Chương 22: Học sinh chuyển trường
Tụi nó bước vào trong sân trường. Nể thật . Mới qua một ngày mà ngôi trường hôm trước như một buổi tiệc trang trọng,như một buổi buffer đông nghẹt người... Mọi thứ đã được dọn dẹp và sắp xếp gọn gàng trở lại. Mọi người vẫn đang bàn tàn về buổi tiệc hôm đó,có một số người chào nó,người thì cười chào tụi nó,người thì nhanh tay chụp ảnh để đăng lên diễn đàng trường... Nó sùng sổ đi trước,hắn và Woohyun hai tay đút túi theo sau,Hyomin len lén nhìn Woohyun rồi bất giác đưa tay lên tim,thở hắt ra. Eunjung tay cầm chiếc điện thoại xem gì tỏ vẻ chăm chú lắm,tay kia cầm cố nhai nuốt ổ bánh mì,chả qua Eunjung dậy muộn quá nên..Amber đưa mắt quan sát e dè , cẩn trọng.
-Chào.- Junhyung đã chờ nó sẵn .
-Hihi.. Cậu hát hay thật nha.-Nó cười xuề,tay thân mật đặt lên vai Junhyung.
-Móc sao?-Junhyung trêu chọc.
-Phải đó. Cậu thì hay ho gì.-Hắn chêm vào.
-Haha .-Nó đưa ngón tay cái về phía hắn,miệng cười đùa trêu chọc Junhyung.
-Ê,mà sao trường mình bàn tán về ai vậy?-Amber chạy xăng xăng lên.
-À,nghe đâu Yoseob và bạn thân của cậu ta sẽ chuyển về đây học.Junhyung chau mày.
-Yoseob sao?-Cả hắn lẫn Woohyun đều ngạc nhiên đặt câu hỏi.
-Yoseob.-Nó cố nhớ lại,cái tên này rất quen.
Vào lớp
-Ê.-Nó đưa tay chọc chọc lưng hắn.
-Gì?-Hắn dán mắt vào điện thoại ,lưng tựa về sau trả lời như chứng tỏ mình có nghe.
Không nói
Một lúc sau
-Ê.-Chọc chọc.
-Sao?
...
Và cứ liên miên như vậy cho đến khi hắn không chịu được vì có người làm phiền nữa liền hạ điện thoại xuống bàn và quay lại phía sau nhéo cái má nó như một lời cảnh cáo.Nó cứ vênh vênh váo váo,tay kéo tay hắn ra.
-Ngồi im coi nào. -Junhyung hừ nhẹ như giải cứu cho nó.
-Đó nghe Idol nói gì chưa?-Nó cười khà khà,hihi .. .đểu cáng.
-Em dám móc anh nữa.-Lần này chính Junhyung ra tay trừng trị nó. Nó vừa cười vừa khóc,trông đến là tội.
-Các em ổn định đi nào,ji ji.-Cô giáo nhắc nhở.
Nó đang buồn cười,lại được nhắc tin theo quán tính mà giật mình đáp trả:
-Sao nhiều bạn ồn cô không nói mà nói có mình em vậy,chẳng hạn như Myungsoo với Junhyung đây...
Hắn bật cười,đùa à,hắn đường đường là hội trưởng hội học sinh,nhắc hắn khác gì nói người gương mẫu nhất cái trường Paradise cũng nổi loạn. Hahaha . Ai mà ngu...
-jI jI.
Có ai đó gọi tên nó,theo quán tính nó nhìn về phía người gọi. Ngạc nhiên,hai mắt trợn trừng,tay đưa về phía trước.
-Hoya.
Hắn nhíu mày nhìn,trời ơi,sao tên đó lại xuất hiện chứ? Hắn nguyền rủa,cũng chỉ vì tên đó nên năm xưa mới có vụ chia lìa đôi ngả. Khó ưa. Woohyun đưa tay vẫy bạn:
-Yoseob.
-Thằng khỉ. Mày đón tao bằng cách ngồi đó và vẫy tay lên thôi sao?-Yoseob cằn nhằn rồi lại đưa mắt trách móc hắn.-Cả mày nữa? Mày không vui khi tao trở về à?
-Mày muốn tao ôm hôn mày sao?-Hắn lạnh giọng,đưa mắt lên nhìn.
-Tất nhiên rồi.-Yoseob tưởng hắn giỡn nền cà chớn theo..
Hắn đứng dậy,tay nhanh chóng tóm đầu Yoseob dúi về phía mình. Cả lớp nín bặt. Ai chả biết hắn là người nói được làm được.Yoseob xanh mặt:
-Á,không,không muốn...
Hắn nhếch môi cười,thả băng một cái:
-Có muốn cũng không được.
-Mấy cái người này, bộ mình anh có bạn chắc..-Nó vênh mặt với hắn.
-Em ...-Hắn thở hắt ra,dồn hết sự phận nộ lên mái tóc nó.
-Ố ô...-Yoseob nháy mắt nhìn hắn,dường như cũng hiểu ai làm tan chảy tim hắn rồi. Yoseob có biết nó vì.... Thôi,tốt nhất ngoan ngoãn tìm chỗ ngồi.
-Ê mày,ngồi đây đi.-Yoseob vẫy Hoya,hoá ra Hoya chính là bạn thân của Yoseob.
Hoya nhìn nó cười,xốc cặp lên , đôi chân dài bước đến,cười khoe chiếc răng khểnh vô cùng vô cùng...
-Ôi mẹ ơi. Cậu đừng cười nữa. Tớ đau tim chết mất.-Nó thảng thốt,đưa tay giữ tim mình.
-Cậu không yêu..-Hoya nhếch nhìn sang hắn rồi khẽ cười.-Chuyển qua Idol Teen từ hồi nào vậy?
-Gì chứ?-Hắn lạnh giọng.
-Bọn tớ vẫn quen nhau mà.-Nó chớp chớp mắt nhìn.
-Do không ngồi chung ,tớ tưởng... Mà thích nhé.-Hoya trêu chọc,nháy mắt với nó rồi về chỗ ngồi.
-Hừ..-Hắn cũng lạnh lùng quay lên.
Nó trong lớp cứ ngồi loay hoay cả buổi,điên điên giở chứng quay lại nháy mắt với Yoseob và Hoya. Cả hai đã vài ba lần thót tim vì nó. Junhyung quen nó chưa lâu nhưng đủ hiểu những trò nghịch ngợm của nó rồi. Hai tay ép đầu nó quay mặt lên nhìn bảng.
-Ji Yeon.
-Dạ?-Nó ngơ ngác đứng bật dậy.
-Con gì hoạt động về đêm?-Cô Sinh đanh mặt nhìn nó.
-Con ma ạ.-Nó ngây thơ trả lời khiến cả lớp bật cười. Chả qua là đang hộc về loại rơi mà Nó tỉnh thật...
-Em ngồi trong lớp yên lặng đi.-Cô hằm hừ rồi quay lên viết bảng.Cũng chả muốn đả động đến nó nhiều...
-Trong lớp mình ai đã gặp con tắc kè chưa nhỉ?-Cô Sinh đưa giọng ngọt xớt,lia ánh mắt về phía Hoya.
-Dạ. Có.-Nó hăng hái giơ tay.
Cô Sinh nhăn mày,con quỷ nhỏ này lại định giở trò gì đây? Nhưng trong lớp , chả có hoạt động nào cả nên bắt buộc...
-Sao Ji? Em gặp nó trên cây hay hốc đá?
-Ngày nào em cũng gặp nó trong bình rượu nhà Myungsoo ạ.-Nó chỉ tay về phía hắn.
Hahahaha Lại là những nụ cười giòn tan. Kệ chứ. Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ mà.
-Nói vậy thì em cũng nhìn thấy rồi.-Eunjung lí lắc. Yoseob nhìn ngang qua,bật cười,vừa ăn vừa nó.. Con nhỏ này còn là người không vậy?
Tiết Toán , cái tiết học khắc nghiệt nhất mà lớp 11A1 luôn muốn tránh né vì lớp chuyên gia không làm bài tập , thỉnh thoảng lại có bạn đi VS mà vào trễ và thầy thì lúc nào cũng ngân cái điệp khúc.
-Ngày trước,tôi đã phải đi bộ 10 cây số để đến trường đấy.
Nó ngoáy tay,nghe miết phát chán:
-Đáng lẽ,thầy phải dậy sớm để không lỡ chuyến xe bus chứ.
-Đúng rồi? Chắc do thầy dậy trễ giống như bọn mình nê... Vô vàn tiếng xì xầm
-Em ngoan chút đi.-Hắn nói nó ,ra hiệu cho thầy tiếp tục bài giảng. Nó xịu mặt,núp mặt sau lưng hắn.
Trong lúc đợi giờ ra chơi,thầy giáo có vu vơ kể chuyện rằng tổng thống Mỹ Washington hồi nhỏ có lần đã cầm rìu chặt nhầm cây anh đào của bố, nhưng sau đó vẫn mạnh dạn nhận sai lầm của mình và được ông tha thứ. Kết thúc mẩu chuyện, thầy hỏi:
- Em nào có thể cho thầy biết, tại sao bố của Washington lại không phạt con mình?
-Em đi thầy ơi.-Nó lại hăng hái.
-Được. Ji Ji thử nói thầy nghe.-Thầy giáo gật gù,lườm nó.- Mà liệu hồn cô đấy...
-Hihi. Dạ ,thưa thầy là vì bố của Washington không dám phạt ạ vì khi đó trong tay Washington vẫn còn cầm... cái rìu ạ.
Ôi trời... Nhưng cũng đúng thật mà. Lớp 11A1 lại được dịp cười rũ rượi.Yoseob ôm bụng cười,trời ơi,hỏi sao không ai không yêu nó chứ? Đáng yêu chết mất.
Reng Reng
Nó vui vẻ dắt theo Hoya vào đám bạn của mình,Yoseob khoác vai hắn và Woohyun kéo đi. Amber ngẩn ngơ không biết kia là ai . Eunjung xầm xì với Amber rồi quay sang Hyomin để xác minh lời mình nói là hoàn toàn đúng. Đột nhiên,nó đụng phải nhóm Jessica. Jessica khoanh tay nhếch môi nhìn nó:
-Ai đời cóc ghẻ lại đứng chung một bầy thiên nga.
-Cũng tự biết thân phận à.-Yoseob nhìn Jessica khó ưa. Anh đủ hiểu cô ta đang ám chỉ ai và Yoseob không thích điều này đâu nha nha.
-Hừ.. Anh Yoseob,sao anh lại nói Jessica như vậy..-Yoona bênh vực bạn.
-Đời tôi không bao giờ nhường đường cho kẻ ngu.-Jessica cười khẩy.
-Còn tôi thì luôn luôn làm vậy.-Nó cười nhẹ,đứng nép vào nhường đường cho đám Jessica vào căn teen trước. Jessica đắc chí õng ẹo đi lên phía trước,vênh mặt ra oai.
-Vậy hoá ra cô ta nhận mình là kẻ ngu sao?-Hoya che miệng cười.
Dừng bước,não bộ của Jessica nhanh chóng xử lí thông tin,hai tay siết chặt,giận dữ đi về bàn ăn. Tụi nó cũng đi đến chỗ ngồi,2 bàn được nhập lại là một. Kêu một hồi cũng chỉ chờ Eunjung gọi món cho xong,con nhỏ lật đi lật lại . Nó chống cằm nhìn Eunjung đang tươi cười nhìn Amber,người sẽ đi đặt món.Hắn xoa xoa má nó,thỉnh thoảng khẽ cười. Hoya tránh ánh nhìn,chỉ vui vẻ nói chuyện với nó. Junhyung đã quen với cảnh hai người thân mật,bản thân cũng tự biết thân biết phận,lòng buồn nhưng vẫn tỏ thái độ thở ơ,xoay xoay chiếc nhẫn ở ngón giữa. Woohyun giúp Hyomin nhặt điện thoại , hai tay vô tình chạm vào nhau. Hyomin giật mình,ngượng nghịu nói lời cảm ơn.
-Eunjung,Myungsoo nói cậu như cái đồng hồ í.-Nó cười xoà. Hắn biết thừa nó lại giở trò chứ hắn có nói gì đâu? Nhéo má nó.. Hư nè. Toàn đổ oan cho anh...
-Ừ. Thì tớ thích sự chính xác mà.-Eunjung gật gù.
-Không. Í ảnh bảo cậu loanh quanh vớ vẩn rồi lại quay về vị trí ban đầu á. Hahaha .-Nó bật cười.
-Gì chứ? Hồi nào?-Eunjung dị,đỏ mặt vì ngượng. Junhyung và mọi người í nhị cười.
-Thì mày chọn đồ ăn mà dở đi dở lại rồi cuối cùng cũng chọn món Subixi ở trang đầu tiên còn gì.-Nó lè lưỡi trêu chọc Eunjung.
Đúng là,không yên không nổi mà..Nó thật lắm trò trêu chọc và quậy phá người ta.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro