[11] Unbreakable Ties
---
Sau buổi tối đầy cảm xúc ấy, không khí giữa Mingyu và Wonwoo dần trở nên dịu lại. Cả hai đều hiểu rằng dù còn nhiều thử thách phía trước, nhưng họ đã cùng nhau đối mặt và tìm cách vượt qua bóng tối của quá khứ. Mingyu nhận ra rằng nếu muốn mối quan hệ của họ phát triển, anh phải nỗ lực hết mình để bảo vệ nó và xây dựng lòng tin với Wonwoo từng chút một.
Những ngày sau đó, Mingyu dành nhiều thời gian hơn cho Wonwoo. Anh luôn cố gắng để Wonwoo cảm nhận được tình yêu và sự chân thành của mình. Những bữa tối cùng nhau, những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt và cả những buổi trò chuyện sâu sắc giúp Wonwoo dần tin tưởng trở lại. Nhưng dù vậy, có một phần nào đó trong lòng Wonwoo vẫn còn sự dè dặt. Anh đã từng bị tổn thương, và việc hoàn toàn tin tưởng lại không phải là điều dễ dàng.
Một buổi chiều muộn, khi cả hai cùng ngồi ngoài ban công ngắm hoàng hôn, Wonwoo quay sang nhìn Mingyu, ánh mắt trầm ngâm.
“Mingyu, em biết anh đã cố gắng rất nhiều, và em cũng cảm nhận được tình cảm của anh. Nhưng em vẫn không thể nào gạt bỏ hoàn toàn nỗi lo lắng trong lòng. Quá khứ của anh và cô ấy… Nó như một phần bóng tối mà em vẫn không thể nhìn thấu."
Mingyu đặt tay lên vai Wonwoo, giọng anh chân thành: “Anh hiểu, Wonwoo. Anh biết em cần thời gian, và anh sẽ không ép buộc em phải tin tưởng hoàn toàn ngay lập tức. Nhưng anh hứa rằng sẽ không để bóng tối đó tồn tại mãi trong cuộc sống của chúng ta. Anh chỉ muốn em biết rằng em là tất cả đối với anh, và anh sẽ làm mọi thứ để khiến em an tâm."
Wonwoo nhìn vào mắt Mingyu, trong giây phút ấy, anh cảm thấy như giữa họ không còn khoảng cách nào nữa. Nhưng trước khi anh kịp đáp lời, tiếng chuông cửa đột ngột vang lên, phá tan bầu không khí yên bình.
Mingyu đứng dậy, đi ra mở cửa, lòng có chút bất an. Người đứng trước cửa chính là cô gái từ quá khứ của anh, người mà anh nghĩ rằng đã nói lời tạm biệt từ lần gặp trước.
“Em muốn nói chuyện với anh, Mingyu,” cô ấy lên tiếng, giọng đầy quyết tâm.
Mingyu nhìn Wonwoo, rồi quay lại nhìn cô gái, cảm giác như mọi thứ đang dần trở nên phức tạp hơn. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng ta đã kết thúc rồi. Em không nên đến đây nữa. Đây là cuộc sống của anh và Wonwoo, và anh không muốn có thêm bất kỳ sự xáo trộn nào.”
Cô gái cười nhạt, nhưng ánh mắt cô ấy không rời khỏi Mingyu. “Anh nghĩ rằng mọi thứ dễ dàng như vậy sao? Em không đến để hàn gắn gì cả. Em chỉ muốn đảm bảo rằng anh biết rõ mình đang làm gì và không lừa dối ai, kể cả chính mình.”
Mingyu cảm thấy cơn giận bùng lên trong lòng. “Anh không lừa dối ai cả, và anh đã chọn Wonwoo. Mối quan hệ giữa chúng ta đã kết thúc. Em không còn liên quan gì đến cuộc sống của anh nữa.”
Wonwoo đứng lên, đến bên cạnh Mingyu và nhìn thẳng vào cô gái ấy. Giọng anh điềm tĩnh nhưng cứng rắn: “Cảm ơn vì đã đến, nhưng chuyện của chúng tôi không liên quan đến ai khác. Tôi mong rằng cô sẽ tôn trọng quyết định của Mingyu.”
Cô gái nhìn cả hai một lúc lâu, rồi cười nhẹ. “Tôi chỉ mong hai người sẽ luôn nhớ rằng một khi đã có quá khứ, nó sẽ mãi ở đó. Đừng để bất cứ ai bị tổn thương thêm.”
Cô ấy quay người bước đi, để lại sự im lặng nặng nề giữa Mingyu và Wonwoo. Cả hai không nói gì thêm, nhưng trong lòng đều có những suy nghĩ riêng.
Khi cô gái khuất bóng, Mingyu quay lại, ánh mắt đầy quyết tâm. Anh nắm chặt tay Wonwoo, nói như một lời hứa:
“Wonwoo, anh biết rằng quá khứ có thể sẽ luôn ở đó, nhưng anh muốn tạo ra một tương lai mà cả hai chúng ta đều không phải bận tâm về những gì đã qua. Anh sẽ làm mọi thứ để em có thể tin tưởng và yên lòng. Em có thể chưa hoàn toàn tin anh bây giờ, nhưng anh hy vọng sẽ có một ngày em sẽ không còn phải nghi ngờ gì nữa.”
Wonwoo nhìn vào mắt Mingyu, cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của anh. “Mingyu, em sẽ cố gắng. Chúng ta sẽ cùng nhau bước qua mọi thứ. Em sẽ không để bóng tối đó ảnh hưởng đến chúng ta nữa, nhưng em cũng cần anh ở bên, không giấu giếm thêm điều gì.”
Cả hai cùng siết chặt tay nhau, biết rằng con đường phía trước có thể vẫn còn thử thách, nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt với nó cùng nhau. Trong ánh hoàng hôn, giữa những khó khăn và bóng tối, họ nhìn thấy ánh sáng của một tương lai mới, nơi mà quá khứ sẽ không còn là gánh nặng, mà chỉ là một phần trong hành trình trưởng thành của họ.
---
Thời gian trôi qua, mối quan hệ giữa Mingyu và Wonwoo dần ổn định hơn. Những ký ức từ quá khứ không còn ám ảnh họ như trước. Mingyu đã hoàn toàn tập trung vào việc vun đắp niềm tin với Wonwoo, chứng minh rằng anh đã sẵn sàng xây dựng một tương lai bền chặt.
Một buổi tối, cả hai quyết định dành thời gian để đi dạo ở công viên, tận hưởng không khí thoải mái và những khoảnh khắc bình yên bên nhau. Khi họ ngồi xuống trên một chiếc ghế đá, Mingyu nhẹ nhàng nắm tay Wonwoo.
“Anh biết mọi chuyện không dễ dàng với em,” Mingyu nói, giọng anh ấm áp. “Em đã cho anh cơ hội, và anh biết ơn vì điều đó.”
Wonwoo cười nhẹ, nhìn về phía trước. “Em không hoàn hảo đâu, Mingyu. Em cũng có lúc nghi ngờ, nhưng em hiểu rằng tình cảm của chúng ta đáng để đánh đổi và vượt qua mọi thứ. Nếu không có niềm tin thì chúng ta sẽ chẳng đi được xa.”
Bầu không khí giữa họ trở nên nhẹ nhàng và thân mật hơn bao giờ hết. Nhưng đột nhiên, Mingyu nhận được một cuộc gọi. Anh nhìn vào màn hình điện thoại và cau mày, một sự căng thẳng thoáng qua trên gương mặt.
“Là ai vậy?” Wonwoo hỏi, ánh mắt có chút tò mò xen lẫn lo lắng.
Mingyu khẽ thở dài, rồi trả lời cuộc gọi. Anh đứng dậy, bước xa một chút để nói chuyện riêng tư. Qua cử chỉ của anh, Wonwoo có thể thấy rằng cuộc trò chuyện không phải là một điều gì đó dễ chịu. Ánh mắt Mingyu chợt trở nên căng thẳng và nghiêm trọng.
Khoảng năm phút sau, Mingyu quay lại, nét mặt anh đầy lo lắng. Wonwoo nhận thấy điều đó ngay lập tức và nhìn anh, không giấu được sự tò mò.
“Có chuyện gì sao?” Wonwoo hỏi, giọng anh lo âu.
Mingyu ngồi xuống, cầm chặt tay Wonwoo. “Anh cần phải đi giải quyết một chút việc… với gia đình. Đó là một vấn đề khá nghiêm trọng.”
Wonwoo cảm thấy một luồng căng thẳng chạy dọc cơ thể mình. Anh hiểu rằng gia đình của Mingyu luôn là một phần nhạy cảm trong cuộc sống của anh, nhưng điều đó vẫn không ngăn được cảm giác bất an trong lòng Wonwoo. “Có cần em đi cùng không?”
Mingyu lắc đầu, khẽ cười. “Không cần đâu, Wonwoo. Đây là chuyện cá nhân của anh, và anh không muốn em phải lo lắng. Anh sẽ quay lại sớm thôi.”
Wonwoo gật đầu, nhưng không giấu được vẻ lo lắng. Sau khi Mingyu rời đi, anh cứ mãi suy nghĩ về cuộc gọi đó. Cảm giác bất an cứ tăng lên, khiến Wonwoo không thể ngồi yên. Anh tự hỏi liệu quá khứ của Mingyu có liên quan đến điều này không, và liệu mối quan hệ của họ có bị ảnh hưởng một lần nữa.
---
Một tuần trôi qua, nhưng Mingyu vẫn chưa quay về. Anh chỉ nhắn tin cho Wonwoo vài lần, nói rằng mình vẫn ổn, nhưng không cung cấp nhiều thông tin. Wonwoo cảm thấy một cảm giác trống trải và lo lắng, như thể có một điều gì đó sắp sửa xảy ra.
Rồi một ngày, Wonwoo bất ngờ nhận được một cuộc gọi từ một số lạ. Khi anh nhấc máy, giọng nói ở đầu dây bên kia khiến anh chấn động.
“Chào Wonwoo, tôi là em gái của Mingyu. Anh ấy đang gặp rắc rối lớn, và tôi nghĩ chỉ có anh mới giúp được.”
Wonwoo lặng người. Trong tâm trí anh, hàng loạt câu hỏi và lo lắng bắt đầu hiện lên. Anh vội vàng hỏi, giọng nói run rẩy. “Anh ấy ở đâu? Có chuyện gì vậy?”
Giọng nói của cô gái trở nên nghiêm trọng. “Anh ấy đang phải đối mặt với một vấn đề lớn từ công ty gia đình. Có nhiều áp lực và anh ấy đã không còn ai để dựa vào… ngoại trừ anh.”
Wonwoo không do dự thêm một giây nào. Anh biết rằng mình phải làm mọi thứ có thể để giúp đỡ Mingyu, bởi vì nếu họ đã cùng nhau vượt qua những rào cản của quá khứ, thì chuyện này sẽ không thể làm anh chùn bước.
---
Wonwoo nhanh chóng thu xếp mọi thứ và lên đường đến nơi mà em gái của Mingyu đã hướng dẫn. Khi đến nơi, anh nhìn thấy một căn biệt thự lớn, nhưng bầu không khí u ám bao trùm. Anh vừa bước vào cửa thì em gái của Mingyu đã đón anh, khuôn mặt cô đầy vẻ lo lắng.
“Hãy đi theo tôi, Wonwoo. Anh ấy đang trong phòng làm việc, nhưng… có lẽ không dễ để nói chuyện với anh ấy lúc này.”
Wonwoo gật đầu, cảm nhận rõ sự căng thẳng trong căn nhà. Khi anh mở cửa bước vào, anh thấy Mingyu đang ngồi bên bàn làm việc, vẻ mặt mệt mỏi và đăm chiêu. Khi nhìn thấy Wonwoo, ánh mắt Mingyu có chút ngạc nhiên xen lẫn cảm xúc.
“Wonwoo… sao em lại đến đây?” Mingyu hỏi, giọng anh yếu ớt.
Wonwoo bước đến gần, không cần một lời giải thích. Anh đặt tay lên vai Mingyu, truyền cho anh một sự an ủi và tin tưởng. “Anh không cần phải đối mặt với tất cả điều này một mình, Mingyu. Em ở đây để giúp anh, bất kể chuyện gì đang xảy ra.”
Mingyu im lặng, nhưng đôi mắt anh ánh lên sự xúc động. Trong khoảnh khắc ấy, anh hiểu rằng không có điều gì có thể làm suy yếu mối quan hệ của họ nữa, vì cả hai đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào, miễn là họ có nhau.
----
---
Mingyu hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi nắm chặt lấy bàn tay của Wonwoo. Anh nhìn Wonwoo, đôi mắt phản chiếu vẻ yếu đuối và mệt mỏi mà anh đã cố giấu kín.
“Wonwoo… gia đình anh đang đối diện với một cuộc khủng hoảng tài chính lớn. Công ty của ba anh đã gặp rất nhiều khó khăn trong thời gian qua, và mọi thứ đang trên bờ vực sụp đổ,” Mingyu nói, giọng anh trầm lắng, pha lẫn chút bất lực. “Ba anh… ông ấy muốn anh quay về, tiếp quản công ty để cứu vãn tình hình. Nhưng… anh không biết liệu mình có thể làm được không.”
Wonwoo lặng người trong giây lát, cố gắng hiểu rõ tình huống phức tạp mà Mingyu đang phải đối mặt. Anh siết chặt tay Mingyu hơn, như muốn truyền cho anh sức mạnh.
“Anh có em, Mingyu. Dù có bất cứ chuyện gì, em sẽ không rời bỏ anh. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách vượt qua chuyện này,” Wonwoo nói, giọng anh chắc chắn và kiên định.
Mingyu khẽ gật đầu, cảm thấy một phần gánh nặng đã nhẹ đi nhờ có Wonwoo bên cạnh. “Cảm ơn em… Anh không biết nếu không có em, liệu anh có thể đối mặt với tất cả những chuyện này không.”
---
Trong những ngày tiếp theo, Wonwoo cùng Mingyu bắt đầu cùng nhau tìm hiểu về tình hình tài chính của công ty. Wonwoo dù không có nhiều kiến thức về kinh doanh, nhưng anh sẵn lòng học hỏi, dành thời gian giúp đỡ và hỗ trợ Mingyu. Những đêm thức trắng, những buổi họp căng thẳng, tất cả đều trở nên nhẹ nhàng hơn khi có sự hiện diện của Wonwoo bên cạnh.
Nhưng rồi, một ngày nọ, Mingyu nhận được tin dữ: công ty đang có nguy cơ phá sản nếu không thể tìm được đối tác đầu tư mới. Điều này đồng nghĩa với việc mọi nỗ lực của anh và Wonwoo có thể tan thành mây khói chỉ trong nháy mắt.
Mingyu rơi vào trạng thái hoang mang, lo lắng hơn bao giờ hết. Wonwoo thấy anh càng ngày càng suy sụp, gương mặt mệt mỏi và tinh thần xuống dốc. Nhưng Wonwoo biết rằng mình không thể để Mingyu bỏ cuộc lúc này.
Một buổi tối, khi cả hai ngồi bên nhau trong phòng làm việc, Wonwoo đột nhiên lên tiếng. “Mingyu, em nghĩ anh không nên đối mặt với chuyện này một mình. Có lẽ đã đến lúc anh nên tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người bạn thân thiết hoặc các đối tác tin cậy. Không ai có thể gánh vác tất cả mọi thứ một mình, và em chắc chắn rằng anh sẽ tìm được người sẵn lòng đứng về phía anh.”
Mingyu im lặng, suy nghĩ về lời khuyên của Wonwoo. Anh đã từng nghĩ rằng bản thân có thể tự giải quyết mọi việc, nhưng giờ đây, anh hiểu rằng mình không thể làm điều đó một mình. Những lời của Wonwoo đã giúp anh nhận ra điều ấy.
---
Sau khi mọi chuyện ổn định lại, cuộc sống của Mingyu và Wonwoo dần quay trở lại nhịp sống thường nhật. Công ty của gia đình Mingyu bắt đầu hồi phục dưới sự điều hành của anh và với sự hỗ trợ từ đối tác mới, mọi thứ có vẻ như đang đi đúng hướng.
Nhưng Wonwoo nhận thấy rằng Mingyu đã thay đổi. Những tháng ngày làm việc căng thẳng đã khiến anh trở nên lạnh lùng, ít bày tỏ cảm xúc và dường như xa cách hơn. Ngay cả khi hai người ở bên nhau, ánh mắt của Mingyu thường lạc đi đâu đó, như thể anh đang mang một gánh nặng vô hình.
Wonwoo không thể ngăn mình cảm thấy lo lắng. Anh quyết định nói chuyện với Mingyu để làm rõ mọi chuyện. Một buổi tối, khi cả hai ngồi bên nhau sau một ngày dài, Wonwoo nhìn thẳng vào mắt Mingyu.
“Mingyu, dạo này anh có vẻ khác,” Wonwoo nói nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc. “Có điều gì anh không muốn chia sẻ với em sao?”
Mingyu thoáng giật mình, anh cố gắng né tránh ánh nhìn của Wonwoo. “Không có gì đâu, Wonwoo. Chỉ là công việc quá nhiều thôi, anh muốn ổn định mọi thứ thật nhanh để chúng ta có thể yên bình.”
Wonwoo nắm lấy tay Mingyu, ánh mắt anh đầy sự quan tâm. “Mingyu, chúng ta đã vượt qua rất nhiều chuyện rồi. Em chỉ muốn anh biết rằng em ở đây để cùng anh chia sẻ tất cả, dù là những niềm vui hay nỗi đau.”
Mingyu khẽ thở dài, rồi cuối cùng cũng chịu mở lòng. “Wonwoo, anh xin lỗi… Anh biết mình đã bỏ bê em và không dành cho em đủ sự quan tâm. Nhưng thật sự… mọi áp lực cứ đè nặng lên anh. Cảm giác như anh phải chứng minh với cả thế giới rằng anh có thể gánh vác tất cả mọi thứ.”
Wonwoo nhìn Mingyu đầy cảm thông. “Anh không cần phải chứng minh điều gì với bất kỳ ai, Mingyu. Em không yêu anh vì những thành công hay địa vị của anh. Em yêu anh vì chính con người anh. Đừng để công việc hay áp lực xã hội làm mất đi con người thật của anh.”
---
Lời nói của Wonwoo như một liều thuốc tinh thần giúp Mingyu thoát khỏi áp lực mà anh tự đặt lên vai mình. Anh nhận ra rằng mình đã quá tập trung vào việc cố gắng kiểm soát mọi thứ, mà quên mất rằng Wonwoo là điểm tựa duy nhất anh cần.
Mingyu khẽ siết lấy tay Wonwoo, ánh mắt anh dần trở nên ấm áp hơn. “Cảm ơn em đã luôn ở đây, Wonwoo. Anh thật sự không biết mình sẽ ra sao nếu không có em bên cạnh.”
Wonwoo mỉm cười, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Mingyu. “Chúng ta đã vượt qua những khó khăn lớn nhất rồi, Mingyu. Em chỉ cần anh nhớ rằng, cho dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn sẽ luôn là điểm tựa của nhau.”
Hai người ngồi bên nhau, tận hưởng giây phút yên bình sau những cơn bão của cuộc đời. Trong sự yên lặng ấy, họ nhận ra rằng tình yêu của mình không chỉ là niềm vui ngọt ngào mà còn là sức mạnh để cả hai vượt qua mọi thử thách.
Và họ biết rằng, dù cuộc sống có tiếp tục đưa đến những thử thách gì, họ sẽ không còn sợ hãi. Bởi vì họ đã tìm thấy sức mạnh đích thực, nằm trong tình yêu và niềm tin vào nhau.
---
Mọi thứ dường như đã êm đẹp hơn, nhưng thực tế lại đang âm thầm rạn nứt. Khi công ty bắt đầu khởi sắc, Mingyu lại bị cuốn sâu vào công việc, luôn sợ rằng nếu mình không nỗ lực hết mình thì mọi thứ sẽ sụp đổ một lần nữa. Những cuộc họp kéo dài đến khuya, những chuyến công tác bất ngờ, tất cả khiến Wonwoo cảm thấy rằng Mingyu đang ngày càng xa rời mình. Cảm giác này không phải là ghen tuông, mà là một nỗi lo sợ rằng có thể anh sẽ đánh mất người mà mình yêu thương nhất.
Một tối khuya, Mingyu trở về nhà sau một ngày dài mệt mỏi, gương mặt anh phờ phạc và u ám. Wonwoo đã đợi anh, cố gắng duy trì sự bình tĩnh nhưng không thể giấu nổi vẻ lo lắng.
“Mingyu… em hiểu công việc của anh quan trọng, nhưng chúng ta cần nói chuyện. Em cảm thấy anh đang dần trở thành một người khác, và điều đó khiến em rất lo,” Wonwoo nói, giọng anh thấp nhưng chứa đầy sự nghiêm túc.
Mingyu nhìn Wonwoo, trong khoảnh khắc anh cảm thấy mình bị kẹt giữa tình yêu và trách nhiệm. “Anh xin lỗi, Wonwoo. Anh biết dạo này anh đã bỏ bê em. Nhưng em hiểu mà, nếu không tập trung vào công việc thì mọi thứ sẽ sụp đổ.”
Wonwoo bước lại gần, đặt tay lên vai Mingyu. “Mingyu, em không muốn thấy anh biến thành một con người chỉ biết đến công việc. Anh từng nói rằng chúng ta là điểm tựa của nhau, nhưng nếu anh cứ mãi chạy theo công việc mà quên mất tình yêu này, thì anh nghĩ em có thể mãi mãi chờ đợi sao?”
Lời nói của Wonwoo khiến Mingyu chợt tỉnh ngộ. Anh hiểu rằng tình yêu không thể chỉ tồn tại một chiều, và nếu anh không biết trân trọng, sẽ đến một lúc nào đó tình yêu ấy sẽ vụt mất.
“Wonwoo, anh… anh xin lỗi,” Mingyu nói, giọng anh nghẹn ngào. “Anh đã quá mải mê chứng minh bản thân mà quên mất rằng tình yêu này mới là thứ giúp anh vượt qua mọi thứ.”
Wonwoo mỉm cười nhẹ nhàng, rồi khẽ kéo Mingyu vào vòng tay mình. “Đừng lo, Mingyu. Chỉ cần anh nhớ rằng chúng ta cùng nhau vượt qua mọi thứ, em sẽ luôn ở đây.”
---
Từ ngày đó, Mingyu bắt đầu học cách cân bằng giữa công việc và cuộc sống cá nhân. Anh dành nhiều thời gian hơn cho Wonwoo, cùng anh đi dạo, cùng nấu ăn, cùng cười đùa và tận hưởng những phút giây yên bình. Đôi khi anh vẫn gặp phải áp lực từ công ty, nhưng mỗi khi anh quay về nhà, nhìn thấy Wonwoo chờ đợi mình, anh nhận ra rằng mình đã chọn đúng người để yêu và chia sẻ cuộc sống.
Một buổi tối, khi cả hai ngồi ngắm hoàng hôn, Mingyu quay sang nhìn Wonwoo, đôi mắt anh rạng ngời tình cảm.
“Wonwoo, em có biết không? Anh đã từng nghĩ mình có thể đánh đổi mọi thứ vì công việc, nhưng giờ đây anh biết rằng em là điều quan trọng nhất với anh.”
Wonwoo mỉm cười, khẽ dựa vào vai Mingyu. “Vậy thì hãy cùng nhau tận hưởng hạnh phúc này, Mingyu. Em không cần một cuộc sống hoàn hảo, chỉ cần một cuộc sống có anh bên cạnh.”
Họ ngồi bên nhau, không cần nói thêm lời nào, vì cả hai đều biết rằng tình yêu của họ đã trở thành điểm tựa vững chắc để họ vượt qua mọi sóng gió trong cuộc đời.
Và trong trái tim của Mingyu, anh hiểu rằng dù có bao nhiêu thử thách phía trước, anh sẽ không bao giờ để mất đi tình yêu này.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro