Chương 15: Phát hiện ngoài ý muốn
Hyojin ở thành phố B vài ngày đều theo Jiyeon, hoàn hảo hai người chạc tuổi nhau nên rất hợp.
Hyojin mỗi ngày không có việc gì làm chính là hẹn Jiyeon ra ngoài vui chơi. Jiyeon sinh sống tại thành phố B lâu như vậy, cảm giác cũng không bằng Hyojin đi, mỗi lần hắn mang nàng đi ăn món ngon, đi một nơi nào vui chơi, Jiyeon đều hiếu kỳ không thôi bởi vì bản thân cho tới bây giờ chưa từng đi qua. Jiyeon âm thầm đem những nơi này nhớ ở trong lòng, nghĩ lúc nào mang Hyomin cùng đi.
Hyomin mấy ngày nay mỗi ngày đều bề bộn nhiều việc, đi ra ngoài chơi vài ngày thì có cả đống việc phải làm, mỗi ngày đều tăng ca thêm giờ để kịp tiến độ. Hyojin lại mỗi ngày mang theo Jiyeon đi ra ngoài chơi, làm cho Hyomin trong tư tưởng rất phiền toái, lại không biết làm thế nào phát tiết, liền mỗi ngày lấy công việc ra trút giận.
Bí thư tỷ tỷ nhìn Park Tổng gần nhất sắc mặt rất kém, nghĩ trước đây rạng rỡ, âm thầm cho ra một cái kết luận nàng thất tình. Bí thư căn cứ vào những người thất tình tìm cách, mỗi ngày cùng nàng tăng ca chịu mệt nhọc, Hyomin nhìn nàng gần nhất công việc hiệu suất, vì thế tăng lương cho nàng.
Hôm nay sáng sớm, Hyojin rời giường cùng Hyomin nói.
''Chị, hôm nay em muốn tỏ tình với Jiyeon''
"Em biết tâm ý của nàng sao mà tỏ tình? Không sợ làm nàng bị hù doạ đi?''
"Mấy ngày nay bên nhau, em thấy Jiyeon đúng là cô gái tốt, ôn nhu hiểu chuyện, cũng không có bệnh công chúa như những cô gái khác, còn đặc biệt đối với người khác rất tốt. Em bây giờ không chóp lấy cơ hội, bị người khác cướp đi có hối hận cũng không kịp''
Hyomin không biết nên nói gì, liền khoát tay áo.
''Tùy ý em đi''
Hôm nay Hyojin nói muốn dẫn Jiyeon đi xem phim, nàng bản thân không muốn đi nhưng không chịu nổi Hyojin năn nỉ, đành cùng hắn đi.
Phim gần nhất chiếu phim nhất bộ thanh xuân dẫy ái tình rất hot trên mạng, nhưng Jiyeon nhìn tìm không được cộng minh, xung quanh nữ sinh đều khốc thành một mảnh. Nàng hai mắt vô thần nhìn chằm chằm màn ảnh, nghĩ nữ diễn viên thật khờ.
Hyojin vốn đang mong chờ Jiyeon khóc ướt ác, sau đó hắn sẽ chứng tỏ là một người đàn ông để cho nàng tựa vào lòng và nói cho nàng nghe phim cũng chỉ là giả thôi, rồi giúp nàng lau nước mắt. Thế nhưng đều chỉ là tưởng tượng, Jiyeon căn bản thờ ơ, Hyojin không thể làm gì khác hơn là cảm thán, quả nhiên là cô gái hắn coi trọng thật là có cá tính.
Hyomin còn đang ở văn phòng tăng ca thì nhận được điện thoại của mẹ nàng.
"Mẹ nghe em con nói hắn có để ý đến một cô gái, con biết không?"
Hyomin phù ngạch, cái tên nhóc con không cai sữa này, thế nào cái gì đều nói a.
"Biết, nàng là hàng xóm của con''
"Vậy, cô gái ấy thế nào?''
"Rất tốt''
"Cái gì rất tốt a, nói cụ thể một chút''
"Lớn lên xinh đẹp, cá tính cũng tốt, lại đối với người khác rất tốt, dù sao đều rất tốt''
"Em con đã cho mẹ xem hình rồi, đúng là rất xinh, thoạt nhìn thì đĩnh tư nhã nhặn văn, nghe con nói như vậy mẹ an tâm''
"Ân, con cúp máy đây''
"Chờ một chút, em trai con cũng đã có đối tượng rồi, còn con thì sao? Muốn cho mẹ lo lắng tới khi nào a? Mặc kệ con, nhớ kỹ giúp em trai con, nhất định đem cô gái ấy về a''
Nói xong mẹ Park cúp điện thoại.
Hyomin ngồi trên ghế, nhớ tới sáng sớm Hyojin cùng nàng nói, nhớ tới mấy ngày hôm trước Jiyeon cùng Hyojin hai người vui vẻ bên nhau, trong tư tưởng thoáng cái hoảng lên, vội vàng thu dọn chạy về nhà.
Về đến nhà, hai người cũng không có ở đây, gọi điện thoại cũng không ai tiếp, Hyomin thất hồn lạc phách ngồi ở sofa.
Hyojin cùng Jiyeon đã xem xong phim, lại dẫn Jiyeon đi ăn cơm, nàng vốn định trở về nhà nấu cơm nhưng nghĩ lại gần đây Hyomin toàn là tăng ca, không có thời gian trở về ăn nên thôi đành theo Hyojin cùng đi ăn vậy.
Cơm nước xong, Hyojin nói muốn đi toilet, Jiyeon ngồi lại chờ hắn, nghĩ Hyomin hiện tại có đúng hay không còn đang tăng ca, đã ăn hay chưa.
Trong túi điện thoại lóe lên, nhưng bởi vì lúc xem phim đã cài chế độ im lặng, cứ như vậy bỏ lỡ điện thoại của Hyomin.
Lúc Hyojin trở lại trên tay còn cầm bó hoa hồng, Jiyeon nhìn thấy liền biết tình hình không ổn, nhưng không cho nàng có cơ hội chạy trốn, liền cười đối với hắn nói.
''Cậu đây là để làm chi a?"
"Jiyeon, tớ thích cậu, từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu thì đã thích cậu. Trải qua thời gian bên nhau càng thấy cậu là một cô gái tốt, đồng ý làm bạn gái tớ đi, tớ sẽ tốt với cậu''
Hyojin không có dáng dấp cợt nhã lúc trước, bộ dáng chân thành nghiêm túc nói với Jiyeon.
"Ngày hôm nay cũng không phải ngày cá tháng tư đi?"
Jiyeon khụ khụ, nghĩ muốn phá vỡ không khí xấu hổ này.
"Đều không phải, tớ là chân thật thổ lộ với cậu, tớ thích cậu''
Jiyeon suy nghĩ một chút, chính là quyết định nghiêm túc trả lời lời tỏ tình này, liền thành thật đối với hắn nói.
"Xin lỗi, tớ không thể làm bạn gái của cậu được, tớ đã có người tớ rất thích, thế nhưng tớ còn chưa có dũng khí biểu lộ. Tớ nghĩ rồi sẽ có một ngày nàng sẽ hiểu được tấm lòng của tớ, cho dù nàng cự tuyệt tớ, tớ vẫn sẽ chờ ngày đó đến. Tại đây trước xin lỗi, tớ sẽ không nhận lời bất kể người nào tỏ tình''
Hoàn hảo Trung Hoa văn hóa bác đại tinh thâm, "nàng" "hắn" phát âm cũng không có khác nhau, Jiyeon cũng sẽ không lo lắng bị Hyojin biết tâm ý của nàng.
Hyojin có chút ủ rũ.
''Có thể cho tớ biết hắn là ai hay không?"
Jiyeon lắc đầu.
''Không được''
"Được rồi, tớ chấp nhận chuyện này, vậy chúng ta còn có thể làm bạn sao?"
"Đương nhiên có thể''
"Ân, nếu có một ngày hắn cự tuyệt cậu, cậu nhất định phải cho tớ một cơ hội''
"Hảo''
Sau đó hai người lại hàn huyên rất nhiều, dù sao Hyojim cũng là đàn ông, quay đầu thì đem chuyện bị cự tuyệt thương tâm sang một bên, tiếp tục cùng Jiyeon nói chuyện vui vẻ, nói một chút chuyện của Hyomin khi còn bé, hai người đều cười nghiêng cười ngã.
Về đến nhà, Hyomin thấy Hyojin bộ dạng vui vẻ, hoàn toàn không có một tia gì thương tâm, nơm nớp lo sợ hỏi.
"Em đã tỏ tình với nàng rồi sao?''
"Đúng vậy''
"Kết quả thế nào?''
Hyojin vừa cởi giày nói.
"Chị nghĩ đi''
Hyomin không muốn cùng hắn đón già đón non, vội vã chạy đến sát vách, thấy Jiyeon đang ôm một bó hoa chuẩn bị đóng cửa, nàng vội vàng xông lên vươn một chân ngăn trở cửa. Jiyeon cả kinh.
"Chị Hyomin, chị làm gì vậy? Có bị thương hay không?"
Hyomin đi vào nhà Jiyeon, lắc đầu.
''Không có việc gì''
Nhìn chằm chằm bó hoa hồng kia, nàng hỏi.
"Hyojin tỏ tình với em?''
"Ôi chao, sao chị biết?"
"Đúng, chị biết, Hyojin ngay từ đầu đã nói muốn theo đuổi em, ngày hôm nay sáng sớm thì theo chị nói hắn phải tỏ tình với em''
"Nga''
Jiyeon có chút không vui.
"Kết quả thế nào, em đáp ứng hắn sao?"
Hyomin cấp thiết muốn biết đáp án.
"Vậy chị mong muốn đáp án là thế nào?"
Jiyeon nhìn chằm chằm Hyomin xem muốn biết nàng nghĩ gì.
Hyomin ánh mắt lóe ra, chính mở miệng nói.
"Chị không biết, rốt cuộc em có hay không cự tuyệt hắn?"
Jiyeon cười trộm.
''Những lời này của chị ý là mong muốn em cự tuyệt hắn sao?"
Hyomin kiên trì mở miệng.
''Rốt cuộc thế nào? Em nhanh lên một chút nói cho chị biết a''
"Vậy chị vì sao mong muốn em cự tuyệt hắn a?"
Jiyeon tiếp tục không vào trọng tâm câu chuyện.
"Bởi vì chị nghĩ Hyojin không xứng với em''
Hyomin ngẩng đầu nhìn trần nhà, không dám nhìn ánh mắt Jiyeon.
"Phải không? Ở trong lòng của chị em tốt lắm sao?"
Jiyeon bật cười.
"Đương nhiên, nhanh lên một chút nói cho chị biết kết quả a''
Hyomin có chút phát điên.
"Được rồi, em đã cự tuyệt hắn''
Jiyeon quyết định không chọc Hyomin nữa.
"Thực sự?''
"Ân, thực sự''
Hyomin rõ ràng thở dài một hơi, Jiyeon nhìn phản ứng của nàng, tốt lắm, thành công không còn xa rồi.
Hỏi xong, đã biết đáp án nàng muốn, Hyomin khôi phục hình dạng vốn có, nhìn Jiyeon trên tay còn ôm bó hoa hồng kia, thấy thế nào thế nào cũng không vừa mắt,
"Em còn ôm cái kia để làm chi?"
"Cũng đã tặng, bó hoa lớn như vậy em không nhận cũng không được rồi, nói như thế nào cũng là một phần tâm ý mà''
"Park Hyojin kia đúng là tên nhóc phá của''
Nàng nói xong đưa tay lấy bó hoa của Jiyeon.
''Dù sao em đã cự tuyệt hắn, chị giúp em ném đi''
"Đừng a, em còn định lấy cánh hoa hồng mang đi tắm đây, ném đi rất đáng tiếc nga''
"Không được tắm, chị giúp em mang đi ném''
Hyomin nói xong đi ra nhà Jiyeon.
Jiyeon nhìn Hyomin bộ dạng mạnh miệng như vậy, thầm nghĩ hẳn là mình trong lòng nàng cũng có địa vị.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro