Chapter 3.2: The Promise
Naruto đã rời khỏi nhà từ nhiều giờ trước và Sasuke đang tập một trăm cái chống đẩy đến lần thứ ba. Anh vừa làm động tác trồng cây chuối suốt một giờ, bốn trăm lần squat và sau đó sẽ là plank trong một giờ tiếp theo. Cơ thể anh tưởng như sắp gục đến nơi. Đồ đạc xê dịch từ hôm trước vẫn chưa được động đến nên anh có không gian cần thiết để rèn luyện cho cái thân thể èo uột này đồng thời giải tỏa đầu óc.
Anh biết bản thân đang cố gắng quá sức nhưng anh không thể chịu nổi mỗi khi cảm thấy tay chân mình vô lực, di chuyển một cách chậm chạp hay sức nặng như muốn kéo ngã cơ thể này.
Quá trình tập luyện cường độ cao này cũng có thể có chút liên quan đến... sự tương tác với Naruto hồi sáng nhưng anh đã quyết tâm đốt cháy ký ức trên cùng mọi thứ đi kèm với nó.
Khoảng hai giờ chiều tay nắm cửa rung lên và Sasuke dừng lại ở lần chống đẩy thứ chín mươi bảy để trừng mắt nhìn nó. Naruto đã nói với anh trước khi rời đi rằng cậu sẽ không về nhà trước năm giờ nên bất cứ ai vừa mở cửa rõ ràng có cách thâm nhập ngôi nhà này. Anh với lấy con dao làm bếp bên cạnh mình. Những cái khác đã bị mắc kẹt vào tường do nỗ lực thay thế chúng cho kunai của anh trước đó. Những con dao này không nhanh hay mạnh bằng kunai nhưng cũng đủ để anh sử dụng.
Anh quỳ một bên gối xuống và giơ con dao lên ngang mặt trong lúc cánh cửa được mở ra. Ngay khi một cái đầu thò qua, Sasuke ném con dao, cố tình nhắm trượt mục tiêu và để nó đâm vào bức tường cách đầu người kia vài inch. Anh đứng dậy, đôi vai thả lỏng khi nhận ra người đàn ông đứng đấy.
Shikamaru hét lên trước tốc độ đáng sợ của thứ vũ khí nguy hiểm và trợn mắt nhìn chằm chằm con dao cắm chặt vào bức tường bên cạnh.
"Cái quái gì." Shikamaru thở ra một hơi và đặt tay lên ngực mình. Cậu nhìn xung quanh và thấy vô số con dao tương tự gắn trên tường theo kiểu giống hệt nhau. "Cậu đang làm cái khỉ gì thế hả, anh bạn," cậu lặp lại với Sasuke, bước vào trong nhà và đóng cánh cửa lại sau lưng.
Sasuke đi tới, không hề quan tâm đến vẻ kinh hãi trên mặt Shikamaru. Anh dừng lại trước bức tường vài inch và chộp lấy con dao mình vừa dùng để dọa người kia. Anh liếc qua người đàn ông vẫn còn nguyên vẻ hoảng hốt trước mặt, người mà trong thế giới của anh là một đồng đội luôn điềm tĩnh và tự chủ. Một lúc sau, anh đáp với giọng thờ ơ, "Ồ, ra là cậu à." Anh giật con dao ra khỏi tường và bỏ đi.
Shikamaru lắp bắp và đi theo Sasuke vào bếp. "Ồ, ra là tớ à? Cậu vừa phi một con dao chết tiệt vào đầu tớ đấy. Và nhân tiện thì cậu học mấy cái thứ đó từ lúc nào thế hả?"
Sasuke ném cho cậu ta một cái nhìn lãnh đạm trước khi bước tới tủ lạnh. Anh mở tủ lấy ra một chai nước và trả lời, "Cậu đến đây làm gì?" Anh mở nắp chai và uống một ngụm lớn.
"Cậu định phớt lờ câu hỏi của tớ đấy à?" Shikamaru tựa người vào quầy bếp. Sasuke chỉ nhìn người kia rồi nhún vai. Shikamaru đảo mắt, "Thôi được rồi, cậu có một thứ được gọi là công việc đấy, Sasuke. Và trong khi cậu ở đây tập ném dao thì tớ cạn lý do để báo với sếp rồi."
Sasuke cau mày khi uống hết chai nước và ném nó vào thùng rác.
"Công việc?" Anh hỏi và lau một chút mồ hôi trên trán.
"Ồ, vâng thưa anh bạn. Đó là thứ chúng ta phải làm vào mỗi ngày trong tuần. Chúng ta đến văn phòng, trả lời những cuộc điện thoại và phàn nàn về cuộc sống của mình. Đừng nói với tớ là cậu quên rồi?" Shikamaru nói đùa với một nụ cười nhẹ có phần ngượng ngùng nhưng Sasuke không thấy có gì hài hước đến thế.
"Chúng ta làm việc cùng nhau à?" Thay vào đó Sasuke hỏi tiếp và đôi mắt Shikamaru nheo lại.
"Cậu đang giỡn với tớ đúng không?"
Sasuke không biết phải trả lời thế nào nên chỉ nhún vai.
"Cậu bị đập đầu hay sao à?" Shikamaru bước lại gần và đặt mu bàn tay lên trán Sasuke. "Trán cậu hơi nóng đấy."
Sasuke khó chịu hất tay người kia ra. Mấy cái người ở thế giới này bị làm sao mà cứ liên tục chạm vào anh một cách thoải mái như vậy? Giữ yên tay mình khó đến thế cơ à?
"Tôi không sao cả," Sasuke cằn nhằn và đi vòng qua Shikamaru trở lại phòng khách.
Shikamaru đi theo anh. "Được thôi," cậu nói chậm rãi. Cậu dừng lại và cau mày nhìn Sasuke ngồi xuống sàn. Sasuke bắt chéo chân và nhắm mắt lại như thể đang ngồi thiền. Shikamaru cúi xuống nhìn anh với ánh mắt bối rối mà Sasuke rõ ràng không thể nhìn thấy.
Cậu không muốn nói ra điều này, nhưng bạn cậu càng lúc càng kỳ lạ. Sasuke cư xử lạnh lùng đến khó hiểu, và cách sắp xếp đồ đạc trong ngôi nhà (chưa kể đến những con dao gắn trên tường) vô cùng kỳ quặc.
Shikamaru hắng giọng, "Cậu không bị ma nhập đấy chứ?" Cậu thử một trò đùa khác. Sasuke mở mắt và nhìn cậu như thể cậu bị đần. Shikamaru giơ tay lên phòng thủ, "Này, tớ chỉ hỏi thôi."
Sasuke trừng mắt, "Tôi không bị ma ám."
"Vậy thì có chuyện quái gì với cậu thế hả?" Shikamaru thả lỏng và ngồi phịch xuống bên cạnh Sasuke, tay đặt trên đầu gối. Anh không biết phải trả lời như thế nào. Khi tất cả những gì mình nhận được chỉ là sự im lặng, Shikamaru tiếp tục, "Hôm nọ cậu đột nhiên bất tỉnh và cậu không trả lời bất kỳ cuộc gọi nào của tớ kể từ lúc đó, cách hành xử này khá là tệ đấy, cậu có biết tớ lo lắng thế nào không." Shikamaru lườm anh đầy trách mắng. Một lần nữa, Sasuke không trả lời. "Lý do duy nhất tớ biết cậu chưa chết là vì tớ vẫn liên lạc được với Naruto. Tớ phải xin nghỉ sớm để đến đây và đảm bảo cậu vẫn ổn và giờ trông cậu như..." cậu vẫy tay về phía cơ thể kiệt sức, đẫm mồ hôi của Sasuke, "thế này! Ý tớ là, chuyện gì đang xảy ra với cậu thế hả?"
Sasuke nhìn chằm chằm một lúc. Anh cân nhắc xem có nên nói sự thật cho Shikamaru hay không. Naruto không tin anh nhưng Itachi thì có. Sẽ rất hữu ích nếu có một vài người mà anh có thể tin tưởng, hoặc ít nhất là, những người có vẻ đáng tin cậy đối với anh.
Nhưng ngay khi anh vừa định mở miệng, cánh cửa phía trước đột ngột bị mở toang và một người đàn ông to lớn bước vào với một loại vũ khí màu đen nào đó được giơ lên và chĩa vào họ. Shikamaru ngay lập tức nhận ra thứ đó là gì và đôi mắt cậu sững sờ.
Sasuke nghiến răng, kéo Shikamaru đang bị sốc ra khỏi tầm ngắm trước khi cái thứ nhỏ và sắc nhọn kia xuyên qua không khí và nhắm vào họ với tốc độ đáng kinh ngạc. Sasuke nhặt con dao trên sàn nhà và kéo người kia nấp phía sau chiếc ghế dài gần như bị dồn vào tường.
"Chúa ơi!" Shikamaru cuối cùng cũng hét lên, điên cuồng tìm kiếm chiếc điện thoại của mình khi người đàn ông bí ẩn bắn thêm một phát nữa vào họ. Nó xuyên qua ghế và đập vào chân Sasuke.
Cơn đau không thể chịu nổi kéo dài trong một hoặc hai giây. Đến mức tầm nhìn của Sasuke mờ đi và từng dây thần kinh trong cơ thể anh rung chuyển. Anh nhìn chằm chằm vào cái lỗ trên chân mình và nhăn mặt trước lượng máu rỉ ra. Sau đó anh quay sang Shikamaru, cậu ta cố gắng lấy điện thoại ra và nói vào đó, "X-xin chào. Tôi ở—,"
"Cậu gọi cho ai thế?" Sasuke nói và lén nhìn kẻ tấn công qua chiếc ghế dài. Bây giờ hắn đang nhắm vào đầu anh và Sasuke kịp cúi xuống ngay trước khi thứ phóng ra găm vào đầu mình. Nhìn vào mức độ tổn thương nó gây ra cho chân anh dù đang nấp đằng sau chiếc ghế này; anh chắc chắn sẽ chết nếu bị thiết bị đó tấn công thêm một lần nữa.
Đôi mắt Shikamaru trông như sắp khóc đến nơi nhưng cậu ta vẫn nói địa chỉ của mình vào điện thoại một cách dễ dàng đến mức ấn tượng trước khi trả lời Sasuke, "Cảnh sát." Một phát nữa xuyên qua chiếc ghế; may mắn là nó chỉ trúng vào chiếc TV trước mặt và phóng ra một chút điện nên không gây nguy hiểm cho họ. Sasuke siết chặt con dao và nhắm mắt lại. Anh cố gắng làm dịu trái tim và điều chỉnh lại nhịp đập trong lồng ngực mình. Anh cần xác định vị trí của tên kia. Anh chỉ có một cơ hội và nếu hắn bắn trúng anh trước anh không chắc mình có thể sống sót. Shikamaru vẫn tiếp tục nói qua điện thoại. "Các anh vui lòng đến đây ngay được không? Bọn tôi đang bị bắn đấy!" Thêm một phát nữa, lần này nó trúng vào chiếc điện thoại và Shikamaru đánh rơi chiếc máy bị hỏng khỏi tay như thể nó sắp sửa đốt cháy mình.
Sasuke thở ra một hơi nữa rồi mở mắt.
Lúc này!
Anh đứng dậy và phóng con dao. Nó găm vào cổ người đàn ông và ghim hắn vào bức tường phía sau.
Khi căn phòng đã yên ắng Shikamaru run rẩy ngước nhìn Sasuke. Đôi mắt Sasuke nheo lại nhìn gã đàn ông đang hấp hối. Anh phớt lờ Shikamaru và bước vòng qua chiếc ghế để kiểm tra thi thể. Anh bước đi khập khiễng và đau đớn, không có thời gian chú ý đến chất lỏng ấm áp đang làm bẩn ống quần mình.
Người đàn ông trừng mắt nhìn Sasuke khi anh đến gần. Hắn ho vài lần, sau đó cơ thể hắn sụp xuống, đôi mắt trợn ngược và ngừng thở.
Anh không nhận ra gã này là ai; kẻ tấn công có vẻ ngoài cao ráo, mái tóc nâu cùng bộ râu ria rậm rạp. Hắn ta khá cơ bắp và chắc chắn cũng là một đối thủ đáng gờm kể cả khi không còn thứ gì để bắn vào họ.
Sasuke nhìn qua thiết bị mà người đàn ông kia đã sử dụng. Anh chưa từng thấy thứ này trong thế giới của mình và thiệt hại nó gây ra thật sự không thể xem thường được. Anh cúi xuống nhặt thứ đó lên định kiểm tra nhưng Shikamaru đã đứng ở bên cạnh và nắm lấy cổ tay anh ngăn lại. Cơn đau nhức từ cái chân chảy máu khi cúi gập người khiến Sasuke ngã ra sau và rít lên.
Tạm gác cơn đau sang một bên, Sasuke lườm người kia, anh chưa kịp mở miệng thì Shikamaru đã lên tiếng trước, "Cậu làm gì thế hả?" Cậu ta kêu lên và nhìn quanh như thể sợ có thêm kẻ khác xông vào bắn họ. "Cảnh sát đang tới rồi."
"Cảnh sát?" Tâm trí Sasuke trôi dạt về lực lượng cảnh vệ ở thế giới của mình. Anh tự hỏi hai thứ này có giống nhau không.
Shikamaru đảo mắt, biểu hiện cho thấy cậu thực sự khó chịu vì câu hỏi ngớ ngẩn của Sasuke, "Phải. Chúng ta vừa bị một tên lạ hoắc nào đấy nhắm bắn và cậu lại đi đâm dao vào cổ hắn. Vậy chứ cậu nghĩ tớ đang gọi cho ai hả?"
Sasuke không đánh giá cao giọng điệu này nhưng anh quyết định kìm lại lời nói của mình. Anh vẫn không hiểu tại sao Shikamaru lại ngăn anh lấy lại vật thể màu đen đã suýt giết chết họ.
Thêm một phút im lặng trôi qua và tiếng còi báo động vang lên từ bên ngoài, vài giây sau đó là tiếng bước chân vội vã lao qua cửa. Cả hai cùng quay ra và Sasuke kinh ngạc khi thấy trong số năm người bước vào có anh trai mình. Itachi mặc áo sơ mi có cổ màu xanh cùng áo vest dày màu đen. Một chiếc huy hiệu vàng được kẹp trên áo vest và Sasuke đọc được dòng chữ: "Sở cảnh sát thành phố Tokyo". Itachi cầm một thiết bị tương tự màu đen, nhìn quanh ngôi nhà với đôi mắt cứng rắn cho đến khi dừng lại trước cái xác vô hồn. Những người khác tản ra trong lúc Itachi bước đến gần, anh hạ vũ khí xuống một chút khi chạm mắt với Sasuke.
"Itachi?" Sasuke thắc mắc.
Itachi quỳ gối và kiểm tra thi thể. Không cần thiết phải xem hắn còn sống hay không nữa. Con dao đã cắm sâu vào tĩnh mạch và trừ khi gã ta là một xác sống, bằng không thì không ai có thể sống sót sau một đòn chính xác như vậy. Xung quanh họ các sĩ quan khác hô lên "Xong!" mỗi khi họ kiểm tra bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào khác.
"Lẽ ra tôi nên nói cho cậu biết nơi tôi làm việc." Itachi cuối cùng cũng lên tiếng, rời mắt khỏi cái xác và nhìn Sasuke. Thấy máu chảy ra từ chân người kia anh lập tức hô lớn qua vai mình, "Mau điều động bác sĩ! Bắn vào chân phải, nghi ngờ tổn thương dây chằng!" Một trong những sĩ quan cảnh sát vội vã rời khỏi căn phòng. Itachi áp tay lên vết thương, không quan tâm đến việc cố tay áo mình bị dính máu. "Đội tiếp nhận cuộc gọi đã nhận ra địa chỉ này và gọi cho đơn vị của tôi," Itachi giải thích, tăng thêm áp lực lên vết thương một chút.
Itachi quay sang Shikamaru và nhận thấy người bạn thân thiết của Sasuke không có vẻ bị kích động mà giống như sắp ngất nhiều hơn.
"Cậu ổn chứ, Nara?" Itachi hỏi, nghe có vẻ liên quan đến công việc nhưng vẫn có chút lo lắng trong giọng nói.
"Không hề." Shikamaru trả lời với một nụ cười hoài nghi và không có chút hài hước nào trong đó.
Đúng lúc ấy có thêm một đội bước vào. Một người tách Shikamaru ra xa khỏi thi thể và đưa cậu ra ngoài để hít thở chút không khí. Itachi vẫn ở bên Sasuke và chỉ buông tay ra khi đội y tế cúi xuống đánh giá vết thương. Họ đưa Sasuke ra chỗ khác để các điều tra viên có thể chụp ảnh và ghi lại những chi tiết quan trọng về kẻ đã chết.
Họ ngồi xuống chiếc ghế rách nát cách đó vài mét để tạm thời băng bó vết bắn. Hai nhân viên xuất hiện cùng một chiếc cáng sẵn sàng đưa Sasuke lên xe cứu thương.
Trong khi bác sĩ quấn miếng gạc dày quanh cái lỗ trên chân Sasuke, Itachi hỏi, "Chuyện gì đã xảy ra ở đây?"
Sasuke nhìn chằm chằm người phụ nữ xử lý vết thương cho mình trong khi trả lời, "Hắn ta xông vào tấn công tôi. Tôi đã hạ hắn. Tôi không biết hắn là ai và lý do hắn muôn giết tôi."
Itachi gật đầu.
Việc băng bó không tốn nhiều thời gian lắm. Tiếp theo, họ nâng người Sasuke lên và trước sự thất vọng của anh, đặt anh nằm lên cáng. Anh muốn nói mình có thể tự di chuyển nhưng chính anh cũng không hoàn toàn biết chuyện gì đang xảy ra và cần phải giữ bình tĩnh. Itachi ở đó chắc chắn đã giúp anh kiểm soát được tính khí nóng nảy của mình.
"Họ định đưa tôi đi đâu?" Sasuke hỏi khi được đưa ra ngoài trên chiếc cáng không mấy thoải mái. Anh nhận thấy vài người hàng xóm đang tò mò nhìn chằm chặp vào mình với đôi mắt mở to cùng khuôn miệng há hốc. Anh trừng mắt nhìn lại những kẻ đó khi đi ngang qua. Một số người nhanh chóng nhận ra cái nhìn bực bội từ anh và quay mặt đi. Shikamaru cũng ở trong xe cứu thương với thứ gì đó trên miệng. Nó được kết nối với một chiếc máy nào đấy và dường như để hỗ trợ cậu ta hô hấp. Itachi bước lên xe sau Sasuke và khi cánh cửa được đóng lại bởi một trong những nhân viên y tế, cuối cùng anh cũng trả lời.
"Chúng ta sắp đến bệnh viện, Sasuke," Itachi nói và Sasuke phải cưỡng lại cảm giác rên rỉ. Nơi duy nhất mà anh không muốn tới.
"Tôi vẫn ổn," Sasuke nhấn mạnh và Itachi nghiêm mặt nhìn anh.
"Cậu bị bắn vào chân và đạn chưa được gắp ra. Cậu không ổn." Itachi khiển trách, Sasuke chỉ tặc lưỡi.
"Tôi biết rõ cơ thể mình." Sasuke nói theo bản năng và Itachi gần như rít lên đáp lại.
"Đây không phải là cơ thể của cậu và tôi sẽ đánh giá cao nếu cậu giữ nó nguyên vẹn."
Sasuke nhìn đi nơi khác, cảm thấy hơi khó chịu nhưng cũng có chút tội lỗi. Shikamaru đã hoàn toàn buông xuôi, hiện giờ cậu chẳng thể bận tâm được thứ gì đang diễn ra xung quanh mình nữa, điều đáng lo ngại hơn là đến khi nào tim cậu mới thôi ngừng đập điên cuồng thế này đây.
________________________________________
Họ để Sasuke ngủ cho đến khi mặt trời lên cao. Naruto đã dịch chuyển cả hai đến sân tập và giờ họ đang ở giữa bãi cỏ. Sasuke vẫn bất tỉnh đến tận khi Naruto chạm tay vào má cậu và vỗ nhẹ.
Đôi mắt Sasuke nheo lại trước khi mở ra. Cậu ngước lên nhìn Naruto. Hắn đang giữ người cậu bằng một tay. Sasuke khẽ chạm vào má người kia, chừng như cậu vẫn còn chưa tỉnh hẳn. Trước khi Naruto kịp phản ứng, Sasuke đã kéo đầu Naruto xuống và hôn hắn.
Naruto hoàn toàn không mong đợi hành động này và nó khiến hắn choáng váng đến mức không thể lập tức lùi ra.
Sasuke nghiêng đầu và rên rỉ bởi cảm giác vừa quen thuộc lại vừa khác lạ. Cậu tách môi Naruto ra đẩy lưỡi mình vào sâu bên trong khuôn miệng đang mở rộng và nếm thử hương vị của người kia.
Giây phút Naruto cảm nhận được chiếc lưỡi của Sasuke áp vào lưỡi mình cũng như hơi nóng dần lan đến giữa hai đùi, hắn mới hoảng hốt nhận ra mình đã đáp lại cậu tự lúc nào và buộc bản thân phải tỉnh táo trở lại. Hắn vội vã đứng dậy, không kịp đỡ lấy Sasuke mà để cậu ngã xuống đất một cách đau đớn. Sasuke kêu lên bởi cơn đau xuyên qua hộp sọ khi đầu cậu đập phải một tảng đá cứng ẩn dưới lớp cỏ.
"Tôi xin lỗi!" Naruto nói, muốn đưa tay ra giúp cậu nhưng lại do dự vì toàn thân hắn vẫn đang nóng bừng và hắn có chút e sợ phải chạm vào Sasuke lần nữa.
"Chết tiệt," Sasuke càu nhàu ngồi dậy, xoa xoa phía sau đầu để giảm bớt cảm giác nhức nhối. "Xin lỗi, tôi không cố ý làm thế," Sasuke nói, thay vì mắng Naruto suýt làm cậu vỡ đầu. "Tôi thật sự đã không suy nghĩ chút gì."
Naruto nuốt nước miếng và lúng túng không thôi. Nụ hôn vừa rồi quả thực đã khiến hắn chao đảo. Hắn không muốn nghĩ mình bị kích thích vì tiếp xúc gần gũi ấy, đặc biệt là khi Sasuke chỉ nhìn xuống đất với đôi mắt buồn bã và tội lỗi.
"Không sao đâu." Naruto nói, nghe có vẻ khó thở và cực kỳ không thoải mái. Hắn gạt bỏ sự phấn khích và hắng giọng. "Chúng ta, ừm... chúng ta cần tiếp tục luyện tập."
Sasuke ngước lên, ánh mắt như thể vẫn cầu xin một điều gì đó không hề tồn tại, và gật đầu. Cậu đưa tay ra cho Naruto giúp mình đứng dậy, và mặc dù Naruto vẫn cảm thấy không chắc chắn lắm, hắn không từ chối. Hắn kéo cậu lên và ngay khi Sasuke đứng thẳng dậy, hắn lập tức buông tay ra.
Sakura và Kakashi xuất hiện ngay sau đó và lập tức nhận thấy không khí căng thẳng giữa hai người. Trong khi Sakura tò mò nhìn cả hai, Kakashi lại không ngần ngại nói lên thắc mắc của mình, "Có chuyện gì sao?"
"Ngoài việc cơ thể này đang cố đuổi tôi ra ngoài? Không có gì," Sasuke ngắt lời và hai người mới đến quay sang Naruto.
"Cậu đã nói với anh ấy chuyện đó à?" Sakura hỏi. Cô bị sốc vì làm sao Naruto lại có thể tiết lộ thông tin khi chính hắn là người ra mệnh lệnh giữ kín tình hình để Sasuke không phải lo lắng quá nhiều.
Đôi mắt Naruto mở lớn, làn da ửng hồng của hắn trở lại màu rám nắng thường ngày. "Tớ không nói gì cả." Hắn trả lời rồi nhìn Sasuke, cố gắng xóa đi ký ức về đôi môi người kia áp lên môi mình và nhìn thẳng vào mắt cậu. "Làm sao cậu biết được chuyện này?"
Sasuke nhún vai, "Tôi không biết. Bạn của anh; khi cô ấy nhập vào cơ thể tôi, có lẽ suy nghĩ của chúng tôi đã bị rối tung lên."
Sakura nhìn từ Sasuke đến Naruto rồi quay qua Kakashi. "Giống như Ino đã nói. Có thể vì tâm trí của anh đang bị phân tán giữa hai thế giới nên anh có thể nắm bắt được những gì Ino đang nghĩ khi cô ấy ở bên trong cơ thể. Lẽ ra anh không thể làm được điều này, nhưng có vẻ như nhẫn thuật đang khiến tâm trí anh trở nên kém linh hoạt hơn."
"Hoặc hơn thế," Kakashi gợi ý và bước tới quan sát Sasuke kỹ hơn. Sasuke ngả người ra sau khi cảm thấy người đàn ông lớn tuổi đến quá gần mình và nhăn mũi.
Cậu cố gắng phớt lờ khoảng cách gần đến mức khó chịu và nói, "Cái đó có quan trọng không? Có vẻ như chẳng còn gì có thể làm tôi ngạc nhiên được nữa."
Kakashi chọc vào mũi Sasuke và cậu muốn hất tay người kia ra nhưng Kakashi đã di chuyển trước khi cậu kịp làm thế.
"Đừng có chạm vào tôi," Sasuke rít lên, thể hiện quan điểm hết sức rõ ràng rằng cậu không thích lão già biến thái này.
"Cậu có nhiều biểu cảm thật đấy. Dễ thương lắm, nhóc kia," Kakashi đùa cợt, mắt híp lại và mỉm cười dưới lớp mặt nạ.
"Biến đi," Sasuke quát và Kakashi búng tay vào trán cậu. "Chết tiệt!" Sasuke hét lên đau đớn. Cậu cúi xuống ôm lấy cái đầu đau nhức của mình. Cảm giác như thể cậu vừa bị đánh bằng búa vậy.
"Chúng ta bắt đầu nhé?" Kakashi nói một cách thoải mái khi rời khỏi cơ thể đổ sụp của Sasuke. Naruto và Sakura theo dõi hai người trước mặt và thở dài.
________________________________________
Những lần thử nghiệm đầu tiên cũng kém cỏi không khác gì hôm trước. Trời đã tối và sau năm giờ quan sát các phân thân ngày càng tệ hơn, Sakura ngăn Sasuke lại và yêu cầu cậu ngồi bắt chéo chân.
Sasuke rất tức giận vì thất bại của mình và trừng mắt nhìn Sakura. Cậu càu nhàu, "Chúng ta đang làm gì đây?"
"Cậu vẫn chưa kiểm soát được lượng chakra trong cơ thể đó, nhóc kia," Kakashi nói với giọng trêu chọc hòng chọc tức Sasuke. Và cái biệt danh quái quỷ gì vậy?
Sasuke giơ ngón giữa về phía người đàn ông tóc bạc, Sakura nắm lấy tay cậu, kéo sự chú ý của Sasuke về phía mình. Cô nhìn cậu một cách ân cần và nói, "Thầy ấy nói đúng đấy, Sasuke-kun."
Sasuke gắt gỏng, cậu lườm Kakashi một lần nữa trước khi tập trung hoàn toàn vào cô gái tóc hồng.
"Tôi đang làm những gì cô đã dạy tôi," cậu lý luận và Sakura gật đầu.
"Phải, nhưng cậu cũng đang gắng sức một cách không cần thiết và giải phóng chakra như một đứa trẻ con không biết gì," Kakashi trả lời thay cô và lần này Sakura trừng mắt nhìn.
Trước khi cậu có thể phản bác lại người thầy cũ của họ Sakura đã lên tiếng, "Anh phải nghĩ đến chakra của mình giống như nghĩ về..." cô trầm ngâm một lúc nhằm tìm ra phép so sánh phù hợp. "Nước," cô quyết định và Sasuke nhíu mày.
"Như nước sao?" Cậu thắc mắc.
"Một thứ cần thiết." Naruto thêm vào với nỗ lực tỏ ra hữu ích. Sasuke nhìn hắn và Naruto ngay lập tức quay mặt đi. Sasuke nheo mắt lại nhưng không nói gì. Thay vào đó cậu lại nhìn Sakura.
Sakura mỉm cười và gật đầu, "Đúng vậy. Hãy nghĩ đến chakra giống như nước ấy. Một phần cơ thể chúng ta được tạo thành từ nước, chúng ta có thể hấp thụ cũng như đảo thải nó ra ngoài. Khi còn sống, bất cứ ai cũng có nước bên trong mình. Sự khác biệt duy nhất giữa nước và chakra là anh có toàn quyền kiểm soát lượng chakra tồn tại trong cơ thể," cô ấn một ngón tay vào ngực Sasuke, "Và anh muốn phóng ra bao nhiêu. Nhưng cũng giống như nước, anh cần chakra để tồn tại, vì vậy anh phải coi nó như một phần không thể thiếu của mình."
Cảm giác như cả một phút đã trôi qua.
"Tôi vẫn không hiểu," Sasuke ngơ ngác và Sakura gần như gục đầu chịu thua.
Kakashi bước tới cho đến khi đủ gần để cúi xuống trước mặt Sasuke. Cuốn sách ngày hôm trước cũng nằm ngay trước mũi ông. Kakashi không rời mắt khỏi trang giấy và nói. "Hãy nghĩ về nó như một món đồ phụ tùng ấy."
Sasuke trừng mắt nhìn. Cậu những muốn buông ra vài lời cằn nhằn vì người đàn ông này cứ liên tục chọc tức cậu kể từ lúc gặp mặt, nhưng cậu ngừng lại khi Kakashi ngước lên và tiếp tục giải thích.
"Đừng nghĩ về nó như thể nó không phải là thứ giúp cậu sống sót và hít thở. Cũng đừng nghĩ về nó như thể nó không phải là thứ cho phép cơ bắp cậu di chuyển và bộ não cậu hoạt động." Kakashi đập nhẹ cuốn sách vào trán Sasuke và cậu bị cuốn hút bởi những lời vừa nghe đến mức không kịp phản ứng.
"Vậy ông đang nói đó là thứ cần thiết à?" Cậu hỏi, nhìn Kakashi đứng dậy và bước trở lại chỗ đứng bên cạnh Naruto.
"Đúng thế," Sakura trả lời. Cô đưa tay về phía trước và nắm lấy tay Sasuke. "Nhắm mắt lại," cô yêu cầu và cậu làm theo lời hướng dẫn. Cô tiếp tục, "Hãy cảm nhận luồng chakra di chuyển khắp cơ thể mình. Tập trung vào việc giải phóng chúng từng chút một. Chú ý đến cách thức và tất cả ý nghĩa của nó. Khi anh kết hợp được tất cả những điều này anh sẽ điều chỉnh được chakra của mình một cách chính xác và thực hiện được bất cứ thuật nào anh muốn."
Họ cứ như vậy một lúc. Khi Sakura cảm nhận được sự thay đổi từ chakra của Sasuke, cô mỉm cười.
Cậu mở mắt cười rạng rỡ còn Sakura thì đỏ mặt trước biểu hiện ấy.
"Chà," Sasuke nói trong tiếng thở dài và nhìn xuống tay mình. Sakura thả tay cậu ra và cậu nắm nó lại thành nắm đấm. "Thật phi thường."
"Thử thể hiện xem?" Kakashi nói với vẻ như không quan tâm nhưng đã cất cuốn sách vào túi sau và tập trung vào Sasuke.
"Rất hân hạnh," Sasuke nói với chất giọng tự tin đầy mong đợi nhắc nhở họ về con người kia của mình.
Cậu đứng dậy cùng Sakura, cô lùi lại một chút để cho cậu khoảng không gian cần thiết.
Ánh mắt Sasuke lại chạm vào Naruto và tên ngốc đó lại nhìn đi chỗ khác, lần này hắn gãi gãi tay sau gáy. Sasuke chỉ để khoảnh khắc này làm mình tổn thương trong giây lát trước khi gạt bỏ cảm xúc ấy đi.
Cậu thực hiện kết ấn và hô lớn, "Kage Bunshin no Jutsu!"
Poof!
Cả ba người vây quanh quan sát phân thân mới xuất hiện. Tất cả họ cùng thở phào nhẹ nhõm vì thứ hiện ra là bản sao chính xác từ người đồng đội đang kiệt sức của mình.
"Có thế chứ," Sasuke thở phào nhìn thành quả bằng chính mắt mình. Điều này thật kỳ lạ, nhưng cậu cảm thấy hưng phấn một cách kỳ quặc khi biết rằng cuối cùng mình cũng có thể tạo ra được cái phân thân chết tiệt đó.
Bản sao biến mất và Sasuke gần như gục ngã. Naruto đỡ được Sasuke trước khi cậu ngã xuống. Sasuke ngước lên nhìn người kia và nở nụ cười yếu ớt. "Cuối cùng cũng chịu nhìn tôi rồi à?" Cậu nói đủ nhỏ sao cho chỉ mình Naruto nghe thấy. Naruto đỏ bừng mặt và cảm giác như Kakashi cũng đã nghe được.
"Anh làm được rồi, Sasuke-kun!" Sakura hào hứng và cười lớn. Naruto từ từ thả Sasuke ra, ánh mắt họ nhìn nhau có hơi lâu trước khi Sasuke quay mặt đi và nhìn Sakura một cách tự mãn.
"Rốt cuộc thì cậu cũng không đến nỗi vô dụng," Kakashi buông lời trêu chọc, ngay cả khi nó nghe không giống một trò đùa chút nào.
Sasuke trừng mắt nhìn Kakashi, cậu phớt lờ lời nói của ông già kia và trả lời Sakura, "Tất nhiên rồi." Cậu nhếch mép cười làm ra vẻ như mình không hề chật vật suốt vài tiếng vừa qua tạo ra vô số những phiên bản kỳ quái nhàu nát của bản thân. "Tiếp theo là cái gì nữa?" Cậu hỏi và nhìn sang Naruto, người phải hắng giọng để có thể nói rõ ràng.
"Hôm nay kết thúc ở đây thôi. Ngày mai chúng ta có thể tiếp tục." Naruto quay đi chỗ khác bởi đôi mắt Sasuke chăm chú nhìn hắn lúc này mang lại cảm giác thật không thể chịu nổi.
"Chúng ta về nhà nhé?" Sakura đề nghị với Sasuke, người trông vẫn rất vui sướng và tự hào. Cậu nhớ lại lời cô nói tối qua:
"Anh cũng mạnh mẽ lắm... Sasuke-kun. Có lẽ không giống Sasuke của tôi. Nhưng, anh cũng rất kiên cường theo cách riêng của mình."
Lời nói ấy truyền cho cậu một cảm giác ấm áp và dễ chịu. Cậu định đáp, "Được," nhưng những cái liếc nhìn lúng túng lén lút từ Naruto khiến cậu chỉ muốn bóp cổ tên tóc vàng kia. Cậu gật đầu và nói thêm, "Tôi có vài chuyện cần trao đổi với Naruto trước đã."
Sakura ngập ngừng, có điều gì đó kỳ lạ lóe lên trong mắt cô trước những lời ấy nhưng cô chỉ gật đầu đáp lại.
"Gặp lại sau," Kakashi nói, cắt ngang bầu không khí và biến mất trước khi có ai kịp ngăn cản.
Sakura nhìn lại Sasuke, đôi mắt vẫn hiện lên một cảm xúc kỳ lạ nào đấy mà cậu không thể hiểu được rồi biến mất.
Sasuke thở dài. Naruto đứng đó vẻ khó xử và cố gắng không nhìn Sasuke. Điều này thật khó chịu. Cậu nghiến răng và lên tiếng, "Nghe này, tôi xin lỗi vì đã hôn anh. Tôi thực sự không cố ý."
Naruto nhìn cậu lần nữa và Sasuke cũng nhìn lại, đôi mắt cậu chứa đầy tổn thương đến mức nghẹt thở.
"Tôi biết anh không phải Naruto của tôi. Tôi biết rõ điều ấy, nhưng khi tôi tỉnh dậy và thấy anh đang nhìn tôi, tôi chỉ..." Sasuke ngoảnh mặt đi và cắn môi. Trông cậu như sắp bật khóc lần nữa và Naruto không nghĩ mình có thể quen được với lượng cảm xúc dồi dào đến từ người bạn khắc kỷ quen thuộc. "Chỉ là, nếu tôi phải mắc kẹt ở đây với người trông giống y hệt người đàn ông tôi yêu, thì điều ít nhất anh có thể làm là đừng nhìn tôi như thể anh sợ tôi sẽ vồ lấy anh, hay gì đó..."
Naruto chết lặng. Trái tim hắn rung động bởi ý nghĩ Sasuke yêu mình tha thiết, ngay cả khi hắn biết cảm giác choáng váng trước những lời nói ấy mới thật nực cười làm sao.
Một phần trong hắn muốn kéo Sasuke đang đau khổ này vào vòng tay mình. Một phần trong hắn chỉ ước mình có thể nói với cậu lời xin lỗi và rằng hắn đã sai. Một phần trong hắn khao khát được hôn cậu lần nữa để xem liệu nó có thể mang lại khoái cảm xuyên qua cơ thể hắn như trước đó không. Nhưng điều duy nhất hắn có thể làm là gật đầu, bởi ngay cả cái ý tưởng đắm chìm vào thứ chắc chắn là sai lầm về nhiều mặt này cũng hoàn toàn không thể chấp nhận được. Hắn đã kết hôn và hắn yêu Hinata. Và hắn yêu Sasuke, nhưng không phải như thế, không bao giờ như thế. Và đây thậm chí còn không phải là Sasuke mà hắn yêu mến. Sasuke này không thuộc về nơi đây và khi họ tìm ra cách mang Sasuke trở lại, hắn không nghĩ người kia có thể chấp nhận được việc Naruto lợi dụng cơ thể mình.
Sasuke gật đầu sau một lúc và nhìn đi chỗ khác. Thêm một khoảnh khắc trôi qua và Naruto nghe thấy tiếng Sasuke thở dài, bờ vai cậu chùng xuống. Giọng nói buồn bã của Sasuke kéo hắn trở lại, "Anh biết tôi thực sự muốn gì lúc này không?" Sasuke quay lại nhìn Naruto, và tim Naruto nghẹn ngào biết bao khi chứng kiến những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má kia. Sasuke mỉm cười trong nước mắt và điều đó thực sự khiến hắn đau lòng. Cậu tiếp tục, "Anh... Naruto của tôi, anh ấy thích mấy chương trình truyền hình thực tế ngớ ngẩn ấy. Nó là chương trình mà người ta muốn quay lại cuộc sống thực, nhưng thực ra đều có kịch bản sẵn rồi và hết sức giả tạo. Tôi không biết các anh có những thứ tương tự ở đây không."
Naruto lắc đầu ngu ngốc, Sasuke nói tiếp.
"Chà, anh thích mấy thứ ấy và anh lúc nào cũng cố gắng thuyết phục tôi xem cùng." Sasuke lại cười một chút và lau một bên má để làm khô những giọt nước mắt ở đó. Cậu nhắm mắt lại trong lúc nói, như thể cậu đang tưởng tượng, "Điều tôi thực sự muốn bây giờ là ngồi trong phòng khách của chúng ta, uống thứ bia rẻ tiền và xem những chương trình chán ngắt đấy với anh. Tôi muốn thấy anh cười vì những thứ vô cùng ngớ ngẩn ấy, và sau đấy anh sẽ quay sang tôi để xem tôi có thấy buồn cười không," thêm một tiếng cười nhẹ buồn bã khác. "Tất nhiên là tôi chẳng thấy chúng hài hước chút nào," cậu nhún vai. "Và tiếp theo anh sẽ hôn tôi và gọi tôi thật trìu mến, tôi sẽ mắng anh là đồ ngốc, và điều đó mới thật tuyệt vời làm sao." Cậu thở dài và nhìn sang nơi khác.
"Tôi chắc chắn sẽ đưa cậu về nhà. Tôi hứa!" Naruto buột miệng, Sasuke quay lại nhìn người đàn ông trước mặt. "Tôi hứa với cậu." Naruto lặp lại, ánh mắt kiên định và quyết tâm. "Tôi sẽ bảo vệ cậu, và tôi đảm bảo cậu sẽ được trở về với... Naruto của mình."
Sasuke chăm chú nhìn hắn, âm thầm tiếp thu những lời khẳng định tự tin này và để chúng thấm vào cơ thể mình. Khoảnh khắc sau đó cậu nở một nụ cười thoải mái. "Tôi biết. Tôi luôn tin tưởng anh, Naruto." Sasuke nói và Naruto cảm thấy tim mình co giật đau đớn trong lồng ngực.
Điều này không ổn chút nào. Những cảm xúc này đang phát triển, hắn phải dừng nó lại. Hắn thậm chí còn không chắc những rung động này đến từ đâu, Sasuke này đã đánh thức chúng hay chúng đã luôn tồn tại đâu đó từ rất lâu về trước.
Phải mất một lúc Naruto mới ổn định lại được. Hắn cười toe toét và giơ ngón tay cái lên. Sasuke không thể kìm được tiếng cười đứt quãng thoát ra trước tư thế anh hùng của người kia. "Tôi sẽ không làm cậu thất vọng đâu, Sasuke," Naruto nói và Sasuke không còn lựa chọn nào khác ngoài bám vào những lời ấy với tất cả hy vọng mà cậu có.
________________________________________
Từ góc nhìn trên cành cây cao nhất trên sân tập, đôi mắt màu tím lặng lẽ theo dõi hai nhân vật được xác định là Uchiha Sasuke và Uzumaki Naruto rời đi. Một giọng nói truyền qua tai nghe được che giấu bởi mái tóc dày màu trắng, "Ngươi đã hành động chưa?"
"Phản đối," gã nói, giọng đầy buồn chán như thể đang định chợp mắt. "Cả Hokage tiền nhiệm và Hokage đương nhiệm đều đang ở bên cạnh mục tiêu và tôi không có ý định bỏ mạng hôm nay."
Gã nhận được một tiếng gầm gừ giận dữ từ thiết bị trên tai và phớt lờ nó.
"Ngươi có một nhiệm vụ."
"Và tôi chỉ hành động khi chắc chắn mình sẽ thành công."
Chỉ còn tiếng hơi thở nặng nhọc và gã phân vân có nên tắt thiết bị liên lạc đi hay không.
Cuối cùng hơi thở cũng ngừng lại và giọng nói lại vang lên, "Nếu ngươi thất bại—"
"Rồi, rồi," gã ngáp. "Cứ tin tưởng tôi, có được không?"
"Ta muốn cái đầu đó."
"Không mong đợi gì hơn."
Đường dây chấm dứt, gã đứng dậy từ vị trí của mình, vừa định rời đi thì một chiếc kunai chĩa vào cổ.
"Đi sớm vậy à?" Một giọng nói lười biếng vang lên khiến gã không dám cử động.
Kakashi nở một nụ cười vô cảm qua chiếc mặt nạ của mình, chọc lưỡi kunai vào cổ tên shinobi tóc trắng, không quan tâm máu đang chảy ra.
Những lời tiếp theo của Kakashi được nói bằng một giọng tử tế hơn mức cần thiết, "Trò chuyện một chút nhé?"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro