Chương 17+18 : Sóng gió hoa mai 9+10

Xế chiều hôm đó, Thừa Di Hiên đã nhận được thánh chỉ thái giám truyền đến.

"Viên Tiêm Vũ Thừa Di hiên, hiền lương thục đức, đức nghi ( đức hạnhvà lễ nghi) đầy đủ, hiểu tấm lòng của trẫm, tấn phong lên làm ngũ phẩmtần, tứ phong hào là Trữ, ban thưởng Uyển Trữ cung."

Khóe miệng Lạc Tử Hân cười nhợt nhạt, kết quả như thế đã ở trong dự kiến của nàng, tối hôm qua Mục Nguyên Trinh nhìn trong ánh mắt của nàng, nàng đã đọc được. Nàng cười nhạt bảo Tích Như cho công công truyền báo tiềnthưởng.

Có danh vị Trữ tần, nghĩ muốn có thêm một cung nữcũng không đáng kể, cho nên Tâm Nhuỵ bệnh nặng mới khỏi không bao lâuđã bị phái đến Uyển Trữ cung, gặp chủ tử mới của nàng.

"Tâm Nhuỵ, có phải ngươi rất hận Bản cung?" Mắt phượng của Lạc Tử Hân khẽ nâng, thản nhiên, có một chút uy nghiêm.

"Nô tỳ không dám, ơn cứu mạng của nương nương, chỉ có cảm kích tại saolại hận được!" Tâm Nhuỵ quỳ trên mặt đất, vẻ mặt cung kính.

Lạc Tử Hân vừa lòng gật gật đầu, nằm trên nhuyễn tháp, tay chống trán,hai mắt khép hờ, có vẻ vô cùng lười biếng. Trong phòng hoàn toàn yêntĩnh, nàng không lên tiếng, Tâm Nhuỵ cũng không dám đứng dậy, cứ quỳgối như vậy ước chừng hơn một canh giờ.

Rốt cục, Lạc TửHân mở mắt ra, nhìn Tâm Nhuỵ vẫn đang quỳ trên mặt đất, thấy vẻ mặt nàng vẫn nghiêm chình như cũ, không có chút mệt mỏi hay không kiên nhẫn,trong lòng không khỏi an tâm hơn.

Tuy nói Tâm Nhuỵ đã bịchính mình cho vào Uyển Trữ cung, nhưng nói như thế nào thì trước đâynàng cũng là thân tín trong cung của Như phi, nếu không ra oai phủ đầuvới nàng một chút, về sau có phải chính mình dùng đúng không, sẽ khôngquá tốt.

Nhưng thoạt nhìn trước mặt, nha đầu kia coi nhưkhông tồi, huống hồ Lạc Tử Hân cũng nắm chắc việc nàng sẽ quy thuậnmình. Nghĩ đến đi này, Lạc Tử Hân duỗi lưng một cái, ngồi thẳng người.

"Tâm Nhuỵ, cho dù quá khứ ngươi đã từng làm gì ở trong cung của Như phi , đến Uyển Trữ cung của bổn cung, phải tuân thủ quy củ của nơi này, Bổn cung chắc chắn sẽ không bạc đãi ngươi." Giọng nói của Lạc Tử Hân trầmổn nhu hoà, nhưng sự uy hiếp kia thì làm cho lòng người run sợ đến đáylòng.

"Còn có, Bổn cung biết cuộc sống của cha mẹ ngươivẫn nghèo khó, nương của ngươi cũng bệnh nặng, Bổn cung đã phái ngườiđưa cho họ chút bạc và dược liệu, tạm thời có thể nói áo cơm của họkhông phải lo, chỉ cần ngươi hầu hạ bản cung thật tốt, hậu cố chi ưu(buồn phiền ở nhà) của ngươi cũng không được hỏi, Bổn cung sẽ sai ngườichăm sóc tốt người nhà của ngươi." Lạc Tử Hân hơi tăng thêm âm lượng ởhai chữ "chiếu cố" , trong mắt có chứa ý cười, Tâm Nhuỵ đã ở trong cungnhiều năm, cũng là người thông minh, tự nhiên sẽ biết thâm ý đằng sau từ " chiếu cố" này, nàng ta cúi đầu tạ ơn nàng.

"Ngươi đixuống trước đi, có cần cái gì cứ việc nói với Tích Như." Thấy bộ dángnơm nớp lo sợ của Tâm Nhuỵ, Lạc Tử Hân tạm thời yên tâm.

"Nô tỳ cáo lui." Tâm Nhuỵ hành lễ rồi chậm rãi rời khỏi phòng.

"Chủ tử, ngài thu nhận Tâm Nhuỵ, có hợp lí không? Ngộ nhỡ lòng của nàng có ý xấu thì sẽ không thể phòng được." Tích Như bóp chân cho Lạc TửHân, trên mặt đầy lo lắng.

Lạc Tử Hân nhẹ nhàng nhìn nàng một cái, chỉ cười cười, nằm trên tháp thượng( sạp giường nhỏ), nhắm mắt dưỡng thần.

Tích Như im miệng, tuy rằng đầy một bụng lo lắng, nhưng cũng chỉ có thể coi như không có gì.

Hôm nay , cảnh xuân rất đẹp, hoa đào nở đầy cành, đúng là cảnh đẹp ývui, Hiền phi ngồi trong đình (đình nghỉ chân), nhàn nhã thưởng thức ngự hoa viên, tâm tình đặc biệt thoải mái.

"Tham kiến Hiền phi nương nương." Như phi mặc một bộ cung trang xanh biếc thướt tha đi tới, hành lễ với Hiền phi.

"Muội muội tới bên này ngồi đi." Hiền phi cười duyên vài tiếng, bảo Như phi ngồi xuống bên cạnh.

Hiền phi lột quả hạch đào( quả óc chó) để trên đầy bàn, nhẹ nhàng ăn,mị nhãn ( đôi mắt xinh đẹp) lưu chuyển. Cho dù khi nào thì nàng ta vẫnluôn có một bộ dáng quyến rũ như vậy, có đôi khi nữ tử khác thấy, đáylòng không nhịn được thầm mắng vài câu dụ dỗ. Như phi nhìn nàng, tronglòng cũng không tránh được mắng vài câu, chỉ là ngoài mặt vẫn bộ dánggiao hảo(qua lại thân thiết) cùng nàng ta.

Như phi cũng là cây đầu tường, gió xuôi hướng nào thì nghiêng theo hướng đó, tuy rằngtrong khoảng thời gian gần đây Hiền phi không được sủng ái, nhưng aicũng nhìn ra được, Hoàng thượng vẫn vô cùng để tâm đến Hiền phi, cho nên dựa vào cây đại thụ này nhất định sẽ không sai.

"Tỷ tỷ, lúc này Huệ tần xem như gặp hạn, trong bụng không có hài tử, có thể nghỉ ngơi một thời gian." Như phi cười nói.

"Một chiêu này của muội muội, xem như tuyệt diệu, nhưng đáng thương cho Trình bảo lâm, chậc chậc..." Hiền phi tỏ vẻ thương hại, cười rất kỳ lạ.

"Nhưng đáng thương nhất nên là Lục tài nhân, tự dưng lại bị liên luỵ theo." Như phi nói theo lời của Hiền phi.

"Có đôi khi, cần phải hy sinh những người này, muội muội, ngươi nói có phải không?" Hiền phi nhíu mày.

"Tỷ tỷ nói đúng, tới uống trà đi." Như phi nịnh nọt rót trà cho Hiền phi.

"Nhưng phải cảm tạ Phạm An Dung, nếu không có nàng ta, ch sợ kế sáchnày của ngươi chưa chắc sẽ thuận lợi như vậy." Hiền phi uống một ngụmtrà.

"Phạm quý nhân? Nàng hiểu rõ tâm tư của ta nhất thanh nhị sở ( rất rõ ràng, rất hiểu) , chỉ cần nói vài lời, nhất định sẽ cóhành động." Như phi đắc ý cười.

Hiền phi hé miệng cười,kéo Như phi hai tay nhẹ nhàng vuốt ve, nói: " Tay này của muội muội đúng là có công lao lớn nhưng lần sau cần nhớ kỹphải rửa tay."

Con ngươi Hiền phi có chút ảm đạm đi, nhớ tới chuyện trong khoảng thời gian này hành động đối xửa của Hoàng thượng với nàng, trong lòng không khỏi có thêm vài phần lo lắng, nếu không sớm vãn hồi (lấy lại) tâm của Hoàng thượng, thì sớm hay muộn vẫn sẽ bị Huệ tần đoạt mất.

"Huệ tần vẫn không làm cho người ta bớt lo." Hiền phi không tốt không xấu thở dài, khoé mắt khẽ nhìn Như phi.

Đương nhiên Như phi là người thông minh, làm sao có thể không hiểu tâm ý củaHiền phi giờ phút này, lập tức cười nói:" Tỷ tỷ yên tâm, Huệ tần khôngthể tạo nên sống gió quá lớn."

Hiền phi nghe vậy cười cười, vẻ lo lắng nhàn nhạt trên trán kia của dần tan.

"Nô tài đưa điểm tâm đến cho hai vị nương nương." Tiểu thái giám khom lưng đưa lên hai đĩa diểm tâm.

Tâm tư của hai nữ nhân nhất thời bị điểm tâm hấp dẫn, trong nháy mắt đã chuyển đề tài thành đồ ăn.

Tiểu thái giám đưa điểm tâm xong liền lui ra ngoài, bước mấy bước, khẽnghiêng đầu, khoé miệng lộ ra nụ cười, đi theo hướng Uyển Trữ cung.

"Ý của ngươi là việc của Trình bao lâm và Lục tài tử là do Phạm An Dung gây nên?" Lạc Tử Hân ngồi trên tháp thượng, nghe Vệ Dịch Hiên nói xong toàn bộ cậu chuyện, hỏi.

Đúng vậy, tiểu thái giám đó làVệ Dịch Hiên , lúc này hắn đang ở Uyển Trữ cung, lúc trước hắn ở đìnhnghỉ đã nghe được toàn bộ không sót chữ nào, hắn nói lại cho Lạc Tử Hân.

"Không sai, hẳn là Phạm quý nhân đã bôi xạ hương vào bức tranh thêu của Trìnhbảo lâm rồi đưa cho Huệ tần." Vệ Dịch Hiên trả lời.

Nóinhư vậy, ngày đó Huệ tần đột ngột xuất hiện ở Thính Vũ hiên quả thậtkhông phải là ngẫu nhiên, chắc là Phạm An Dung đã tiết lộ. Mà xạ hươngchỉ sợ là nàng đã sớm mang theo, đúng lúc Trình Ngọc Dao cầm tranh thêuvào, nàng liền tìm cơ hội xuống tay, chỉ có thể thương cho Trình NgọcDao cứ như vậy bị sắp đặt.

"Nhưng Phạm quý nhân bỏ xạhương vào đó chỉ một ngày thì cũng không thể làm xảy thai nhanh nhưthế." Vệ Hiên Dịch đoán được ý nghĩ của Lạc Tử Hân lúc này, tiếp tụcnói.

Lời nói của Vệ Dịch Hiên không khỏi làm nàng nhớ tới kết quả Sở Lăng Thiên chẩn đoán trước đó, giống phân tích của hắn, chonên chuyện này cũng không đơn giản như bề ngoài. Ở ngoài mặt dường nhưlà Phạm quý nhân bị Như phi xúi giục, lợi dụng Trình Ngọc Dao hạ xạhương, chỉ sợ là kế kim thiền thoát xác thôi, Phạm An Dung cũng tốt,Trình Ngọc Dao cũng tốt, nhưng cũng chỉ là bị người lợi dụng. Cho nênnói nguyên nhân hại Huệ tần xảy thai hẳn là nguyên nhân khác.

"Cho nên ngươi cho rằng hung thủ thực sự là Hiền phi hoặc Như phi?" Lạc Tử Hân nhìn Vệ Dịch Hiên, ánh mắt kiên định của hắn làm cho nàng càngkhẳng định ý nghĩ của mình.

Như thế, xem ra Như phi lợidụng Phạm An Dung hạ xạ hương để xảy thai là một chuyện, sau lưng nàngta chắc đã động tay động chân gì , đây mới là nguyên nhân chính khiếnHuệ tần xảy thai. Nhưng các nàng làm như thế nào chứ? Trong khoảng thờigian ngắn, Lạc Tử Hân cũng không có nghĩ ra cái gì, chỉ đành tạm thờigác lại chuyện đó, đảo mắt, ánh mắt nhìn về phía Vệ Dịch Hiên .

"Bản cung rất ngạc nhiên, vì sao ngươi lại nói chuyện này cho Bản cung?" Lạc Tử Hân dùng ánh mắt chất vẫn nhìn Vệ Dịch Hiên.

Từ lần đầu tiên được hắn cứu khi đang ở trong giếng, đến lần thứ hai nàng bị hắn vạch trần kế sách dùng hoa mai, lại tới hôm nay đến bẩm báo âmmưu này, dường như ở thời khắc mấu chốt người này đều xuất hiện bên cạnh nàng, mà cũng không như địch nhân (kẻ thù), dụng ý của hắn làm cho nàng thấy khó hiểu.

Vệ Dịch Hiên đứng thẳng người, hai tròngmắt nhìn về phía nàng, con ngươi đen như ngọc mang theo sự thâm thấy,không giống với sự ngả ngớn mạnh mẽ trước kia, làm cho lòng nàng hơikinh hãi, như thế nào cũng không thấy được tâm tư ẩn sâu dưới đôi mắtnày.

Hôm nay, Lạc Tử Hân xem như lần đầu tiên nghiêm túcthấy rõ hắn, không thể phủ nhận, bộ dạng của tiểu thái giám này coi nhưcó anh khí, mày kiếm mắt sáng, lớn lên khuôn mặt có đường nét góc cạnh,tổng kết lại là tướng mạo của nam tử này không tồi . Nếu hắn không phảilà thái giám , hắn cũng có thể làm cho không ít nữ nhân ái mộ.

Lạc Tử Hân đột nhiên lấy lại tinh thần, thầm mắng mình lúc này còn có thểđi vào cõi thần tiên, mấu chốt là cư nhiên có ý nghĩ kỳ quái với mộtthái giám, quả thật là kỳ cục.

Lập tức, nàng thay đổi thầnsắc, thản nhiên mỉm cười, dịu dàng cao nhã nhìn hắn, nhưng trong lúc đómột loại không khí làm cho người ta hít thở không thông.

"Bởi vì..." Vệ Dịch Hiên cười cười nghịch ngợm, nói:" Nô tài trung thành với Trữ tần nương nương, trong cung có cùng mục tiêu với nương nương."

Nói xong, khẽ khép mắt lại.

Có cùng mục tiêu? Đương nhiên Lạc Tử Hân sẽ không ngốc đến nỗi cho rằngmục đích trong lời hắn nói là cứu Trình Ngọc Dao và Lục Nguyệt Nặc. Rốtcục hắn nói về mục tiêu là cái gì?

"Chúng ta là bạn khôngphải địch." Dường như Vệ Dich Hiên nhìn thấu do dự trong lòng nàng nói:" Ngự thiện phòng còn có việc, nô tài xin được cáo lui trước."

Nhìn theo Vệ Dịch Hiên đi ra, trong lòng Lạc Tử Hân quả thật có sóng giókhông nhỏ. Tuy rằng trên người Vệ Hiên Dịch nàng còn nỗi băn khoăn rấtlớn, nhưng trước mắt xem ra những chuyện người này làm đối với nàng cólợi mà vô hại, có lẽ nên lựa chọn tin tưởng hắn. Trong cung, quả thậtnàng cần một người có thể thực sự giúp được nàng.

Lấy lạitinh thần, Lạc Tử Hân nhớ tới chuyện Huệ tần xảy thai, nghĩ vừa rồi theo lời kể của Vệ Dịch Hiên, tinh tế cân nhắc mỗi câu hắn nói, vừa cẩn thận nhớ lại những chuyện đã phát sinh trong khoảng thời gian này, đột nhiên nhớ tới chuyện ngày đó ở ngoài Càn Trữ cung, đột nhiên tỉnh ngộ ra.

Lập tức, Lạc Tử Hân gọi Tích Như: "Ngươi lập tức đi Hoán Y Cục một chuyến."


Theo chỉ thị của Trữtần, Tích Như đến Hoán Y Cục, nghĩ cách lấy lại bộ y phục được chỉ địnhgiao cho cung nữ từ trên tay nàng ta.

"Hồi nương nương, tuy rằng y phục này đã bị giặt, nhưng vẫn thoáng lộ ra mùi phấn hoa hồng.(thuốc phá thai)" Sở Lăng Thiên nhìn nàng, thần sắc ngưng trọng.

Quả nhiên như vậy, Lạc Tử Hân ngồi trên ghế, tâm tư trấn tĩnh không ít, quả thật như nàng đoán.

Trước đó, nàng nhớ tới ngày ấy ở trước Càn Trữ cung khi Huệ tần điđường không ổn định, Như phi tiến đến đỡ nàng. Lại nghĩ đến có phải làthời điểm Như phi đỡ Huệ tần, nàng ta đã bôi cái gì để xảy thai vào eoHuệ tần.

Sau đó, nàng nhớ lại mấy ngày trước thời điểm đi thăm Tâm Nhuỵ, thấy quần áo mà cung nữ già đó đang giặt, đúng là y phục ngày đó Huệ tần mặc, nên nàng mới bảo Tích Như đi Hoán Y Cục một chuyến tìm cách lấy bộ y phục này.

Không nghĩ tới, quả thật Như phi đã lợi dụng lúc đỡ Huệ tần đã cho phấn hoa hồng vào người Huệ tần,lại xúi giục Phạm An Dung hạ xạ hương vào tranh thêu, cứ như thế đổtrách nhiệm lên người khác, kế mượn đao giết người này quả thật tuyệtdiệu, kể từ đó, chuyện này không có quan hệ gì với Hiền phi và Như phi.Chỉ là các nàng nằm mơ cũng không nghĩ đến, chuyện này sẽ bị một tiểuthái giám tìm ra manh mối.

Như vậy, Lạc Tử Hân xem như đãhoàn toàn biết rõ ràng. Nhưng sự tình này lại liên luỵ tới Hiền phi, chỉ sợ không dễ dàng làm sự thật lộ ra trên mặt nước, huống hồ nói ra sựthật, cũng không có bất kỳ chứng cứ gì có thể chứng minh đó là mưu kếcủa Hiền phi và Như phi. Nhưng cũng không thể để Lục Nguyệt Nặc và Trình Ngọc Dao tự dưng phải chịu oan ức này.

Cho nên, phải nghĩ ra một sách lược vẹn toàn. Không lâu sau, khoé miệng Lạc Tử Hân vẽ nên một độ cong vừa phải.

Chủ tử nhà mình cái gì cũng tốt, nếu có thì đó là sợ bóng tối, ngay cảlúc đi ngủ, cũng phải thắp một cái đèn nhỏ, cho nên dầu trong Uyển Trữcung dùng rất nhanh hết, luôn phải đến Thượng Cung cục lấy, nhưng rấtmay phương diện này cũng không bị hạn chế.

Hôm nay, TíchNhư lại đến lĩnh dầu, Thượng Cung cục này cách Uyển Trữ cung hơi xa, lại đi rất lâu, mỗi lần đều làm Tích Như oán giận hoàng cung quá lớn.

Đang lúc Tích Như chuẩn bị đi qua ngã rẽ của hành lang thì nghe đượccó người nói chuyện, giọng nói có chút quen, dừng bước, liếc mắt nhìn,đó không phải là Tâm Nhuỵ sao? Lại thấy người đang nói chuyện với nàng,là Như phi.

Trong lòng Tích Như cả kinh, lập tức nấp vàomột bụi hoa bên cạnh, sợ bị các nàng phát hiện, nhưng lại tò mò các nàng nói gì trong lúc đó, cho nên ghé sát tai nghe.

Vẻ mặt Như phi cứng lại, nhìn sắc mặt Tâm Nhuỵ có vẻ hơi tối tăm, giống như nhìnthấy một con mãnh thú bị giam rất lâu rồi mới được thấy đồ ăn tươi sống, muốn lập tức ăn sống nuốt tươi, cái loại sát ý này lộ rõ ràng ở trênmặt Như phi.

"Nương nương..." Tâm Nhuỵ gục đầu xuống, sắc mặt hơi hồng, có vẻ nhát gan ngượng ngùng.

"Nghe nói ngươi theo vị chủ tử ở Uyển Trữ cung kia?" Như phi trừng hai mắt nhìn nàng, giọng nói tràn ngập vị châm chọc.

Hiện tại vị trí các nàng đứng là chỗ rất nhiều hoa cỏ mọc thành vườn hoa,trời xanh mây trắng chiếu xuống, hoa cỏ nở rộ, tiên hoa lục thảo (hoa cỏ xanh tươi) rậm rạp tươi tốt, các bông hoa nhiều màu nở rộ, xanh nhạt,vàng, phấn (màu hồng phấn) thanh nhã, trắng tao nhã, còn lan ra cáccành cây, toả ra hơi thở nồng đạm ý xuân,thấm vào tâm hồn. Nơi này trong hoàn cảnh này vốn thích hợp với tâm hồn của những người trong sạch, chỉ là Tâm Nhuỵ nhìn về phía Như phi, sắc mặt nàng xanh mét, rõ ràng cây lá xanh tốt dạt dào ý xuân, nhưng đáy lòng rét lạnh như băng.

"Hồi nương nương, đúng là Trữ tần muốn mang nô tì đi." Tiếng nói chuyện củaTâm Nhuỵ nhỏ như tơ, cúi đầu không dám nhìn Như phi.

Nhưphi ngạo nghễ ngẩng đầu, đôi mắt phóng ra hàn ý làm cho Tâm Nhuỵ rùngmình, lúc này ngay cả thân mình nàng cũng không dám đứng thẳng.

"Không nghĩ tới nha đầu ngươi sẽ đi theo nàng, là do cảm thấy Bản cung bạc đãi ngươi?"Như phi cao giọng, Tâm Nhuỵ nghe thấy cảm thấy thật chói tai.

"Nương nương đối tốt với nô tì như vậy, làm sao nô tì có thể có ý nghĩ này." Tâm Nhuỵ ấp úng nói.

Như phi cười lạnh, tiếng cười kia âm lãnh:"Vậy ngươi còn dám đi theo Viên Tiêm Vũ? Là cố ý làm Bản cung khó chịu sao?"

"Không phải, nương nương đừng hiểu lầm, nô tì có nỗi khổ trong lòng."Tâm Nhuỵ kinh hãi, sợ tới mức hai đầu gối chạm đất, thật sự quỳ gối trên mặt đất, liên tục dập đầu.

"Nỗi khổ trong lòng? Vậy ngươi nói nỗi khổ trong lòng ngươi là gì?" Giọng nói của Như phi giả vờ ngânnga, làm cho người ta nghe thấy ngạo khí mười phần, rất xúc phạm ngườikhác.

Tâm Nhuỵ dừng một chút, khẽ ngẩng đầu, cẩn thận nhìnxung quanh, cảm thấy bốn bề vắng lặng, mới nói:"Nương nương, nô tỳ làmnhư vậy hoàn toàn là vì nương nương."

Như phi nghevậy, lông mày nhíu lại, dường như không có dự đoán ra nàng sẽ trả lờinhư vậy, nhất thời giật mình, một lúc lâu sau không kịp phản ứng.
Nhưng Như phi cũng không phải kẻ ngốc, rất nhanh định thần, giống như đã hiểu ý trong lời nói của Tâm Nhuỵ, chăm chú nhìn ánh mắt nàng. Con mắt nàngnhư nước, tinh thuần không có tạp chất, cho nên trong nháy mắt Như phicảm thấy có lẽ có thể tin nha đầu kia.

"Ngươi nói xem?" Nhưng Như phi muốn chính nàng nói ra.

"Nương nương, nếu Trữ tần công khai muốn nô tỳ, nếu nô tỳ kiên trìchống lại, ngược lại làm mất mặt mũi của Trữ tần. Cho nên nô tỳ liền đểnàng đắc ý, ở lại bên người Trữ tần ngược lại có thể vì nương nương tìmhiểu tin tức, chẳng phải là rất tốt sao?" Tâm Nhuỵ nói xong liền ngượngngùng cúi đầu.

Trong lòng Như phi chấn động, những lờinha đầu kia vừa nói đã nhắc nhở nàng, ngược lại đã làm mất mặt mũi củaTrữ tần. Cho nên nô tỳ liền cho nàng ta đắc ý, cả đời không cho nàng trở lại bn cạnh mình, quả thật nàng( Tâm Nhuỵ) không có lí do kháng cự lạiTrữ tần.

Tuy rằng Trữ tần này chính là một vị tần, nhưngnàng còn nhớ rõ lúc nàng mới tiến cung, đã từ tài tử lên thành quý nhân. Hơn nữa, hiện nay, nàng ta mới khỏi bệnh, Hoàng thượng cũng nhớ tớinàng ta, lập tức phong làm tần, thoạt nhìn cũng không phải là một ngườiđơn giản, nếu như Tâm Nhuỵ có thể làm việc vho mình, như vậy chẳng khácnào một thân tín (người thân cận) ở Uyển Trữ cung, không hẳn không phải là một chuyện tốt.

Cho nên ngay sau đó, sắc mặt Như phidịu đi không ít, nhất thời vẻ mặt ôn hoà, như gió xuân, thay đổi nhanhnhư vậy làm Tâm Nhuỵ không kịp trở tay.

"Hoá ra là vậy,Bản cung đã trách lầm ngươi, mau đứng dậy đi." Như phi đỡ nàng ta dậy,sắc mặt nhu hoà, giống như đối xử với một tỷ muội tốt lâu ngày khônggặp.

"Nương nương, vừa rồi nô tỳ vừa gặp Tâm Nhuỵ ở Hoán YCục, nô tỳ nghe mấy cung nữ nhàn rỗi nói chuyện, không biết có phải làthật không, nếu là thật, chỉ sợ sẽ gây bất lợi cho Hiền phi." Nha hoànTú Vân bên người Như phi đột nhiên nhớ tới gì đó, nói.

"A?" Đôi lông mày của Như phi nhíu lại, vẻ mặt ngưng trọng:"Nói mau, sao lại thế này?"

"Chuyện là như vậy, nô tỳ nghe thấy mấy người cung nữ đang nói, TrìnhNgọc Dao nhìn thấy phụ thân của Hiền phi, cũng chính là Thái phó đạinhân đương triều lui tới thân thiết với Kì vương gia, nói là muốn nóiviệc này cho Hoàng thượng, lấy việc này đến thỉnh cầu Hoàng thượng thathữ cho nàng." Tâm Nhuỵ nghiêm túc nói.

"Cái gì! Việc này là thật sao?" Như phi sợ hãi, kếu thất thanh, nhất thời sắc mặt trở thành xám trắng.

Kì vương gia này là loại ngời nào? Trưởng tử của Hoàng đế tiền triều - Mục Nguyên Kì, tuy rằng tôn xưng ( cách gọi kính trọng) hắn là Kì vương gia nhưng đã sớm không khác biệt gì với dân thường, ở trong mắt Hoàngthượng, chính là một tên loạn tặc. Nếu biết Thái phó tương giao quá mứcvới vị Vương gia này như trong lời nói của họ, chỉ sợ sẽ đội trên đầumột cái mũ cấu kết với dư nghiệt tiền triều, phạm tội danh ý đồ bấtchính. Kể từ đó, Hiền phi nhất định sẽ bị liên luỵ, Hứa Băng Cầm nàngcũng sẽ không còn núi dựa nữa.

Cho nên chuyện này, tuyệtđối không thể để cho các nàng thực hiện được, chuyện này nhất định phảibáo cho Hiền phi để nàng có chuẩn bị.

"Tin tức này của ngươi quả thật hữu dụng, là thật sao?" Như phi hỏi.

Tú Vân suy tư trong chốc lát, nói:"Cái này cũng không biết được, nhưngnàng là người của Hoán Y Cục, cũng đi lại gần với Trình Ngọc Dao và LụcNguyệt Nặc, hẳn là sẽ không tuỳ tiện hãm hại. Lời này Tâm Nhuỵ cũng nghe thấy."

Ánh mắt Như phi chuyển hướng về phía Tâm Nhuỵ, Tâm Nhuỵ dừng một chút, cuối cùng vẫn gật đầu.

"Bổn cung đã biết. Tâm Nhuỵ, nhớ rõ lời ngươi vừa mới nói, trở về thayBản cung theo dõi cho tốt, có chuyện quan trọng, nhớ phải bẩm báo vớiBản cung." Như phi nói xong liền chuẩn bị rời đi, nhưng lại nghĩ tới gìđo, quay đầu lại nói:"Về sau nếu ngươi có việc tìm Bản cung, trăm ngànnhớ rõ đừng để ai phát hiện ra."

"Nô tỳ biết, cung tiễn nương nương.'' Tâm Nhuỵ hành lễ, cẩn thận nhìn xung quanh, cũng rời đi.

Tích Như trốn ở một bên sớm đứng lên, trong lòng chấn động như sấmđánh. Quả thực đúng như mình lo lắng Tâm Nhuỵ này không phải là thật sựtrung thành với Trữ tần, lại có thể cấu kết với Như phi lại có suy nghĩbất lợi với chủ tử mình. Hơn nữa theo lời nàng kể cho Như phi, chỉ sợhai vị chủ tử ở Hoán Y Cục sẽ gặp bất lợi rất lớn.

Rốt cục Tâm Nhuy này vẫn hướng về Như phi, cố tình để chủ tử nhà mình cho nàngvào cung, đây cũng không phải là tự chuốc hoạ vào thân sao?

Tích Như giữ trái tim đang đập thình thịch của mình, thật lâu sau không thểbình tĩnh. Không được , nàng nhất định phải đi nói cho chủ tử.

Nhưng nàng vừa mới chạy được vài bước, phía sau đã có người bịt miệngnàng lại, dùng vai nhét vào miệng nàng, bị kéo vào một gian phòng.

Lúc này , nàng đã nhìn rõ ràng rồi, người bắt nàng đến đây là mấy tiểuthái giám xa lạ, nhưng bọn họ là do ai sai khiến? Nàng còn vội vàng muốn nói tin tức cho Trữ tần, vậy bây giờ phải làm sao cho tốt!

Vải bố bị nhét vào miệng được tiểu thái giám bỏ ra, rốt cục cũng thởđược Tích Như tham lam hít vào vài cái, tiếc là hai tay vẫn bị tiểu thái giám giữ chặt không thể nhúc nhích, không khỏi cảm thấy sốt ruột.

Đang bàng hoàng, cửa phòng đã bị đẩy ra, Tích Như mở to hai mắt nhìn người đi vào phòng, không khỏi chấn động:"Là ngươi?"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: