Sáng kiến
Bữa tiệc diễn ra trong không khí sang trọng và nhộn nhịp. Khánh và Ngọc Bích ngồi cạnh nhau, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Vừa ngồi xuống ghế, Ngọc Bích liền nghiêng người, cười rạng rỡ với Khánh:
— Chồng giỏi thật đấy! Không chỉ đẹp trai mà còn nói tiếng Pháp như người bản xứ nữa!
Khánh nghe vợ khen thì đắc ý ra mặt, cười hì hì, cúi xuống ghé sát tai cô trêu chọc:
— Ủa? Giờ vợ mới biết à? Chứ chồng có cái gì mà không giỏi đâu?
Ngọc Bích lườm anh một cái, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ cưng chiều.
— Ừ, chồng giỏi lắm, giỏi nhất là cái miệng ngọt như mía lùi!
Khánh bật cười, đưa tay nhéo nhẹ má cô, lại thì thầm một câu khiến mặt Ngọc Bích đỏ bừng:
— Chồng còn giỏi cái khác nữa… đêm qua vợ quên rồi sao?
Ngọc Bích đập nhẹ vào tay anh một cái, thẹn quá hóa giận, nhưng trong lòng lại ngọt ngào vô cùng. Cô len lén nhìn xung quanh, phát hiện có không ít ánh mắt đang hướng về phía chồng mình.
Những cô tiểu thư tham dự bữa tiệc, ai nấy cũng tiếc đứt ruột. Người đàn ông vừa đẹp trai, vừa phong độ, vừa tài giỏi thế này, vậy mà lại bị Ngọc Bích chiếm mất rồi! Họ chỉ có thể âm thầm thở dài tiếc nuối.
Ngọc Bích thấy vậy, liền thỏa mãn ôm lấy cánh tay chồng, ánh mắt đầy vẻ kiêu hãnh.
— "Nhìn cho kỹ đi! Đây là chồng tôi đấy!"
Sau khi bữa tiệc bắt đầu, quan Lefebvre nâng ly rượu, chậm rãi nói bằng tiếng Việt, nhưng phát âm vẫn còn khá cứng nhắc:
— Dạo gần đây… vụ mùa không tốt… lúa thu hoạch ít. Tôi muốn… nghe ý kiến… của mọi người… về cách làm sao vụ mùa sau bội thu hơn.
Vì quan Pháp nói chưa lưu loát, nên những người có mặt trong bữa tiệc đều hiểu rằng, nếu muốn đưa ra ý kiến, họ phải sử dụng tiếng Pháp để trình bày rõ ràng hơn.
Nhưng đáng tiếc là…
Mấy cậu ấm ngồi trong tiệc phần lớn chỉ biết chút ít tiếng Pháp để khoe mẽ, chứ bảo họ nói chuyện nghiêm túc thì lại không được.
Một công tử nhà giàu thử đứng lên, ấp úng nói:
— Monsieur... euh… le riz… euh… doit être… bien… bien… planté...
(Thưa ngài… ờm… lúa gạo… ờm… cần phải… ờm… trồng cho… tốt…)
Câu nói lộn xộn đến mức quan Lefebvre cũng phải nhíu mày, cố gắng lắm mới hiểu được.
Người khác thấy vậy, liền lắc đầu cười thầm.
Ngọc Bích cũng phải cố nhịn cười.
— "Đấy, ngày thường thì ra vẻ biết tiếng Tây lắm! Giờ cần nói thì câm như hến!"
Trong lúc mọi người còn đang bối rối, quan Lefebvre quay sang nhìn Khánh.
Ông đã để ý chàng trai trẻ này từ đầu bữa tiệc đến giờ. Không giống những cậu ấm khác chỉ biết khoe mẽ, cậu ta ngồi im lặng, dáng vẻ trầm ổn, ánh mắt lại có chút suy tư. Điều đó khiến ông cảm thấy hứng thú.
Quan Pháp nhấp một ngụm rượu, rồi lịch sự mời Khánh:
— Monsieur Khánh, avez-vous une idée ?
(Cậu Khánh, cậu có ý kiến gì không?)
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Khánh.
Ngọc Bích siết nhẹ tay chồng dưới bàn, lòng thầm mong chờ màn thể hiện của anh.
Khánh khẽ mỉm cười, bình thản đáp lại bằng một tràng tiếng Pháp lưu loát:
— Oui, monsieur. J’ai une proposition.
(Vâng, thưa ngài. Tôi có một đề xuất.)
Cả hội trường chợt yên lặng.
Không ai dám thở mạnh.
Một lần nữa, phát âm chuẩn xác của Khánh khiến tất cả kinh ngạc.
Quan Lefebvre nhướng mày đầy thích thú, ra hiệu cho anh tiếp tục.
Khánh đặt ly rượu xuống, chậm rãi nói:
— Le principal problème est l'épuisement des sols dû à la culture continue du riz sans rotation. Si nous alternons entre le riz et les légumineuses, le sol pourra être enrichi en azote, ce qui améliorera les récoltes futures. En outre, nous pourrions tester un nouveau système d'irrigation pour mieux gérer l'eau.
(Vấn đề chính là đất đai bị bạc màu do canh tác lúa liên tục mà không có luân canh. Nếu chúng ta trồng xen kẽ lúa và các loại cây họ đậu, đất sẽ được bổ sung thêm đạm, giúp mùa màng sau này tốt hơn. Ngoài ra, tôi cũng đề xuất thử nghiệm hệ thống kênh mương mới để cải thiện việc tưới tiêu.)
Lời nói của anh vừa dứt, quan Lefebvre lập tức vỗ tay, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
— Excellente idée! (Ý kiến tuyệt vời!)
Những người có mặt trong bữa tiệc cũng xì xào bàn tán.
Đề xuất của Khánh không chỉ thực tế mà còn vô cùng thông minh.
Cha Ngọc Bích nhìn con rể mà lòng vui như mở hội.
— "Thằng rể này của ta, quả thực không tầm thường!"
Quan Lefebvre vô cùng hài lòng, ông nâng ly rượu lên, tươi cười nói:
— Cậu Khánh, tôi rất tán thành ý kiến của cậu. Nếu có thể, tôi muốn bàn bạc kỹ hơn về kế hoạch này với cậu trong thời gian tới.
(Khánh, je suis tout à fait d'accord avec votre opinion. Si possible, j'aimerais discuter plus en détail de ce plan avec vous dans un futur proche.)
Khánh khẽ cúi đầu, khiêm tốn đáp:
— Ce serait un honneur, monsieur.
(Đó sẽ là một vinh dự, thưa ngài.)
Buổi tiệc lại rộn ràng hơn sau màn thể hiện xuất sắc của Khánh.
Mấy cậu ấm, tiểu thư nãy giờ chê cười người khác, giờ lại ngồi im thin thít. Họ hoàn toàn bị thuyết phục bởi tài năng của Khánh.
Ngọc Bích ngồi bên cạnh, trong lòng vui sướng khôn xiết.
Cô khẽ nghiêng đầu, ngắm nhìn chồng với ánh mắt lấp lánh đầy mê đắm.
— "Chồng mình đúng là quá tuyệt vời!"
Không nhịn được nữa, cô lén tựa đầu vào vai anh, miệng khẽ cười.
Mấy cô tiểu thư kia thấy vậy, lại càng tiếc nuối hơn.
Nhưng Ngọc Bích chỉ cười đắc ý.
— "Chồng tôi đó, các người đừng có mơ!"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro