Chương 63: Kiếm đồng

Chuyện cháu trai của mình có khả năng là phản diện, khiến Nam Nhứ phải suy tư vài giây.

Ừm, xét theo huyết hải thâm thù giữa Kinh Nhung và Phong Dị, việc hắn trở thành phản diện dường như cũng không có gì lạ nhỉ.

Phản diện......

Là phản diện có thể đối đầu với Phong Dị đó!

Người mà nàng luôn muốn tìm, một cổ phiếu tiềm năng để đầu tư sớm, lại ở ngay bên cạnh mình!

Nam Nhứ tức khắc vui hẳn lên.

Nam Nhứ khích lệ: "Học đi!"

Kinh Nhung ngạc nhiên: "Tiểu dì, người không hỏi con tại sao lại muốn học kiếm ạ?"

"Con muốn làm cái gì thì cứ làm," Nam Nhứ vỗ vai hắn, "Tiểu dì ủng hộ con. Nhưng mà, con lấy thanh kiếm này ở đâu ra?"

Kinh Nhung nói: "Con nhặt được."

Nam Nhứ hỏi: "Hả? Nhặt được ở đâu?"

Kinh Nhung lắc đầu: "Con không biết. Là...... Ở bên kia Giang Định Châu. Con rơi xuống đáy vực, thanh kiếm này tự mình đi theo con. Sau đó, trên đường đi, rất nhiều người muốn giết hoặc bán con đi, con đều nhờ vào thanh kiếm này mà sống sót."

Xuất hiện rồi, thiết lập rơi xuống vách núi liền nhặt được bảo vật tuyệt thế!

Nam Nhứ xoa đầu hắn, có chút xót xa: "Con đã vất vả rồi."

Bách Thảo Cốc nằm ở phương nam đại lục, Giang Định Châu nằm ở phía tây......

Thằng bé lại từ Bách Thảo Cốc đi ra, không biết đã trải qua những gì mà lại lạc đến Giang Định Châu, cuối cùng lại vượt từ con đường của Giang Định Châu đến tận Thái Huyền Tông.

"Lúc vào Thái Huyền Tông," nàng hỏi, "Con đã giấu thanh kiếm này đi à?"

Kinh Nhung nói: "Là nó cảm nhận được hơi thở nó không thích, nên tự rời đi."

Hơi thở nó...... Không thích?

Nam Nhứ nhớ lại kẻ gây rối hôm nay, Bùi Thiếu Tỉ.

Là chủ nhân trước của Thái Hư Kiếm, ngoài Ma tộc ra, Bùi Thiếu Tỉ hẳn là người mà thanh kiếm này ghét nhất.

Tính toán thời gian, mấy hôm đó đúng lúc Liễu Lăng Ca vừa trở về, gây một trận náo loạn.

Liễu Lăng Ca và Bùi Thiếu Tỉ cùng đến Giang Định Châu, hẳn cũng cùng nhau quay về. Có lẽ vì Bùi Thiếu Tỉ bị thương quá nặng, nên mãi đến tận hôm nay mới bắt đầu làm loạn.

Nam Nhứ nói: "Hôm nay nó lại trở về?"

"Vâng," Kinh Nhung nói, "Nó nói người đó đã rời đi rồi."

Nam Nhứ: "Ồ......"

Nàng gật đầu: "Chắc là bị đại bá của hắn đưa đi rồi...... Ừm?"

Nam Nhứ đột nhiên phát hiện điều gì đó không đúng.

Theo nàng biết, người bình thường có thể nói chuyện với kiếm được sao?!

Nam Nhứ: "Con có thể...... Nghe thấy nó nói chuyện?"

Đôi tai thú của thiếu niên khẽ động: "Nghe được ạ. Chỉ cần là kiếm đã mở linh trí, đều có thể nghe được."

"Nương con cũng nghe được."

Hắn bổ sung thêm một câu, vẻ mặt thoáng nét buồn.

Thì ra là di truyền từ nhị tỷ.

Nam Nhứ cũng bị sự đau thương của hắn làm ảnh hưởng.

Nhưng nàng nhanh chóng lấy lại tinh thần.

Kiếm đã mở linh trí...... Phạm vi này của hắn quá rộng đi!

Kiếm có kiếm linh thì hiếm, nhưng kiếm đã mở linh trí thì một đống!

Chỉ cần không phải kiếm quá tầm thường, bất cứ kiếm nào ở cạnh chủ nhân thật lâu, đều có thể mở linh trí. Và chỉ khi kiếm mở linh trí, mới có thể tâm ý tương thông với chủ nhân ——

Nam Nhứ hỏi: "Vậy những thanh kiếm của kiếm tu ở Thái Huyền Tông...... Con đều có thể giao tiếp được?"

Kinh Nhung nói: "Vâng. Có vài thanh kiếm tính tình không tốt, không nói chuyện với con. Nhưng cũng có mấy thanh nói rất nhiều, con chưa hỏi gì, mà chúng đã kể ra đủ thứ bí mật."

Ồ hố.

Mèo kinh ngạc.jpg

Bàn tay vàng này...... Quá hợp làm tình báo rồi!

Nam Nhứ suy nghĩ một lát, đột nhiên nhớ đến vấn đề quan trọng.

Nam Nhứ nói: "Kinh mạch của con là nhân tu hay yêu tu?"

Bán yêu sở dĩ có địa vị thấp hèn ở đại lục này, chính là bởi vì kinh mạch của nhân tu và yêu tu, công pháp tu luyện cũng hoàn toàn khác nhau, bán yêu thường pha tạp cả hai loại kinh mạch, dẫn đến kinh mạch tắc nghẽn, không thể tu luyện.

Chỉ có số ít may mắn, mới có thể hoàn toàn kế thừa kinh mạch của một bên, bước lên tu luyện đại đạo.

Kinh Nhung nói: "Tiểu dì, con có hai bộ kinh mạch."

Nam Nhứ: "!!!"

Nam Nhứ hỏi: "Vậy con có thể hóa thành hình thú không?"

Kinh Nhung lắc đầu: "Không được. Chỉ trong vài trường hợp, con có thể biến ra bàn tay thú."

Nói đến đây, ánh mắt hắn lạnh lùng: "Đã có vài lần con bị bắt, bọn họ định bán con như một bán yêu bình thường, con đều dùng móng vuốt cắt dây trói để thoát thân."

Nam Nhứ lập tức đau lòng không chịu nổi.

Đứa trẻ này, đã chịu biết bao nhiêu khổ cực chứ.

"Được, mọi chuyện đều đã qua rồi. Hiện giờ con hãy chuyên tâm tu luyện, chỉ cần con có thể tu luyện, những chuyện khác cứ để tiểu dì lo." Nam Nhứ xoa xoa đôi tai thú mềm mại của hắn, "Con muốn học kiếm, đã định bái ai làm sư phụ chưa"

Kinh Nhung mím môi nói: "Con muốn...... Bái người mạnh nhất làm sư phụ."

Nam Nhứ: "Ý con là sư phụ ta, Lê Vân?"

Kinh Nhung hơi ngại ngùng cúi đầu: "Tiểu dì, có phải rất phiền không."

Thằng bé vừa cúi đầu, đôi tai thú cũng cụp xuống theo, Nam Nhứ vội vàng xoa nhẹ: "Không phiền, không phiền. Ta và sư phụ ta...... Ừm, quan hệ cũng không tệ lắm."

Khụ khụ khụ......

Đã ngủ cùng rồi, chắc là, không tệ đâu nhỉ?

Kinh Nhung nghi ngờ hỏi: "Tiểu dì, không phải người nói không thể để lộ quan hệ giữa chúng ta sao......"

"Đúng ha."

Nam Nhứ sau khi được hắn nhắc, liền rơi vào trầm tư.

Hình người của nàng không thể bại lộ...... Vậy khi ở hình thú thì sao?

Ôi trời, đã lâu rồi chưa lên núi ban đêm.

Thôi thì chọn ngày không bằng làm luôn, dẫn cháu trai lên núi bái sư!

"Đúng rồi."

Nam Nhứ nhớ ra một chuyện, "Phong Dị có biết mặt mũi con ra sao không?"

Nếu bên cạnh Lê Vân đột nhiên xuất hiện một bán yêu thì......

Phong Dị hiện đang truy tìm hắn, nếu thế chẳng phải tự chui đầu vào rọ, bị Phong Dị phát hiện ngay tại chỗ sao.

Kinh Nhung lắc đầu: "Lúc con bỏ trốn, vẫn còn ở dạng đầu sói thân người. Hắn chỉ biết con là bán yêu, chứ không biết diện mạo hiện giờ của con."

"Không an toàn đâu."

Nam Nhứ vẫn cảm thấy không yên tâm, nàng nói: "Phong Dị muốn giết Lê Vân."

Kinh Nhung nói: "Sao tiểu dì biết được?"

Nam Nhứ: "...... Vì ta chính là sát thủ mà hắn phái đến."

Kinh Nhung: "......"

Kinh Nhung bày ra biểu cảm vi diệu, như thể vừa bị chấn động về thế giới quan.

Nam Nhứ cảm giác sức chiến đấu của mình, hình như vừa bị cháu trai coi thường.

Nàng vội vàng giải thích trước khi hắn kịp nói: "Hắn đưa cho ta một bình độc dược, bảo ta tìm thời cơ hạ đọc, sau đó giết chết hắn."

Biểu cảm của tiểu tử dần trở lại bình thường: "Tiểu dì, người không định giết ngài ấy đúng không."

Nam Nhứ: "Ừm."

Kinh Nhung nói: "Ngài ấy thích người. Nếu người muốn giết ngài ấy, thì có rất nhiều cơ hội để ra tay."

Nam Nhứ: "???"

"Con nhìn đâu ra hắn thích ta," Nam Nhứ trừng mắt nhìn hắn, "Con nít con nôi, không được nói linh tinh."

Kinh Nhung nhìn tiểu dì vẫn chưa hiểu chuyện, nhưng vẫn thuận theo ý trưởng bối mà im lặng.

Hắn tất nhiên có thể nhìn ra được.

Nam nhân nhìn nam nhân, không gì giấu được.

Lần trước gặp, ánh mắt Lê Vân nhìn tiểu dì...... Và ánh mắt hắn nhìn tỷ tỷ, giống nhau như đúc.

Nam Nhứ nói: "Phong Dị muốn giết Lê Vân, nếu bên cạnh Lê Vân xuất hiện một bán yêu, chắc chắn hắn sẽ để mắt đến. Ừm...... Nhưng chuyện này không khó giải quyết, mấy hôm nay ta đọc sách, có đọc được một phương thuốc, trước đây có vài bán yêu muốn sống yên ổn nên đã luyện chế ra Dịch Dung Đan. Dùng Dịch Dung Đan, có thể giả dạng thành người. Nếu sư phụ ta đồng ý nhận con làm đệ tử, ta sẽ luyện Dịch Dung Đan cho con."

"Thôi được rồi, con ngồi đây chờ ta một chút."

Nam Nhứ nói xong, định quay về phòng mình, nàng nói: "Chút nữa ta sẽ qua đưa con lên núi bái sư."

Kinh Nhung đồng ý: "Dạ."

Hắn ngồi trong căn phòng chật hẹp, ôm Thái Hư Kiếm, ánh mắt nhìn xa xăm ngoài cửa sổ.

Bỗng chợt, một con mèo con nhảy lên bậu cửa sổ.

Toàn thân mèo con phủ bộ lông màu vàng óng, phản chiếu ánh sáng nhè nhẹ, trong đêm trăng trắng lạnh, mèo con như mặt trời nhỏ nhảy ra từ trong bóng tối.

Trên đỉnh đầu nó có cặp sừng nhỏ trắng như ngọc, đôi mắt vàng ánh kim nhìn hắn chăm chú, ánh mắt ấy dường như chứa đựng linh khí của trời đất, của núi sông, trong sáng mà thuần khiết.

Mèo con vẫy chân, ra hiệu cho hắn đi theo: "Meo ~"

Kinh Nhung nhìn chằm chằm mèo con một lúc lâu mới phản ứng: "...... Tiểu dì?"

"Ô ——"

Mèo con hài lòng nheo mắt lại, gật gật đầu.

Kinh Nhung nhìn hình dáng bé nhỏ của tiểu dì, chợt có chút không quen.

Thì ra tiểu dì hóa thành nguyên hình, là dáng vẻ như này.

Có chút...... Đáng yêu.

Chẳng trách, nương hắn từng nói, hắn phải bảo vệ tiểu dì.

Tiểu dì giống như linh thú vậy, nếu bị đám người tu tiên bắt được, không biết sẽ phải chịu bao nhiêu khổ đau.

Kinh Nhung đi đến bậu cửa sổ, khom người xuống, nói: "Tiểu dì, người ngồi lên vai con đi, con mang người lên núi."

Nam Nhứ nghe nghe vậy, nhẹ nhàng nhảy lên, đứng trên vai hắn.

Thiếu niên kêu lên một tiếng: "Tiểu dì, người hơi nặng."

Mèo con "meo" một tiếng, giơ móng vuốt đánh mạnh một cái vào lưng hắn.

Dám nói chuyện với trưởng bối như thế hả!

Nam Nhứ tức giận, nhảy lên đỉnh đầu hắn ngồi.

Kinh Nhung bị một con mèo...... Ừm, bị tiểu dì ngồi trên đỉnh đầu, không dám cử động, ngoan ngoãn nói: "Tiểu dì, con sai rồi."

Hừ!

Nam Nhứ lại nhảy lên vai hắn.

Lần này, Kinh Nhung chỉ cảm thấy vai mình hơi nặng thêm, không dám nói gì nữa.

Lỡ mà đắc tội tiểu dì, người lại trèo lên đầu hắn ngồi thì biết làm thế nào.

Nam Nhứ ngồi trên vai thiếu niên, cái đuôi xù khe đong đưa đầy vui vẻ.

Nàng nghĩ, không thể ngồi trên đầu.

Nếu ngồi trên đầu quá lâu, cháu trai không cao được lên thì làm sao!

Thiếu niên và mèo con cứ như thế bước vào đêm tối, đi đến con đường dẫn lên núi.

Bọn họ không biết, không lâu sau khi bọn họ rời đi, một ông lão xách đèn lồng đứng trước cửa Phi Hoa Trai, từ xa nhìn theo bóng dáng của bọn họ.

......

Đường lên Đạp Tuyết Phong không hề dễ đi.

Bậc thang dài và dốc, như kéo dài đến vô tận.

Ban đêm, gió núi cực kỳ lạnh, vừa thổi qua đã mang theo hơi thở của băng tuyết giá buốt.

Nam Nhứ không thấy lạnh, nhưng nhìn Kinh Nhung, môi hắn đã tái nhợt vì lạnh.

Hắn bây giờ vẫn chưa có chút tu vi nào......

Mèo con dùng chiếc đuôi xù của mình quấn quanh cổ hắn, làm thành một chiếc khăn choàng.

"Meo?"

Nàng dùng móng vuốt vỗ nhẹ vào hắn, lo lắng hỏi hắn có cần nàng tạo một ngọn lửa nhỏ để sưởi ấm không.

"Tiểu dì, con không lạnh."

Kinh Nhung nói: "Nếu ngay cả việc leo núi con cũng không chịu được, vậy thì Lê Vân Kiếm Quân chắc chắn sẽ không nhận con làm đồ đệ."

Kinh Nhung từ chối ý tốt của nàng.

Những gian khổ, khó khăn mà hắn còn vượt qua được, chỉ là một đường núi nhỏ nhoi mà thôi...... Hắn có thể vượt qua.

Kinh Nhung bước từng bước lên bậc thang, Thái Hư Kiếm dường như cũng cảm nhận được sự kiên định của hắn, phát ra ánh sáng mờ nhạt trong bóng đêm, soi sáng con đường phía trước.

Nam Nhứ không muốn can thiệp vào quyết định của hắn, chỉ lặng lẽ đồng hành cùng hắn, bay lên một chút để giảm bớt trọng lượng của mình trên vai hắn.

Không ngờ vừa bay lên, Kinh Nhung đã nhận ra: "Tiểu dì?!"

Thiếu niên hoảng sợ, đột ngột quay đầu nhìn mèo con trên vai.

Thấy quả cầu vàng vẫn ở bên cạnh mình, hắn thở phào nhẹ nhõm: "Tiểu dì, con cứ tưởng người bị bắt đi rồi."

Hắn nói: "Người cứ đứng trên vai con đi, không nặng đâu, không nặng chút nào."

Nam Nhứ: "......"

Tiểu tử thúi, vừa nãy còn chê nàng nặng cơ mà.

Trong lòng Nam Nhứ cảm thấy chua xót, nhận ra thiếu niên thiếu cảm giác an toàn, nàng lại im lặng quay về ngồi trên vai hắn.

Kinh Nhung không nghỉ ngơi chút nào, cũng không dừng lại một bước.

Đi mãi rồi đi mãi, cuối cùng hai người cũng đến đỉnh núi Đạp Tuyết Phong, Kinh Nhung đứng trước cửa động phủ của Lê Vân.

Có trận pháp ngăn cản, hắn vào không được. Nam Nhứ ngồi trên vai hắn, vươn móng vuốt ——

Trận pháp trong suốt dường như bị tan một lỗ, Nam Nhứ dẫn Kinh Nhung đi vào.

Vừa vào trong, Lê Vân vẫn ngồi dưới gốc cây mai đỏ.

Hoa cỏ trong Tu Tiên giới, không biết có phải nhờ vào linh khí nuôi dưỡng hay không, dường như quanh năm không tàn. Cây mai đỏ này cũng vậy, mấy tháng trôi qua mà vẫn đang trong mùa hoa nở rộ. Sắc đỏ tươi đẹp, mang lại chút sinh động cho đình viện quạnh quẽ.

Nam nhân quay lưng về phía bọn họ, mặc một bộ áo đen, mái tóc nửa đen nửa trắng xõa trên vai.

Nghe được tiếng động, hắn quay người lại.

Chỉ một ánh nhìn, hắn liền thấy quả cầu vàng đang ngồi trên vai thiếu niên.

Mắt hắn nhìn mèo con, lại nhìn sang thiếu niên bán yêu, cuối cùng ánh mắt dừng trên mèo con.

Ánh mắt hắn trầm xuống, nói: "Sơ Thất, đã lâu ngươi chưa trở lại."

"Ô ——"

Mèo con nhảy từ vai thiếu niên xuống nền tuyết, chạy đến bên chân Lê Vân, ngẩng đầu nhìn hắn.

Nam nhân cúi xuống, ôm nàng vào trong ngực.

Hắn nói: "Vừa về, đã dẫn theo một người. Hửm?"

"Meo ô!"

Cháu trai không phải là người ngoài!

Nam Nhứ vừa tận hưởng cảm giác ôm ấp đã lâu không có, vừa quay đầu nhìn Kinh Nhung.

Kinh Nhung lập tức quỳ xuống trước mặt Lê Vân.

Hắn nói: "Vãn bối Kinh Nhung, muốn bái Kiếm Quân làm sư phụ."

Lê Vân không hề dao động.

Hắn nhàn nhạt nói: "Ngươi mới đến Thái Huyền Tông, có thể chưa biết. Tu vi ta đã bị phế, giờ chỉ là một phàm nhân."

Kinh Nhung nói: "Dù tu vi của Kiếm Quân ra sao, vãn bối vẫn muốn bái ngài làm sư phụ."

Lê Vân vuốt lông mèo con, ngón tay xuyên qua bộ lông dài vàng óng của nàng: "Mấy ngày qua, mèo của ta không thấy đâu."

Lê Vân bình tĩnh nhìn về phía hắn: "Những ngày này, ngươi luôn ở cùng nàng?"

"Đúng vậy." Kinh Nhung nhanh chóng thừa nhận, "Đây là tiểu dì của ta."

Đây là điều hai người đã bàn trước khi lên núi, Kinh Nhung sẽ thừa nhận quan hệ giữa hắn và mèo con.

Giờ đây, không phải lúc để lo lắng về việc đi cửa sau có mất mặt hay không.

Có mối quan hệ tốt, tại sao không tận dụng chứ!

Mèo con cuộn tròn trong lòng Lê Vân, vẫy vẫy đuôi, ngẩng đầu nhìn Lê Vân đầy mong chờ ——

Thằng nhóc này có ta bảo kê!

Mau, mau đồng ý nhận hắn đi!

Lê Vân giơ tay áp nhẹ lên đầu mèo con, ấn nhẹ cái đầu nhỏ của nàng xuống.

Hắn nói: "Thái Huyền Tông chưa từng có đệ tử bán yêu."

Hả?

Nam Nhứ nghe ra được ý từ chối trong lời nói của hắn.

Không nhận đệ tử sao?

Không được!

Nàng phải đi cửa sau!

Nam Nhứ lập tức thi triển đại pháp làm nũng, một bên đáng thương kêu "ô ô", một bên hai mắt ngập nước nhìn hắn.

Làm ơn đi mà!

Đây là cháu trai của ta đó!

Nể mặt ta một chút, nhận hắn làm đệ tử đi!

Thế nhưng, Lê Vân vẫn không lay chuyển: "Nghe nói Thiên Phong Kiếm Tông chấp nhận đệ tử bán yêu, nếu ngươi muốn học kiếm, có thể đến Thiên Phong Kiếm Tông."

Kinh Nhung nhìn tiểu dì đang làm nũng với Lê Vân, trong lòng có chút hụt hẫng.

Hắn kiên định quỳ trên mặt đất, không hề đứng lên: "Vãn bối học kiếm, chỉ muốn bái người mạnh nhất thiên hạ làm sư phụ. Nếu Kiếm Quân không nhận vãn bối làm đệ tử, vậy thì việc học kiếm của vãn bối không còn ý nghĩa gì nữa."

Lê Vân đứng dậy, nói: "Ta đã không còn là người mạnh nhất thiên hạ, người hãy đi tìm người khác."

Hắn ôm mèo con, định rời đi, những mèo con hoảng hốt vùng vẫy khỏi vòng tay hắn, muốn nhảy trở lại bên cạnh Kinh Nhung đang quỳ trên nền tuyết, muốn cùng hắn đợi trên tuyết.

"Khụ khụ ——"

Nhưng ngay lúc đó, giữa gió tuyết, xuất hiện giọng của một người khác.

Giọng nói già nua, run rẩy vang lên trong không khí lạnh giá: "Kiếm Quân."

Trúc sư huynh chống gậy, run rẩy đi tới.

Kinh Nhung nhìn sắc mặt tái nhợt của Trúc sư huynh, kinh hãi: "Nghĩa phụ, người tự mình lên núi sao?"

Trúc sư huynh cười cười: "Không cần hoảng, ta có bùa Kiếm Quân cho, không phải tự leo lên."

Ông ho khan hai tiếng, nói: "Ta thấy con rời khỏi Phi Hoa Trai, liền biết chắc chắn con có việc muốn tìm Kiếm Quân, nên đi theo để xem."

Kinh Nhung tràn đầy áy náy: "Nghĩa phụ, xin lỗi, đây là chuyện riêng của con, không nên phiền đến người."

"Sao lại là chuyện riêng được," Trúc sư huynh chậm rãi đáp, cười hiền hòa, "Chuyện của Kiếm Quân, đối với ta không phải là chuyện riêng. Lần này ta đến, cũng có chuyện muốn nói với Kiếm Quân."

Trúc sư huynh nhìn về phía Lê Vân, khuôn mặt già nua đầy vết nhăn, nhưng Kiếm Quân của ông, dường như vĩnh viễn ở độ tuổi tốt nhất ——

Trúc sư huynh cười, nói: "Kiếm Quân, ta đã tuổi già sức yếu, không xứng làm kiếm đồng của người nữa."

Ông đứng bên cạnh Kinh Nhung, vỗ vai thiếu niên bán yêu: "Nghĩa tử của ta, tính cách trầm ổn đáng tin cậy. Ta không còn sống được bao lâu, chi bằng, để hắn làm kiếm đồng cho người."

Hốc mắt Kinh Nhung đỏ lên: "Nghĩa phụ......"

Trúc sư huynh xoa nhẹ tai hắn: "Thái Huyền Tông đúng là không nhận đệ tử bán yêu. Nhưng...... Đâu có nói không nhận kiếm đồng là bán yêu."

Ông thật sự sợ......

Sau khi ông qua đời, bên cạnh Kiếm Quân chỉ có một mình cô đơn.

Kiếm Quân đã cô độc quá lâu, giờ một lão kiếm đồng vô dụng như ông, đã đến lúc tìm người thay thế vì Kiếm Quân rồi.

"Kiếm Quân," Trúc sư huynh khẩn cầu nói, "Ta chỉ có một tâm nguyện này, mong Kiếm Quân giúp ta hoàn thành."

Lê Vân trầm mặc nhìn Tiểu Trúc.

Hắn hiểu ý của Tiểu Trúc ——

Tiểu Trúc đang giúp nghĩa tử là bán yêu này mở đường, nhưng đồng thời, cũng vì lo lắng cho hắn.

Lê Vân cúi mắt, nhìn thiếu niên đang quỳ dưới đất.

Lúc hắn đang quan sát kỹ gương mặt của thiếu niên này, bỗng hắn nhận ra, diện mạo của thiếu niên bán yêu khiến hắn có chút quen thuộc.

Trước đây không để ý, là vì trên mặt hắn có một vết sẹo chéo qua khuôn mặt. Nhưng giờ vết sẹo gần như đã lành hẳn, chỉ để lại một vết mờ màu hồng nhạt, khiến người ta nhìn rõ được khuôn mặt thật của hắn.

Lê Vân trầm ngâm một lúc, nói: "Cố Tam Nương...... Là gì của ngươi?"

Cả người Kinh Nhung cứng đờ.

"Con đừng sợ," Trúc sư huynh thấy Kinh Nhung căng thẳng, vội vàng nói đỡ, "Kiếm Quân và Cố Tam Nương không thù không oán, chỉ là đang tìm Cố Tam Nương để rèn kiếm."

Kinh Nhung ngẩng đầu, trông thấy thanh kiếm gãy bên hông Lê Vân.

Cổ họng hắn nghẹn ngào, nghiêm nghị nói: "Cố Tam Nương...... Là cha ta."

Cố Tam Nương...... Là nam nhân?

Nam Nhứ đang nằm trong vòng tay Lê Vân bỗng ngơ ngác.

Tai nàng bị điếc nhẹ rồi sao?

Bọn họ vừa nói là Cố Tam Nương, hay là Cố Tam Lang?

Tuy nhiên, khi nghe được lời này, Lê Vân lại không có vẻ gì ngạc nhiên. Hắn khẽ gật đầu: "Khi xưa, Cố Tam Nương khăng khăng thành thân với một nữ tử, đã có tin đồn rằng thực chất Cố Tam Nương là nam tử, nói rằng từ nhỏ hắn được phán không sống lâu, phải giả thành nữ tử mới sống được lâu dài, thả cả đời không được thành thân. Chỉ là Cố gia là gia tộc rèn kiếm, không chịu thừa nhận, thậm chí còn đuổi Cố Tam Nương ra khỏi tộc, sau đó, Cố Tam Nương đưa nữ tử thành thân cùng hắn biến mất."

"Nếu là con của cố nhân, ngươi hãy đứng dậy đi."

Lê Vân giơ tay điểm nhẹ, một luồng linh lực liền nâng thiếu niên đứng lên.

Hắn nói: "Vào trong nhà nói chuyện tiếp."

Lê Vân lại giơ tay, phủ lên vai Tiểu Trúc một chiếc áo choàng mỏng.

Hắn nhìn Tiểu Trúc: "Ngươi vội vàng lên núi, nhớ mặc thêm chút đồ."

Trúc sư huynh kéo chiếc áo choàng trên vai, cảm nhận được hơi ấm tràn vào cơ thể.

Ông cười, đuôi mắt hiện lên vài nếp nhăn: "Vâng, Kiếm Quân."

Ông nói rồi mà, Kiếm Quân, vẫn luôn là người tốt bụng nhất!

......

Ba người vào phòng ngồi xuống.

Trúc sư huynh quen thuộc cầm lấy ấm trà, pha trà cho bọn họ. Dù ông tuổi cao sức yếu, nhưng tay vẫn rất vững, vừa pha trà vừa dặn dò Kinh Nhung: "Kiếm Quân không thích dùng linh tuyền pha trà, chỉ thích nước tuyết rơi từ nhành hoa mai. Nước tuyết này, lúc không có tu vi thì hơi cực, nhưng sau khi con học được thuật pháp, sẽ dễ dàng hơn."

Ông rót trà cho Lê Vân và Kinh Nhung, sau đó nhìn mèo con: "Sơ Thất có muốn uống trà không?"

Nam Nhứ gật gật đầu.

Nước tuyết từ nhành mai để pha trà ư! Cũng muốn nếm xem mùi vị ra sao!

Trúc sư huynh đặt một chén trà trước mặt mèo con, mèo con tò mò thè lưỡi nếm một ngụm ——

Á!

Nóng nóng nóng nóng!

Một Toan Nghê thích chơi với lửa như nàng, sao lại bị nước trà làm bỏng chứ!

Nam Nhứ bị nước trà làm tê cả lưỡi, nàng lăn lộn trong lòng Lê Vân.

Sau khi lăn xong, nàng quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt phức tạp của cháu trai đang nhìn mình.

Nam Nhứ: "......"

Ôi trời, quên mất Kinh Nhung vẫn đang ở đây.

Ô ô ô, hào quang trưởng bối của nàng có phải đã mất sạch rồi không.

Thôi vậy.

Nam Nhứ chấp nhận số phận, lại nếm thêm một ngụm trà.

Một ngụm này, nếm ra được hương thơm của nhành mai ——

Là điều không thể nào.

Chỉ là trà bình thường thôi mà!

Hình như không khác gì trà pha từ các loại nước khác, à thì, có ngon hơn một chút xíu.

Nhưng chỉ một chút xíu thôi.

Nam Nhứ lại liếm thêm một ngụm.

Hương thơm nhè nhẹ của trà tan trên đầu lưỡi, nàng không nhịn được cúi sát vào chén trà, chuẩn bị uống một hơi lớn ——

"Cạch" một tiếng.

Vì cúi gần quá, nàng làm đổ cả chén trà.

Trúc sư huynh và Kinh Nhung nghe thấy tiếng động, cùng ngẩng đầu nhìn nàng, Nam Nhứ giả vờ không có chuyện gì, quay lưng lại, nằm sấp trong lòng Lê Vân, chiếc đuôi có tật giật mình quét qua quét lại, vô tình hất văng nước trà đổ trên bàn, làm nước bắn tung tóe.

Áo của Lê Vân bị nước trà bắn đầy, hắn đành phải đưa tay giữ lấy mèo con: "Sơ Thất."

"Ô......"

Mèo con yếu ớt kêu lên một tiếng, ngoan ngoãn nằm im trong lòng hắn không động đậy.

Trúc sư huynh nhấc ấm trà lên, cười nói: "Sơ Thất thích uống, để ta rót thêm một chén nữa."

Ông lại rót một chén tràm đặt trước mặt mèo con.

Lần này, Nam Nhứ không uống nữa, ngồi nghiêm chỉnh, cố gắng lấy lại chút hình tượng.

Lê Vân thấy đã ngoan ngoãn, hắn nhấc chén trà lên, nhấp một ngụm.

Hắn nhìn thiếu niên bán yêu: "Không biết Cố Tam Nương hiện giờ đang ở đâu?"

Mắt Kinh Nhung đỏ hoe, hắn hít sâu một hơi: "Cha ta đã qua đời rồi."

Tay cầm chén trà của Lê Vân khựng lại.

Cố Tam Nương...... Đã mất?

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro