Chap 43: Quá khứ bị chôn vùi

Mẫn Hạo cầm hộp quà trên tay, anh thật sự chẳng biết trong đây là thứ gì nhưng anh cảm thấy có gì đó không ổn. Anh cầm con dao rọc giấy lên, tạch tạch, từng khứa dao chạy lên, anh nhẹ nhàng đưa vào cắt đi những miếng băng keo đó. Cậu dán rất kĩ, cứ như là sợ anh sẽ mở ra. Nắp hộp chỉ mới vừa mở một nửa thì điện thoại anh reo lên.
"..."
"Phải!"
"..."
"Được, cô đang ở đâu?"
"..."
"Tôi tới ngay!" Mẫn Hạo đóng hộp quà lại cất vào hộc bàn, anh cầm lấy cái áo vắt trên lưng ghế mà chạy đi. Anh lao vội ra khỏi nhà với vẻ gấp gáp. Tay anh bấm số của Thắng Huyễn, anh phải nói cho Thắng Huyễn biết. Dù gì cậu cũng là em trai anh ấy. Bầu trời đêm đen kịt, đã cuối tháng mười một, tiết trời thật sự lạnh, lại còn có những cơn mưa phùn lạnh xé da. Anh lao xe trên đường, mong cậu đừng xảy ra chuyện gì, anh chỉ mới gặp lại cậu thôi. Nếu bây giờ, cậu bảo anh từ hôn, anh sẽ từ hôn. Anh không muốn cậu xa anh thêm một lần nào nữa, bốn năm quá đủ rồi.

Anh chạy hớt hải vào bệnh viện, theo địa chỉ mà Hy Nghiên đã đưa, cánh cửa bật mở, Hy Nghiên giật mình nhìn anh. Anh không nhìn đến Hy Nghiên,đôi chân anh không tự chủ mà bước về phía giường bệnh. Một thân hình bé nhỏ đang nằm đó.
"Tại sao chứ? Tại sao em lại nằm ở đây, em có biết nhìn em như thế này anh rất đau lòng không?" Mẫn Hạo nắm lấy bàn tay của cậu, bàn tay này...đã lâu lắm rồi anh mới được nắm. Hơi ấm của cậu truyền qua tay anh, chính hơi ấm đó đã khiến anh có một suy nghĩ trong đầu, một suy nghĩ lướt qua rất nhanh nhưng nó lại khiến anh bận lòng.
"Taehyun bị ngất, không biết bị sao nữa nhưng trước lúc ngất đi em ấy đã gọi tên của Tống thiếu." Hy Nghiên khẽ nói, anh gật đầu. Hy Nghiên đi đến cửa thì cánh cửa lại bật ra, đó là Thắng Huyễn, khi nhận được điện thoại của Mẫn Hạo liền vụt đi ngay.

"Thái Hiền bị sao vậy?" Bạch Phong hỏi, Mẫn Hạo thở một hơi dài, buông bàn tay Thái Hiền xuống.
"Chỉ bị ngất!" Lời Mẫn Hạo nói ra khiến cho Thắng Huyễn cảm thấy an tâm vài phần. Chỉ bị ngất.
"Nhưng Thắng Huân đâu? Tại sao lại không thấy?"
"Không biết!"
Cả hai người rơi vào trạng thái im lặng. Cả không gian cũng im lặng theo, chỉ còn tiếng tích tắc của kim đồng hồ. Bên ngoài trời đổ mưa, lại là những cơn mưa phùn cuối năm. Mẫn Hạo nhìn ra cửa ban công, trời tối mịt mùng. Một chút ánh sáng dường như cũng không có.

"Anh ở đây, tôi ra ngoài!" Mẫn Hạo nói rồi lách người bước đi, tiếng bước chân của anh vang vọng cả hành lang yên tĩnh. Anh không biết mình nên làm thế nào với lời đề nghị lúc chiều của Thái Hiền. Lúc đó anh rất muốn trả lời "tất nhiên là được" nhưng lúc thốt ra anh lại nói "không".
Đứng tựa người vào lan can, tay anh châm một điếu thuốc. Từng làn khói nhàn nhạt tỏa ra, vây lấy anh. Anh không hút, anh chỉ ngửi cái mùi hương của nó, mùi hương nồng khiến các dây thần kinh cảm thấy thật dễ chịu.
Tiếng gió rào rạc qua từng hàng cây, cứ như tiếng hú của trời đêm. Thật đáng sợ, trong bóng đêm mịt mờ này, tên Thắng Huân chẳng biết đã ở đâu. Mẫn Hạo nhắm mắt, bốn cuộc gọi nhưng vẫn không liên lạc được với anh ta.
"Ting ting ting"
Tiếng chuông điện thoại anh vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh mà màn đêm tạo ra. Tiếng gió ngoài kia như khoáy động không gian, một bản đồng ca lại vang lên.
"Tôi nghe!" Anh không buồn nhìn đến tên người gọi, cứ thuận tay mà nghe máy.

"Anh đi đâu vậy? Bên ngoài đang mưa, tối rồi mà..."
"Từ khi nào tôi cho quyền cô quản tôi vậy? Tôi đi đâu là việc của tôi, tôi có ra ngoài tìm phụ nữ thì cô cũng không cần quản." Mẫn Hạo gắt gỏng đáp, anh thật bực mình với Mai Mai.
"Nhưng anh đang ở với ai vậy?"
"Thái Hiền!"
Hai từ "Thái Hiền" thốt ra từ miệng anh thật nhẹ nhàng, trong đó chất chứa tất cả tình yêu thương mà anh dành cho cậu. Sự cưng chiều, sự ôn nhu anh đều thể hiện tất cả trong lời nói.
Mai Mai cầm điện thoại rất lâu mới buông xuống mặc dù bên kia đã ngắt máy lâu lắm rồi. Cô rơi nước mắt, với cô anh chỉ có sự lạnh nhạt còn với Thái Hiền, anh lúc nào cũng tỏ ra yêu thương. Sao cậu không chết quách đi cho rồi, sống lại làm gì chứ?
Mẫn Hạo bước về phòng bệnh của cậu, Thái Hiền đã tỉnh, cậu và Thắng Huyễn đang nói gì đó với nhau, anh cũng không có ý định làm phiền nên định bước trở ra nhưng Thái Hiền đã gọi anh lại.
" Mẫn Hạo, anh giúp em tìm ra Thắng Huân được không?" Giọng cậu thì thào rất nhỏ nhưng đủ cả ba người nghe thấy.
"Anh ta đâu?" Thắng Huyễn hỏi cậu.
"Anh ấy đã hủy hôn sự rồi, anh ấy bảo sẽ trả tự do cho em nên trưa hôm nay anh ấy đã đi về Paris. Nhưng..." Nói đến đây thì giọng nghẹn lại, có cái gì nó vướng ở cổ họng. "Nhưng chuyến máy bay mà anh ấy đi đã...đã bị rơi rồi!" Cậu nói đến đây thì nức nở khóc, Mẫn Hạo ngồi xuống ôm cậu vào lòng. Như tìm được chỗ dựa, cậu liền ôm chặt anh lại, anh ngồi yên cho cậu khóc đã thì thôi.

"Anh sẽ tìm Thắng Huân, nếu có phải lật tung cả chỗ đó anh cũng sẽ lật! Chỉ vì em thôi!" Mẫn Hạo nói rất rất nhỏ, có thể Thái Hiền cũng không nghe thấy.
***
"Bằng mọi giá! Phải tìm được Thắng Huân về đây. Nếu đã chết thì phải tìm được xác! Rõ chưa?" Mẫn Hạo ngồi ở chiếc ghế đầu trong tổ chức. Những thuộc hạ bên ngoài lập tức nhận lên, anh đan hai tay lại với nhau, đầu tựa vào thành ghế mệt mỏi.

Tuấn Miên cùng Thắng Huyễn đứng bên cạnh, tất cả bốn người bọn họ đều nắm giữ bốn chiếc ghế tối cao trong tổ chức này. Mẫn Hạo là lão đại, người có quyền nhất trong toàn tổ chức.
Mẫn Hạo nhẹ uống một ngụm rượu vang đỏ, Thắng Huyễn và Tuấn Miên vẫn không rời mắt khỏi anh. Một luồng sát khí bao trùm lên cả người Mẫn Hạo, anh khẽ đẩy cây súng của mình chạy qua chạy lại trên bàn.
"Tên điên này!" Tuấn Miên là chủ nhân của câu nói, thật sự bực mình khi anh chẳng nói gì. Cứ hết uống rượu thì lại đẩy cây súng. Mẫn Hạo khẽ liếc Tuấn Miên, anh ta liền im lặng. Nếu còn lộn xộn thì chắc rằng một viên là đủ.

"Cậu còn hai tuần nữa là đến hôn lễ, sao tôi thấy cậu không lo lắng?" Thắng Huyễn phá tan bầu không khí sặc nồng sát khí.
"Nếu đó là Thái Hiền!" Xán Liệt buông một câu tối nghĩa. Anh đẩy ghế đứng lên, tay cầm chiếc áo vest của mình bước ra khỏi phòng. "Mà việc bán vũ khí tới đâu rồi?" Mẫn Hạo quay lại nhìn Tuấn Miên. Thắng Huyễn đá vào chân của Tuấn Miên khiến anh hoàn hồn.
"Hỏi tôi à? À à, ổn, đã nhập qua đến bên đó. Không gặp vấn đề gì về bọn hải quan. Dù gì anh cũng có quen biết rộng nên...hết rồi!" Tuấn Miên nói xong thì Mẫn Hạo đã mất hút, Thắng Huyễn cũng đứng lên bỏ đi. Chỉ còn mình Tuấn Miên ngồi đó, mấy tên này thật là.
***
Mẫn Hạo về đến nhà, anh đi thẳng lên phòng, vứt chiếc áo vest lên lên ghế sofa anh thả người xuống chiếc sofa dài bên đây. Anh cởi hai chiếc cúc áo ở ngực, tay gác lên trán, mắt nhắm lại dưỡng thần.
Không hiểu sao cứ nhắm mắt lại anh lại thấy Thái Hiền, thấy hình bóng của cậu vào hôm ở bar. Giọng cậu quyết đoán, anh cảm thấy đau lòng khi cậu quệt nước mắt và nói "em hiểu rồi!", anh biết cậu rất đau nhưng cậu vẫn tặng quà chúc phúc, thật sự anh không cảm thấy hạnh phúc khi nhận món quà đó. Món quà? Đúng rồi, anh vẫn chưa xem hộp quà.
Mẫn Hạo ngồi bật dậy đi về phía bàn làm việc, anh kéo hộc bàn ra lấy hộp quà đặt lên bàn. Anh mở nắp ra,bên trong đó lại là một miếng vải được gói rất cẩn thận. Mở từng lớp vải thì anh đập vào mắt anh là một chiếc máy ghi âm và hai bao thư.
Máy ghi âm? Cậu tặng anh làm gì chứ?
"Tít"

"Thái Hiền đã chết, giờ cậu lại muốn cản trở tôi sao Chấn Vũ? Từ khi nào cậu trở thành con chó trung thành của cậu ta vậy? Cái chết của Thái Hiền cũng đều do một mình tôi làm ra. Tôi đã bỏ thuốc ngủ vào đồ ăn của tất cả những người làm rồi sau đó lặng lẽ đi ra ngoài theo cuộc gọi mà bạn Mẫn Hạo đã gọi đến. Tôi đã qua đêm với anh ấy, anh ấy không chạm vào tôi dù chỉ một cái. Mẹ tôi, bà ấy đã vờ gọi vào điện thoại bàn ở nhà để dẫn dụ cậu ta đi xuống. Không may, chỉ là không may, cậu ta trượt chân, té, mất đứa bé. Cậu ta gọi cầu cứu Mẫn Hạo, tôi nghe máy. Thế là tôi đã giải quyết được một người."
Tay Mẫn Hạo run lên, từng sợi gân nổi lên trên trán anh. Thì ra, thì ra mọi chuyện là do cô ta. Hai mẹ con cô ta chính là đã có âm mưu từ trước. Mẫn Hạo mỉm cười giễu cợt, một kẻ như anh, vào ra sinh tử, giết chết không biết bao nhiêu mạng người, mưu mô xảo quyệt làm bao nhiêu gia đình phải chịu cảnh nhà tan cửa nát. Thế mà anh lại bị dính vào một cái lưới đã được giăng sẵn. Cảm thấy chuyện như đùa, anh bật cười như một kẻ điên.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro