Chương 2.
Chương 2 .
Khi Lăng Cửu Thời bước ra khỏi cửa thứ nhất, cả người đều ở trong trạng thái kỳ lạ nói đúng hơn là trạng thái hoang mang không biết là sợ hay là lo lắng khi gặp những thứ kì lạ không thể giải thích .
Thôn Tuyết , nữ quỷ tóc dài tên Tiểu Cửu, những người dân trong thôn nhìn như đơn giản nhưng thực ra lại ích kỉ.... lòng người quả nhiên là thâm sâu khó đoán và cả Nguyễn Bạch Khiết những điều này chỉ là một giấc mơ, hay là thật sự đã xảy ra ?
Nhưng cậu vẫn mặc chiếc áo khoác mặc bên trong cửa, ngửi thấy mùi ẩm mốc hòa lẫn với mồ hôi, cực kỳ hôi thối đối với một người ưa sạch sẽ như cậu thật là không chịu được . Lăng Cửu Thời chán ghét cởi quần áo ra rồi ném sang một bên.
"Meo~"
Ánh mắt Lăng Cửu Thời sáng lên: "Hạt dẻ!"
Cậu phấn khích không thôi chạy đến ôm lấy Hạt Dẻ , nhưng vừa đến gần, Hạt Dẻ liền tức giận nhảy ra xa, vừa kêu meo meo vừa né cậu như thể cậu là một sinh vật kì lại vậy .
Hazz cậu bị ghét bỏ.(இ﹏இ'。)
Lăng Cửu Thời không còn cách nào khác, đành phải đi tắm rửa và thay quần áo sạch sẽ . Cậu dùng cây gậy vờn mèo bằng lò xo mới nguyên cậu mới sắm được ở shoppe để quyến rũ Hạt Dẻ , cũng may Hạt Dẻ vẫn phải chịu khuất phục trước tên xúc phân là cậu đây .
Hạt Dẻ : "Meo~~"
Điện thoại di động reo, với nội dung "Chú Bàn Tử".
Lăng Cửu Thời dừng lại, suy nghĩ một lát rồi nhấc điện thoại lên.
"Tiểu Linh, cháu có bị làm sao không, sao cháu nghe điện thoại lâu thế?" Giọng nói vừa thô lỗ vừa có chút ồn ồn .
"Cháu không sao, cháu đang cho mèo ăn. Có chuyện gì vậy chú?" Lăng Cửu Thời cụp mắt xuống, thấp giọng trả lời.
"À ...Ừm... ừm..."
Người đầu dây điện thoại bên kia rất xấu hổ, liên tục ra hiệu bằng mắt với Ngô Tà: 《Nói cho tôi biết cậu đang muốn nói gì đi.》
Ngô Tà ngồi im liếc trái liếc phải , Bàn Tử nhìn hắn với thông điệp cầu cứu, nếu như hắn biết nói gì, nhất định sẽ không phải vắt óc cỡ này , nhiều năm xa cách , con trai đã lớn thật sự là không biết lên giao tiếp như nào thật sự là một lời khó nói hết a ....
Trương Khởi Linh ngồi đó, cứng đờ như tượng đá, bởi vì anh cũng không biết phải giao tiếp với đứa trẻ như thế nào.
Trong lúc Bàn Tử đang suy nghĩ nên nói gì, Lăng Cửu Thời đã chủ động hỏi: "Bố cháu và mọi người đều ổn chứ?"
Ngô Tà hưng phấn kéo Bàn Tử , Trương Khởi Linh thậm chí còn ngồi thẳng dậy.
"Chúng ta đều ổn mà. Đừng lo cho chúng ta quá . À, chú nghe được chú Tiểu Hoa nói rằng cháu đã từ chức. Là vì tên sếp kia không tốt sao? Hay là đồng nghiệp của cháu không thân thiện?"
Đó là lý do tại sao mà ba người bọn họ muốn gọi điện , muốn hỏi han chỉ sợ thằng bé gặp khổ mà " nuốt bồ hòn làm ngọt "
Sợ đứa trẻ đã phải chịu một thất bại lớn trong lần đầu tiên ra ngoài sống một mình . Sợ Cậu buồn và khó chịu vì không có ai an ủi.
Nhưng sếp của cậu lại là người được Tiểu Hoa rất tâm đắc và yêu thích còn đặc biệt dặn dò là chăm sóc cậu , vậy nên điều này không thể xảy ra được! Còn về đồng nghiệp thì khó mà nói được.
"Nếu có ai bắt nạt cháu , nhớ nói với chú Bàn nhé. Bố cháu và ta sẽ ủng hộ cháu, còn cháu....." Bàn Tử nói tiếp.
Lăng Cửu Thời ngắt lời Bàn Tử , chuyển chủ đề để bày tỏ sự nghi ngờ: "Chú Bàn , chú nghĩ người ta có thể xuyên vào 1 trò chơi nào đó không?" Chú và hai người cha của cậu đều chuyên tham gia vào các hoạt động mê tín dị đoan và phi pháp thời phong kiến, nên có thể biết về những chuyện kỳ lạ như thế này.
Bàn Tử : "Hả?"
Bàn Tử và Ngô Tà nhìn nhau, vào trò chơi này là có ý gì? Sở thích hiện tại của họ là chơi bài tiến lên và chơi mạt chược với người bà chị hàng xóm của thôn để đủ 4 người một bàn mạt chược .
Nhưng vì đứa trẻ tự đặt câu hỏi nên chúng ta không thể chỉ ngồi đó và không nói gì, đúng không?
"Tiểu Linh, cháu nói rõ hơn đi. Chú Bàn của cháu lớn tuổi rồi, nghe không rõ."
Ba người dựng tai lên, cẩn thận lắng nghe. "Chuyện kể về một người sống xuyên qua không gian và thời gian đến thế giới trò chơi trực tuyến, nơi có những hồn ma nữ tóc dài giết người."
Ngô Tà và Bàn Tử đều mơ hồ nhìn nhau Trương Khởi Linh ngồi như tượng nhìn hai người trao đổi ánh mắt liên tục .
Ngô Kỳ vừa trở về, đang muốn nói gì đó. Lăng Cửu Thời không nghe thấy câu trả lời, vội vàng nói: "Không sao, là cháu vừa mơ thấy một giấc mơ. Cháu có việc ở đây nên cúp máy trước. Công ty rất tốt, cháu chỉ không muốn làm ở đó nữa. Tạm biệt chú Bàn ."
Người đàn ông mập mạp hoang mang:
"Nữ quỷ tóc dài, chuyện gì xảy ra vậy? Tiểu Linh xuống mộ à ,??? gặp phải bánh tông sao? Còn là bánh tông nữ tóc dài ?????"
Ngô Tà cũng buồn bực: "Sao có thể , có Tiểu Hoa bên cạnh chăm sóc , thằng bé xuống mộ kiểu gì Thôi bỏ đi, thằng bé khum phải nói là nằm mơ sao ....."
Hết chương 2.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro