafe net ồn ào, da đen chỉ nghe thoang thoáng 2 chỗ ngồi gì đó, đang định hỏi một mình cậu sao lại muốn ngồi 2 chỗ? Đột nhiên thấy rõ người phía sau cậu là ai, giật mình bật thốt lên một tiếng.

Sau đó phản ứng lại: “Đến bên này! Bên này có 2 chỗ!”

Thấy Hàn Trí Thành ngồi xuống cạnh mình, da đen nhìn cậu, lại nhìn Lý Mẫn Hạo ngồi cách một chỗ.

“Sao cậu lừa được Lý ca đến đây vậy?” Da đen nói nói, cũng cảm thấy chỉ có một khả năng duy nhất: “Chẳng lẽ bài viết trên diễn đàn là thật? Đệt, cậu không thể cùng Lý ca học cho giỏi lên, lại bắt người ta phối hợp với cậu đến cái nơi xấu xí bẩn thỉu này hả?”

Hàn Trí Thành còn chưa kịp phản bác, Lý Mẫn Hạo nghe được, nở nụ cười trước: “Không sao, tôi thích phối hợp với cậu ấy.”

Tiếng cười kia ý tứ sâu xa, thêm vào ngôn từ ám muội của hắn, lộ ra chút cưng chiều không tả rõ được.

Da đen: “...”

Da đen thầm nói hai cậu quả là một đôi trời sinh.

Hàn Trí Thành vỗ Lý Mẫn Hạo một cái: “Hầy, Lý ảnh đế, được rồi được rồi. Đầu óc cậu ta không dùng được, coi chừng cậu ta thật sự bị cậu lừa bây giờ.”

Da đen sững sờ nói: “Có ý gì?”

Hàn Trí Thành: “Thì là đùa đó, bài viết đấy là giả. Lúc nãy cậu nói lập đội, đội mấy người thế?”

Da đen: “Năm, thêm cậu với Lý ca là vừa năm người. Bọn tôi với Cửu Trung thách đấu, team thua phải xách giày cho team thắng, lần gặp đầu tiên phải gọi bên thắng là đại ca.”

Hàn Trí Thành nghe xong hơi mờ mịt: “Sao lại long trọng như vậy? Chẳng lẽ đây là thi đấu hả?”

“Há! Thông minh!” Da đen liếc nhìn Hàn Trí Thành, lại quét mắt nhìn Lý Mẫn Hạo, cảm thấy trận thi đấu này hẳn là ổn: “Bọn tôi với Cửu Trung xảy ra ít xung đột, vốn định tan học hẹn gặp ở đầu phố, ống tuýp tôi cũng chuẩn bị xong luôn rồi. Mà nghe dạo gần đây trẻ vị thành niên đánh nhau bị tóm sẽ phạt nghiêm lắm, tôi có người bạn mới bị tóm. Cho nên...”

Đoàn Gia Diễn: “Cho nên?”

Da đen: “Bọn tôi thương lượng với Cửu Trung, cuối cùng quyết định quyết chiến Ionia*.”

*Là một khu vực trong game LOL á.

Hàn Trí Thành: “...”

Hàn Trí Thành không ngờ còn có cái kiểu thế này: “Xã hội của các cậu từ khi nào thì bắt đầu lưu hành loại quyết đấu để giải quyết xung đột này thế?”

Da đen: “Trong game có thể thấy máu, có thể chặt đầu. Ngoài đời làm sao có thể? Một dao đâm vào, tôi bị bắt vào cục ngay lập tức luôn không phải à?”

Hàn Trí Thành: “...”

Hàn Trí Thành thầm nói hình như có lý thật.

Sau khi vào phòng, da đen bắt đầu doạ dẫm lẫn nhau với bên kia.

Bên kia nói trước: [ Bên bọn tôi có vương giả, là hai người, chân thành khuyên các cậu nên đầu hàng sớm, vào kênh thế giới viết một câu Cửu Trung giỏi nhất đi. ]

Da đen: [ Vương giả thì tính là gì? Bên bọn tôi có giáo bá với giáo thảo đây nè. ]

Bên kia: [ Là hai người đứng trang đầu diễn đàn? ]

Da đen: [ Đúng là hai người đứng trang đầu. ]

Bên kia: [ Ha ha, ông đây là người chuyên đánh cẩu tình nhân. ]

Da đen: [ Ha ha, vậy cậu thử xem. ]

Hàn Trí Thành nhìn chằm chằm hàng chữ kia, nói vào mic: “Lý ca, chúng ta được mọi người biết đến bằng cách này này.”

Lý Mẫn Hạo ừ một tiếng, lười biếng chọn kỹ năng triệu hoán sư cho tướng của mình: “Cho nên nếu tôi không tìm được người yêu, cậu phải chịu trách nhiệm.”

Hàn Trí Thành: “...”

Trận game bắt đầu.

Lý Mẫn Hạo chơi ma cà rồng, là một tướng cần thời gian trưởng thành mới có thể carry, bên kia có lẽ cũng không coi hắn là vấn đề lớn gì, dù sao người chơi tướng này không nhiều, đoạn đầu cũng không ai săn hắn.

Giữa trận có một đợt combat, chỉ còn mình Lý Mẫn Hạo với hai người đi đường dưới còn sống, lúc này ma cà rồng của Lý Mẫn Hạo đã gần như đúng chuẩn mẫu, không biết ai chân thành cảm khái một tiếng: “Tôi cảm thấy thật mất mặt, thi đã không hơn được Lý ca, chơi game cũng kéo chân sau Lý ca nốt.”

Hàn Trí Thành cũng rất hăng hái: “Tôi quen rồi, Lý ca của chúng ta cực ngầu... Ấy ấy ấy, support mau bảo vệ Lý Mẫn Hạo! Mau tạo lá chắn cho cậu ấy!”

Da đen: “Nghe thấy không! Giáo bá bảo cậu bảo vệ giáo thảo kìa!”

Nam sinh bên cạnh da đen: “Nghe thấy rồi! Anh cứ yên tâm, em sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ bạn trai của anh.”

Hàn Trí Thành: “Không phải, cậu ta không phải bạn trai tôi____tôi không đệt! Cậu mau bảo vệ bạn trai tôi! Bạn trai tôi hết máu! Mau cấp cứu cho cậu ấy!”

Lý Mẫn Hạo nghe thấy Hàn Trí Thành kêu gào thảm thiết trong loa, hơi hoảng hốt, vừa phân tâm, không cẩn thận bị Syndra bên kia giết chết.

Lúc màn hình biến thành màu trắng đen, Lý Mẫn Hạo hắng giọng, đột nhiên vươn tay, xoay đầu Hàn Trí Thành qua.

Hàn Trí Thành chỉ cảm thấy một cái tay đặt trên đầu mình, sau đó mắt cậu hoa lên. Cùng Lý Mẫn Hạo bốn mắt nhìn nhau.

Bọn họ đều đeo tai nghe, dừng lại vài giây, giọng Lý Mẫn Hạo chui vào tai cậu.

“Ngoan một chút, đừng gọi loạn.”

Giọng hắn rất thấp, cảm xúc có hơi không ổn, mang tới một chút tính xâm lược.

Da đen với mấy nam sinh khác bắt đầu kêu gào “Á á á á á”.

Da đen: “Lý ca thật bá đạo.”

Nam sinh: “Là cảm giác của tình yêu đó.”

Hàn Trí Thành cũng nhận ra không đúng: “Vậy tôi không gọi cậu là bạn trai nữa.”

Lý Mẫn Hạo chỉ cảm thấy lỗ tai mình bị câu đó làm nhói một cái, tim cũng hơi thắt lại, hắn nhìn cậu một lát, đột nhiên nói: “Cậu gọi đi.”

Hàn Trí Thành: “????

Lý Mẫn Hạo: “Có người yêu, khiến tôi có động lực chiến thắng.”

Da đen bên cạnh tiếp lời: “Cái này gọi là phép thắng lợi dựa trên tinh thần đó, Lý ca, ngài xem, có cần bọn tôi gọi cậu một tiếng ba không?”

Đúng lúc này tướng của Lý Mẫn Hạo hồi sinh, hắn mở trang bị ra, khẽ cười một tiếng: “Mấy cậu gọi tôi là ba cũng vô dụng, nghĩ cách để bên kia gọi tôi là ba đi.”

Da đen nổi lòng tôn kính: “Ba Lý! Từ nay về sau, ngài là ba của tôi.”

Lý Mẫn Hạo vừa hồi sinh, EZ bên kia gõ ra một hàng chữ: [ Ma cà rồng đừng có đuổi đánh tôi, quay lại tôi giết vợ cậu đó. ]

Hàn Trí Thành và bị chữ đấy hấp dẫn đi hết lực chú ý, toàn bộ dòng suy nghĩ đều bị mang đi tế trời, mặt cậu không cảm xúc đánh chữ: [ Cậu nói ai là vợ cậu ta. ]

Bên kia: [ Trừ cậu ra còn có thể là ai? ]

Hàn Trí Thành: [ Tôi là cha đẻ của cậu. ]

Suy nghĩ một lát, Hàn Trí Thành cảm thấy chưa đủ trào phúng, ở phía sau còn chèn thêm cái QAQ.

Bên kia: […..]

Mới vừa nói xong lời hung ác, Hàn Trí Thành lập tức chỉ huy vào loa: “Lý Mẫn Hạo, cậu thấy EZ kia không? Đánh cậu ta đi, cậu ta nói một câu vũ nhục hai người chúng ta.”

Lý Mẫn Hạo nhíu mày: “Cậu ta vũ nhục tôi cái gì?”

Vẻ mặt Hàn Trí Thành khó tin nổi: “Cậu ta nói tôi là vợ cậu, như thế còn chưa đủ vũ nhục cậu hả?”

Lý Mẫn Hạo: “...”

Tướng ma cà rồng này một khi lên, dame đủ mạnh, gần như tồn tại ma vương đằng sau vậy.

Sau một hồi hỗn chiến, bọn họ cũng chết 4 còn 5, chỉ dư lại Lý Mẫn Hạo mang theo xe pháo phá trụ địch.

Da đen đã chết, giờ khắc tập trung tinh thần nhìn chằm chằm Lý Mẫn Hạo trên màn ảnh điều khiển ma cà rồng: “Ba Lý, vì chiến thắng.”

Nam sinh bên cạnh da đen cũng gào thét: “Vì Nhất Trung.”

Hàn Quốc và cũng rất nhập vai: “Bạn trai phá đi_____phá đi phá đi phá đi! Phá cho em đi!”

Lúc phe địch bị nổ mất trụ đầu tiên, da đen với mấy nam sinh khác còn phát ra một tiếng hoan hô, chưa kịp gọi Lý Mẫn Hạo là đại ca, điện thoại da đen đột nhiên rung rung.

Vừa xem tin nhắn, sắc mặt da đen thay đổi: “Chủ nhiệm Tưởng tới bắt người! Mấy anh em ở quán cafe net phía trước đều bị một lưới tóm hết rồi. Nhanh nhanh nhanh, nhanh chóng trốn đi.”

Sắc mặt Hàn Trí Thành cũng thay đổi, cậu kéo tai nghe xuống, vỗ vỗ Lý Mẫn Hạo: “Mau đứng lên, chúng ta vào nhà vệ sinh trốn.”

Lý Mẫn Hạo thấy bọn họ ai cũng hoang mang hoảng loạn, hơi khó hiểu.

Hàn Trí Thành thấy hắn vẫn cứ bình tĩnh ngồi đó, vừa kéo vừa hối hắn: “Tưởng chủ nhiệm phạt cực kì biến thái. Chạy 10 vòng sân tập, còn phải viết kiểm điểm, chạy 10 vòng còn tính, viết kiểm điểm là cái kiểu gì? Việc Đỗ Hứa Thần lần trước bị phạt viết 3000 chữ, tôi đã thề cả đời này ngoại trừ viết văn sẽ không viết cái gì quá 1000 chữ đâu.”

Cậu vừa nói vừa kéo Lý Mẫn Hạo, muốn chạy vào nhà vệ sinh riêng trốn.

Da đen duỗi tay cản cậu: “Bạn tôi bảo nhà vệ sinh đầy rồi, chen vào không được, trừ khi mấy cậu chạy vào nhà vệ sinh nữ.”

“...” Hàn Trí Thành nhìn, mấy nam sinh vừa nãy cùng chơi game đã không thấy tăm hơi, có lẽ chạy hết vào nhà vệ sinh nam chen chúc rồi.

Cậu nhìn bốn phía xung quanh, đang suy nghĩ nên trốn chỗ nào, chủ nhiệm Tưởng đã đẩy cửa đi vào.

Hàn Trí Thành với Lý Mẫn Hạo đều đang đứng, hai người bọn họ dễ thấy, chủ nhiệm Tưởng liếc mắt nhìn bên này, gầm lên một tiếng: “Hàn Trí Thành! Lại là em!”

Hàn Trí Thành thầm nói thật ngại quá, là em đây.

Ánh mắt Tưởng chủ nhiệm trượt sang bên cạnh, không thể tin nổi: “Lý Mẫn Hạo sao cũng ở đây?”

Giọng thầy rất lớn, bên trong cafe có không ít học sinh Nhất Trung, vừa nói tên Lý Mẫn Hạo ra, một đám người cùng kinh ngạc.

“Đệt! Học bá!”

“Học sinh hạng 1 sao cũng ở đây?”

“Cậu thấy cậu ta đi với ai không? Đây gọi là sức mạnh của tình yêu đấy!”

Chủ nhiệm Tưởng với Hàn Trí Thành xem như là người quen cũ, mà học kỳ này, một đoạn thời gian rồi ông không cần tóm tên Hàn Trí Thành này tội gây sự nữa, bây giờ tình cờ gặp ở quán cafe net, ông tìm về được một tí nhịp điệu trước đây.

Ông thành thạo nói với Hàn Trí Thành: “3000 chữ, thứ hai đi lên đài kéo cờ đọc kiểm điểm.”

Hàn Trí Thành nhìn ông một lát, cảm thấy lần này đúng thật là không thoát được. Chỉ có thể thở dài, rầu rĩ gật đầu.

Một lúc sau, Hàn Trí Thành đột nhiên cảm thấy không đúng.

Cậu chờ một lúc không thấy chủ nhiệm Tưởng phạt Lý Mẫn Hạo, chờ thêm chốc nữa, vẫn không thấy chủ nhiệm Tưởng nói gì, cậu thẳng thắn hỏi: “Cậu ta thì sao?”

Tưởng chủ nhiệm: “Em ấy...”

Chủ nhiệm Tưởng hơi chần chờ, nhất thời không biết có nên phạt Lý Mẫn Hạo hay không.

Hàn Trí Thành thấy ông chần chờ, bật thốt lên: “Học giỏi số 1 thì không cần viết kiểm điểm ạ? Thái tử phạm pháp vẫn phải định tội như thứ dân chứ chủ nhiệm.”

Chủ nhiệm Tưởng: “...”

Lý Mẫn Hạo: “...”

Chủ nhiệm Tưởng đối diện với Lý Mẫn Hạo chốc lát, chần chờ nói: “Em...”

Lý Mẫn Hạo nhận: “Em viết ạ.”

Lý Mẫn Hạo cảm thấy Hàn Trí Thành thật ngốc muốn chết. Cậu bị phạt viết kiểm điểm, hắn có thể không giúp cậu viết hả?

Hai người chia ra, mỗi người viết 1500 từ không phải tốt hơn à? Nhất định cứ phải mỗi người 3000 chữ mới chịu.

Tưởng chủ nhiệm há miệng định nói chuyện, đột nhiên có một nam sinh cùng chơi game từ trong nhà vệ sinh chạy tới.

Có lẽ vừa nãy chơi game còn high, tâm trạng chưa bình tĩnh lại. Chỗ chủ nhiệm Tưởng đứng hơi thấp, nam sinh không chú ý ông, vội vàng gọi Hàn Trí Thành: “Giáo bá! Nhà vệ sinh còn chỗ này! Cậu với bạn trai cậu vào nhà vệ sinh trốn đi!”

Nam sinh nói xong, đột nhiên thấy chủ nhiệm Tưởng đứng bên cạnh Hàn Trí Thành, không khỏi phun ra một câu ôi đệch.

Người cũng tụt xuống, núp sau dàn máy tính.

Ánh mắt chủ nhiệm Tưởng thay đổi, nhớ tới Hàn Trí Thành từng đưa nước cho Lý Mẫn Hạo, tiết tự học buổi tối còn truyền giấy. Càng nghĩ càng thấy tội danh đã định.

Càng khiến chủ nhiệm Tưởng đau lòng hơn, Lý Mẫn Hạo hình như không quản được Hàn Trí Thành, trái lại còn bị tên nhóc này ảnh hưởng, tan học không về nhà mà chạy tới quán cafe net chơi game.

“Hai em yêu sớm?” Nói xong ánh mắt dời đến tay Hàn Trí Thành kéo Lý Mẫn Hạo, nghiêm túc nói: “Tay cũng không chịu buông?”

Hàn Trí Thành buông tay ra. Lý Mẫn Hạo không biết đang nghĩ gì, trở tay kéo cậu trở lại.

Sau đó nhận ra không đúng, lập tức buông ra.

Chủ nhiệm Tưởng thấy hai người cứ lằng nhà lằng nhằng, cười lạnh một tiếng: “Làm sao, còn muốn kéo cả đời à?”

_________________________________

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro