Chương 1 .
《 没人产粮 ,那我就自己喂饭 。
虽然这个脑洞我自己都觉得离谱 ,但是不要怕 ,能写多少是多少 ,不介意剧情漏洞和人物 ooc的欢迎一起来 ,说说你们的脑洞 ,给我一点灵感 ,爱你们哟~~~~ 》
Bên trên là đôi lời của tác giả theo mình hiểu thì : " Tuy rằng cảm thấy ý tưởng này có hơi điên rồ một chút , khó tin nhưng không cần lo ,mình sẽ cố gắng có thể viết bao nhiêu sẽ viết bấy nhiêu .Nếu bạn không bận tâm đến những logic trong cốt truyện , và những nhân vật có thể sẽ bị OCC . Và cũng mong các bạn chia sẻ cho mình những ý tưởng của các bạn , hoan nghênh các bạn đồng hành cùng mình sáng tác . Yêu các bạn nhiều ~~~~"
--------------------------------------------------------------
Vào khoảng thời gian đó cậu không gọi là Lăng Cửu Thời mà cậu tên là Ngô Linh .
Khi bản thân nằm trong bụng Baba Ngô Tà được bác sĩ lấy ra . Cùng với âm thanh của tiếng khóc " Oa Oa ...." , nó giống như là một lời tuyên bố với thế giới về sự ra đời của cậu .Hôm đó là ngày đặc biệt đối với cậu ,là ngày cậu được ngắm nhìn vẻ đẹp của thế gian này .
Không ai nói sự ra đời của cậu là sai ,chỉ là cậu đến với thế gian này không đúng lúc .
Ngô Linh vì sinh thiếu tháng , nên cậu không chỉ thân thể ốm yếu , mà còn rất dễ mắc bệnh . Chính vì vậy thân thể nhỏ bé của cậu cần được nuôi dưỡng bằng nhiều đồ đại bổ cho cơ thể , và cần được sống trong tình yêu thương bao bọc .
Ngô Tà trong nửa tháng mới khôi phục được một chút , liền vội vã rời đi , hắn muốn bắt đầu lên kế hoạch giải cứu Tiểu Ca ở trong Thanh Đồng .Bàn Tử không đành lòng ,lo lắng cho Ngô Tà ,cũng liền chạy theo Ngô Tà .
Ra đời được nửa tháng cậu đã được Baba gửi cho Giải Vũ Thần chăm sóc . Chú Vũ Thần ấy à là một người làm ăn kinh doanh lớn , luôn luôn bận công việc ,đến vội vàng đi cũng vội vàng .Vậy lên trong thế giới nhỏ bé của Ngô Linh bảo mẫu là một người rất đặc biệt với cậu .
Uông gia ngày càng ngang ngược, phách lối , Cửu Môn hiện tại đều phải chịu những thiệt hại ở mức độ khác nhau .
*******************
Ngô Linh cậu là một người rất nhiệt huyết tuổi trẻ , đặc biệt yêu thích sự náo nhiệt của thế giới đầy màu sắc bên ngoài kia .
Ngô Tà cuối cùng cũng trở về đoàn tụ với mọi người , nhưng Ngô Linh lại gặp chuyện không may. Lúc đó cậu còn quá nhỏ không nhớ rõ là chuyện gì, nhưng thứ duy nhất cậu nhớ được là đôi mắt xám tro của Ngô Tà. Ánh mắt đó khiến tâm hồn Ngô Linh run rẩy. " Xin con hãy ngoan ngoãn một chút được không?"
Đó là cái bóng ám ảnh cậu suốt cuộc đời.
Cô bảo mẫu liên tục cúi xuống xin lỗi, khuyên nhủ và cảm ơn cậu , cuối cùng trong ánh mắt bất lực của mọi người, cô đành phải bế cậu đi.
"Bé yêu, ngoan nhé, đừng sợ, cô ở đây, cô ở đây..." Bên ngoài đình nghỉ dừng chân , bên cạnh con đường cổ, cỏ xanh ngát vô tận.... có bóng dáng một người với vẻ mặt phúc hậu bế một đứa bé dỗ dành .
*bên ngoài đình nghỉ dừng chân : " 长亭外" mình để hình đây để mọi người dễ hình dung
*******
Người bảo mẫu bế cậu bé đi đi lại lại trong phòng, nhẹ nhàng đung đưa cậu. Những bài đồng dao nhẹ nhàng vang lên bên tai cậu, che đi những đám mây đen u ám của nỗi buồn.
Vào sinh nhật lần thứ tư của cậu , có những chiếc bánh khổng lồ được xếp như một tòa lâu đài cao chọc trời không nhìn thấy đường chân trời , một căn phòng trống rỗng, vô số những món quà đắt tiền và những cuộc gọi chúc mừng.
Giải Vũ Thần hỏi cậu : " Tiểu Linh , cháu muốn ước nguyện điều gì nào ?
Cậu tủm tỉm ghé tai vào chú Vũ Thần
" Cháu mà nói ra vậy thì sẽ không còn linh nghiệm nữa ."
"Vậy thì cháu có thể bật mí nho nhỏ cho chú được không?" Giải Vũ Thần cười cười nhìn cậu mà nói .
"Được thôi...cháu muốn chú làm ba của con, như vậy có được không?"
"....."
********
Không lâu sau, cậu và chú của cậu , không, ba của cậu rời khỏi nhà và đến một thành phố khác, nơi có một người bố mới. Họ là một gia đình ba người hạnh phúc.
Khi nhà có tiệc tối đãi khách , ba cậu sẽ cho cậu ăn một chiếc đùi gà vào buổi tối và một chiếc vào buổi sáng.
Bố sẽ đưa cậu bé đi cắm trại, ngắm sao, cho cậu bé cưỡi một con ngựa lớn và bí mật cho cậu bé tiền tiêu vặt.
Bây giờ cậu ấy là Lăng Cửu Thời, ý nghĩa là mãi mãi, mãi mãi hạnh phúc, mãi mãi được phù hộ, mãi mãi được yêu thương...
Hết chương 1
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro