Ký ức "nhân tạo"

Ngọc Bích đứng trước cửa phòng, nhìn vào bên trong. Khánh ngồi tựa vào thành giường, ánh mắt đờ đẫn, tay vô thức chạm vào lớp băng trắng trên trán. Người đàn ông từng cao ngạo, lạnh lùng nay lại như một đứa trẻ ngây ngô, lạc lõng giữa chính căn nhà của mình.

Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng Ngọc Bích— vừa là lo lắng, vừa là cơ hội.

Cô bước vào, trên tay là khay cháo nóng hổi, mùi thơm lan tỏa khắp căn phòng.

— Anh dậy rồi sao? Em có làm một ít cháo hầm với cá bống mà trước đây anh rất thích. Anh ăn thử xem.

Khánh ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt anh xa lạ đến đáng sợ. Không còn sự lạnh nhạt như trước, nhưng cũng không có yêu thương. Chỉ là một sự trống rỗng vô tận.

— Cô là ai?

Câu nói này như một con dao cứa vào tim Ngọc Bích, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ dịu dàng.

— Anh đang nói gì vậy? Em là vợ của anh. Chúng ta đã cưới từ lâu rồi.

Cô ngồi xuống cạnh anh, cẩn thận múc một muỗng cháo đưa lên môi.

— Anh ăn thử đi, em nếm rồi, ngon lắm đấy.

Khánh do dự một chút, nhưng rồi vẫn chậm rãi há miệng.

Ngọc Bích quan sát anh cẩn thận, trong lòng âm thầm tính toán.

Nếu anh không nhớ gì cả, vậy thì quá khứ của anh, những ký ức của anh, sẽ do ta định đoạt.

---

Những Ngày Sau Đó…

Ngọc Bích tận dụng từng khoảnh khắc để trở thành người duy nhất trong thế giới của Khánh.

Cô tự tay chuẩn bị tất cả mọi thứ, từ quần áo, thuốc men đến những bữa ăn.

Cô kể cho anh nghe những câu chuyện về tình yêu của họ— dĩ nhiên, đó đều là những ký ức mà cô tự tạo ra.

— Trước đây, anh từng hứa sẽ yêu em suốt đời. Anh còn viết thư cho em mỗi đêm, nhớ không?

Khánh nhíu mày, ánh mắt vẫn mơ hồ.

— Tôi… không nhớ.

Ngọc Bích siết chặt tay anh, giọng nhẹ như gió thoảng:

— Không sao, em sẽ giúp anh nhớ lại.

Cô đưa anh đi dạo quanh khu vườn, kể về những buổi chiều họ từng cùng nhau ngắm hoàng hôn— những buổi chiều chưa từng tồn tại. Cô đặt vào tay anh những bức thư tình "cũ", những món đồ lưu niệm "cũ", từng chút từng chút một nhồi nhét vào đầu anh những ký ức giả tạo.

Cô cũng không quên lợi dụng những lúc Khánh yếu ớt nhất. Mỗi đêm, khi anh trằn trọc không ngủ được, cô sẽ ngồi bên cạnh, dịu dàng xoa bóp thái dương cho anh, giọng nói mềm mại như nước:

— Anh yên tâm, dù thế nào em cũng sẽ luôn ở bên anh.

Khánh không đẩy cô ra, chỉ lặng lẽ nhắm mắt.

Nhìn gương mặt anh khi ngủ, Ngọc Bích nở một nụ cười thỏa mãn.

---

Bà hội đồng ngồi trong phòng khách, tay lần chuỗi hạt, ánh mắt hướng về phía cửa phòng của con trai. Mấy ngày nay, bà đã để ý thấy thái độ của Khánh đối với Ngọc Bích dần thay đổi.

Ban đầu, cậu lạnh nhạt, xa lạ, nhưng dần dần, cậu đã chịu để Ngọc Bích chăm sóc, thậm chí còn chủ động hỏi han cô vài câu.

Sáng nay, bà vô tình nhìn thấy Khánh đưa tay chỉnh lại chiếc khăn choàng trên vai Ngọc Bích, còn khẽ dặn dò:

— Trời lạnh rồi, nhớ mặc thêm áo.

Khoảnh khắc ấy, nỗi lòng của người mẹ trong bà được nhẹ bẫng đi phần nào .

Bà siết chặt chuỗi hạt, thầm nghĩ: Cuối cùng, trời cũng có mắt.

Bà không bao giờ thích Linh, cũng không bao giờ muốn cô ta là dâu con trong nhà. Nhưng với Ngọc Bích thì khác. Ngọc Bích là người bà chọn lựa, là cô con dâu mà bà đặt trọn niềm tin.

Nay Khánh mất trí nhớ, chẳng phải cũng là cơ hội để Ngọc Bích củng cố vị trí của mình sao?

Bà hội đồng mỉm cười hài lòng.

Buổi tối hôm đó, bà chủ động gọi Ngọc Bích vào phòng riêng, kéo tay cô mà dịu dàng nói:

— Từ giờ con cứ chăm sóc Khánh thật tốt. Chỉ cần con ở bên nó, một lòng một dạ vì nó, mẹ nhất định sẽ đứng về phía con.

Ngọc Bích ngước lên, trong đáy mắt hiện lên một tia ranh mãnh. Cô siết chặt tay mẹ chồng, giọng nhẹ nhàng mà kiên định:

— Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ không để ai cướp Khánh khỏi tay con đâu.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro