3. Gặp gỡ
5. Cái bàn cạnh thùng rác đã bị dời đi.
Lớp học vẫn đông đúc, thậm chí không nhìn ra là thiếu đi một học sinh.
Khi một người đã mất, tựa như giọt nước hòa vào trong nước.
Mọi thứ dần dần trở lại bình lặng.
Jangwon từ sống trong miệng của bọn họ, trở thành chỉ sống trong ký ức của riêng Chung Subin.
Những ngày tốt đẹp của cậu ấy không dài, ngày lành của em cũng không kéo dài bao lâu.
Lên lớp 9, học hành căng thẳng, cô chủ nhiệm xin trường cho Subin một chỗ ở miễn phí.
Em mới chuyển đến ngày thứ hai.
Buổi tối trong giờ tự học, cô Lee đang giảng bài toán trên bục thì có người xông vào, nồng nặc mùi rượu.
"Con chó Chung Subin đâu rồi?". Xem ra ông ta lại thua nên tâm trạng bực bội, muốn tìm Subin trút giận. Em khép mắt, siết chặt bút trong tay.
Cô Lee cho dù nghiêm nghị đến đâu thì cũng chỉ mới hơn 20, gặp kẻ vô lại thế này làm sao không sợ. Ngực cô phập phồng dữ dội, đầu ngón tay bấu chặt vào mép bàn đến trắng bệch.
Đây là cô giáo mà Chung Subin thích nhất, kính trọng nhất.
Cô sẽ lấy danh nghĩa động viên mà âm thầm đưa văn phòng phẩm cho Subin.
Cô sẽ tranh luận với trưởng khối để giành cho Subin một phần trợ cấp cho học sinh nghèo.
Cô nhìn thấy buổi trưa Subin chỉ ăn cải trắng, sẽ lặng lẽ gắp đùi gà trong mâm mình đưa cho em.
Cô sẽ quan tâm đến Subin trong mọi việc ở lớp, sợ em sẽ bị đối xử bất công.
Nhưng mà bây giờ, cô lại vì Subin mà chịu uất ức.
Trong nháy mắt, không biết dũng khí từ đâu đến, Subin xông lên như điên. Vừa kéo cô giáo ra, chắn trước mặt cô, vừa thét to bảo cút đi, mắng ông ta là đồ súc sinh.
Một cái tát vang dội đập vào mặt. Lực mạnh đến mức nửa hồn Subin gần như tê dại, khóe miệng chảy máu. Tai ù đi hết lượt này đến lượt khác.
Ý nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu em lại thật chua xót:
[Cũng may, may mà chặn kịp]
[Tiếc là bó hoa giấy con làm còn cất trong ngăn kéo, chưa kịp tặng cô.]
Hôm nay là Ngày nhà giáo. Nhưng Subin lại ôm suy nghĩ mình không xứng được học tập.
Sau cùng gã súc sinh bị mấy người bảo vệ đến đưa đi.
Subin từ từ ngẩng đầu lên, nhìn những ánh mắt từ bốn phía đổ dồn về đây. Bọn họ không làm gì cả, nhưng em cảm giác mình như bị lột trần ra.
Cái tát này đánh nát uy nghiêm của cô giáo, cũng đánh nát lòng tự trọng của 1 đứa trẻ, chiếc ô bảo vệ cuối cùng cũng bị xé toạc ra rơi xuống.
Chung Subin dọn ra khỏi KTX trong đêm.
Subin đeo hành lý đứng ở ngã tư, nhớ về quá khứ, tưởng tượng tương lai, quá khứ và tương lai đan xen nhau trong cơn gió lạnh đầu thu.
Trong ngơ ngẩn, em như rơi vào ảo giác.
Cả đời này, con đường sẽ luôn là con đường lầy lội khó khăn.
Nhưng mà cuộc sống vẫn đang tiếp diễn, đúng không?
Vì thế, trên dòng sông khốn khổ này, em chỉ biết vung mái chèo gãy của mình tiếp tục lên đường.
6. Cách đối phó với bạo lực trực tiếp nhất chính là lấy bạo lực kiềm chế bạo lực, gậy ông đập lưng ông.
Chung Subin quấn mình trong chiếc chăn đơn, hứng gió lạnh đầu cầu suốt một đêm. Sắc trời dần sáng, trong đầu hiện lên một đôi mắt. Đen như sơn, lạnh lùng, sắc bén.
Nửa năm trước, thị xã xa xôi này có người từ ngoài chuyển đến. Họ mở một tiệm xăm ở nơi sâu nhất của hẻm Nhỏ.
Nghe nói là hai mẹ con, một là nhỏ con gái nhưng thô bạo như du côn, một là bà điên.
Ba Subin là kẻ luôn bắt nạt kẻ yếu. Có lần ông ta uống say nổi điên, nói người phụ nữ điên trong hẻm nhỏ đó là đồ dâm đãng, ai cũng qua cửa được.
Lời này truyền tới tai nhỏ côn đồ kia. Tối hôm đó, người cha cao to bị kéo về nhà như một con lợn chết. Toàn thân bầm dập, mặt mũi sưng vù, miệng đầy máu, hai chiếc răng cửa bị gãy.
Người con gái trắng bóc mặt búng ra sữa vậy mà thản nhiên ném ba Chung vào sân, bước tới dùng chân đè nghiến những đầu ngón tay ông ta, giọng âm trầm.
"Lão già khốn nạn, sau này tôi còn nghe ông dám há miệng nói những lời bẩn thỉu về mẹ tôi thì ông không cần dùng đến lưỡi nữa."
Ba Chung gật đầu lia lịa, không dám phát ra một tiếng.
Chung Subin nấp sau cánh cửa nhìn xuyên qua khe hở. Bỗng nhiên đôi mắt sâu thẳm sắc bén đó nhìn thẳng vào em một tiếng cười khẽ trầm thấp từ sâu cổ họng người đó bật ra không rõ ý nghĩa.
Đến khi Subin định thần lại thì người đó đã đi rồi, lưng em toát mồ hôi lạnh.
Buổi tối Subin giả vờ ngủ say, nghe ba Chung ở sát vách khóc lóc chửi bới cả đêm, lòng thầm cảm thấy sung sướng.
Nhỏ côn đồ đó ra tay tàn nhẫn. Ba em ba ngày không ra khỏi giường nổi, ngay cả muốn đánh cũng không còn sức.
Sau này Subin sợ gây họa nên luôn cố ý tránh khỏi con hẻm đó. Chưa từng có tiếp xúc với người đó.
Nhưng có thể trị ba Subin, ngoài người đó ra em không thể nghĩ ra ai khác.
Vì vậy, sáng sớm hừng đông, lần đầu tiên Subin bước vào con hẻm nhỏ này.
Rêu xanh mềm nằm dọc theo hai bên con đường nhỏ lát đá. Cuối đường là một ngôi nhà nhỏ hai tầng, bức tường cũ loang lỗ đã được sửa chữa, quét sơn trắng sạch sẽ. Trước nhà là một cây hoa quế đang tỏa hương, không khí thoang thoảng hương thơm nhè nhẹ.
Chung Subin hít sâu vào một hơi, đẩy cửa bước vào.
Đập vào mắt là phòng khách, trên tường treo rất nhiều tranh. Người con gái quay lưng ra cửa, bộ đồ bảo hộ trắng, đường nét sắc sảo. Một tay đang kẹp thuốc lá, tay kia đang sắp xếp lại dụng cụ trên bàn.
Nghe tiếng động, người đó búng tàn thuốc, tiếp tục động tác trên tay, giọng lạnh nhạt: "Chưa đến giờ, không làm."
Subin biết, tấm biển trên cửa ghi 15:00-24:00.
Nhưng Subin muốn nói, em không phải đến xăm mình. Lúc này mới phát hiện mở miệng ra rất khó khăn, vết thương tối qua chưa xử lý nên khóe miệng dính lại với nhau. "Buổi chiều lại..." Người đó quay đầu lại.
Điếu thuốc trong tay hơi run lên. Đôi mắt đen nhìn thẳng vào Subin, một lúc sau mắng nhỏ, "Đệt."
Em còn chưa kịp hỏi là tại sao.
"Con gái, ăn cơm chiên trứng không... úi cha, mẹ đi đây, mẹ còn nghĩ sao nay dậy sớm vậy, gặp quỷ rồi gặp quỷ rồi."
Người phụ nữ mới ló đầu ra đã vội vàng cầm sạn quay nhanh về bếp, nhanh đến mức chỉ thấy được một góc áo.
"..."
Vừa hiểu ra thì một chiếc gương nhỏ được chìa đến trước mặt. Người con gái chống má, dập tắt thuốc, có vẻ không muốn nhiều lời.
Subin nhận lấy. Trong gương là một thiếu nữ sắc mặt tái nhợt, đầu tóc rối bù. Dưới mắt quầng thâm đen, mắt lại to, nửa bên mặt sưng vù, khóe miệng còn vệt máu khô. Đồng phục học sinh trên người đỏ trắng xen lẫn.
Lại còn xuất hiện vào sáng sớm tinh mơ.
Bất kể thế nào thì cũng thấy khá kinh khủng. Ban nãy Subin không bị đánh xem như em may mắn vì cô đang tốt tính.
Chung Subin xấu hổ xoa xoa khóe miệng.
Cô vươn tay nhặt chiếc áo da trên sô pha, khoác lên người. "Chiều em cũng đừng đến, tôi không xăm cho trẻ vị thành niên. Đặc biệt là những đứa trẻ nổi loạn bỏ nhà trốn đi."
Cô hiểu nhầm. Subin lắc đầu, lấy trong túi ra tờ 10 tệ nhàu nát, từ từ đặt nó lên bàn.
"Nghe nói chị thu phí bảo kê, vậy chị... có thể bảo vệ em không?"
Cô thờ ơ liếc nhìn tôi. "Em thấy tôi giống xã hội đen à?"
Subin đánh liều nhìn kỹ chị ta hơn. Trẻ đến bất ngờ. Mặt mày lạnh lùng, hàng mi dài dày rậm đen như cánh quạ, làn da lại vô cùng trắng. Rất đẹp, cũng rất dữ tợn.
Đặc biệt là gương mặt không biểu cảm.
Không chỉ giống xã hội đen mà còn giống chị đại xã hội đen.
Trong lòng nghĩ vậy, ngoài miệng vô thức nói ra thành lời.
Cô lắc lắc cổ, cười thành tiếng. "To gan đấy, con cái nhà ai đây?"
"Dạ, nhà ở phía tây kia ạ."
Cô nghĩ ngợi. "Chung Sunghoon là cha em?"
"Cũng có thể không phải."
Có vẻ như cúi đầu nói chuyện với Subin mỏi cổ, cô quay người ngồi lên sô pha. "Không phải đêm đó em cũng thấy sao? Tôi đánh cha em." Cô vươn tay cầm ly nước trên bàn.
"Vậy chị muốn đánh em ạ?" Chung Subin hỏi.
"Em thiếu đòn à?" Cô hỏi lại.
Subin lắc đầu dứt khoát. Ba em thiếu, em thì không.
Cô nhướng mắt. "Vậy là được."
Ý cô là sẽ không đụng tới Subin. Không biết sao nhưng em tin lời cô nói.
Thấy chủ đề đi xa, Subin lại đẩy 10 tệ trên bàn về phía trước.
Có lẽ do Subin quá dửng dưng với việc cha mình bị đánh, hoặc là em lại kiên trì cầu cứu người từng đánh cha mình. Cô kinh ngạc, "Không hận tôi?"
"Hận. Hận chị sao không đánh chết ông ta." Chung Subin thốt lên không cần nghĩ ngợi.
Người đối diện đột nhiên bị sặc, ho khù khụ. Cô siết cái ly. "Em muốn tôi bảo vệ em thế nào?"
"Đánh chết ba em." Một nửa tức giận, một nửa thật.
Cô không ngừng uống nước, đặt ly lên bàn. "Người không bao lớn mà lại ngang ngược vậy."
Em không biết thế nào, đành lấy lùi mà tiến. "Vậy đánh ông ta tàn phế cũng được."
Cô xoa xoa giữa hai chân mày, tức giận: "Việc này không nhận được."
Vốn dĩ không ôm bao nhiêu hy vọng, nhưng khi nghe đáp án từ chối vẫn thất vọng. Tim Subin chùng xuống, khó thở, đầu choáng váng, tầm mắt dần mơ hồ.
Giây sau, Chung Subin ngã về phía trước.
Dường như rơi vào một vòng ôm vội vã.
Người con gái giận quá hóa cười. "Chết tiệt, sáng sớm đã gặp ăn vạ."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro