Ep 95. Vết thương lòng ai vá
Mỹ Ngư đang thả đèn với bác sĩ Park, hai người.... Mỗi người cầm một cái đèn do chính tay Mỹ Ngư làm, cùng nhau ghi điều ước lên đó rồi cùng nhau thả ra biển
" Bác sĩ Park, cô ước cái gì vậy ? " - Mỹ Ngư hỏi
" Bí mật.... Nào, bây giờ hãy cùng cầu nguyện "
Park JiYeon đứng bên cạnh, thi thoảng mở mắt ra nhìn Mỹ Ngư đang cầu nguyện, không rõ là cô ấy ước điều gì nhưng trông Mỹ Ngư đang rất vui.
Thần biển, nếu cô ấy là định mệnh của con, xin hãy ban tình yêu cho con và cô ấy
Park JiYeon cầu nguyện xong, cô nhẹ nhàng nắm lấy tay của Mỹ Ngư và đặt lên đó một nụ hôn, Mỹ Ngư có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không đến mức gọi là kinh ngạc, trước đó Park JiYeon đã nói rằng cô ấy thích cô, nhưng chỉ có một điều mà Mỹ Ngư không hiểu đó chính là vì sao mình không thể đáp ứng lại tình cảm của cô ấy, bác sĩ Park là một người rất tốt lại chu đáo, thời gian qua đã chăm sóc cô tận tình, chỉ vì cô mà bác sĩ Park đã phải rung động trái tim đã ngủ quên của mình, Mỹ Ngư bối rối, thành thực không biết phải nên nói thế nào mới phải. Park JiYeon thấy Mỹ Ngư không cự tuyệt mình nên nghĩ rằng Mỹ Ngư đã chấp nhận, cô kéo Mỹ Ngư lại gần mình và trao cho cô ấy một cái ôm, bác sĩ Park cảm thụ được hơi ấm cùng với hơi thở gấp gáp của Mỹ Ngư, trong lòng vui mừng như một đứa trẻ có quà, bác sĩ Park vuốt tóc Mỹ Ngư rồi khẽ thì thầm bên tai
" Tiểu Ngư, tôi thực sự.... Rất... Rất thích em "
" Bác sĩ Park..... "
Park JiYeon nhìn Mỹ Ngư, đôi mắt của Mỹ Ngư tròn xoe lại đen lay láy như viên trân châu, chỉ cần nhìn vào đó là có thể dẫn dụ đối phương đi đến cõi mộng mị, bác sĩ Park đột nhiên nghiêng đầu, nhắm đến đôi môi kia, vừa định áp môi mình lên đó thì Chaeyoung vừa kịp đến
" Unnie.... "
Park JiYeon lẫn Mỹ Ngư đều giật mình, hai người quay sang nhìn cô gái vừa mới gọi một trong hai người. Chaeyoung kinh ngạc nhìn chị gái mình chuẩn bị hôn người khác thì không khỏi bực tức, làm sao lại để người khác ôm hôn mình như vậy, chẳng phải đã nói là chỉ yêu một mình nó thôi sao? Khoảng thời gian LiLi mất tích rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ?
" Unnie, người này là ai ? " – Chaeyoung trừng mắt nhìn bác sĩ Park
" Cô hỏi tôi ? " - Mỹ Ngư ngạc nhiên
" Unnie ? " – Chaeyoung nhăn trán, chuyện gì đang xảy ra vậy? LiLi không nhận ra con bé ?
" Cô là ai ? " - Mỹ Ngư hỏi
Chỉ cần một câu nói "cô là ai" của LiLi, trái tim của Chaeyoung như bị dao đâm phải, nó nhói lên ngay lập tức khi người chị gái mà mình yêu nhất lại không nhớ ra mình. Đúng lúc Oh Sehun cùng với Suho và Hwang MinSun chạy đến
" Rosé, em bình tĩnh " - Oh Sehun ôm lấy con bé
Lúc này cả ba người đang phải đối mắt với nhau, LiLi chính là Mỹ Ngư. Lần đó LiLi ôm quả bom lao xuống biển, cũng may trong khoảnh khắc sinh tử trước khi chạm mặt nước cô đã ném quả bom ra xa, vị trí mà nó nổ cũng cách cô một đoạn, nhưng sức ép quả thật là không đùa được, chỉ trong chốc lát LiLi bị lực đẩy của nước ép văng vào vách đá, đầu đập mạnh vào mỏm đá đang nhô ra, máu loang ra từ phía sau đầu mà hòa lẫn với nước biển, sau đó cô mơ màng cảm thấy tay chân vô lực, đầu đau buốt rồi ngất đi, thân thể dần chìm xuống sâu hơn. Đến khi tỉnh lại cô chỉ biết mình là Mỹ Ngư, là cư dân trên đảo Jeju, hoàn toàn quên sạch những gì trước đó, kể cả Chaeyoung
" Cô.... Bỏ tay ra khỏi người chị ấy "
Bốp!!
Chaeyoung điên tiết lên sau đó tung một quyền vào một bên má của Park JiYeon
" Rosé, dừng tay... Cô ấy bị mất trí nhớ rồi " - Sehun ngăn cản
Chaeyoung nhìn Park JiYeon, người này có đến bảy phần là giống hệt cô, nhất là vừa rồi xoay mặt đi, Oh Sehun trước đó cũng đã từng nhầm bác sĩ Park với Chaeyoung, hai người lạ mặt không quen biết nhau nhưng lại giống nhau đến bất ngờ, có khi chính vì vậy mà Mỹ Ngư nhầm lẫn chăng? Chaeyoung nghe Oh Sehun nói vậy liền trừng mắt nhìn anh
" Anh đã biết ? "
" Lúc nãy anh có hỏi qua, cô ấy không biết LiLi Han là ai cả "
Chát!!
Chaeyoung còn đang mơ màng, đột nhiên có một bàn tay giáng một cú tát lên má của mình, con bé kinh ngạc quay qua nhìn liền thấy LiLi đang vô thường tức giận
" Cô.... Lấy quyền gì mà đánh bác sĩ Park ? "
LiLi tát Chaeyoung? Chaeyoung sững người đến mức không nói lên lời, chỉ còn biết nhìn LiLi đang lau vết máu bên khóe môi cho Park JiYeon, cô ấy chăm sóc chị ta như vậy, lại còn tát mình, lòng người thay đổi, rốt cuộc Chaeyoung là cái gì trong lòng của LiLi đây ?
" Đừng đánh nhau nữa, chuyện này có nhiều uẩn khúc, chúng ta từ từ tìm hiểu "
Park JiYeon bị ăn một quyền, tinh thần choáng váng, phải mất một lúc mới có thể hồi tỉnh mà buông ra một câu cho thiên hạ thái bình, cô không rõ vì sao nữ nhân này đánh mình, nhưng hình như là có quen biết Mỹ Ngư, Park JiYeon chính là không biết, người yêu thực sự của Mỹ Ngư mới chính là cô gái này, chỉ tiếc là Mỹ Ngư mất trí nhớ nên không thể nói gì được, hơn nữa cô cũng đang thích Mỹ Ngư, Park JiYeon cũng không cho phép bất cứ ai đụng đến Mỹ Ngư.
Mỹ Ngư nhìn bác sĩ Park vô cớ bị đánh nên có chút không vui, cô sa sầm mặt mày sau đó hướng đến Chaeyoung mà mắng
" Cô..... Tự nhiên đánh người, cô bị điên sao ? "
Chaeyoung sốc đến mức thật không dám chị gái mình bị mất trí nhớ, hoàn toàn không còn một chút kí ức gì luôn sao? Quên sạch sẽ như vậy? Sao vô tình thế?
" Hai người.... Cô... Trả chị gái tôi đây "
" Rosé, em bình tĩnh một chút đi "
Chaeyoung điên tiết lao đến giằng co LiLi với Park JiYeon, Sehun và JiYeon đã rất cực khổ để tách hai người họ ra, nhưng LiLi không đi về phía Chaeyoung mà ngược lại cô chạy về lòng của bác sĩ Park, Park JiYeon nhanh chóng ôm lấy Mỹ Ngư an ủi
" Đừng sợ "
" Bác sĩ Park, chúng ta về nhà đi " - Mỹ Ngư có chút hoảng sợ nói
" Được "
Park JiYeon choàng vai Mỹ Ngư rồi đưa cô ấy đi, Chaeyoung bất lực không thể nhìn theo, bởi vì sự việc vừa rồi quá sốc, chị gái mà mình yêu bằng cả sinh mạng, người chị gái mà đã vì mình mà hy sinh nay lại không nhận ra mình, xem mình như người xa lạ, còn ra tay động thủ với mình, Chaeyoung đau buồn bật khóc vô cùng ủy khuất, Oh Sehun đứng bên cạnh cũng không biết nói gì hơn chỉ có thể an ủi cô ấy. Chị em gái.....Đã cùng nhau vượt qua bao khó khăn....Cùng thề nguyện sẽ bên nhau suốt đời, vậy mà giờ đây lòng người thay đổi, tình cảm bị chà đạp, còn điều gì đau khổ hơn nữa ?
=====/////=====
Park JiYeon đưa Mỹ Ngư về nhà, cô ấy có chút thất thần, bác sĩ Park lấy nước cho Mỹ Ngư nhưng cô ấy không nói gì, chỉ lẳng lặng bỏ đi về phòng, có lẽ chuyện vừa rồi đã tác động không ít đến kí ức của Mỹ Ngư. Park JiYeon nhìn Mỹ Ngư phiền muộn như vậy tâm tình cũng không khá hơn, cô thở dài rồi một mình uống hết hai ly nước, cuối cùng không thể giải quyết được nút thắt, đôi bên đều có sự đau khổ của mình. Mỹ Ngư trèo lên giường, không để ý đến sắc mặt bác sĩ Park cũng đang khó chịu vì chuyện của mình, cô leo lên giường và nằm suy nghĩ, cô gái vừa rồi là ai? Nhìn rất giống bác sĩ Park, nhưng vì sao cảm giác rung động lại xuất hiện khi cô nhìn cô ấy lần đầu tiên?
Rosé Cô ta tên là Rosé.... Có nghĩa là hoa....
" Rosé ? "
...Mỹ Ngư lẩm nhẩm cái tên đó rồi mang nó theo trong giấc ngủ.
LiLi không thể hiểu nổi mình thì ngược lại Chaeyoung cũng đau buồn không kém, con bé mua vài lon bia rồi đi dạo bên ngoài bờ biển, vì tửu tượng kém nên chỉ cần nốc có ba lon đã bắt đầu ngà ngà say, dáng đi lảo đảo, trên tay cầm theo cái lon rỗng, đầu tóc rối xù, chẳng khác nào một kẻ điên, cô đi vài bước miệng lại lẩm nhâm tên của chị gái
" Lisa, chị là đồ đáng ghét, đáng ghét nhất trên thế giới này "
Chaeyoung ngồi xuống cát, đôi mắt sưng to cùng với hai dòng lệ chưa kịp khô, gió biển thổi vào, mang theo chút hương vị mặn của biển, nhưng sao Chaeyoung không thấy mặn, mà chỉ cảm thấy đắng trong lòng? Ngay cả bia cũng không có vị, chỉ có vị của nước mắt
Đau quá ~ cảm giác này ai hiểu được, người mình yêu bằng cả sinh mệnh, nay trớ trêu một điều là hoàn toàn không nhận ra mình, cũng như tình cảm trước đó giống như gió thoảng qua mà thôi. Chaeyoung cười cay đắng, sa hai dòng lệ nhìn lên ánh trăng ~ gần đó có vài cây hoa đào, vì tác động của gió mà bắt đầu rơi lả tả, Chaeyoung bắt lấy một cánh hoa, chán nản nhìn nó trong lòng bàn tay, người buồn rầu, rượu làm bạn, cảnh có vui bao giờ ?
Oh Sehun cũng là lần đầu chứng kiến Chaeyoung trông bộ dạng này, cô ấy thật đáng thương, truy tìm chị gái lâu như vậy, còn thay chị gái lèo lái công việc của gia đình, chớp mắt một cái đã hơn một tháng, đến khi gặp lại chỉ còn là người xa lạ, một mảnh kí ức cũng không còn, chỉ có Chaeyoung một mình nơi đây gặm nhắm nỗi nhớ
Gió mở ra xiềng xích kí ức, nhớ tới ngày xưa
Từng tiếc nuối bỏ qua, hoa đào rơi xuống hương thầm giấu khổ sở
Trăng chiếu sáng mười dặm bóng đêm, vứt bỏ tịch mịch nơi đáy mắt
Khó bỏ qua, mặc cho chìm ngập tang thương.
Thê lương vô cùng, cõi lòng tan nát biết làm sao
Thiên a ~ có phải ông đang ngược đãi hai chị em họ hay không? Hay là ông cho rằng cuộc đời này quá bạc bẽo, tình cảm chỉ thứ hư danh ?
" Cậu không định an ủi cô ấy à ?" - Suho thở ra, anh cũng là mới thấy Sehun vì một cô gái mà hao tâm tổn sức đến như vậy
" Biết nói gì bây giờ " - Sehun chán nản, nhìn Chaeyoung khóc, lòng anh cũng buồn theo
Chaeyoung không hiểu, vì sao chị gái mình buông bỏ nhanh như vậy mà mình vẫn không thể? Chỉ khi nhớ đến lại càng khắc sâu hình ảnh của LiLi, làm sao tình cảm này có thể dễ quên? Chà đạp trái tim của con bé, tổn thương quá lớn mà Chaeyoung không thể tiếp nhận được nữa, chẳng lẽ hết thật? Không, Chaeyoung không tin ~
Không ngừng bỏ đi vướng mắc, càng muốn quên lại càng khắc sâu
Quên rồi, say rồi, cho rằng bỏ xuống rồi
Cũng chỉ là mộng sau khi tỉnh lại, nhớ đến lại rơi lệ.
Cánh hoa rơi tưởng rằng người đã đến, trước mắt lệ ta ướt nhoè
Không nói được hối hận, đạo vô tận khó bỏ, cô độc cùng yếu ớt bị đau đớn dày vò
Khi buồn vui lần nữa đan xen
Mới chợt hiểu ra, cố chấp là hơi thở không thể nào dứt bỏ
Hoa nở hoa tàn, vết thương lòng ai vá?
Không giải được
Tương tư khó bỏ, cảm mến khó dứt
Ứớc nguyện cầm tay đến bạc đầu, ngắm hoa thơm say gió xuân.
....
Chỉ mong một lần, có thể nhìn em bằng ánh mắt trước kia mà chị từng nói rằng
" Unnie mãi yêu em ".
2020.04.14
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro