Chương 6: Dường như ngốc bạch ngọt thích làm chuyện này.

Chương 6: Dường như ngốc bạch ngọt thích làm chuyện này.

Chu Lê không biết đánh giá của Quý Thiếu Yến đối với y.

Nếu y biết, bia trong miệng nhất định sẽ phun thẳng ra____ Y mang một đám người vây đánh "cha ruột" tàn nhẫn như vậy, có thể gọi là ngốc bạch ngọt à?

Đương nhiên, nếu y biết định nghĩa của Quý thiếu gia đối với ngốc bạch ngọt, thì không phun ra.

Từ nhỏ Quý Thiếu Yến sống thật gian khổ, lòng dạ sớm đã đen hết.

Ở nơi của hắn, người mỗi ngày vui tươi hớn hở giống như thiếu linh kiện não, đều là ngốc bạch ngọt. Cùng lắm Chu Lê sẽ cào người, điểm này không giống ngốc bạch ngọt mà thôi.

May mà y hoàn toàn không biết gì cả, còn gọi ông chủ xin bát nhựa, đổ nước ra cho Quý thiếu gia, tránh bị nghẹn khi ăn.

Uống xong hai lượt bia, chuỗi đồ nướng lục tục lên bàn.

Cà chua chiên trứng gà vừa ăn vừa trao đổi ánh mắt, cuối cùng nhị ca đại diện quần chúng mở miệng, "Ưng ca, tạm thời anh có tính toán gì không?"

Chu Lê nói đương nhiên, "Về nhà thôi."

Cả đám tịt một chút.

Nhị ca gian nan nói, "Không phải chứ, anh không sợ chú tìm anh tính sổ à?"

Nếu như cậu ta tìm người đánh ba mình, trở về cùng ngày, thể nào ba cậu cũng đánh cho cậu vào bệnh viện.

Không không không chỉ cần nghĩ việc "đánh ba" thì lá gan đã run rẩy rồi, tuyệt nhiên không ra tay được.

Chu Lê thật bình tĩnh, "Không sao, anh có thể đánh lại, đánh đến khi ông ta phục thì xong chuyện."

Mọi người nhất thời cảm thấy kính nể, cầm chai bia kính y một lần.

Chỉ là kính thì kính, bọn họ vẫn vô cùng lo lắng, hơn nữa Ưng ca nói ba mình có khuynh hướng bạo lực, thật sự đánh tàn Ưng ca, vậy phải làm sao bây giờ?

Nhóc tóc vàng Grandet nghĩ tới việc khác, hỏi, "Có khi nào chú không cho anh tiền tiêu vặt nữa không?"

Chu Lê nói, "Cũng có khả năng."

Nhóc tóc vàng tuyệt vọng, "Hơi quá đáng!"

Chu Lê nở nụ cười, "Không sao, anh có thể ứng phó."

Mọi người quen nhìn y âm trầm hung ác, đột nhiên ánh mặt trời chiếu sáng khắp nơi, đều có chút không thích ứng được.

Lúc đánh bài, cả nhóm đã phát hiện ra việc này, bọn họ nghĩ có thể vì áp lực quá nhiều, hoặc tối nay rốt cuộc cũng có thể đánh ba mình, hoặc rốt cuộc cũng bị đánh cho không bình thường___ Quả thật càng khiến người ta sốt ruột.

Chu Lê không cần đánh giá của bọn họ.

Dù sao y cũng không để mình sắm vai Tiền Lập Nghiệp, sắm cũng chẳng được. Bọn họ có thể thích ứng với hình ảnh này của y là tốt nhất, không lấy hai nhân cách ra giải thích, không hoảng hốt chút nào.

Y dựa đề tài nói chuyện, "Anh dưỡng thương xong sẽ đi làm thêm."

Lỗ tai Quý Thiếu Yến dựng thẳng lên.

Ngốc bạch ngọt này còn đi làm thêm, trong phòng chỉ còn mình hắn, cơ hội tốt.

Đàn em kinh ngạc, "Làm thêm."

Chu Lê nói, "Ừm, kiếm ít tiền."

Bữa ăn này hết bốn trăm, thật ra tâm rất ra sức, tiền còn lại có thể dằn qua kỳ nghỉ hè, nhưng khi Tống Oanh Thì làm thêm, y có thể nối quan hệ, làm nền cho việc "tặng cún".

Nhóm đàn em không rõ, nghe xong lòng cũng chua xót.

Hốc mắt nhị ca đỏ lên, giọng khàn khàn, "Không cần, không phải chỉ là tiêu vặt sao, cùng lắm thì mấy anh em xài ít chút, còn không đủ cho anh ăn uống?"

Chu Lê nói, "Ồ, tiền học của mấy đứa cũng có thể lấy ra?"

Nhị ca nổi giận, "Học phí gã cũng không cho?"

Chu Lê nói, "Khó mà nói được."

Nhị ca hồng hộc thở hổn hển, mắng câu thô tục.

Lòng những người còn lại trầm nặng, bọn họ đối nghịch với cha mẹ thật sự không có ưu thế gì, hơn nữa làm Ưng ca cúi đầu với ba mình, sau đó lại bị đánh, dường như càng hỏng bét.

Trong đó có một đàn em nhà thấp bảo uống ầm ầm ba bốn ngụm bia, nâng cốc cạn ly, "Được, em làm công với anh."

Mấy người khác sửng sốt, lập tức vỗ bàn, "Đúng, cùng đi, tám người chúng ta còn không kiếm được học phí sao!"

"Thật sự không được thì không được, dù sao cũng thi đại học không nổi."

"Đúng vậy, chúng ta gầy dựng một phần sự nghiệp!"

Chu Lê cười cười, cảm thấy vô cùng thuận lợi.

Bởi vì y nhắc đến làm thêm, vốn là muốn đặt đề tài, y muốn những tên ngốc không học giỏi này cảm nhận xã hội tàn khốc một chút.

Con người y sống tích cực hướng về phía trước, nhưng không có ham muốn phổ độ chúng sinh, tuy nhiên những người này đã giúp y, y nhận phần ân tình này.

Quả thật y có thể đợi quay về nhà giàu rồi báo ân, nhưng y có thể kéo khi bọn họ ngã một hai lần, cũng không thể kéo bọn họ mãi, dù gì bọn họ cũng phải tự mình lớn lên, y không hi vọng "lớn lên" này sẽ có được sau khi ăn đủ giáo huấn, không kịp hối hận mới hiểu ra. Bọn họ cũng sắp lên lớp 11, bây giờ sửa còn kịp.

Y nở nụ cười, "Được, vậy cùng đi."

Sung sướng nhìn cà chua trứng gà một vòng, y bổ sung, "Nhưng mà trước hết, tốt nhất chúng ta phải nhuộm lại tóc."

Quý Thiếu Yến nhạy bén phát hiện tiếng cười y có ý không tốt, lại liếc ý một cái, ngay sau đó liền nghe được câu này, lập tức đoán ra y muốn thay đổi bọn họ.

Dường như ngốc bạch ngọt thích làm chuyện này.

Hắn hứng thú hời hợt mà cúi đầu, thầm nghĩ rằng không có ý nghĩa.

Nhóm đàn em cũng không phát hiện, đều đồng ý, vì Ưng ca chịu chút ủy khuất cũng không sao!

Nhóc tóc vàng ngồi bên cạnh husky, đặt chân gà gặm sạch trong cái đĩa của nó, hỏi, "Vậy khi nào thì chúng ta nhuộm tóc đây?"

Chu Lê, "..."

Quý Thiếu Yến, "..."

Chu Lê đáp "đều được", rồi yên lặng nhìn vị đại gia nào đó.

Quý Thiếu Yến xoay đầu, cho nhóc tóc vàng một ánh mắt theo cách của husky, móng vuốt để ở đĩa, chậm rãi đẩy đến nơi xa nhất, quay về ghế nhựa nằm úp sấp, quả nhiên không ăn.

Nhóc tóc vàng, "..."

Mày ghét bỏ cũng quá rõ ràng đi!

Người bên cạnh cậu cũng vừa gặm xong chân gà, cũng định cho con nuôi thêm ít cơm, ai ngờ thấy màn này, mới cười như điên.

Những người còn lại hỏi y làm sao vậy, nghe kể xong đều cười đập bàn, cảm thấy con cún này thật có ý tứ, còn có hai người định lấy xương ra đùa, muốn nhìn phản ứng của nó.

Chu Lê đuổi bọn họ trở về, vớt đại gia cún lên trên đùi, lau lau ngón tay, lại lấy ít bánh cho nó, nhìn xem nó có ăn không.

Thật ra Quý Thiếu Yến đã ăn gần no, nhưng không ngại hắn ăn thêm mấy phần, liền hé miệng cắn.

Nhóc tóc vàng ngồi một bên thấy ngạc nhiên, "Cún vậy mà lại không thích ăn xương!"

Cậu nói xong còn run run, "Móa, không có độc đó chớ?"

Khóe miệng Chu Lê run rẩy, nhưng trước mặt sự an toàn sinh mạng, y cũng không thể phản bác rằng không sao đâu, nếu không nhất định sẽ khiến Quý thiếu gia nhìn ra vấn đề.

Tập thể côn đồ khiếp sức, nhanh chóng cầm xương chạy đến, phát hiện husky này thật sự chút hứng thú cũng không có, sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, vội vã tìm ông chủ.

Ông chủ cũng kinh ngạc, may mà ông có nuôi cún, liền ném xương cho cún nhà ông ăn thử, thấy cún ăn rất ngoan, liền thẳng sống lưng, nói thẳng là cún bọn họ có thói xấu.

Tầm mắt mọi người quay lại trên husky.

Quý Thiếu Yến đơn giản ăn mấy miếng rồi không ăn nữa, bình tĩnh ghé lên đùi người nào đó làm con rối, làm như không thấy ánh mắt bọn họ.

Nhóc tóc vàng nghĩ trăm lần cũng không ra, "Vậy vì sao nó lại không thích ăn xương?"

Chu Lê nói, "Có thể vì còn suy yếu, nên không có sức gặm."

Mọi người thấy cún yên tĩnh đến hiếm có, tiếp nhận cách nói này.

Chu Lê nói, "Cũng có thể vì đã từng bị thương, không tin tưởng con người, chỉ ăn đồ ta đưa."

Y xoa xoa đầu cún, đồng tình mà thở dài, "Ai, nhóc con đáng thương của ta."

Ánh mắt mọi người kỳ quái.

Ha lô? Thương thế trên người nó một phần cũng vì anh mà có hé!

Quý Thiếu Yến vẫn bình tĩnh như cũ, có chút quen với hành vi thường thường động kinh của ngốc bạch ngọt này.

Ngày hôm nay ngốc bạch ngọt ôm hắn xuống lầu mua chân giò hun khói, đi ngang qua bồn hoa còn rút ít cây cỏ nhỏ, đem về bỏ vào thùng giấy, nói cho hắn bonsai, cải thiện không khí, điều tiết tâm tình, cũng không biết trong đầu có bao nhiêu nước.

Mọi người nói nói cười cười, mãi đến khuya mới chấm dứt.

Bọn họ đều lấy lý do "nhà không có ba mẹ, cùng qua đêm" ra, không cần về nhà, liền muốn tới quán nét chơi điện tử suốt đêm, còn muốn lôi kéo Ưng ca.

Chu Lê từ chối.

Y đã xem qua tư liệu, tình cảnh của quán nét ở chỗ này cực tệ, sương khói lượn lờ, nửa bước chân y cũng không muốn tiến lên.

Nhóm đàn em không gò ép nữa, nhưng cũng lo cho y, nên cùng đưa y về nhà, chờ ở dưới lầu, mãi đến khi y nhắn tin không sao thì đi.

Lần này Chu Lê không cự tuyệt, ôm cún về nhà, thấy phòng khách đã được quét qua, nhưng vẫn mang theo mùi mì ăn liền, phải qua vài ngày mới tan.

Tiền Đa Thụ không đoán được con mình có thể về nhà, nghe thấy tiếng động thì chạy qua.

Bởi vì quá nhanh, gã còn không mặc quần áo kịp, cũng chỉ mặt quần lót, chỉ thấy trên người xanh xanh tím tím, vô cùng sống động.

Có lẽ đã hết một hoặc vài trận giận dữ nóng ruột, gã đã bình thản lại, trầm mặc vài giây nói, "Đã trở về?"

Chu Lê đơn giản "Ừ" một tiếng, không hứng thú với hành trình tâm lý của gã, xoay người về phòng ngủ.

Tiền Đa Thụ nói, "Mày từ từ, chúng ta nói chuyện."

Chu Lê không nói gì, thả husky và gậy bóng chày xuống, lúc này mới đi ra.

Có thể Tiền Đa Thụ đau lòng vì hành động hôm nay của y, gương mặt mỏi mệt lộ ra già nua, "Nói xem mày nghĩ như thế nào."

Chu Lê nói, "Tôi đánh ông, ông đau không?"

Tiền Đa Thụ thở hổn hển.

Đương nhiên đau, không chỉ đau thân thể, còn đau tinh thần.

Chu Lê nói, "Còn tôi đã đau nhiều năm rồi."

Y thấy mặt Tiền Đa Thụ có chật vật và hối hận, khẽ cười một tiếng, "Nhưng ông cũng không cần đau lòng, bởi vì nhân cách này của tôi không có tình cảm cha con với ông, hoàn toàn xuống tay được."

Vẻ mặt của Tiền Đa Thụ biến đổi, kinh ngạc thiếu chút nữa ngồi không nhúc nhích, "Là ý gì?"

Chu Lê nói, "Tôi là nhân cách thứ hai của thân thể này, không phải đứa con trước kia của ông, ông muốn nói chuyện, chờ cậu ta ra rồi nói."

Y đã sớm nghĩ đến, cha con bọn họ rất quen thuộc, y nhất định sẽ bị nhìn ra được.

Cho nên so với sau này nói thật, không bằng tìm cơ hội tốt nhất, ví như hiện tại.

Y xoay người đối diện với người trước mặt, "Tôi bị ba đánh đến tinh thần phân liệt, ba, có cảm động không?"

Y nhìn chằm chằm Tiền Đa Thụ, thấy rõ rệt nét mặt hơi hơi vặn vẹo và giấu không được đau khổ của đối phương, nói tiếng "ngủ ngon", xoay người quay về phòng, nghĩ rằng, quả nhiên đánh nhau vẫn là cấp thấp, nhìn đi, giết người cắt tâm thật tốt.

Trên người y dính mùi đồ nướng và mùi khói, quay về phòng nhắn tin cho đàn em, rồi cầm quần áo đến phòng tắm, ai ngờ lúc đi vào phòng tắm định đóng cửa, thì nhìn thấy vị đại gia nào đó tiến vào.

Y tức khắc cả kinh dựng lông y như Tiền Đa Thụ, khẩn cấp nhìn chằm chằm vị đại gia nào đó, nếu nhớ không nhầm, đây là lần đầu tiên Quý thiếu gia chủ động để ý y.

"Hương vị quỷ súc(*)" của một phút trước tà ác chọc Tiền Đa Thụ không còn sót lại chút gì, ngay cả hô hấp của y cũng nhẹ hơn, "Muốn làm gì?"

(*)Quỷ súc: Chỉ người hung ác tàn nhẫn.

Quý Thiếu Yến định tắm rửa.

Hắn có thể chịu đựng, nhưng đó lúc không thể làm khác, nếu không cần thiết, hắn đương nhiên không nhẫn nại.

Hắn đã xác nhận được đây là ngốc bạch ngọt, tuy rằng sẽ cào người, nhưng người khác không trêu chọc y trước, tiểu tử này cũng không đi cào, nên hắn muốn kiếm ít phúc lợi.

Chu Lê đối diện với hắn, thấy hắn đi đến, ngồi xổm dưới vòi hoa sen, thì phỏng đoán, "Mày muốn tắm rửa à?"

Quý Thiếu Yến ngồi xổm bất động.

Chu Lê nói, "Có phải muốn tắm rửa không? Không muốn thì đi ra, anh phải tắm."

Quý Thiếu Yến nghĩ nghĩ, miễn vi kỳ nan(*), hạ thấp địa vị cao quý của mình đong đưa cái đuôi một cái.

(*) Miễn kỳ nan vi: Chỉ thái độ miễn cưỡng.

Chu Lê hiểu ra.

Y ngồi xổm nhìn hắn, ngạc nhiên xoa đầu, "Muốn tắm thật à, ngươi có thể nghe hiểu tiếng người, đúng là có linh tính."

Quý Thiếu Yến bình tĩnh để y xoa.

Nếu ngốc bạch ngọt này đã hiểu, vậy đêm nay hắn có thể tắm rửa rồi.

Ý nghĩ trong đầu mới vừa lóe, Chu Lê đã ôm hắn hướng đến cửa thả xuống, sau đó "kèn kẹt" đóng cửa, âm thanh cùng lúc bay ra, "Vết thương còn chưa lành, mày tắm cái mốc xì."

Quý Thiếu Yến, "..."

______

Tác giả có lời muốn nói:

Quý Thiếu Yến: Nhóc con không nói sớm, phí công lay đuôi.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro