Chap 48: Hạnh phúc tìm đến


Tháng10

Mùa đông đã tìm đến Bắc Kinh rồi..

Bầu trời đông không một ánh sao, toàn thành phố bao trùm một màu trời đen tĩnh mịch.

Ngoài phố lúc này tùy thời đều nổi gió rét lạnh, dường như khoát trên mình chiếc áo lông cũng không đủ giữ ấm.

Đèn đường long lanh sáng chói nhưng lòng người lại âm u đau nhói..

Tuyết rơi..

Những bông tuyết trắng xóa nhờ đèn đường mà ánh lên lấp lánh, đáp lên mái tóc xám bạc lạnh lẽo..

Nhìn những con người sóng bước cùng nhau kia.. trong lòng cậu dâng lên một cỗ chua xót.

Nhìn những bàn tay đan chặt nhau kia.. lòng bàn tay cô truyền đến hơi lạnh, một năm qua rồi đôi tay này chẳng ai sưởi ấm..

Kim Tại Hưởng dạo phố được một lúc, lại quay trở vào bệnh viện. Vào phòng bệnh, cậu cởi xuống áo lông, giống như đã rất quen với việc ra vào ở đây.

Cậu bước đến bên cạnh giường, bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve gương mặt tĩnh lặng của hắn, nhìn ngắm một chút rồi lại mỉm cười.

- Vẫn chưa chịu tỉnh sao? Một năm rồi đó.

Kim Tại Hưởng nói xong lại nhìn biểu đồ tim đang chạy vững vàng.

- Nếu như không muốn tỉnh vì sao còn để cho em nhiều hy vọng như vậy?

Cậu ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường như cũ nắm lấy tay hắn.

- Anh không nhớ em à? Lâu như vậy cũng không nhớ em?

Thêm một đêm nữa cậu ngủ quên bên giường của hắn..

Sáng sớm, Kim Tại Hưởng bị tiếng điện thoại đánh thức.

- Alo?

- Tại Hưởng, là anh.

- Trịnh Hạo Thạc?

Đối với cuộc gọi của anh, cậu vô cùng bất ngờ, đã rất lâu cậu không tìm thấy anh, bây giờ anh lại chủ động liên lạc với cậu? Thậm chí cậu cũng quên bén việc Khiết Nhi nhờ mình.

- Anh đang ở dưới hoa viên của bệnh viện, em có thể gặp anh một chút không?

- Đợi một chút.

Kim Tại Hưởng buông tay Phác Chí Mẫn, cầm áo khoác ra khỏi phòng bệnh.

Tuyết đã ngừng rơi..

Hơi nước vẫn còn đọng lại trên từng phiến lá.

Ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi, hy vọng một chút ánh nắng của mình có thể khiến không khí bớt đi lạnh lẽo.

Từ xa, Kim Tại Hưởng đã nhìn thấy Trịnh Hạo Thạc, anh đưa lưng về phía cậu, một thân âu phục rất trang nhã.

Bóng lưng đó có gì đó cô độc.. một chút gì đó bi thương..

Kim Tại Hưởng bỗng cảm thấy hình ảnh anh lúc này thật giống một hoàng tử mất đi chiến mã của mình. Mà Doãn Khiết Nhi chính là cô công chúa có thể giúp anh xoa dịu nỗi đau đó.

Kim Tại Hưởng tiến tới.

- Trịnh Hạo Thạc.

Anh quay lại, nhìn cậu một chút rồi cười:

- Đã lâu không gặp. Em vẫn xinh đẹp như ngày nào.

- Đã bao lâu đâu chứ - Cậu cười.

- Một năm rồi. Có thể đối với em không lâu nhưng với anh đó là khoảng thời gian dài.

Trịnh Hạo Thạc xuống ghế đá, cậu theo đó ngồi xuống bên cạnh, giọng dịu dàng an ủi.

- Sao anh không thử cho Khiết Nhi một cơ hội?

- Doãn Khiết Nhi?

Kim Tại Hưởng gật đầu.

- Sao đột nhiên lại nhắc đến cô ấy?

- Khiết Nhi là một cô gái tốt.

- Anh biết. - Anh thở dài.

- Vậy vì sao không thử xem xét tình cảm của anh với Khiết Nhi? Anh biết rõ em không thể đáp lại tình cảm của anh.

- Thật ra, tình cảm đối với em, anh sớm đã từ bỏ rồi. - Anh nhìn cậu cười.

Kim Tại Hưởng thoáng ngạc nhiên.

Hai người họ cư nhiên nói cùng một câu, cùng ngữ điệu như vậy.. giống như tâm linh tương hợp vậy.

Cậu làm sao có thể không thành toàn họ đây?

Kim Tại Hưởng chỉ mong Trịnh Hạo Thạc có thể thông suốt, nhìn lại một chút người vẫn luôn bên cạnh mình, chân chân thực thực là ai.

Kim Tại Hưởng không muốn Trịnh Hạo Thạc chìm trong vòng ảo tưởng tự bản thân anh tạo ra, không muốn anh ngộ nhận tình cảm của mình.

Thật ra lòng anh đã sớm đổi, tim anh đã sớm run động, nhưng anh vẫn là cố chấp không chịu nhận ra..

Kim Tại Hưởng giây phút này, đã xem Trịnh Hạo Thạc như bằng hữu rồi.

- Nếu đã vậy vì sao không chọn Doãn Khiết Nhi? Anh biết cô ấy yêu anh đúng không?

- Anh biết. Nhưng anh không thể.

- Vì cái gì?

Trịnh Hạo Thạc im lặng.

- Anh cảm thấy có lỗi?

Anh khó hiểu nhìn cậu.

- Có phải anh cảm thấy có lỗi vì lợi dụng tình cảm của cô ấy?

- Em vì sao biết?

- Cô ấy biết hết. Đều biết bị anh lợi dụng nhưng cô ấy cam tâm tình nguyện. Vì cái gì? Vì cô ấy yêu anh. Nếu anh cảm thấy có lỗi nên không dám yêu cô ấy, nếu anh cảm thấy mình không còn xứng với tình cảm của cô ấy. Em khuyên anh, nên đem cô ấy trở lại, hảo hảo yêu thương cô ấy, bảo vệ cô ấy, đừng để cô ấy tổn thương nữa. Đó là cách chuộc lỗi của anh.

Trịnh Hạo Thạc nghe đến lặng người, có phải như vậy?

- Thật ra cô ấy chưa từng ghét anh, vẫn luôn chờ đợi anh. Thật ra anh cũng yêu cô ấy, chỉ là anh không chịu thừa nhận. Bây giờ đã chẳng còn vướng bận gì rồi, hai người đã có thể đến với nhau rồi, hiểu lầm cũng không còn nữa. Vậy sao lại cứ lãng phí thời gian của nhau thế?

Kim Tại Hưởng nói xong đứng dậy, để lại một câu cuối cùng.

- Đi tìm cô ấy đi, nói với cô ấy anh yêu cô ấy nhiều thế nào. Chúc hai người hạnh phúc.

Trịnh Hạo Thạc không có nhìn thấy nụ cười chúc phúc lúc cậu quay người đi khỏi.

Kim Tại Hưởng manh theo tâm trạng thoải mái trở về, rốt cuộc cậu cũng không còn là vật chen chân giữa hai người họ nữa.

Ánh nắng rơi xuống bóng lưng cô tịch, khắc họa một tâm trạng chẳng thể nói nên lời..

"Nè, anh nhìn đi, ai cũng có đôi có cặp cả rồi, còn chúng ta thôi đấy. Nếu anh đã không muốn tỉnh vì sao còn cho em hy vọng? Nhìn biểu đồ tim mày vẫn chạy điều đặn như đang trêu đùa em vậy. Không tỉnh thì nói một tiếng để em khỏi chờ!!"

Kim Tại Hưởng nhẫn tâm tự nói, cũng chỉ hy vọng những lời như thế có thể khiến hắn tỉnh lại, nhưng vô dụng.

Cậu đã nói chúng hàng vạn lần rồi!

Kim Tại Hưởng đẩy cửa phòng bệnh ra, đem áo khoác để lại gọn gàng trên sô pha.

Cậu đưa mắt nhìn đến giường bệnh, lập tức giống như nhìn thấy ma quỷ kêu lên một tiếng, không thể tin được.

Kim Tại Hưởng đưa tay che miệng mình, giương mắt nhìn về phía kia.

Cậu nhìn thấy đôi mắt vẫn luôn nhắm chặt của hắn đang mở!

Phác Chí Mẫn chậm rãi hướng mắt về phía này, hắn không nói gì cả chỉ im lặng nhìn cậu đang đứng đó.

Khoảng khắc ánh mắt hai người chạm nhau, nước mắt cậu nhẹ nhàng trượt xuống.

Đã bao lâu rồi cậu không thấy được đôi mắt kiên định đó..

Nước mắt Kim Tại Hưởng càng rơi càng mãnh liệt.

Cậu đi đến bên cạnh hắn, ngồi thụp xuống đất, nắm tay hắn khóc nức nở.

Kim Tại Hưởng chẳng biết lúc này phải làm gì, cậu chỉ biết nhìn thấy hắn tỉnh vừa sợ hãi vừa vui mừng, hơn hết là cậu phát hiện nỗi nhớ của mình chẳng thể vỏn vẹn gói trong một từ "nhớ" nữa..

Cậu còn tưởng rằng nếu hắn vĩnh viễn không tỉnh dậy, cậu sẽ đem lòng yêu người khác. Nhưng cậu sai rồi, cả đời này cậu chỉ yêu mình hắn, chỉ có thể yêu mình hắn. Tình yêu lẫn tâm hồn cậu, tất cả đều đã dành cho hắn, tất cả đều đã trao đi, chẳng thể lấy lại để trao cho ai khác được nữa.

Yêu phải Phác Chí Mẫn là đau khổ, cậu chấp nhận.

Kim Tại Hưởng là cam tâm tình nguyện yêu hắn!

Bàn tay hắn khẽ nới lỏng, chiếc vòng màu tím rơi khỏi tay hắn..

Từng ngón tay duỗi ra chạm vào gò má mềm mại của cậu, xúc cảm này..

Lâu lắm rồi.

Phác Chí Mẫn đặt tay lên má cậu, vô cùng dịu dàng lau đi những giọt nước mắt, hắn muốn nói nhưng thật khó mở miệng.

Nhìn Kim Tại Hưởng như vậy, hắn đau lòng.

Bác sĩ đi tuần phòng vô tình thấy được hắn đã tỉnh, vội vàng chạy đi báo lại, không lâu sau đã thấy bác sĩ chuyên khoa đến giúp hắn kiểm tra.

- Không còn vấn đề gì nữa, đã tỉnh dậy là tốt rồi. Nhưng do đã hôn mê quá lâu, có thể tứ chi sẽ khó hoạt động, sẽ khó đi lại một chút. Cậu ấy cần chấp nhận vật lí trị liệu một thời gian.

Bác sĩ nói, về một vấn đề khó chấp nhận nhưng giọng điệu lại rất bình thản.

- Ý bác sĩ là hiện giờ Chí Mẫn giống người thực vật?

Kim Tại Hưởng hấp tấp hỏi, có thể nhận thấy giọng điệu cậu có bao nhiêu khẩn trương cùng lo lắng.

Bác sĩ gật đầu.

- Hiện tại là như thế, là vì nằm một chỗ quá lâu nên trường hợp này không phải quá nặng, chỉ cần nghiêm túc chấp nhận vật lý trị liệu, tối đa chỉ cần ba tháng để hồi phục lại bình thường.

Kim Tại Hưởng nặng nề thở ra một hơi.

- Cám ơn bác sĩ, hy vọng ngài có thể giúp anh ấy.

Bác sĩ hướng hai người gật đầu rồi đi khỏi.

Kim Tại Hưởng rót một lý nước đưa đến bên miệng hắn, giường đã được nâng lên, việc này cũng không tốn cậu quá nhiều sức lực.

- Tại Tại...

Giọng hắn vì quá lâu không nói mà khàn đặc.

- Em đây.

Cậu ngồi xuống mép giường, vuốt mái tóc nâu có chút rối của hắn, nước mắt vẫn còn đọng lại nhưng lại mạnh mẽ nhìn hắn mỉm cười.

- Anh.. xin lỗi.

- Em..

Chưa dứt câu, cửa bị đẩy ra, rất nhiều người hấp tấp xông vào.

Có ba mẹ Phác, cả ba mẹ Kim lẫn Kim Tử Nghiên và Vương Triết Nhã, thậm chí Hoài lão lão cũng có mặt.

Mẹ Yên nhìn thấy con trai tỉnh dậy rất xúc động, bà ôm lấy hắn nằm đó không ngừng khóc, đến khi ba Luân an ủi bà mới buông ra. Gia đình họ cùng nói vài câu, ba mẹ Kim cũng tham cuộc nó chuyện đó, họ rất vui vẻ.

Kim Tử Nghiên cùng Vương Triết Nhã hỏi thăm tình hình của hắn, cậu cũng không giấu giếm gì kể cho họ nghe, hy vọng họ sẽ là một động lực cho hắn.

Lần lượt mọi người đều biết chuyện, họ đau lòng cho hắn và cũng đau lòng thay cậu.

Hắn đau khổ thì cậu cũng phải chịu tổn thương.

- Một đôi uyên ương số khổ.

Hoài lão lão lên tiếng cắt ngang không khí u ám.

- Sẽ chẳng còn khó khăn gì nữa đâu.. chỉ cần đợi tiểu tử đó khỏe lại, hai đứa có thể chân chính mà yêu nhau rồi. - Hoài lão thoải mái thở ra. - Thật may, bi kịch năm đó không tái diễn, hai đứa so với ta còn may mắn hơn nhiều.

Bà đứng dậy hướng cửa đi tới, vừa đi vừa để lại một câu.

- Tận hưởng đi, tình yêu các cháu đã khó khăn giữ gìn. Hai đứa thuộc về nhau, sinh ra là dành cho nhau. Hãy sống thật hạnh phúc!

Hoài lão lão đi khỏi, mọi người đều lần lượt ra về.

Hai bà mẹ muốn chính tay nấu cho hắn một bữa cơm, họ nói, chắc hắn sẽ nhớ tay nghề của họ lắm, hai ông chồng không có ý kiến cũng theo chân vợ mình về nhà.

Cặp đôi oan gia kia cũng viện cớ công ty có việc nên chuồn đi mất, Kim Tại Hưởng lại bắt đầu tò mò câu chuyện của họ rồi.. chuyện tình công sở, không tệ.

Kim Tại Hưởng quay trở lại ngồi bên giường, nhìn hắn chăm chú.

Một lúc lâu rốt cuộc Phác Chí Mẫn nhịn không được lên tiếng trước.

- Sao lại nhìn anh chằm chằm thế?

Kim Tại Hưởng rơi nước mắt, khiến hắn luống cuống chẳng thể làm gì, lúc này hắn mới thấy mình thật vô dụng, đến nâng tay giúp cậu lau nước mắt cũng không thể.

- Em sợ hãi bản thân đang mơ, lơ là một chút anh sẽ biến mất.

- Tại Tại ngốc, anh sẽ không biến mất.

- Em không mơ, đúng không?

- Ừ em không mơ, là anh.

Kim Tại Hưởng lúc này mới vỡ òa, nhào vào người hắn, mặt dù hắn không thể vòng tay ôm lại cậu, nhưng cậu chỉ cần ôm hắn như thế thôi, để cảm nhận lấy sự an toàn nơi hắn, hơi ấm và hương thơm cậu nhung nhớ bấy lâu.

- Chí Mẫn, em nhớ anh.

- Anh cũng nhớ em, rất nhớ.

Tay hắn rất chậm, rất khó khăn nâng lên vuốt nhẹ tóc cậu, muốn dùng một chút dịu dàng để an ủi cậu.

- Bảo bối đừng khóc, anh đã tỉnh rồi. Vĩnh viễn cũng không rời khỏi em nữa.

...

Tối hôm đó, hai đình đã rất vui vẻ quây quần bên nhau.

Năm thứ sáu trôi đi, họ mới có lại bầu không khí ấm áp và đầy đủ thế này.

Hạnh phúc rất đơn giản, tỷ như chỉ là một bữa cơm đầy đủ thành viên trong gia đình mà thôi..

Chỉ là như vậy, sau bao nhiêu khó khăn, hạnh phúc đã tìm đến. Cho sự kiên cường và nhẫn nại, họ xứng đáng với niềm hạnh phúc đó.

Bữa cơm đó, họ ngồi bên giường bệnh của hắn nhưng vẫn hết sức vui vẻ, nụ cười hạnh phúc chưa bao giờ tắt đi.

Đến bây giờ mới hiểu thấu, sinh mạng có bao nhiêu trân quý, và tình yêu có bao nhiêu vĩ đại.

Một mối tình đẹp, hai con người hòa hợp sẽ luôn luôn nhận được sự chúc phúc của thương đế.!

__________________
Doãn Khiết Nhi bẻ thẳng trai cong

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro