Phòng ký túc xá
Sau buổi lễ khai giảng, Giang Trạch kéo vali đến khu ký túc xá nam – một tòa nhà ba tầng đơn sơ nhưng gọn gàng, với tường trắng tinh và cửa sổ kính sáng bóng, không hề xa hoa như biệt thự gia đình, nhưng sạch sẽ và đầy đủ tiện nghi cơ bản như máy lạnh, tủ lạnh mini và phòng tắm chung. Không khí nơi đây mang mùi sơn mới và tiếng cười rộn ràng của các cậu trai mới đến, tạo nên sự sống động mà cậu chưa từng trải nghiệm.
Cậu được xếp ở phòng 302, tầng ba. Khi đẩy cửa vào, ba cậu trai đã có mặt, đang dọn dẹp đồ đạc. Phòng không rộng lắm, với bốn chiếc giường tầng xếp dọc tường, bàn học gỗ đơn giản và tủ quần áo nhỏ, nhưng đủ để cảm nhận sự tự lập mà Giang Trạch khao khát.
Người đầu tiên chào đón cậu là Tạ Thiên Kỳ, cậu chàng cao ráo với thân hình vạm vọ từ những năm tháng luyện tập thể thao, khuôn mặt góc cạnh đẹp trai như ngôi sao điện ảnh, đôi mắt sáng bừng năng lượng và nụ cười dễ mến khiến ai cũng muốn gần gũi.
"Chào cậu, mình là Lưu Tư Viễn, chơi bóng rổ giỏi lắm, nếu cậu thích thì cùng tập nhé!"
Giọng cậu ấy ấm áp, dễ nghe như lời mời gọi từ một người bạn lâu năm.Tiếp theo là Chu Hiểu Duật, cao ráo với mái tóc đen dày được cắt ngắn gọn gàng, khuôn mặt điển trai với cằm vuông và đôi mắt tinh anh, luôn mang nụ cười tự tin. Cậu ấy giỏi ăn nói, lời lẽ dí dỏm và lưu loát, khiến không khí phòng bỗng trở nên vui vẻ hơn.
"Xin chào Giang Trạch, nghe nói cậu từ trường tư thục chuyển sang đây? Hay lắm, mình là Chu Hiểu Duật, chuyên gia kể chuyện cười đấy, nếu cậu buồn thì cứ gọi mình nhé!"
Người cuối cùng là Tạ Thiên Kỳ, ngồi im lặng bên cửa sổ với cuốn sách trên tay. Cậu ấy có ngoại hình lạnh lùng, mái tóc đen mượt mà được chải phẳng, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự thông minh, thân hình cao ráo nhưng mảnh khảnh như một học giả trẻ. Là học bá nổi tiếng của trường, cậu ít nói, chỉ gật đầu chào Giang Trạch với giọng trầm tĩnh:
"Lưu Tư Viễn. Chào mừng."
Giang Trạch gật đầu đáp lại, cảm giác lạ lẫm xen lẫn hào hứng khi đặt vali xuống. Sau khi đặt vali xong, cậu ngồi xuống giường tầng dưới cùng, quan sát ba cậu trai đang dọn dẹp. Tạ Thiên Kỳ, với nụ cười rạng rỡ, kéo ghế ngồi đối diện:
"Này Giang Trạch, cậu từ đâu chuyển sang đây vậy? Nghe nói cậu là con nhà giàu, sao lại chọn trường công lập?"
Giang Trạch do dự một giây, rồi đáp lạnh lùng:
"Tôi muốn tự lập. Gia đình tôi... phức tạp lắm." Cậu không muốn tiết lộ nhiều, nhưng lời nói ấy khiến không khí phòng trở nên tò mò hơn.
Chu Hiểu Duật bật cười, đôi mắt tinh anh lấp lánh:
"Hay đấy, tự lập là tốt! Mình thì từ tỉnh lẻ lên đây học, gia đình mình nghèo, nhưng mình quyết tâm thi đại học danh giá. Sở thích của mình là kể chuyện cười và chơi nhạc, cậu thích gì?"
Giang Trạch nhún vai: "Chơi đàn và nghe nhạc." Cậu liếc sang Lưu Tư Viễn, cậu ấy vẫn im lặng bên cửa sổ, nhưng giờ đã đặt sách xuống, quan sát nhóm với ánh mắt sâu thẳm.
Lưu Tư Viễn lên tiếng, giọng trầm tĩnh:
"Tôi là Lưu Tư Viễn, học lực đứng đầu khối. Sở thích của tôi là nghiên cứu toán học và vật lý. Cậu... có hứng thú với khoa học không?" Câu hỏi ấy khiến Giang Trạch gật đầu, cảm giác đầu tiên về sự kết nối – dù lạnh lùng, nhưng chân thành.
Tạ Thiên Kỳ vỗ vai Giang Trạch thân thiện:
"Tốt, từ nay chúng ta là bạn cùng phòng rồi! Mình sẽ dạy cậu chơi bóng rổ, còn cậu dạy mình... à, cậu biết nấu ăn không? Phòng này thiếu đầu bếp đấy!"
Cả nhóm cười ồ, không khí dần ấm áp, xua tan sự căng thẳng ban đầu. Giang Trạch mỉm cười nhẹ, lần đầu tiên cảm thấy mình thuộc về nơi này – một khởi đầu nhỏ bé, nhưng đầy tiềm năng.
Phòng này không chỉ là nơi ở, mà còn là khởi đầu cho những mối quan hệ mới, xa rời sự cô lập của quá khứ. Nhưng khi cậu nhìn ra cửa sổ, bóng dáng Cố Hoài từ buổi lễ vẫn ám ảnh, như một lời nhắc nhở rằng thế giới này đầy rẫy những đối thủ tiềm ẩn. Có lẽ, cậu sẽ sớm khám phá ra nhiều hơn về trường học này – và về chính mình. Buổi tối đầu tiên, khi đèn phòng tắt, Giang Trạch nằm trên giường, suy nghĩ về những bí mật đen tối mà cậu đã cảm nhận. Nhưng với ba người bạn mới, tương lai dường như sáng sủa hơn. Hoặc ít nhất, cậu hy vọng vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro