Nghe nói Lý Na tra đánh lão bà lúc nửa đêm.

Trần Đường Quan Lý Na tra, trước khi lên ba đã đính kèm với đại danh từ hỗn thế ma vương nhưng vì Lý gia phu phụ nuôi dưỡng rất tốt nên hắn trở thành một người khá lễ độ, hỗn thế ma vương.....có văn hoá....

Đương nhiên, hắn đối với cha mẹ luôn thập phần tôn kính. Loại tôn kính này bao gồm việc hắn thỉnh thoảng nửa đêm đi tìm mẹ nghe kể chuyện, nhưng lại phát hiện cửa phòng cha mẹ bị khoá bên trong và truyền ra những âm thanh kì quái như thể cha mẹ đang cãi nhau. Na tra lo lắng mẹ sẽ phải chịu thiệt thòi nên không ngần ngại hét lên và đá tung cửa.

"Cha! Sao ông lại đánh mẹ?!"

Na tra nghiêm túc đứng ở cửa. May mắn thay, Lý gia phu phụ tay nhanh mắt tinh, xứng đáng với vị trí tướng quân, vừa mặc xong y phục liền nhanh chóng nhảy ra khỏi giường. Ân phu nhân vén mái tóc dài và rối bù của mình lên, ôm Na tra vào lòng và đứng dậy, dỗ dành nói: "Tra nhi, đã muộn rồi sao con còn chưa ngủ?"

"Con không ngủ được, muốn tới đây tìm mẹ." Cái miệng mỏng của Na tra có chút khó chịu, dùng bàn tay mũm mĩm của mình chỉ về phía Lý Tịnh đang có chút xấu hổ cách đó không xa, nói: "Tại sao cha lại đánh mẹ? Là ông ấy bắt nạt mẹ phải không?! Mẹ, mẹ ổn chứ?!"

"À...." Lý tổng binh có chút lúng túng bất thường, ông và Ân phu nhân nhìn nhau rồi ho khan nói: "Tra nhi ngoan, cha không bắt nạt mẹ--- cha là cùng mẹ, ừm, đấu võ, đúng, đang kiểm tra thân thủ!"

"Đúng vậy Tra nhi, cha mẹ chỉ đang chơi đùa thôi!" Ân phu nhân vội vàng phối hợp. Đôi mắt to của Na tra tràn đầy nghi ngờ, bà thấy vậy thì nháy mắt ra hiệu với Lý Tịnh bảo ông ra ngoài trước, còn mình thì ôm lấy Na tra lắc lắc dỗ dành: "Con có phải là muốn nghe kể chuyện không? Để mẹ dỗ con ngủ nhé?"

"Được!" Na tra trở nên vui vẻ, tất cả nghi hoặc vừa nãy đều bị lãng quên: "Con muốn nghe tiếp câu chuyện của Đổng Vĩnh và Thất tiên nữ mà hôm qua mẹ chưa kể xong!"

"Được." Ân phu nhân cưng chiều xoa mặt Na tra, ôm hắn đặt lên giường sau đó chậm rãi kể: "Để xem nào. Kể rằng trên trời có 7 nàng tiên, xinh đẹp và chăm chỉ nhất trong số họ là tiểu Thất tiên nữ. Một hôm nàng hạ phàm đến nhân gian chơi, gặp được Đổng Vĩnh đang cày ruộng....."

"Đổng Vĩnh đã yêu tiểu Thất tiên nữ ngay từ cái nhìn đầu tiên. Họ thành thân dưới sự chứng kiếm của gốc hoè già. Đáng tiếc, không lâu sau đó, tiểu Thất tiên nữ bị thiên binh thiên tướng do Vương Mẫu nương nương phái đến bắt trở về..."

Nhiều năm trôi qua. Na tra đã trở thành Trung Đàn Nguyên soái, nằm trên chiếc giường lớn chạm khắc từ băng trong phủ Hoa Cái Tinh Quân. Hắn dùng một tay nghịch mái tóc dài của Ngao Bính, kể lại đoạn kết của câu chuyện: "Cuối cùng, tiểu Thất tiên nữ từ bỏ pháp lực của mình trở thành phàm nhân. Chỉ khi đó nàng mới có thể trở lại nhân gian cùng Đổng Vĩnh đoàn tụ-----ha."

Trong âm thanh kéo dài có chút khinh thường. Ngao Bính đang nằm rũ rượi trên giường nghe thấy âm thanh, miễn cưỡng mở đôi mắt mệt mỏi nhìn về phía Na tra đang nằm nghiêng về phía mình: "Ngươi không thích câu chuyện này à?"

"Không thích." Na tra thích nghịch tóc Ngao Bính đến phát nghiện, một tay thôi là chưa đủ hắn dùng thêm vài cánh tay nữa để xoắn mái tóc xanh mượt mà lại và tết nó vào: "Cái tên Đổng Vĩnh kia thực sự vô dụng, vợ bị bắt mà chẳng thể cứu được. Cuối cùng còn xin tiên nữ từ bỏ để về làm vợ hắn. Hắn sống một cuộc đời thật là vô dụng!"

Nói thì rất đứng đắn nhưng sẽ thuyết phục hơn nếu như bàn tay khác của Na tra không lần mò theo vạt áo đang mở rộng của Ngao Bính.

Cảm nhận được nhiệt độ quen thuộc lại chạm vào mình, Ngao Bính khẽ cử động: "Vậy điều ngươi quan tâm là Đổng Vĩnh vô dụng hay là Thất tiên nữ trở thành phàm nhân?"

Bàn tay của Na tra không biết lúc nào đã dọc theo tấm lưng mịn màng, chạm vào đuôi rồng nối liền với cơ thể y. Ngao Bính ngước mắt lên và liếc hắn, Na tra cũng ngừng giả vờ.

"Đều không phải." Ma hoàn cười toe toét với Tam Thái Tử Long tộc: "Nếu là ta, ta sẽ trực tiếp xuyên thủng bầu trời đưa người trở về sau đó sẽ giấu đi để không ai tìm thấy được!"

Ngao Bính duỗi thẳng đuôi, giấu xuống gầm giường. Sau đó cuộn tròn người tự vệ, Ngao Bính cố gắng thương lượng với Na tra bằng tất cả sức lực của mình: "Đã ba ngày rồi------ngươi để ta nghỉ chút đi rồi lần sau chúng ta tiếp tục, được không?"

"Không được." Trung Đàn nguyên soái đáp lại bằng cách kéo tóc và quay đầu Hoa Cái Tinh Quân về phía mình, cúi đầu trao có y một nụ hôn mãng liệt. Mái tóc rối bù của Ngao Bính mang theo mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng xộc vào mũi: "Mỗi lần ngươi nói lần sau đều phải đợi rất lâu. Ngày kia ta sẽ cùng Dương Tiễn đi Tây Hải dẹp loạn, không biết khi nào sẽ trở về. Ngươi ngoan chút đi, để tiểu gia ôm ngươi."

Tam Đàn Hải Hội Đại Thần đương nhiên luôn phải xử lí những chiến sự không hồi kết, so với hắn thì Hoa Cái chỉ là một tiểu tinh quân nhỏ bé mà thôi. Mỗi lần Na tra xuất chinh, bọn họ sẽ phải xa nhau khá lâu. Thảo nào mấy ngày nay Na tra lại đeo bám như vậy, hoá ra hắn lại sắp phải đi. Ngao Bính thở dài trong lòng, cuối cùng cũng không nói thêm gì.

Mà hoàn và linh châu trời sinh một thể, sự hấp dẫn giữa bọn họ còn mạnh mẽ hơn người khác. Song tu cũng là phương pháp tốt nhất đối với bọn họ, vấn đề duy nhất là-----Na tra mạnh mẽ quá.

Thủy hoả dung hợp, đuôi rồng kích thích nhanh chóng làm gãy những cây cột bạc sáng loáng trong cung điện. Tiểu Tinh Quân ở ngoại điện, đến tìm Hoa Cái vì có công vụ đã giật mình trước động tĩnh này. Nhìn thấy Tam Muội Chân Hoả đang bùng cháy bên trong, làm sao mà không biết ai đang ở đây chứ. Ma hoàn và linh châu là một cặp đôi nổi tiếng trên trời, nhưng mà âm thanh như đang cãi vã truyền đến tai làm tiểu Tinh Quân sợ hãi. Hắn nghĩ mình đang nghe thấy một bí mật khủng khiếp nào đó, lập tức bò trên mặt đất mà bỏ chạy.

Ngay ngày hôm sau một tin đồn kì quái lan truyền trên thiên giới.

Ngao Bính luôn sống ẩn mình, trừ khi có công vụ đặc thù nên ít khi tiếp xúc với chúng thần. Vì lý do này mà y không biết tin đồn đã lan truyền đến mức độ nào, chỉ lạ là gần đây các đồng liêu nhìn y nhiều hơn kiểu có chút.........thương cảm? Ngao Bính nghi hoặc quay lại nhìn, chúng thần nhanh chóng quay đầu đi và làm như chưa có chuyện gì xảy ra.

Điều tương tự cũng xảy ra với Na tra. Yêu thú Tây Hải mang đến tai hoạ cho nhân gian và gây lũ lụt. Hắn cùng Thanh Nguyên Diệu Đạo Chân Quân liên thủ để bảo vệ toàn thành cùng bách tính. Khi toàn quân chuẩn bị trở về thiên giới, Na tra nhận thấy con mắt thứ ba trên trán Dương Tiễn lặng lẽ liếc nhìn hắn lần thứ tư, hắn rốt cuộc nhịn không được nói: "Muốn đánh thì cứ nói. Đừng cứ ở đó nhìn!"

"Hèm." Bị bắt quả tang, Thanh Nguyên Diệu Đạo Chân Quân cũng không có chút khó chịu gì. Chỉ là hắn ta đang nhìn Trung Đàn Nguyên soái với ánh mắt rất thâm thúy, ý nói cũng rất sâu xa: "Dạo này tu vi của ngươi rất tiến bộ. Có vẻ thời gian này, tướng quân và Hoa Cái Tinh Quân đã cùng nhau thu hoạch được rất nhiều điều."

"?" Không biết có chuyện gì, nhưng hắn luôn cảm thấy tên ba mắt này có vẻ âm dương quái khí. Hỗn Thiên Lăng tự động quấn lấy hắn: "Ngươi muốn nói gì?"

"Ừm--- Hoa Cái Tinh Quân Ngao Bính, là một vị thần tốt." Dương Tiễn mỉm cười, dùng tay đẩy Hoả Tiêm Thương đang chĩa vào mắt mình ra: "Đừng hiểu lầm, ta không có suy nghĩ gì khác với hắn. Chỉ là cảm khái trong lúc hoàn cảnh như địa ngục, để nuôi dưỡng được đứa trẻ chính trực và thuần khiết như vậy, Đông Hải Long Vương hẳn là không dễ dàng. Dù nói trước đây chuyện ma hoàn linh châu khá là lộn xộn, nhưng bây giờ hai vị cũng đã kết khế. Suy cho cùng phu thê không giống chiến hữu hay kẻ thù, tướng quân có vẻ, nên đối xử với hắn ôn hoà hơn chút không?"

"Hả???"

Na tra hoàn toàn ngơ người trước lời nói luyên thuyên của người này. Trước khi hắn kịp hiểu ra, con chó của Dưỡng Tiễn đã vẫy đuôi chạy tới sau khi dọn sạch chiến trường. Dương Tiễn xoa đầu Hao Thiên Khuyển bảo nó quay về trước rồi hắn ta cúi chào Na tra, sau đó cũng cưỡi mây rời đi.

"Không phải, ngươi đứng lại cho tiểu gia!" Na tra đuổi theo thì thuộc hạ đến báo cáo rằng con ác thú vừa bắt được dường như có dị động. Hắn chửi thầm một câu, chỉ có thể quay về để xử lý chính sự.

Lần này ra ngoài lâu hơn dự kiến hai ngày, Na tra nghĩ về Ngao Bính vẫn đang đợi hắn ở tinh cung. Vì vậy sau khi xong việc, hắn vội vàng hướng trở về Thiên Cung. Không ngờ khi đi ngang qua Hoa Quả Sơn, hắn lại bị Hoả Nhãn Kim Tinh của con khỉ đáng ghét kia chặn lại.

"Này huynh đệ, ta đang tìm ngươi!" Tôn Ngộ Không dù đã thành Phật nhưng tính tình xưa nay vẫn không thay đổi. Mặc kim giáp chiến bào, dành cả ngày làm tổ ở Hoa Quả Sơn cùng với hầu tử hầu tôn. Na tra không muốn chú ý đến gã, tiếp tục bay nhưng lại bị gã dùng Cân Đẩu Vân đuổi theo kéo lại: "Làm gì mà đi vội thế, sao không ở lại uống rượu với ca ca? Này là ta lấy tiên đan của Thái Thượng Lão Quân và rượu ngàn năm đấy!"

"Rượu để hôm khác uống đi." Na tra cau mày và đẩy gã ra, kiên nhẫn nói: "Ta còn có việc, sau khi làm xong, ta nhất định sẽ mang theo chút rượu ngon và sẽ không say không về!"

"Hử---lão tôn ta, ngươi nghĩ ta đợi được sao? "

Tôn Ngộ Không không để ý tới mọi sự vặn vẹo của hắn, trực tiếp đặt bình rượu vào tay Na tra. Mây trắng cao xa, mây mù bao quang hai vị này, tâm tư Na tra thay đổi chợt nhận ra hôm nay thật khác thường. Hắn liếc nhìn Tôn Ngộ Không đang rót rượu vào miệng: "Tôn Đại Thánh, ngươi có phải có điều gì muốn nói với ta không?"

"Chậc!"

Tôn Ngộ Không mím môi, nuốt ngụm rượu êm dịu trong miệng, đôi mắt vàng đó liếc ngang nhìn cơ thể Tam Đàn Hải Hội Đại Thần vẫn đang rực lửa. Gã đưa ngón tay út ra ngoáy tai, nói: "Rồi, huynh đệ, ngươi không hoá hình đi rồi lão Tôn ta dẫn ngươi đi nghe bên ngoài truyền ra chuyện gì."

Thấy Na tra tỏ ra thiếu kiên nhẫn, gã nói thêm: "Có liên quan đến Ngao Bính."

"..."

Tôn Đại Thánh có 72 phép thần thông. Na tra cũng đi theo Thái Ất Chân Nhân và học được một số phép biến hoá. Hai vị đại thần có hung danh ở tam giới bây giờ lại biến thành hai con bướm đêm nhỏ, bám trên cành cây sung mọc tươi tốt ở Thiên Cung nín thở lắng nghe lời thì thầm của các tiểu tiên nữ bên dưới. Nội dung không gì khác hơn là vị thần của cung điện nào có được thần khí mới rồi thì tiên nhân của cung nào đã thu nhận thêm mấy đồ đệ. Na tra nghe xong liền cảm thấy buồn ngủ, bắt đầu hoài nghi tại sao mình lại cùng con khỉ này làm trò.

"--Tại sao lại như thế, Hoa Cái Tinh Quân thật đáng thương!"

Nghe họ nhắc đến Ngao Bính, Na tra bỗng nhiên lại tràn đầy tinh thần.

"Phải đó, Hoa Cái Tinh Quân ở hạ giới vốn là Tam Thái Tử của Long Vương. Nghe nói là một con rồng xanh tuyệt đẹp." Một tiểu tiên nữ khác có chút buồn rầu nói: "Lần trước ngài ấy đã thưởng cho ta viên minh châu là cống phẩm từ Đông Hải. Tinh quân hiền lành như vậy lại bị bắt nạt đánh đập! Thật sự là..."

"Chưa hết đâu!" Một tiên nữ khác nghiêm túc nói: "Nghe nói Hoa Cái Tinh Quân ngày nào cũng bị đánh. Người ta kể rằng ngay cả vảy rồng cũng bị nhổ ra mấy mảnh, gân rồng cũng bị rút ra dùng làm dây cao su để chơi - thật quá đáng mà!"

"Hắn sao có thể ức hiếp thần tiên như vậy!" Một tiểu tiên nữ tức giận nói: "Bệ hạ cũng không quản sao?!"

"Bệ hạ không.......aaaaa!"

Tiểu tiên nữ lên tiếng cuối cùng không đợi được câu trả lời, chỉ nhìn thấy sắc mặt chúng tỉ muội đại biến, đột nhiên tất cả đều chạy mất trong nháy mắt. Nàng có có chút bối rối, áp lực dâng lên đột ngột phía sau khiến nàng ngừng thở trong giây lát.

Nàng--quay--quay đầu lại, nhìn thấy đại tướng quân uy linh hiển hách được đồn là từ ma thành thần đang đứng sau lưng nàng từ lúc nào đó. Lúc này, hắn không có biểu cảm gì nhìn xuống người thấp hơn hắn một cái đầu, trong mắt ẩn hiện sát ý.

Tiên nữ kinh hãi không nói nên lời, run rẩy hồi lâu rồi quỳ xuống đất cúi đầu: "Đại, đại, đại, đại, đại tướng quân!"

"Này, đừng doạ người ta vậy chứ." Tôn Ngộ Không từ phía sau đi ra, lau tay rồi đỡ tiên nữ đứng dậy: "Cô nương đừng sợ, hắn không giận cô đâu!"

Tiên nữ hành lễ một lần nữa với Tôn Đại Thánh với sự cảm kích.

Thực ra bây giờ Na tra đang rất tức giận. Nếu không phải chính tai hắn nghe thấy, hắn cũng không biết Thiên Cung có kẻ dám ức hiếp Ngao Bính như vậy. Sát khí trước đây chưa từng có trên chiến trường giờ đã xuất hiện, hắn giơ một ngón tay lên chạm vào thái dương, cố gắng bình tĩnh lại một chút: "Là ai?"

Tiên nữ ngẩng đầu lên và ngạc nhiên không tin được nhìn hắn.

Thấy nàng không lên tiếng, Na tra lại hỏi: "Vị thần bắt nạt Hoa Cái mà ngươi vừa nhắc tới là ai?"

Hắn đã nghĩ đến việc làm thế nào để lột da và trói kẻ đó rồi ném hắn vào cuộc sống của súc sinh.

Tiên nữ vẫn đang sửng sốt.

Tôn Ngộ Không biết nội tình liền khoanh tay chờ xem kịch. Một lúc sau, Tiêu tiên nữ run rẩy giơ tay chỉ về hướng Na tra.

Lông mày của Na tra cử động và hắn liếc nhìn theo hướng tay nàng.

Không có người.

Hắn quay lại với vẻ mặt phức tạp. Sau đó cau mày, do dự và bước một bước nhỏ về phía nàng. Tiên nữ nhắm mắt lại giả chết, ngón tay di chuyển nhẹ theo hướng hắn đi.

"...."

"Phì, hahahahahahaha!"

Tôn Ngộ Không cuối cùng cũng không nhịn được nữa, chỉ ôm bụng cười đến nằm xuống.

Na tra hiểu ra những tin đồn vô nghĩa, cười giận dữ. Hắn đã trở thành thần nhiều năm, chợt nhớ đến cái đêm cách đây đã lâu khi chạy đến gặp mẹ nghe kể chuyện. Lúc đó, hắn cũng tin chắc rằng cha đã bắt nạt mẹ và đã nói với lão quản gia và gia nhân về điều đó vào ngày hôm sau.

Những ngày đó, Lý tổng binh uy nghiêm phải xấu hổ lẩn trốn người trong nhà.

Đó gọi là nhân quả tuần hoàn, quá báo thích đáng.

"Được rồi, huynh đệ, đừng ấm ức nữa. Thần tiên trên thiên giới đều nhàn rỗi đến mức gần như mọc lông. Khả năng lan truyền tin đồn và bịa đặt cũng ngày càng tốt hơn. " Tôn Đại Thánh, người đầy lông khỉ đã ăn xong một quả bàn đào, ném lõi đào đi: "Nhưng lời đồn có hơi quá đáng nhỉ. Ngươi rút vảy rồng của Ngao Bính khi nào thế?"

Na tra nhìn xuống chiếc túi đeo trên cổ mình, trong đó có chiếc vảy rồng cứng nhất mà Ngao Bính tự tay rút ra. Đó là bởi vì Ngao Bính lo lắng trên chiến trường đao kiếm không có mắt, đeo nó vào người hắn làm tấm bùa hộ mệnh.

"............Được rồi." Tôn Ngộ Không im lặng một lúc, sau đó suy nghĩ tiếp tục hỏi: "Gân rồng thì sao--?"

Na tra chạm vào tóc mình, bộ tóc của đại tướng quân uy linh hiển hách cũng ngang ngược hơn người thường. Ngao Bính cảm thấy nó quá phiền và lộn xộn, vì vậy đã lấy gân rồng của tứ thúc tạo phản và làm cho hắn một sợi dây buộc tóc. Đảm bảo chắc chắn và dễ sử dụng.

Về phần vì sao nửa đêm luôn đánh Ngao Bính, Tôn Ngộ Không xấu hổ không dám hỏi. Họ đã kết hôn rồi nên một nhóm bọn thần độc thân vô lương tâm bàn tán về chuyện xảy ra trong phòng đôi này, có chút không hay.

"Lão Tôn thấy chuyện đã rồi-----cũng chẳng có biện pháp nào. Chỉ là lan truyền tin đồn thôi, dù sao hai ngươi cũng có đủ loại thoại bản ở nhân gian, chẳng khá gì hơn." Tôn Ngộ Không dang tay đầy bất lực.

Na tra ngồi ở mép cây, ngẩng đầu nhấp một ngụm rượu: "Nhưng bọn họ không thể nói về Ngao Bính như thế."

"Vấn đề là sẽ không có tác dụng nếu ngươi đi đánh từng tên một." Tôn Ngộ Không ăn đào, rồi ợ lên một tiếng nhảy từ trên cây xuống, đột nhiên nảy ra một ý tưởng: "Lão Tôn nhớ rằng Long tộc muốn có hậu duệ rất gian nan, nếu không có chân thành thì không có tương lai---không thì, ngươi để Ngao Bính đẻ trứng cho ngươi xem sao?"

Na tra nhìn gã, cười nói: "Chủ ý không tồi. Không bằng ngươi tìm một con khỉ cái trước, sinh khỉ con cho bọn ta chơi cùng đi?"

Tôn Ngộ Không nhổ vào mặt hắn một cái.

"Làm sao vậy Tôn Đại Thánh?"

Ngao Bính mang chút điểm tâm đi tới, nhìn Tôn Ngộ Không với vẻ mặt như ăn phải đào thối, trong lòng có chút khó hiểu. Na tra tóm lấy y bế lên, không để y nhìn vào khuôn mặt khỉ đang cười toe toét của Tôn Ngộ Không.

"Mặc kệ hắn." Na tra xoa xoa vòng eo thon gọn của Ngao Bính và thì thầm, "Hắn ta điên vì làm hoà thượng."

"?"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro