Lời căn dặn của mẹ

Sau khi trêu chọc con gái một phen, mẹ Ngọc Bích mới ngồi xuống bên mép giường, ánh mắt hiền từ nhưng cũng đầy suy tư. Bà đưa tay vuốt nhẹ tóc con gái, giọng nói mang theo chút lo lắng.

— Bích à, về nhà chồng lâu như vậy rồi, có bị ai làm khó dễ gì không con?

Ngọc Bích nghe mẹ hỏi, trong lòng có chút cảm động. Cô nắm lấy tay mẹ, lắc nhẹ như làm nũng.

— Không đâu mẹ, cha mẹ chồng rất yêu thương con, cả gia nhân trong phủ cũng tôn trọng con nữa.

Mẹ cô gật gù hài lòng, nhưng bà vẫn nhìn cô với vẻ trầm ngâm, như thể còn điều gì muốn nói. Một lát sau, bà khẽ thở dài, đôi mắt ánh lên sự lo âu mà một người mẹ luôn dành cho con gái của mình.

— Bích này, con cũng biết rồi đó… thời buổi này, chuyện đàn ông năm thê bảy thiếp là bình thường. Không phải mẹ muốn gieo rắc lo lắng cho con, nhưng con phải hiểu, địa vị của một người vợ trong gia đình chồng, quan trọng nhất vẫn là có con.

Ngọc Bích hơi giật mình.

Mẹ cô tiếp tục nói, giọng điệu đầy suy tư:

— Cha mẹ chồng con thương con, chồng con cũng yêu chiều con. Nhưng nếu sau này con không có con, thì con nghĩ xem, liệu có giữ được vị trí chính thất hay không? Đàn ông có thể yêu thương vợ, nhưng họ còn có trách nhiệm duy trì dòng dõi. Đến một lúc nào đó, họ sẽ muốn có con, và nếu con không thể sinh con, thì…

Bà ngừng lại, không nói tiếp nữa, nhưng Ngọc Bích đã hiểu.

Ngọc Bích siết chặt bàn tay, trong lòng dậy lên nhiều cảm xúc phức tạp.

Cô biết rõ những điều mẹ nói là đúng. Chính cô cũng đã từng nghĩ về điều này.

Từ ngày Khánh mất trí nhớ, anh đối xử với cô vô cùng dịu dàng, không còn vướng bận điều gì khác ngoài cô. Những ngày qua, cô đã có được những khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời, nhưng liệu nó có thể kéo dài mãi mãi không?

Cô đã cố gắng có được trái tim của Khánh, nhưng để giữ chặt nó mãi mãi… cô cần một sợi dây ràng buộc chắc chắn hơn. Và không có gì vững chắc bằng một đứa con.

Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn mẹ:

— Con hiểu rồi, mẹ yên tâm, con sẽ sớm sinh cho Khánh một đứa con.

Mẹ cô nhìn thấy sự quyết tâm trong mắt con gái thì cũng yên lòng phần nào. Bà xoa nhẹ tay con, giọng dịu dàng hơn:

— Ừ, mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi. Làm vợ chính thất, phải biết nắm giữ quyền lực trong nhà, nhưng cũng phải biết cách để chồng không rời xa mình.

Ngọc Bích mỉm cười, dựa đầu vào vai mẹ như một đứa trẻ:

— Con biết mà mẹ.

Nhưng trong lòng cô lại dậy lên một suy nghĩ khác:

"Không chỉ có con, mà con phải là đứa con duy nhất."

Suy nghĩ ấy len lỏi vào tâm trí cô, nhen nhóm thành một ý định sâu xa hơn. Nếu cô đã có được Khánh, cô tuyệt đối sẽ không chia sẻ anh với bất kỳ ai. Cô phải chắc chắn rằng, trái tim và cả gia sản này, vĩnh viễn chỉ thuộc về một mình cô mà thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro