Chap 8. Đừng Sợ! Tôi Ở Đây Rồi
9h30 , cô trở về nhà . Lúc này chỉ còn bảo vệ và bà Dương là chưa ngủ . Cô bước vào sảnh , hai người bảo vệ đang đứng cạnh cửa cúi đầu chào .
- Được rồi , hai cậu đóng cửa rồi cũng đi nghỉ đi . - Cô phát tay . Đi đến chỗ bếp , nói bà Dương pha cốc nước giải rượu rồi vào phòng tắm thay đồ .
Cô đã nghe lời em , từ chối hầu hết những lời mời rượu nhưng rượu mạnh quá khiến cô hơi choáng váng .
- Lan Ngọc đâu bà ? - Cô hỏi bà Dương sau khi thay quần áo.
- Cô ấy ở trong phòng Boss . Mà cho tôi hỏi một câu được không ? - Mắt bà Dương hướng về phiá cửa phòng Thúy Ngân.
- Bà hỏi đi ? À mà tối nay cô ấy ăn những gì rồi ? - Cô nháp một ngụm nước chanh ấm .
- Tối nay cô Lan Ngọc ăn ít hơn buổi trưa . Ừm . . . . Sao Boss lại tốt với cô Lan Ngọc vậy ? - Bà thông báo rồi âm ừ hỏi .
Cô nghe đến đoạn Lan Ngọc ăn ít bèn không vui . Vốn dĩ , Lan Ngọc rất gầy lại còn ăn như thế sẽ không đảm bảo sức khỏe . Cô uống xong cốc nước , đứng dậy bỏ đi , để lại sau lưng câu nói .
- Bởi vì em ấy là người đặc biệt !
Cô đi vào phòng , tối om . Với tay bật đèn thì thấy em đang nằm ở sofa mà ngủ gật . Chắc vì đợi có lâu quá . Cô nhìn em mỉm cười rồi tiến lại ngồi cạnh , thì thầm vào tai .
- Lan Ngọc , chị về rồi này !
Lan Ngọc nghe thấy giọng nói quen thuộc liền tỉnh dậy . Thấy con người kia đang cười cười , có chút ngượng ngùng nên quay sang chỗ khác né tránh .
- Sao vậy ? Chị gắng về sớm với em này . - Cô ôm lấy vai , xoay hắn người Lan Ngọc lại , để mặt em đối diện mặt mình. Lan Ngọc vẫn không nói gì . Cô lại tiếp tục .
- Đây này , chị còn không uống rượu này . Chị nghe lời em mà ! - Cô dí sát người mình vào mũi em , vô tình đụng vào ngực nên vội lùi lại , khuôn mặt Lan Ngọc lúc này đỏ như trái cà chua .
Boss gì chứ ? Boss mà cả ngày nịnh nọt , hiền dịu chắc chẳng ai sợ . . . Mà không , hình như chỉ có mình là chị ấy như vậy thôi thì phải ? A , khó hiểu quá ! Lan Ngọc làm mặt mếu , lúc này mới lên tiếng .
- Em . . . . Em sợ . . . Huhu - Lan Ngọc òa khóc .
- Sợ cái gì ? Ai bắt nạt em hả ? Tôi xử cho . - Cô lo lắng .
- Không . Là sấm . . . . Em đợi chị về thì mưa . Mưa có ... sấm . Hix . . . Hix . - Lan Ngọc khóc nấc lên . Cô nghe được lý do " củ chuối " , muốn bật cười cái người sợ đủ thứ này nhưng hoàn cảnh không cho phép .
Rốt cục , em còn sợ những gì hả Mèo Nhỏ? Chị nhớ em sợ ma , sợ gián , sợ chuột , sợ nhện , sợ mấy loài bò sát , sợ cả . . . những người bắt nạt em nữa . Nay lại còn sợ sấm nữa sao ? Đồ Mèo Nhỏ yếu đuối , ngốc nghếch của chị !
Cô ôm em , để em ngồi lên lòng mình . Vòng một tay ôm chiếc eo nhỏ nhắn của em , tay còn lại gạt nhẹ dòng nước mắt , sau đó vén vài sợi tóc lưa thưa sang một bên. Lan Ngọc vẫn ngồi ngoan ngoãn trong lòng cô mặc cô muốn làm gì thì làm . Ánh mắt còn chút sợ sệt nhưng cũng đã không còn khác nữa .
- Ngoan . Gìơ đi ngủ nhé ? - Cô vuốt tóc em xuống dọc sống lưng .
- Nhưng . . . . - Lan Ngọc quay sang .
- Nhưng sao ? - Cô lo lắng khi nghe em nói như vậy .
- Em với chị ngủ cùng nhau sao ? - Em mở to đôi mắt .
- Ừm . Tôi chưa sắp xếp được phòng cho em . Đừng nói , em còn sợ ngủ với tôi nữa đấy ?
- Không . Chị là người tốt . Em không sợ . . . chỉ tại vừa mới quen có 1 ngày . À không gìơ còn chưa hết một ngày mà đã ngủ với nhau . Em không quen . - Lan Ngọc lắc đầu nguây nguậy rồi nhìn chằm chằm xuống .
- Haha. Ai chẳng phải trước lạ sau quen . Em ngại gì chứ ? Đi nào , muộn rồi . - Cô cười lớn , nhất em ra , đứng lên kéo tay em đi về phiá giừơng. Lan Ngọc cũng ngoan ngoãn làm theo , nằm yên vị trên đó . Chiếc giường này ngày hôm nay em đã nằm tận 3 lần rồi đấy.
Cô đắp chăn cho em , nhấc đầu em đặt lên tay mình , tay kia vòng ra khỏi chắn ôm eo em , để mặt em áp sát ngực mình , cằm tựa lên trán em . Quả thật hơi nhột , người cũng nóng dần lên nhưng cô lại thích thú . vuốt nhẹ mái tóc mềm mại , cô thì thầm
- Này , sao tối nay em ăn ít hơn buổi trưa ? - Lan Ngọc ngước lên nhìn Thúy Ngân
- Ai bảo với chị dạ ? - hỏi ngược lại .
- Bà Dương! Em không được ăn như vậy , em có biết em gầy thế nào không mà còn nhịn ăn ? - Cô ôm chặt Lan Ngọc hơn .
- Không mà . Em . . .
- Nghe này , mọi thứ tôi đều có thể đồng ý với em , nhưng nhịn ăn thì không bao giờ . Tôi không thích . - Cô dai cằm vào trán Lan Ngọc .
- Nhưng gầy mới đẹp . - Lan Ngọc phụng phịu .
- Không là không ! Béo béo một tí ôm cho sướng . Em xem gầy gò như thế này , có khác gì ôm cái bộ xương di động không ? - Cô bẹo nhẹ má em , yêu chiều .
- Vậy mà chị không thích ôm em - Lan Ngọc lại ngước lên , khẽ đẩy người cô ra .
- Tôi lấy ví dụ thế thôi ! Có gì đâu . Thôi đi ngủ đi , ngủ mới béo ! - Cô xoa xoa lưng cho em .
- Chị này ?
- Dạ ?
- Chị yêu ai bao giờ chưa ?
- Rồiiii . Tôi yêu đơn phương một người trong vòng 12 năm .
Lan Ngọc nghe vậy , cảm thấy không vui . Lòng tò mò trôi dậy , chị là người chung tình đến thế sao ?
- Là gái à ?
- Ừm , là con gái . . . - Cô vừa nhắm mắt , vừa trả lời .
- Đến giờ còn yêu không ?
- Cònnnnn . . . Ngủ đi em . - Nói rồi cô chỉnh lại tư thế cho thoải mái , nhắm mắt ngủ .
Được một lát , Lan Ngọc cũng chìm vào giấc ngủ . Nghe tiếng thở đều đều của em , cô mới từ từ mở mắt ra . Nhìn em trong vòng tay mình , nói nhỏ .
- Cô gái ấy đang ở trước mặt tôi , đang trong vòng tay tôi mà ngủ . Cô gái ấy vì sợ sấm lại không có tôi nên khóc . Từ nay về sau , tôi sẽ không để cô ấy như thế nữa . Tôi muốn nói với cô ấy rằng " Đừng sợ ! Tôi đây rồi ! " . Em thay tôi nói với cô ấy nhé Mèo Nhỏ. - Rồi cô đặt môi mình lên trán em thật lâu . Sau đó nhắm mắt mà ngủ . Con người kia bất ngờ cong khóe môi , tạo thành nụ cười
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro