Ngày thì cứ như thế không mặn không nhạt mà trôi qua, Hyomin mỗi ngày tìm đủ cơ hội phát tin nhắn đùa giỡn Jiyeon, Jiyeon còn phải làm cơm cho Hyomin, nhìn cô bộ dạng tiểu nhân đắc chí, Jiyeon hận đến nghiến răng nghiến lợi, rồi lại không thể tránh được.
Hôm nay, Hyomin đi công tác trở về, đi công tác một tuần, mỗi ngày khảo sát hạng mục, nơi nơi tiếp khách tiêu khiển ăn thịt cá. Hyomin đều nghĩ không đúng chỗ nào, đúng như vậy, tay nghề của Jiyeon cũng không phải dạng vừa đâu, hiện tại ăn bữa tiệc lớn cũng thấy được không có mùi vị.
Nghĩ như vậy Hyomin liền phát cho Jiyeon tin nhắn, tiếp tục quấy rầy nàng.
"Park Jiyeon, chị đây ngày mai sẽ trở về, chuẩn bị cho tốt đại bữa cơm chờ chị về nhà a''
Mới vừa tắm rửa xong, Jiyeon đang sấy tóc, thấy tin nhắn khóe miệng co rút.
"Em sớm muộn sẽ có một ngày độc chết chị, chị chờ xem''
"Tin tưởng em luyến tiếc, trái lại còn chờ đợi chị đây trở về nha''
Hyomin đã quen Jiyeon loại phản kích không có lực sát thương này, như trước sung sướng trả lời.
"Em ngủ đây, chị tiếp tục làm việc đi''
"Chị đây ngày mai sẽ cùng cưng nga, không cần tưởng nhớ''
''...''
Ngày hôm sau buổi chiều, Hyomin đã trở về, vốn định để cho Jiyeon tới đón mình, thế nhưng nghĩ đến cái tên ngu ngốc kia cư nhiên lại không biết lái xe nên bỏ cái ý niệm này trong đầu, cô tự mình đánh xe trở về.
Mới vừa xuống máy bay đã phát cho Jiyeon tin nhắn, thế nhưng không có trả lời, vì vậy Hyomin mới gọi điện thoại cho Jiyeon, thế nhưng không ai tiếp. Hyomin nghĩ kỳ quái, qua nhiều ngày quấy rầy Jiyeon như vậy, tuy rằng nàng cũng sẽ không phải mỗi tin nhắn đều lập tức trả về, nhưng ít khi sẽ vượt qua năm phút đồng hồ, tình trạng gọi điện thoại không ai tiếp đích thực càng không có.
Về đến nhà, đem hành lý buông xuống, Hyomin tiếp tục gọi điện thoại cho Jiyeon, đánh vài cái rốt cục có người tiếp.
"Alo..."
Giọng Jiyeon méo mó truyền đến.
"Là Park Jiyeon sao?"
Hyomin nghi hoặc hỏi.
"Ân''
Giọng Jiyeon như trước méo mó, nghe thấy cảm giác như hữu khí vô lực, Hyomin vội vàng hỏi.
"Jiyeon, em đang ở đâu? Làm sao vậy?"
"Em ở nhà, thật đau đầu, sẽ không nấu cơm cho chị...''
"Em nhanh lên một chút mở cửa cho chị, em có đúng hay không sinh bệnh rồi, chị mang em đi bệnh viện''
"Em không sao...''
"Mở cửa nhanh lên''
"Được''
Hyomin đi tới trước cửa nhà Jiyeon, đợi hai phút bên trong mới mở cửa ra, nhìn Jiyeon sắc mặt đỏ hồng, đi đường cũng không ổn, Hyomin bước lên phía trước đỡ lấy nàng, thử sờ trán, sốt cao dọa người.
"Jiyeon, người em nóng rần lên, chị mang em đi bệnh viện''
"Em không đi''
"Ngoan, không đi sẽ sốt đến ngốc a''
"Em mới không ngốc''
"Vậy phải đi bệnh viện a''
Đem Jiyeon dìu đến phòng ngủ, nhìn nàng một bộ dáng không rõ hình dạng, không có biện pháp, không thể làm gì khác hơn là giúp nàng thay quần áo, nội y cũng là Hyomin giúp nàng mặc.
Hyomin cũng không có cái ý niệm gì khác trong đầu, chỉ là âm thầm cảm khái một chút nhìn không ra tới Jiyeon chính là có thịt như vậy, hơn nữa khung hình vừa vặn, thế nhưng hiện tại cũng không phải lúc chiếm tiện nghi, Hyomin cầm quần áo giúp nàng mặc lên.
Mơ mơ màng màng, Jiyeon căn bản không có ý thức được bản thân đã bị người ta xem hết, đối phương còn âm thầm làm ra đánh giá.
Mang Jiyeon đi tới bệnh viện khám gấp, lúc y tá đang muốn ghim kim tiêm cho Jiyeon, nàng thanh tỉnh một ít, nhìn kim tiêm sẽ đâm vào, lại bị Hyomin ôm trụ, Jiyeon còn đang bệnh, căn bản không có sức chống cự, không thể làm gì khác hơn là yếu ớt đối với Hyomin nói.
"Chị Hyomin, em đã không có việc gì, em không cần chích...''
"Không phải chích a, là truyền dịch''
"Chính là truyền dịch mới không cần, em không cần, em muốn về nhà...''
Hyomin nhìn Jiyeon như trước hồng hồng khuôn mặt, cô không thể làm gì khác hơn là tiếp tục dỗ dành nàng.
"Ngoan a, làm xong chúng ta trở về nhà''
Nói xong ôn nhu vuốt đầu Jiyeon.
Y tá tựa như là mới thấy người nhát gan như vậy, chỉ yên lặng nói,
"Yên tâm đi, kỹ thuật của tôi tốt lắm, bảo đảm chỉ cần một kim''
Jiyeon nghe xong lời này cũng muốn khóc đi ra, Hyomin không thể làm gì khác hơn là đem đầu của nàng ôm vào trong lòng mình, không cho nàng nhìn kim tiêm. Jiyeon ngửi mùi hương trên người Hyomin, biết có giãy dụa cũng vô vọng, không thể làm gì khác hơn là yên lặng tiếp nhận sự thực này.
Y tá cấp tốc đâm tốt kim tiêm, quay về các nàng nói.
"Xem đi, tôi đã nói kỹ thuật tôi tốt mà, bình dịch truyền xong có thể về nhà rồi. Các cô tình cảm chị em thật tốt''
Jiyeon cùng Hyomin cũng không có giải thích, lúc y tá đi, Jiyeon vẫn còn tựa ở trong lòng Hyomin.
Hyomin trêu ghẹo Jiyeon nói.
"Người nhát gan, chị đây ôm ấp có cảm giác an toàn sao?"
Jiyeon tại trong lòng Hyomin nói lầm bầm hai tiếng, như trước ôm nàng không buông tay. Dù sao cũng là bệnh nhân, vừa rồi hẳn là đã dùng hết khí lực, nàng đang tựa ở trong lòng Hyomin thì ngủ. Hyomin không có biện pháp, không thể làm gì khác hơn là điều chỉnh một chút tư thế để cho Jiyeon dựa vào thoải mái một chút, sau đó chờ bình dịch truyền xong.
Sau khi truyền dịch xong đã là hơn hai giờ, Hyomin gọi y tá đến rút ra, mới vừa xong thì Jiyeon tỉnh, sờ sờ đầu nàng cũng đã hết sốt, Hyomin liền cầm thuốc bác sĩ đưa mang Jiyeon ra khỏi bệnh viện.
Hyomin từ buổi trưa đã không có ăn gì, phỏng chừng Jiyeon một ngày đêm chưa từng ăn, nàng còn sinh bệnh, cũng không để cho nàng làm cơm, vì vậy Hyomin liền mang theo Jiyeon đi một quán cháo.
Chờ lúc cháo mang lên, Jiyeon liền bắt đầu ăn như lang thôn hổ yết, Hyomim nhìn nàng bộ dạng này âm thầm cười trộm.
''Em như thế nào sẽ phát sốt chứ? Ở một người cũng không biết chú ý một chút a''
Jiyeon suy nghĩ một chút nói.
''Có thể do đêm qua em không sấy tóc đã đi ngủ, mở điều hòa có chút thấp nên bị cảm''
"Em a, sống một mình phải hết sức cẩn thận''
"Hắc hắc, sau này em sẽ chú ý''
Về đến nhà, Hyomin nghĩ thầm Jiyeon là người bệnh, vạn nhất nửa đêm lại nóng lên sẽ không tốt lắm, liền bảo nàng đến nhà mình ở để tiện chiếu cố. Jiyeon vốn định cự tuyệt nhưng nhìn Hyomin ánh mắt ôn nhu, không thể làm gì khác hơn là đem lời cự tuyệt thu trở về, vui vẻ đáp ứng.
Lúc Jiyeon về nhà thay áo ngủ, mới đột nhiên nghĩ đến lúc nãy là mình mặc áo ngủ, mà hiện tại bản thân ăn mặc là quần áo ngày thường, như vậy chỉ có một khả năng là Hyomin giúp nàng thay quần áo, nội y cũng là Hyomin thay giúp. Vậy đều không phải đã bị xem hết? Nghĩ vậy Jiyeon đỏ mặt, nghĩ như thế nào nghĩ cũng không có ý muốn, thế nhưng đã đáp ứng đi nhà Hyomin ngủ rồi, mặc kệ như thế nào cũng chỉ có thể kiên trì đi.
Tới nhà Hyomin, nàng nhìn Jiyeon phiếm hồng khuôn mặt.
"Em làm sao vậy, lại phát sốt sao?"
Sau đó sờ sờ cái trán Jiyeon.
"Giống như là còn có chút nóng, nhanh đi tắm rồi đi ngủ đi''
Jiyeon nghe vậy nhanh đi tắm, tắm rửa xong đi ra, Hyomin cầm máy sấy bảo nàng đến.
''Đến đây, chị giúp em sấy tóc''
Jiyeon lại ngồi xuống, máy sấy ô ô rung động, ấm áp gió thổi, tay Hyomin tại trên đầu mình xoa xoa, Jiyeon rõ ràng cảm giác được bản thân trong tư tưởng có một dòng nước ấm chảy qua mỗi một chỗ như bị lấp đầy, mà nàng lại nói không nên lời là loại cảm giác như thế nào, chỉ là nghĩ hạnh phúc, liền an tâm hưởng thụ Hyomin phục vụ.
Sấy tóc xong, Hyomin mang thuốc ra bảo Jiyeon uống, Jiyeon nhíu nhíu mày.
"Có thể không uống được hay không a, em nghĩ em đã tốt rồi...''
"Nhanh lên, em còn nóng một chút, phải đem thuốc uống bệnh mới có thể khỏi được''
Nghe giọng nói của Hyomin ôn nhu, Jiyeon không thể làm gì khác hơn là tuân mệnh. Nhìn Jiyeon cau mày đem thuốc uống xong, Hyomin mới đi tắm.
Jiyeon trái lại nằm ở trên giường chờ Hyomin đi ra, nghĩ đến phải cùng nàng ngủ cùng một chỗ, trong tư tưởng cư nhiên lại có chút nho nhỏ chờ mong.
Một lát sau Hyomin đã đi ra, mặc một cái áo ngủ dài, tóc còn có chút ướt, nhu thuận dán tại trên mặt. Nhìn Hyomin như vậy, Jiyeon có chút si ngốc, rồi lại không biết vì sao.
Hyomin tại bên cạnh Jiyeon ngồi xuống, cầm máy sấy tóc xong liền chuẩn bị đi ngủ, mới vừa nằm xuống, Jiyeon đã tiến đến ôm eo nàng.
''Ôm nghiện a, tiểu quỷ, có phải hay không nghĩ ôm chị đây rất có cảm giác an toàn?''
Hyomin giọng điệu, ngữ khí xấu xa như thế nào cùng lúc nãy hình dáng ôn nhu không liên quan như vậy.
"Đúng vậy, cho nên lại để cho em ôm, em là bệnh nhân a''
Jiyeon cũng phối hợp với Hyomin trêu chọc.
"Được rồi, em là bệnh nhân, em lớn nhất, chị đây sẽ miễn cưỡng hy sinh một chút cho em ôm đi''
"Chị Hyomin, em ban ngày ngủ nhiều, chúng ta tới trò chuyện một chút đi''
"Được rồi, em muốn trò chuyện gì?"
"Chị có bạn trai hay không?"
"Không có a, chị nếu như có bạn trai còn mỗi ngày tới tìm em cọ cơm sao?''
Jiyeon nghe thế, hắc hắc cười một tiếng nói.
"Em nghĩ cũng phải, chị phúc hắc như thế, khẳng định là không có bạn trai''
Hyomin nghe xong lời này, bật người mò lấy eo Jiyeon bắt đầu cù lét, nàng không thể làm gì khác hơn là cầu xin tha thứ.
"Ha ha... A... Chị Hyomin... Em không dám... Chị... Chị mau... Dừng tay a... Ha ha..."
"Còn dám chê cười chị đây nữa hay không?''
"Không dám...''
"Được rồi, tha cho em''
"Chị Hyomin, ta nói về vấn đề chính đi, trên sách nói mỗi người đều có chỗ mẫn cảm, chỗ mẫn cảm của chị ở đâu a?''
"Này, đây là cái vấn đề chính gì a, em ngày đêm xem cái loại sách gì? Có đúng hay không còn muốn tiếp tục thử nghiệm?"
"Hắc hắc, nói giỡn mà, đừng có cho là thật được không, em thực sự nói vấn đề chính, chị vì sao không nói chuyện yêu đương, điều kiện của chị hẳn là rất nhiều người theo đuổi rồi''
"Là có rất nhiều người, phỏng chừng có thể từ nhà của chị dài đến công ty đi''
Jiyeon vẻ mặt hắc tuyến, cái nữ nhân này, hơi cho chút tốt đẹp đã bắt đầu đắc ý rồi, bệnh này nhất định phải chỉnh.
"Vậy nói cho em nghe một chút tình sử của chị đi, em muốn nghe''
"Ừm, kỳ thực, chị không nói qua yêu đương...''
Hyomin không có ý nói.
"Thật hay giả a? Em không tin, cũng không phải mới nãy chị còn nói người theo đuổi của chị rất nhiều sao?"
"Nhiều người theo đuổi không có nghĩa là tình sử phong phú a''
"Chị sẽ không phải là bị lãnh cảm chứ?"
"Tiểu quỷ, em ngày đêm đều xem cái sách loạn thất bát tao gì a?''
"Hắc hắc, em chỉ đùa một chút thôi, vậy chị nói cho em một chút chuyện xưa của chị đi, em muốn nghe, coi như kể chuyện xưa trước khi ngủ''
"Được rồi...''
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro