Chương 47: Tuyệt tình

Buổi trưa ở Túy Xuân Uyển luôn yên ắng.

Trang Thư Lan lén lút bước vào hậu viện Túy Xuân Uyển – nơi duy nhất còn "sạch sẽ" theo cửa sau.

"Lan cô nương thật rong chơi nhàn nhã! Ta ở chỗ này chờ ngươi đã lâu!"

Âm thanh nhẹ bay nhưng lại vang dội.

Giọng điệu này, Trang Thư Lan nhớ rất rõ! Cũng bởi vì nhớ rõ cho nên cơ bắp toàn thân đều căng cứng! Chỉ có điều, thân thể nàng căng cứng không có nghĩa là suy nghĩ của nàng cũng phải vậy. Trang Thư Lan nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc. Nàng vừa nhìn khắp hậu viện trống trải tìm kiếm thứ gì đó vừa chậm rãi trêu đùa.

"A! Để cho Lãnh gia chờ đợi đã lâu, ta đây vô cùng vinh hạnh!"

Ánh mắt sắc bén không bỏ qua từng góc nhỏ trong hậu viện, rất nhanh nàng đã phát hiện ra chỗ ẩn thân của Lãnh gia – phía trên cây.

"Phản ứng rất nhanh, có khí chất trở thành thương nhân hàng đầu!"

Lãnh gia vô cùng hài lòng với phản ứng bình tĩnh của Trang Thư Lan, khoé miệng ẩn chứa ý cười.

Nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ của Lãnh gia, một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu Trang Thư Lan – hắn quá tuấn mỹ để làm một sát thủ! Cũng khó trách hắn có thể lăn lộn nhiều năm như vậy trên thương trường.

Chẳng qua Trang Thư Lan có chút bất mãn đối với câu nói kia của Lãnh gia, việc nàng có năng lực để trở thành một đại thương nhân thì có liên quan gì tới hắn!

Cho nênTrang Thư Lan không thèm nhìn Lãnh gia, thẳng thắn mở miệng.

"Lãnh gia tìm ta có việc gì?"

Nàng đi thẳng vào vấn đề. Tuyết rơi càng ngày càng nặng hạt, nàng nào có tâm tình đứng đây nói nhiều với hắn.

Đủ hào sảng, lại không ngượng ngùng! Tuy rằng nàng chưa từng bước chân vào giang hồ nhưng lại có tính cách thẳng thắn của một nữ tử chốn giang hồ, không giống những nữ tử khuê các khác, thấy một nam nhân xa lạ liền đỏ mặt, giọng nói nũng nịu.

"Công tử tìm ta có chuyện gì muốn hỏi ư?"

Lập tức cảm tình của Lãnh gia đối với Trang Thư Lan tăng lên vùn vụt. Hắn nhẹ nhàng đáp xuống đất, ánh mắt sắc bén đánh giá nữ nhân mà hắn bỏ ra không ít công sức mới tìm được, càng nhìn càng vừa mắt : Ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, thái độ bình thản, bộ dạng chưa tới mức khuynh quốc khuynh thành nhưng cũng có thể nói là một đại mỹ nhân, dáng đứng thẳng. Tuy rằng mặc trên mình rất nhiều áo ấm nhưng nhìn nàng vẫn rất nhỏ gọn. Mà điều đáng nói nhất là, nữ nhân này không phải là một cái gối thêu hoa (người chỉ có hình dáng bên ngoài mà không có học thức tài năng), nàng còn có đầu óc nhanh nhạy của một kẻ kinh doanh, buôn bán! Đầu óc như vậy, nếu không kinh doanh thì thật là lãng phí!

"Lan cô nương, vài ngày trước đây ta có nhắc tới chuyện ngươi làm thủ hạ cho ta, ngươi đã suy nghĩ tới chưa?"

Nhắc tới chuyện này, Lãnh gia cũng có chút tức giận, từ trước tới nay trên giang hồ, hắn chưa từng "cầu" một người như vậy? Chỉ trừ Trang Thư Lan và sư phụ của nàng – Huyễn Bách.

"Cám ơn Lãnh gia đã quan tâm"

Trang Thư Lan cười xã giao, từ từ nói.

"Có điều, ta chưa bao giờ thay đổi quyết định của bản thân!"

Mặc dù hiện tại nàng rất muốn tìm một đối tác làm ăn, nhưng cho dù không tìm được ai nàng cũng sẽ không làm thủ hạ của Lãnh gia, cũng như đáp ứng bất cứ điều kiện gì của hắn. Bởi vì hắn là người trong giang hồ! Mà nàng lại không muốn liên quan nhiều tới người trong giang hồ, chỉ chuyện trên quan trường và chuyện trên thương trường buôn bán sau này cũng đủ hao tổn tinh thần rồi. Nếu như lại có quan hệ với người trong giang hồ nữa chỉ e về sau nàng sẽ không còn ngày nào được yên ổn .

"Ngươi nên suy nghĩ cho kỹ! Ta đây biết hiện tại ngươi đã bị đuổi ra khỏi phủ, bây giờ hai bàn tay trắng, chẳng lẽ ngươi định cả đời này sống nhờ dưới mái hiên nhà người khác ư?"

Lãnh gia hạ giọng dụ dỗ.

Xem ra Lãnh gia này đã nắm được tất cả tình hình của nàng! Về điểm này Trang Thư Lan không hề nghĩ tới, nàng không thể nghĩ ra nguyên nhân tại sao Lãnh gia lại đi điều tra nàng? Có vẻ tình báo của hắn làm việc rất hiệu quả.

Nhưng mà hắn biết tình hình cụ thể của nàng thì làm được gì chứ?

Trang Thư Lan nhếch môi cười.

"Lãnh gia suy nghĩ nhiều qua, những điều này là chuyện riêng của ta, không cần nhọc công Lãnh gia quan tâm! Nếu như Lãnh gia không có chuyện gì vậy ta đây xin cáo từ!"

"Muốn đi tìm Di nương, muốn mượn bạc của Di nương sao?"

Lãnh gia cười lạnh.

Trang Thư Lan hơi giật mình. Lãnh gia nói không sai, biện pháp này nàng cũng đã từng nghĩ qua nhưng lại nhất định phủ quyết. Bởi vì Túy Xuân Uyển bây giờ đã nằm trong tay Lãnh gia, hơn nữa Di nương cũng coi như là thủ hạ của Lãnh gia, nếu như để nàng giúp mình nhất định sẽ khiến Di nương khó xử – mệnh lệnh của Lãnh gia không thể không tuân theo, đặc biệt hắn lại là thủ lĩnh của Thiên Ưng Các – tổ chức sát thủ giết người không chớp mắt; mà nữ nhi của bạn tốt không thể không để ý, hơn mười năm tình nghĩa cũng không phải bình thường.

"Lãnh gia thật đúng là thích nghe chuyện riêng của người khác!"

Giọng Trang Thư Lan trầm xuống.

"Ta nói rồi, ta sẽ không gia nhập dưới trướng Lãnh gia! Hơn nữa Lãnh gia đừng lấy Di nương hay Túy Xuân Uyển ra uy hiếp ta. Một kẻ ngay cả cha mẹ, tỷ muội, gia tộc đều vứt bỏ được như ta đừng hi vọng sẽ coi trọng bất cứ kẻ nào!"

"Nghe qua có vẻ thật nhẫn tâm nhưng ....... Ta đây vẫn phải thử xem mới biết được!"

Lãnh gia mỉm cười tàn ác khiến nàng lạnh cả sống lưng!

Trang Thư Lan cảm giác được nụ cười trên mặt nàng càng ngày càng cứng ngắc, đầu óc cũng cảm thấy lo sợ. Bởi vì nàng biết theo tính cách của Lãnh gia hiện tại hoàn toàn có thể lấy mạng sống của người khác để uy hiếp nàng.

Nhưng Trang Thư Lan không muốn để hắn quản chế nàng, càng không muốn hắn nắm được nhược điểm của mình, bằng không thực sự sau này nàng sẽ liên quan với đám người trong giang hồ. Vậy phải làm thế nào? Trang Thư Lan vẫn nhìn Lãnh gia chằm chằm, do dự một lúc lâu cuối cùng nàng quyết định đánh cược một lần.

"Được thôi!"

Trang Thư Lan cười như gió xuân, giọng nói nhẹ nhàng không phát hiện ra một chút căng thẳng nào trong đó.

"Lãnh gia cứ việc thử đi, dù sao giết người phóng hoả cũng là nghề chính của ngươi, nhất định sẽ làm sạch sẽ, vậy ta cũng không phải lo thu dọn hậu trường rồi!"

"Ngươi dám chắc là ta không làm ư? Ngươi không để ý tới sống chết của Di nương cũng như những người khác trong Túy Xuân Uyển sao?"

Tuy rằng khoé miệng Lãnh gia vẫn tươi cười nhưng trong con ngươi lại lộ ra vài phần kinh ngạc – hắn không thể ngờ Trang Thư Lan có thể dễ dàng nói chuyện mà không hề để ý tới sinh tử của người khác! Nhưng hắn lại có cảm giác hình như nàng đang đánh cược. Hắn nhớ lại lúc Túy Xuân Uyển bước vào thời điểm sinh tử, chẳng phải nàng đã ra tay cứu giúp sao?

"Lãnh gia muốn làm gì, không cần phải dong dài nhiều lời như vậy!"

Trang Thư Lan thiếu kiên nhẫn, chau mày nói.

Lãnh gia rất ngạc nhiên. Nghe giọng điệu này quả thật nàng không hề coi trọng sống chết của những người khác. Thái độ của nàng lúc này cũng khiến Di nương đứng sau nàng cách đó không xa biểu lộ vẻ mặt không thể tin.

"Ý ngươi là cho dù ta có dùng tính mạng của Di nương uy hiếp ngươi, ngươi cũng không chịu làm việc cho ta?"

Lãnh gia tiếp tục hỏi thử, đồng thời ánh mắt liếc nhìn một người đang từ trong phòng bước ra. Di nương nghe thấy hắn hỏi câu này cũng nín thở ngừng bước.

"Điều ta không thích, trên đời này không ai có thể uy hiếp ta!"

Trang Thư Lan trả lời tuỳ hứng nhưng lại có thâm ý sâu sắc

Nhưng lúc này Lãnh gia cũng không có để ý tới ý tứ trong lời nói của nàng.

"Quả nhiên là tâm can ngoan độc, mười năm tình nghĩa đối với ngươi cũng không đáng giá một đồng tiền. Với tâm địa của ngươi không đi làm sát thủ quả là một điều đáng tiếc"

Là một sát thủ, yếu tố quan trọng nhất chính là tàn nhẫn, vô tâm, tuyệt tình!

"Người không vì mình, trời tru đất diệt! Bản thân ta cũng khó bảo toàn cần gì phải quan tâm tới sống chết của người khác?"

Trang Thư Lan cười, cười đến lạnh lùng.

"Chẳng lẽ Lãnh gia không phải người như vậy ư?"

Từ lúc quen biết Lãnh gia, nàng chỉ biết hắn là một kẻ kiêu ngạo, một kẻ chỉ biết tới lợi ích của bản thân, vì mục đích của bản thân mà không ngại dồn người khác vào bước đường cùng. Vì thế đàm phán với một người như vậy hoàn toàn lãng phí nước bọt!

"Ha ha! Tiểu nha đầu ngươi cũng thật có mắt nhìn người!"

Lãnh gia cười mỉa mai.

"Có điều ta rất muốn biết, nếu như để người chăm sóc ngươi hơn mười năm qua nghe được những lời này của ngươi thì sẽ như thế nào?"

Bị Di nương nghe được? Trang Thư Lan cảm thấy kinh hãi, theo bản năng quay đầu lại nhìn. Dưới mái hiên Di nương đang dựa vào cửa phòng, sắc mặt trắng bệch, ngón tay run rẩy đã không thể giữ được khăn lụa trong tay.

"Lan nhi...."

Âm thanh yếu ớt lại gắng gượng cười.

"Lan nhi, những lời vừa rồi của con tất cả đều là thật tâm ư?"

Không phải đâu Di nương! Đây chỉ là kế tạm thời đối phó mà thôi. Trong lòng con trên đời này Di nương là người quan trọng nhất! Nhưng cũng bởi vì là người quan trọng nhất cho nên con mới muốn bảo hộ người, con không muốn bị người khác dùng người để uy hiếp, cho nên con không thể không nói như vậy!

Nàng rất muốn, rất muốn nói lên những lời trong đáy lòng...... nhưng lúc này nàng biết, nếu như nói ra thì tất cả công sức nàng bỏ ra vừa rồi là vô ích sao?

"Đương nhiên!"

Trang Thư Lan hạ quyết tâm nói, không dám nhìn Di nương mà cười lạnh.

"Ngay cả cha ruột ta cũng không xem trọng, huống chi ngươi chỉ là một người xa lạ không có quan hệ huyết thống!"

Những lời này của Trang Thư Lan giống như một đao chém thẳng xuống Di nương. Chỉ trong nháy mắt Di nương ngã khuỵu trên mặt đất, nước mắt theo khoé mắt chảy xuống, trong đầu hiện lên hình ảnh tươi cười của Trang Thư Lan trong mười năm qua, giọng nói mềm mại chân thành "Di nương, trên đời này người đối với con tốt nhất! Chờ sau này khi con lớn lên, người không cần làm tú bà nữa, con sẽ nuôi người!"

"Ha ha ha....."

Di nương cười nghe thật thê lương. Người trước mặt nàng coi như nữ nhi của chính mình nuôi dưỡng hơn mười năm, vậy mà trong lòng nó mình chỉ là một người xa lạ không có quan hệ gì!

Thấy Di nương như vậy Trang Thư Lan vô cùng đau lòng, rất muốn chạy tới trước mặt để đỡ nàng dậy, muốn giải thích rõ cho nàng tất cả. Nhưng lý trí nàng không cho phép, Trang Thư Lan biết Lãnh gia chưa đi khỏi. Hắn vẫn còn ở lại xem kịch hay, hơn nữa đã đi tới bước này nàng không thể quay đầu được nữa.

Lãnh gia cười bí hiểm nhìn chằm chằm vẻ mặt bình thản của Trang Thư Lan,nháy mắt phi thân tới trước mặt Di nương. Một vệt ánh sáng vụt lên, mũi kiếm đã chỉ trước mặt Di nương. Mà bên này tâm Trang Thư Lan cũng chấn động nhìn Di nương bị doạ tới hồn bay phách lạc, nhanh chóng đưa tay ra, ánh mắt lạnh lùng lộ ra nhiều tầng sát ý.

"Chỉ cần một kiếm này của ta thì đầu bà ấy sẽ không còn trên cổ nữa"

Lãnh gia không thèm quan tâm nói, nét cười như có như không nhìn Trang Thư Lan. Nhưng nàng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt lạnh lùng lãnh đạm đứng một chỗ, dường như bầu không khí giương cung chĩa kiếm lúc này không ảnh hưởng gì tới nàng.

"Lãnh gia còn do dự cái gì?"

Tuy rằng không phải nàng hiểu rõ Lãnh gia, nhưng nàng dám khẳng định hắn sẽ không giết Di nương. Nếu như hắn thực sự làm như vậy thì sau này lấy ai kinh doanh Túy Xuân Uyển đây?

Lãnh gia không nói cũng không có thêm hành động nào, cuối cùng thu kiếm cười nói.

"Trang Thư Lan, ngươi đúng là ý chí sắt đá! Nếu ngươi đối với Di nương như thế chỉ e đối với tên sát thủ – sư phụ của ngươi cũng chẳng khác gì!"

"Ha! Nếu thế thì sao, mà không phải vậy thì làm sao? Việc này ta có cần báo cáo với Lãnh gia không?"

Trang Thư Lan khẽ nhếch môi khinh thường, lạnh lùng nhìn Lãnh gia.

Lãnh gia nhíu mày, có vẻ hài lòng với câu trả lời của Trang Thư Lan, gật đầu.

"Ta đã hành tẩu trên giang hồ nhiều năm, lần đầu tiên thấy một nữ tử tuyệt tình như ngươi, cho dù hôm nay ngươi không thể là người của ta nhưng coi như chuyến này ta đi cũng không uổng công!"

Trang Thư Lan không nói chỉ đứng chắp tay nhìn Lãnh gia, không thể chỉ vì những lời này của hắn mà lơ là cảnh giác được.

"Được rồi! Nếu như Trang cô nương không thích kinh doanh, ta đây cũng không làm khó nữa!"

Lãnh gia sờ sờ ám khí trong tay áo, cười gian xảo.

"Có điều nếu một ngày nào đó ta biết được Trang cô nương bước chân vào thương trường, nhất định ta sẽ không hạ thủ lưu tình đâu!"

Không thể sử dụng được ngươi vậy chỉ còn cách diệt trừ, nếu không nàng chính là một đối thủ cạnh tranh đáng gờm.

"Chuyện sau này, ai nói trước được, tới lúc đó rồi tính sau!"

Trang Thư Lan miễn cưỡng lên tiếng.

Lãnh gia không nói lại có ý sâu xa khác liếc nhìn Trang Thư Lan. Hắn khẽ phi thân lên, chỉ nháy mắt đã không thấy bóng dáng tăm hơi.

Sau khi xác nhận Lãnh gia đã thực sự rời khỏi, Trang Thư Lan mới âm thầm thở ra một hơi nhẹ nhõm. Nói chuyện với những người này thật mệt óc! Nàng xoay người lại thì đã thấy Hoa Như Ngọc đang đỡ Di nương vẫn ngồi trên mặt đất.

"Di nương, người bị làm sao vậy?"

Hoa Như Ngọc thay Di nương phủi đi bụi đất trên quần áo, lo lắng hỏi.

"Tại sao người lại ngồi ở đây?'

Tâm trạng Trang Thư Lan cũng đã ổn định lại, chạy nhanh đến bên người Di nương, tay định đỡ Di nương nhưng đáng tiếc chưa kịp chạm tới vạt áo của nàng đã bị Di nương đẩy ra.

"Trang đại nhân, thảo dân chỉ là một dân đen, ngài làm như vậy muốn giết thảo dân ư?"

Di nương đang hiểu nhầm, coi những điều vừa rồi nàng nói là thật! Trong lòng Trang Thư Lan phức tạp, âm thanh đứt quãng, tay vẫn để như vậy chưa kịp thu lại.

"Di........ Người nghe con giải thích...."

"Trang đại nhân chớ nói thêm cái gì, thảo dân đã hiểu"

Di nương bám vào cánh tay Hoa Như Ngọc, đứng lên. Khuôn mặt trắng bệch lúc nãy của nàng giờ đã bình tĩnh lại, nhưng giọng nói khẽ run biểu hiện nội tâm nàng lúc nãy vẫn chưa ổn định.

Trang Thư Lan vừa đau lòng vừa chua xót, rất muốn giải thích rõ ràng với Di nương. Nhưng nhìn thấy điệu bộ của Di nương, lúc này lời nói vừa tới miệng lại không có cách nào thốt ra.

"Các người bị sao vậy?"

Hoa Như Ngọc nhìn Di nương rồi lại nhìn Trang Thư Lan, ánh mắt nghi ngờ hỏi.

"Lan Lan có phải muội lại gây sự chọc giận Di nương phải không?"

"Như Ngọc tỷ tỷ......."

"Như Ngọc, chúng ta đi thôi!"

Di nương ngắt lời Trang Thư Lan, quay đầu không thèm nhìn nàng lấy một cái.

"Chuyện này......."

Ánh mắt Hoa Như Ngọc hết nhìn Trang Thư Lan rồi lại nhìn Di nương, chần chừ một lúc mới quyết định đỡ Di nương dậy.

Trang Thư Lan hoảng hốt, bởi vì ánh mắt quyết liệt của Di nương thực sự khiến nàng hoảng sợ. Nàng biết nhất định là Di nương rất thất vọng, đau khổ về nàng.

"Di nương, tại sao không nghe con giải thích?"

Chân không thể bước, Trang Thư Lan chỉ có thể dựa vào cảm giác trống rỗng trong lòng mà nói.

"Những việc vừa nãy đã chứng minh tất cả mọi vấn đề rồi, còn việc gì để nói nữa ư?"

Di nương quay lưng về phía nàng, tự giễu cợt cười, nắm bàn tay trắng trẻo thon dài của Hoa Như Ngọc.

"Thảo dân sẽ như lời Trang đại nhân nói, thảo dân chỉ là một kẻ hèn mọn xa lạ!"

"Con không biết hắn sẽ đối xử với người như thế nào cho nên mới nói như vậy!"

Trang Thư Lan xoay người bước tới trước mặt Di nương, nhìn nàng vội vã nói.

"Di nương, người không thể tin tưởng con một lần ư?"

"Ta còn có thể tin tưởng sao? Trước sống và chết, ngươi đã lựa chọn bản thân ngươi!"

Di nương lạnh nhạt nói, trong ánh mắt hoàn toàn quyết liệt.

"Hôm nay ta mới biết được, hóa ra ngươi chỉ vì lợi ích của bản thân! So với mẫu thân của ngươi, ta thực sự hoài nghi ngươi có phải là nữ nhi của nàng hay không? Mẫu thân ngươi là người nặng tình trọng nghĩa, vậy mà ngươi........ Quên đi! Người không vì mình trời tru đất diệt mà thôi!"

Nghe giọng nói của Di nương càng lúc càng nhỏ, Trang Thư Lan biết hiện tại Di nương đã coi nàng là người như vậy, cho dù mình có nói thêm gì nữa cũng vô dụng.

" Di nương, hôm nay chúng ta không nói việc này nữa. Người xem người này, đầu đầy mồ hôi, không bằng về phòng nghỉ ngơi một chút trước, sau đó con...."

"Trang đại nhân, ngài là người cao quý, chỗ chúng ta miếu nhỏ không chứa được nhân vật lớn như ngài, vì thế mời Trang đại nhân trở về!"

Di nương lại ngắt lời Trang Thư Lan.

"Như Ngọc, chúng ta đi! Từ nay về sau, Túy Xuân Uyển không chào đón Trang đại nhân tới đây!"

"Di nương, trước tiên người cũng phải nghe Lan Lan nói đã..... Cho dù có thế nào cũng có thể bỏ qua!"

Giọng điệu Hoa Như Ngọc chậm rãi, nhỏ nhẹ khuyên giải.

"Huống chi Lan Lan còn nhỏ, người là trưởng bối chẳng phải nên bao dung hơn Lan Lan!"

Di nương không nói gì cũng không thèm nhìn Trang Thư Lan.

"Như Ngọc tỷ tỷ, tỷ không cần phải vì muội mà nói nhiều như vậy!"

Vẻ mặt Trang Thư Lan bình tĩnh nhưng trong lòng thì rối bời. Nàng nói.

"Tuổi còn nhỏ không thể lấy làm cái cớ mãi được, huống hồ muội cũng biết bản thân đang làm cái gì! Muội chỉ muốn nói một câu, hôm nay cho dù trước mặt có là mẫu thân của muội, muội cũng sẽ lựa chọn như vậy. Di nương, người là người thông minh, có một số việc hiện tại người không rõ nhưng sẽ có một ngày người sẽ hiểu lựa chọn của con!"

Nói xong Trang Thư Lan chắp tay bái tạ Di nương một lễ.

" Di nương, Thư Lan xin bái biệt, nhưng nếu một ngày nào đó Túy Xuân Uyển có chuyện muốn con giúp đỡ, con nhất định sẽ làm hết khả năng!"

"Không dám làm phiền Trang đại nhân, chuyện của thảo dân, thảo dân sẽ tự mình giải quyết!"

Di nương cũng không thèm liếc nhìn Trang Thư Lan một cái mà đi thẳng, bước chân vững vàng, bóng dáng dần dần cách xa Trang Thư Lan thẳng cho tới khi tới khúc quanh thì khuất tầm mắt nàng.

Hoa Như Ngọc vẫn chưa rời đi theo Di nương, lấy tay dí đầu Trang Thư Lan, vẻ mặt tràn đầy tức giận nói.

"Trang Thư Lan, rốt cuộc muội làm chuyện tốt gì mà khiến Di nương tức giận như vậy? Hả?"

"......."

Trang Thư Lan im lặng không trả lời bởi vì nàng thực sự không muốn nhắc lại chuyện đó.

"Từ nhỏ tới lớn, Di nương là người thương yêu muội nhất, vậy mà hôm nay muội lại khiến nàng thất vọng đến thế, muội vẫn còn là người sao? Muội còn có một chút lương tâm nào không?"

Trang Thư Lan vẫn im lặng. Đến nơi này đã mười năm, thời gian vui vẻ nhất của nàng đều là ở Túy Xuân Uyển, ở bên cạnh Di nương. Nàng vẫn còn nhớ rõ, những ngày Di nương tập luyện cho Hoa Như Ngọc và những cô nương khác của Túy Xuân Uyển thì nàng ngồi an vị ở một bên, vừa ăn đồ ăn vừa nhìn các nàng ca múa, thỉnh thoảng lại còn giương nanh múa vuốt chọc phá các nàng. Những tỷ muội kia đối với nàng đều hận nghiến răng nhưng lại không thể làm gì.

"Cũng đúng, nói chuyện lương tâm với một người như muội cũng thật lãng phí nước bọt!"

Hoa Như Ngọc rất bất mãn với thái độ im lặng của Trang Thư Lan, dẫn tới những lời nói khó nghe.

"Ngay cả cha ruột sinh ra muội, muội còn có thể vứt bỏ, huống chi chỉ là một Di nương! Trăm việc lấy chữ hiếu làm đầu, muội đã đem "hiếu" vứt bỏ thì còn phẩm đức, lương tâm gì đáng nói nữa chứ?"

"Đừng nói nữa!"

Sắc mặt Trang Thư Lan khó coi, thậm chí có chút đáng sợ, ánh mắt vốn bình thản giờ cũng đã thấy một vài tia máu.

"Đúng, tỷ nói rất đúng! Trang Thư Lan ta chính là một kẻ máu lạnh, ta thà rằng phụ hết người trong thiên hạ cũng không để người trong thiên hạ phụ ta! Ta là đứa con đại bất hiếu, không có lương tâm, không có phẩm đức! Nói vậy tỷ đã hài lòng chưa? Như Ngọc tỷ tỷ?"

Nàng ta dựa vào cái gì mà nói nàng như vậy? Coi như nàng không có tình cảm với Trang Đức, coi như nàng là một kẻ bị đuổi khỏi nhà, cho dù bị người khác nói là một kẻ đại bất hiếu, bị người đời chỉ chỉ trỏ trỏ, nhưng tại sao nàng ta phải nói ra trước mặt nàng? Hoa Như Ngọc cho là nàng thật sự không để ý ư? Ai mà lại không hi vọng có một gia đình ấm áp chứ, đứa con nào lại không mong muốn được cha mẹ yêu thương ? Có điều Trang Đức từ trước cho tới nay vẫn không quan tâm tới nàng, để cho người khác tuỳ ý nhục mạ nàng, vậy thử hỏi tại sao nàng lại phải ở lại nơi đó chịu thiệt?

"Lan Lan..."

Ánh mắt Hoa Như Ngọc sợ hãi nhìn Trang Thư Lan. Trang Thư Lan như thế nàng chưa từng nhìn thấy bao giờ, không còn là một Trang Thư Lan thong dong, tự tại của ngày thường nữa mà giọng nói lúc này tản ra oán khí, ngữ điệu lạnh lùng, không rõ là nàng đang tự giễu hay trào phúng.

Trang Thư Lan không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi, bước chân từ tốn, rất tao nhã, chẳng khác gì ngày thường, chỉ là ra tới cửa Túy Xuân Uyển nàng "không cẩn thận" đạp gãy cửa mà thôi.

Những bông tuyết ngoài trời vẫn bay bay, nhẹ nhàng đáp xuống, nhìn tưởng chừng như không có gì mà đã đắp rải khắp mặt đất.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro