Chap 16
CHƯƠNG 16
Hắn phóng thẳng về nhà . Mở cửa vào đã thấy mọi người đã tập ở nhà . Nó chạy lại tám với hai con bạn .
- Đi chùa làm sư mà được thăng cấp làm quan xử án luôn - nó cười híp mắt nói
- Là sao ? - mọi người ngơ ra ko hiểu nó nói gì chỉ mình hắn hiểu
- Thì là vậy nè ... bla ... bla .... bla .... - nó kể hết chuyện đêm qua cho cả đám nghe
- Mà ở đó mày dậy mấy giờ ? - Ân hỏi
- 5 giờ ! - nó trả lời tỉnh bơ mà làm cho cả đám trừ hắn té cái rầm
- Ai kêu mày dậy ? - nhỏ hỏi
- Nam - nó tiếp tục trả lời
- Mày kêu nó dậy bằng cách nào vậy ? - anh hỏi
Tới câu này nó và hắn im lặng ko nói gì . Mặt nó thì đỏ ửng lên .
- Tao kêu dậy bằng cách nào kệ tao - hắn trả lời cộc lốc
- Ko nói thì thôi - Seob nói
Tám miết cũng tới giờ đi ngủ . Cả đám lên phòng ngủ . Sáng ngày mai , hắn cũng nói đúng một câu " cô ko dậy tao làm cách hôm trước " . Vừa nghe xong câu đó nó bật dậy ngay . Tới trường mặc kế những ánh mắt đủ loại hình nó và hắn bước thẳng lên lớp . Nhắc mới nhớ , hôm nay lớp nó có bài kiểm tra một tiết tiếng anh . Nhưng nói về tiếng anh là cả đám rành nhất vì đã đi hơn 20 nước . Cầm cái đề lên cả đám lắc đầu thở dài ghi vào tờ giấy một câu làm bà giám thị té ghế " EASYLESSON, DONOT " ( bài dễ , ko làm ) . Mọi người nhìn cả đám lên nộp bài mà thời gian chưa đầy 5 giây . Bài kiểm tra này của cao học mà cả đám chưa đầy 5 giây đã nộp bài . Cả đám về chỗ ngồi chơi . Mỗi người một việc . Nó bỗng nhiên dừng lại
- CÔ ƠI , LÁT NỮA CÔ CHO CON 2 BÀI KIỂM TRA VỀ GIỚI HẮC ĐẠO . MỖI BÀI 10 CÂU . CON SẼ MỜI 2 NGƯỜI Ở GIỚI HẮC ĐẠO CHẤM BÀI - nó nói làm cả lớp và bà giám thị ko hiểu gì hết trừ cả đám .
- Muốn thi trận cuối à ? - hắn quay sang hỏi với giọng lạnh lùng
- Umk . tôi nghĩ việc này nên kết thúc xem ai là người thắng - nó mỉm cười nói - IU , gọi - nó quay sang IU nói . IU nghe nó nói nên lấy điện thoại ra gọi cho hai vị có chức vị cao trong giới hắc đạo nhưng ko bằng nó và hắn .
15 phút sau mọi thứ đã chuẩn bị xong . Nó với hắn mỗi người một dãy . Nghe chữ bắt đầu nó và hắn lao vào làm . Ngoài cửa cứ nghe mấy câu " Myungsoo cố lên " , nam sinh " Cố lên Jiyeon " . Nó và hắn ko thể nào tập trung được
- IM HẾT - nó và hắn đồng thanh quát lên làm cho mấy người ngoài cửa im thin thít
Hết giờ nó và hắn lên nộp bài . Giám thị chấm bài mà nó và hắn cứ ngồi nghe nhạc , chơi game . Tới lúc thông báo kết quả .
- Xin lỗi Park chủ nhân , chủ nhân sai một câu nên Kim chủ nhân thắng - giám khảo nói
" Rầm " . Trời đất như đảo lộn trong đầu nó . Quỳ xuống , mặt nó vô hồn . Tại sao nó lại thua chứ ? Ko lẽ nó quá vô dụng ?
- Trời con đó thua là phải ! - nữ sinh 1 nói
- Đúng rồi ! - nữ sinh 2 nói
- Con đó làm gì mà thắng nổi hoàng tử chứ . Nó chỉ ăn bám người khác thôi - Naeun nói
" Bốp " . Nhỏ tát Naeun một cái rõ đau vào mặt
- Tao nói cho mày biết , mày nói người ta ăn bám thì mày cũng chẳng khác gì con chó hoang đi ăn thức ăn thừa ngoài bãi rác . Mày có ngon mày lại thi kìa , coi mày có thắng nổi ko ? Ồ , thì ra mày ko dám , còn người ta dám vì người ta đủ mạnh còn mày thì sao ? Suốt ngày ngồi đi cua trai chẳng làm được tích sự gì - nhỏ tức giận quát
- Mày ... - Naeun cứng họng chỉ vào mặt nhỏ
Còn hắn nãy giờ chẳng để ý mấy đám nữ sinh nói gì chỉ khẽ liếc nó . Nó nghe những lời đó , nó càng thấy nó vô dụng ko làm được gì . Tới quê hương mà nó có những anh chị em kết nghĩa mà nó ko nhớ nỗi còn làm bài sai . Nó vô thức chạy ra ngoài lớp .
- Yeon ơi , Jiyeon! - nhỏ với IU nói với theo nó
- Thôi , cứ để Jiyeon một mình đi - anh nói
Nhỏ và IY nghe anh nói cũng an tâm phần nào nhưng lo lắng cho nó là chủ yếu .
- Con đó thì làm được gì chứ ! - Jessica lên tiếng
- IM HẾT , AI NÓI VỀ KÊU BA MẸ CHUẨN BỊ QUAN TÀI ĐI - hắn quát lên rồi chạy đi tìm nó
Nó thì cứ chạy ko biết mình đã chạy đi đâu . Tới lúc nó dừng lại thì nó đang đứng tại một khu cỏ xanh mướt . Nó mới chợt nhận ra đây là cái nơi lần trước hắn cứu nó thoát khỏi đám đầu gấu kia . Nó ngồi xuống úp nghiêng mặt vào đầu gối .Nước mắt nó cứ thế mà rơi trong vô thức .
- Mình thật là vô vụng mà . Bây giờ mấy câu dễ như vậy mà cũng làm sai . Làm sao mà mình dám nhìn mặt tổ chức nữa chứ ! - nó nghĩ mà lòng chua xót
Hắn thì cứ chạy đi tìm nó . Lướt qua khu cỏ xanh mướt hắn dừng lại nhìn nó đang ngồi khóc
- AAAAAAAAAAA , SAO MÌNH LẠI VÔ DỤNG THẾ NÀY ? - nó la lên trong vô vong . Nước mắt nó vẫn cứ rơi
Hắn tiến lại đưa cho nó cái khăn . Nó ngẩng đầu lên nhìn thấy hắn . Sà vào lòng hắn , nó khóc nức nở . Khóc như chưa bao giờ được khóc . Cũng phải thôi , từ nhỏ tới giờ nó ko bao giờ ra một giọt nước mắt nào . Vậy sao bữa nay thua hắn nó lại khóc ? Từ trước giờ nó thua bao nhiêu trận mới lên được vị trí cao thứ hai trong giới hắc đạo . Nó đã luyện tập rất nhiều mới thắng . Sao bây giờ nó lại khóc ? Nhìn nó khóc mà lòng hắn đau thắt .
- Cô cứ khóc đi , khi nào mệt thì nghỉ - hắn nói nhẹ nhàng
Nó càng khóc to hơn .
- Cô ko có vô dụng chỉ là cô ko tin vào chính mình và ko làm hết sức thôi - hắn nói rồi đẩy đầu nó ra - Vì vậy ko đáng để cô khóc . Ngày xưa cô luôn luôn mỉm cười và lạc quan cơ mà ? Sao giờ mặt như con mèo thế ? Nín , ko khóc nữa - hắn nói tiếp
Nó nín hẳn . Hắn từ từ cuối đầu xuống . Đặt môi mình lên đôi môi đỏ mọng của nó . Lúc này đôi mắt của nó to nay còn to hơn . Nhưng nó vẫn cảm nhận được vị ngọt ngọt ở đầu lưỡi . Bây giờ nó cảm thấy thật ấm áp và hạnh phúc . Nó từ từ nhắm mắt lại cảm nhận cái mùi vị của hạnh phúc . Hắn buông ra , nắm tay nó đi về . Tới nhà , cả đám thấy nó và hắn nắm tay nhau . 2 con nhỏ bạn kéo nó vào nàh bếp . Hai thằng bạn kéo hắn ra phòng khách
- Chuyện gì nói mau ? - nhỏ nghi ngờ hỏi
- Có ..có gì đâu - nó lắp bắp nói
- Thiệt ko ? - IU vẫn chưa tin
- Thiệt - nó gật đầu
Về phần hắn
- Mày với Jiyeon có chuyện gì vậy ? - Seob hỏi
- Ko có - hắn trả lời lạnh lùng
- Thiệt ? - anh hỏi
- Thiệt - hắn trả lời
Nó và hắn sau khi bị tra hỏi liền đi lên phòng . Ở dưới phòng khách
- Sao ? - nhỏ hỏi
- Ko moi được thông tin gì hết - Seob trả lời chán nản
- Trời , haizz - cả đám thơ dài
Lên phòng hắn nói
- Ngày mai là bắt đầu hợp đồng - hắn nói diu dàng nhưng ko kém phần lạnh lùng
- Umk , vậy là một tháng ko được tự do - nó nói trong mệt mỏi
- Umk , chứ sao nữa ? - hắn hỏi
- Ko sao - nó nói rồi leo lên giường nằm ngủ
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro