Chương 37: Bổ sung kí hiệu
Lúc Trần Việt trở về phòng học, mới vừa đi đến một bên bàn của mình, bỗng nhiên nhìn thấy Lý Mẫn Hạo ngồi xổm dưới chỗ của hắn.
Trần Việt: “...”
Trần Việt nhìn Lý Mẫn Hạo ngồi xổm, lại nhìn Hàn Trí Thành ngồi chỗ Lý Mẫn Hạo, hơi do dự: “Hai cậu đây là, đang làm gì thế?”
Lý Mẫn Hạo không chút hoang mang: “Bọn tôi đang tìm kích thích.”
Thấy vẻ mặt Trần Việt kinh ngạc, Lý Mẫn Hạo bổ sung: “Không có ý gì khác, cậu không cần nghĩ nhiều.”
Trần Việt: “...”
Hàn Trí Thành thấy vẻ mặt Trần Việt vặn vẹo, trợn mắt liếc Lý Mẫn Hạo đang nói linh tinh: “Cậu đứng dậy đi.”
Lý Mẫn Hạo: “Tôi có thể đứng dậy rồi?”
Hàn Trí Thành nhìn quanh một vòng, gật đầu: “Nhiều người rồi.”
Lý Mẫn Hạo thong thả chậm rãi đứng lên. Hàn Trí Thành nhớ ra mình vẫn đang ngồi ở bàn của hắn, cũng đứng lên, đi về chỗ của mình.
Mới ngồi vào chỗ 10 phút. Hàn Trí Thành cảm thấy trên người hơi đâm nhói, cậu nhìn lồng ngực vẫn chưa mất hết vết kích ứng.
Vừa rời khỏi Lý Mẫn Hạo, hình như vết đỏ còn nổi rõ hơn.
Cậu suy nghĩ một lát, quay người nói với Trần Việt: “Chúng ta đổi chỗ đi?”
Trần Việt nhìn cái người này, lại nhìn người kia, khoé miệng cong lên ý cười: “Cậu với Lý Cẩu đã đến với nhau, đến nỗi mỗi tiết học cũng phải ngồi cùng hả?”
Hàn Trí Thành: “...”
Lý Mẫn Hạo không nói lời nào, Hàn Trí Thành nhìn dáng vẻ không đứng đắn của Trần Việt, giải thích: “Tôi có chứng kích ứng, độ xứng đôi của Lý Mẫn Hạo với tôi rất cao. Cùng ngồi chung có thể giảm bớt tình trạng bệnh.”
Trần Việt à một tiếng, bày ra vẻ mặt hiểu mà hiểu mà: “Là cái đó, giống mấy Omega bị nhiễm bệnh, chứng kích ứng gần như không có cách trị đấy?”
Hàn Trí Thành: “Là chứng kích ứng.”
Trần Việt uyển chuyển nói: “Thật ra cậu nói với tôi cậu muốn tìm cậu ta thảo luận chút vấn đề học tập, tôi cũng tin mà.”
Ý là, cậu không cần mượn cái cớ này lừa tôi.
Lý Mẫn Hạo nghe đến vui vẻ, chen miệng: “Là muốn thảo luận một ít vấn đề học tập.”
Hắn nói, đá nhẹ ghế Trần Việt, ý hối thúc rất rõ ràng: “Cậu đi ra một bên đi.”
Trần Việt cười đến đê tiện: “Tôi đi ra một bên đây, không quấy rầy các cậu học tập nữa.”
Hàn Trí Thành: “...”
Hàn Trí Thành chậc một tiếng, duỗi tay đặt lên áo sơ mi của mình.
Trần Việt thấy cậu đã mở tới hai cúc, khó hiểu hỏi: “Cậu làm gì thế?”
Hàn Trí Thành: “Không phải cậu không tin tôi có chứng kích ứng à? Tôi cho cậu xem chỗ tôi bị kích ứng.”
Lý Mẫn Hạo vốn đang tràn đầy hứng thú nhìn hai người bọn họ nói chuyện, hắn cảm thấy dáng vẻ bị nghẹn không nói nên lời của Hàn Trí Thành rất đáng yêu.
Nghe đến đó, cảm xúc trong mắt Lý Mẫn Hạo lạnh xuống: “Trần Việt.”
Trần Việt bị giọng hắn gọi làm giật cả mình: “Tôi không nhìn đâu! Cậu đừng cho tôi xem! Tôi đổi chỗ cho cậu ngay đây!”
Hàn Trí Thành không để ý tới hắn, thản nhiên kéo áo sơ mi xuống, chỉ xương quay xanh của mình: “Nhìn thấy không, đỏ, kích ứng đó.”
Trần Việt nào dám xem, nhắm mắt lại nói: “Nhìn thấy nhìn thấy! Cậu mau mặc áo vào đàng hoàng đi.”
Hàn Trí Thành: “Cậu nhắm mắt làm gì? Con ngươi của cậu mọc ở mí mắt hả?”
Trần Việt: “Đúng đúng đúng, con ngươi của tôi mọc trên mí mắt, đến, chúng ta đổi chỗ.”
Hàn Trí Thành thấy hắn đứng lên, cảm thấy mình xoắn xuýt chuyện chứng kích ứng cũng chẳng để làm gì. Cậu cầm quyển sách giáo khoa của tiết sau trên bàn, đổi chỗ ngồi xuống bên cạnh Lý Mẫn Hạo.
Tống Ý trở về, nhìn thấy cảnh tượng này, trong chốc lát không biết mình nên ngồi ở đâu.
Lúc này Trần Việt chào hỏi trước: “Chào, bạn cùng bàn mới.”
Tống Ý: “...”
Bọn họ chưa ngồi được bao lâu, tiếng chuông vào học vang lên. Giáo viên dạy Hoá đi vào lớp học.
Giáo viên dạy Hoá của bọn họ là người khó tính. Đến cả Hàn Trí Thành trong tiết Hoá này cũng tương đối thành thật, nếu muốn ngủ, cậu phải đặt một chồng sách che mình đi.
Hàn Trí Thành nhìn Lý Mẫn Hạo cách xa mình một mét, cảm thấy trên người thoáng truyền đến cơn đâm nhói, hơi không hài lòng lắm.
Bàn của Trần Việt với Lý Mẫn Hạo không đặt sát nhau, khoảng cách giữa hai bàn phải cách chừng 10cm. Hàn Trí Thành dùng chân chống thanh ngang dưới bàn, đẩy hai bàn sát vào nhau.
Lý Mẫn Hạo nghe thấy tiếng động, nghiêng đầu nhìn cậu.
Hàn Trí Thành tưởng mình quấy rầy hắn, nhỏ giọng nói: “Cậu nghe giảng đi, đừng nhìn tôi.”
Nói xong, Hàn Trí Thành kéo cái ghế của mình sang bên cạnh một tí. Mãi cho đến khi hai cái ghế cũng áp sát vào nhau cậu mới dừng lại.
Lý Mẫn Hạo hỏi: “Đau à?”
Hàn Trí Thành gật đầu.
Lý Mẫn Hạo: “Vậy cậu sát vào đây.”
Hàn Trí Thành: “Tôi áp tay vào bàn cậu.”
Lý Mẫn Hạo: “Không sao, đến đây đi.”
Trần Việt ngồi trước nghe đoạn đối thoại này, không nhịn được chà chà lắc đầu: “Ngồi cùng bàn với một Omega và ngồi cùng bàn với một Alpha, sao đãi ngộ lại khác nhau vậy chứ?”
Tống Ý tò mò: “Cái gì khác nhau?”
Trần Việt a một tiếng: “Nếu tôi bỏ tay lên bàn cậu ta, rất có thể cậu ta sẽ chặt tay tôi.”
Tống Ý: “...”
Hàn Trí Thành đặt tay lên bàn Lý Mẫn Hạo. Khoảng cách gần như thế, tin tức tố Alpha tràn ngập khắp không gian, chứng kích ứng của Hàn Trí Thành không còn nghiêm trọng như trước nữa, trên người chỉ không thoải mái lắm.
Hàn Trí Thành quan sát một lát. Cậu phát hiện Lý Mẫn Hạo không cần ghi chép nội dung, thỉnh thoảng ghi cái gì cũng chỉ dùng tay phải. Tay trái vẫn không cần dùng tới.
Đoàn Gia Diễn chọc chọc hắn: “Chúng ta nắm tay được không? Tôi vẫn thấy đau.”
Bởi vì khoảng cách gần, Lý Mẫn Hạo nhìn thấy rõ ràng từng đường nét đẹp đẽ trên mặt cậu. Lúc cậu nói chuyện thả nhẹ giọng nói, trong mắt lộ ra chút thấp thỏm.
Lý Mẫn Hạo nhìn cậu một lát, cũng học theo dáng vẻ Hàn Trí Thành, rũ mắt thấp giọng nói: “Nếu bị giáo viên nhìn thấy thì không thích hợp lắm.”
“Chúng ta len lén nắm ở bên dưới, giáo viên không thấy đâu.” Sợ hắn không đồng ý, Hàn Trí Thành nịnh nọt bổ sung một câu: “Kích thích.”
Lý Mẫn Hạo gật đầu: “Vậy thì nắm tay.”
Hàn Trí Thành thấy hắn bị mình thuyết phục, cực kì hài lòng.
Lý Mẫn Hạo thấy cậu nghĩ cách dỗ mình, cũng cực kì hài lòng.
Giáo viên trên bục giảng không thể nhịn được nữa: “Lý Mẫn Hạo, Hàn Trí Thành, hai người các em có chuyện gì thế? Tôi thấy hai em lăn lộn cả tiết rồi!”
Vừa gọi tên hai vị này ra, cả lớp cùng đưa mắt nhìn về hai người cuối lớp.
Không biết ai xuất phát từ nội tâm cảm khái một tiếng: “Khoảng cách cũng gần quá đi.”
Trong lớp lập tức vang lên tiếng xì xào bàn tán:
“Cuối cùng Lý ca cũng theo đuổi người tới tay rồi?”
“Đuổi tới rồi. Cậu xem khoảng cách này, có khi hai người bọn họ đang ngồi cùng một cái ghế cũng nên.”
“Ôi đệch, trên lớp cũng dám chơi tình thú vậy à?”
Chu Hành Sâm vốn đang ngủ gục, trong cơn mơ màng nghe thấy tiếng động ồn ào xung quanh, cảm thấy hình như xảy ra chuyện lớn gì đó.
Vừa quay đầu lại. Nhìn 3 giây.
Chu Hành Sâm nhịn không được nói: “Có phải cái bài viết trên diễn đàn lại bị đẩy lên rồi không?”
Bạn cùng bàn của Chu Hành Sâm ấn điện thoại: “Phải đó, tôi vừa vô trang đầu đã nhìn thấy nó___đệch, vị nào đỉnh vậy? Ở tình huống vừa nãy mà cũng chụp ảnh được?”
Chu Hành Sâm: “...”
Giáo viên dạy hoá thấy hai người bọn họ bị nhắc nhở cũng không nhúc nhích, vỗ mạnh lên bảng: “Còn không tách khỏi nhau? Hai người các em là muốn dính vào nhau đấy à? Trẻ sinh đôi cũng không sát như thế, cứ dứt khoát ôm nhau học chung luôn đi!”
Theo đó là tiếng cười của những học sinh khác, Hàn Trí Thành như vừa tỉnh mộng.
Tuy rằng cậu không nghe giảng bài, nhưng mà chưa từng gây sự trên lớp, số lần bị phê bình trước lớp cũng không nhiều.
Cậu hơi ngượng ngùng cúi đầu, yên lặng kéo ghế của mình xích ra.
Cùng lúc đó, cậu liếc nhìn Lý Mẫn Hạo, hắn cong mắt, tâm trạng có vẻ không tồi, cứ như mình không phải là người bị mắng vậy đó.
Hàn Trí Thành không thể hiểu nổi hắn.
Trước lúc tan học, thành viên tổ văn nghệ với mấy nam sinh ôm lễ phục tiến vào, lần lượt phát lễ phục cho mọi người.
Ngày mai là ngày kỉ niệm thành lập Nhất Trung, lớp bọn họ muốn biểu diễn hợp xướng. Vì lễ kỉ niệm lần này, lớp bọn họ luyện hát hơn nửa tháng, ngoại trừ hôm đầu tiên Hàn Trí Thành chạy đi gặp Giang Kỳ Niệm, lúc khác đều rất thành thật cùng luyện hát chung.
Triệu Ninh Chi đặt trước lễ phục thống nhất cho bọn họ.
Nữ sinh mặc áo sơ mi trắng váy ô vuông, cột nơ bướm. Nam sinh mặc áo sơ mi trắng quần đen dài, thắt ca-ra-vat.
Bình thường Hàn Trí Thành không có mặc kiểu quần áo chính trang thế này, sau khi nhận được quần áo, cậu tiện tay treo lễ phục lên ghế.
Lúc quay người treo quần áo lên, Lý Mẫn Hạo nhìn kỹ sau gáy cậu: “Hình như đánh dấu tạm thời chưa hoàn chỉnh.”
“Hả?”
“Lúc đó bên ngoài có người gõ cửa, nhìn cậu rất kháng cự, tin tức tố của tôi còn chưa tập trung đi vào hết.” Lý Mẫn Hạo rũ mắt: “Mấy ngày nay cậu chú ý một chút, nếu có chuyện gì thì tìm tôi.”
Trần Việt chạy ra ngoài lớp, đợi mãi vẫn chưa thấy Lý Mẫn Hạo đi ra, giơ tay gõ cửa sau: “Có đi không?”
Lý Mẫn Hạo đáp một tiếng, duỗi tay đặt cặp sách xuống, đi ra ngoài.
Lúc xuống lầu, Trần Việt thuận miệng hỏi: “Vừa nãy các cậu đang nói gì vậy?”
“Không có gì.”
“Được, đó là bí mật của hai cậu, tôi không hỏi.” Trần Việt nhịn không được trêu chọc: “Tôi nói này, cậu còn rất quan tâm người ta nhỉ?”
“Tôi cũng thấy vậy.” Lý Mẫn Hạo cong môi, dịu dàng nói: “Tôi rất quan tâm bạn cùng bàn.”
Tuy Trần Việt không hiểu sao hắn lại nói vậy, mà vẫn phản bác theo bản năng: “Chó má, ông phải vượt qua một năm học cấp ba cực kì đáng sợ dưới sự vô nhân đạo của cậu___”
“Bạn cùng bàn của tôi.” Thấy Trần Việt nghe không hiểu, Lý Mẫn Hạo bổ sung một câu: “Cậu là bạn cùng bàn trước đó của tôi.”
Trần Việt: “...”
Tối hôm đó, Hàn Trí Thành ngủ không ngon giấc.
Cậu tưởng là ban ngày tiếp xúc với Lý Mẫn Hạo trong thời gian dài như vậy, buổi tối coi như rời khỏi hắn, dù đánh dấu chưa hoàn chỉnh cũng có thể giảm bớt chứng kích ứng.
Mà không như ý nguyện, sau khi ký túc xá tắt đèn, Hàn Trí Thành chỉ cảm thấy trên da truyền đến từng cơn đau nhói, tuy rằng không nghiêm trọng, nhưng cũng đủ khiến cậu không thể ngủ sâu.
Sáng sớm, Hàn Trí Thành bị đau làm tỉnh.
Cậu nhìn đồng hồ, mới hơn 6 giờ. Hàn Trí Thành nhíu mày, muốn ngủ thêm một lát, mà vừa nhắm mắt, đau đớn trên người lại càng rõ ràng.
Cậu không ngờ cậu lại bị chứng kích ứng ảnh hưởng đến ngủ không yên. Hiếm thấy Hàn Trí Thành sinh ra cảm giác không hài lòng với bản thân.
Không phải chỉ đau tí thôi à? Đau vậy thì có làm sao.
Chẳng lẽ không thể nhịn được?
...
Lúc Tống Ý tỉnh dậy, bị Hàn Trí Thành doạ sợ hết hồn.
Tống Ý nhìn thấy Hàn Trí Thành ngồi ở trên giường, cả người co ro, không biết đã duy trì cái tư thế này bao lâu rồi.
Tống Ý vội vàng hỏi: “Cậu sao vậy? Không thoải mái hả?”
Hàn Trí Thành thấy Tống Ý tỉnh rồi, liền nhìn đồng hồ. Hơn 7 giờ. Chắc là Lý Mẫn Hạo cũng dậy rồi.
Cậu nói với Tống Ý không có chuyện gì, để Tống Ý ra ban công rửa mặt.
Do dự một lát. Hàn Trí Thành cầm di động, bấm một số điện thoại.
Lý Mẫn Hạo mới từ phòng tắm đi ra, thấy điện thoại của mình đang reo. Ít ai lại gọi điện thoại cho hắn vào giờ này. Hắn cầm điện thoại lên, liếc nhìn tên người gọi sau đó ấn nút nghe.
Đầu bên kia điện thoại rất yên tĩnh.
Chỉ thỉnh thoảng nghe thấy bên kia nhẹ nhàng hít thở, âm thanh này vừa nhẹ lại vừa nhỏ, từ trong điện thoại truyền vào lỗ tai hắn.
“Làm sao vậy?” Lý Mẫn Hạo thấy cậu không nói lời nào, chủ động hỏi.
Nghe thấy hắn hỏi, bên kia nói: “Cậu đã dậy chưa?”
“Dậy được một lúc rồi, mới vừa rửa mặt xong.” Lý Mẫn Hạo hỏi theo cậu: “Cậu dậy chưa?”
Hàn Trí Thành chậm rì rì nói: “Tối hôm qua tôi ngủ không ngon...”
Lý Mẫn Hạo cũng đoán được đại khái ý của cậu, đang chờ Hàn Trí Thành nói ra khỏi miệng.
Hàn Trí Thành vất vả suy nghĩ, đang định nói bởi vì chứng kích ứng, mà lời chưa nói ra khỏi miệng, không hiểu sao lại quẹo đi: “Tôi ngủ không ngon...Tôi, cái đó, tôi ngửi thấy rất nhiều mùi Alpha. Giờ tôi mới biết là ký túc xá bọn tôi có nhiều Alpha như vậy, tối hôm qua tôi như Thần Nông nếm bách thảo* vậy đó, ngửi thấy toàn bộ mùi của bọn họ.”
*Có truyền thuyết về Thần Nông lần lượt nếm trăm loại thảo mộc để xác định dược tính á.
Hàn Trí Thành vừa nói, vừa cảm thấy mình thông minh quá, lừa gạt vô cùng uyển chuyển.
Nhưng mà đúng là cậu không có ý tốt.
Dù sao cũng mới sáng sớm, gọi một cú điện thoại cũng hơi làm phiền người ta. Với lại hôm qua cậu vừa tìm Lý Mẫn Hạo muốn đánh dấu, hôm nay lại muốn Lý Mẫn Hạo giúp đỡ tiếp.
Đổi lại là cậu, nếu mỗi ngày có người nào làm phiền mình như vậy, có khi cậu sẽ chê người ta phiền mất.
Hàn Trí Thành thấy bên kia không nói lời nào, đoán không rõ thái độ của hắn, chỉ có thể kiên trì tiếp tục nói: “Trong đó có một vị anh em có mùi lẩu, hơn nửa đêm, thèm chết tôi.”
Lý Mẫn Hạo nghe đến đó, cuối cùng cười khẽ một tiếng: “Cậu gọi điện cho tôi là bởi vì đói bụng à?”
Hàn Trí Thành sờ mũi: “Không phải.”
Mấy lời không đứng đắn cậu có thể xả một đống. Mà vừa đến chuyện chính lại ấp a ấp úng.
Chắc là Hàn Trí Thành cũng cảm thấy ngượng ngùng, ý thức được cái này, Lý Mẫn Hạo mỉm cười, kiên nhẫn hỏi thêm một lần: “Vậy làm sao?”
Hàn Trí Thành hít sâu một hơi: “Lúc trước cậu nói, có việc gì, có thể tìm cậu.”
Cậu nhỏ giọng bổ sung một câu: “Tôi đau...”
Cho dù biết tại sao cậu lại gọi điện, nhưng thật sự nghe thấy Hàn Trí Thành cần hắn, trong lòng hắn như bị cái gì cào một cái.
Lý Mẫn Hạo nắm chặt điện thoại, ngón tay bất giác căng chặt: “Vậy cậu ở ký túc xá chờ tôi.”
“...”
“Tôi chạy qua.” Giọng hắn ngừng lại, hơi kéo dài: “Bổ sung ký hiệu hoàn chỉnh cho cậu.”
__________________________________
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro