Chương 11

Hoắc La Yên lặng lẽ bước ra ngoài dặn dò Vương công công

" Công công sai người sắc thêm một chén thuốc nữa đưa đến cho hoàng thượng.... Nếu ngày mai hoàng thượng hỏi ta có đến hay không thì ngươi cứ nói không"

"Vâng tiểu nhân hiểu rồi"

Trên đường trong cung không có một ai, Hoắc La Yên vững vàng đi xa một chút, mới dần bước chậm lại, trong lòng mơ hồ có chút luống cuống.

Việc xảy ra vừa rồi làm cho nàng có chút mơ hồ, nhưng mà cái tên hắn kêu ra ban nãy rõ ràng là Liên Nhi.

Ôm Hoàng đế trong lòng đã là chuyện làm cho người ta kinh sợ, vậy mà tại thời điểm đó còn không dùng kính ngữ với Tần Di, việc như vậy sẽ có hậu quả gì Hoắc La Yên cũng không dám suy nghĩ.

Nhưng mà cảm giác bị Tần Di nhận là tỷ tỷ lại làm cho nàng có chút khó chịu, bớt đi một phần luống cuống, lại nhiều hơn một phần tức giận.

Vừa đi vừa suy nghĩ, bất tri bất giác đã đi đến cửa cung, dọc theo đường đi Hoắc La Yên theo bản năng lẩn tránh người khác, lúc này ở cửa cung lại gặp một ông lão khoảng bảy mươi tuổi, vừa nhìn thấy nàng liền bước lên nghênh đón, rõ ràng là đứng chờ ở đây, nàng muốn trốn cũng không trốn được.

Thu lại biểu tình, Hoắc La Yên bước lên phía trước cung kính nói: “Thật là khéo quá, ta đang định hai ngày nữa sẽ đến nhà Lưu đại nhân uống chén trà nói ít chuyện cũ, bây giờ lại gặp ngay lão nhân gia ngài”.

Ông lão kia cười ha hả, vừa khoát tay mời Hoắc La Yên bước qua một bên vừa nói: “Hoắc tướng quân muốn tìm lão phu, vừa đúng lúc lão phu cũng có chuyện muốn tìm Tướng quân ”.

Hoắc La Yên cảm thấy ngạc nhiên, nhưng trên mặt vẫn không có biểu hiện gì, hỏi: “Có chuyện gì sao?”.

Ông lão cười gượng một tiếng, nhìn trái nhìn phải rồi hạ giọng nói: “Kỳ thực là có một chuyện muốn nhờ Hoắc tướng quân”.

Hoắc La Yên có chút buồn bực, nhàn nhạt nói: “Lưu đại nhân là Lễ bộ thượng thư, quản lý nhiều việc, hẳn là không đến lượt Hoắc mỗ nói chuyện”.

Thì ra ông lão kia là chính là Lễ bộ thượng thư Lưu Hỉ, Lưu Hỉ là nguyên lão ba triều, lúc Tần Di đăng cơ cũng đứng ra giúp đỡ, góp không ít công sức, tuy rằng chỉ là Thượng thư tam phẩm, nhưng địa vị ở trong triều cũng được xem là rất quan trọng. Mặt khác, Lễ bộ chưởng quản mọi việc trong nội vụ của hoàng thất, lo chuyện lễ tế ăn mừng, Hoắc La Yên thật sự không hiểu vị cựu thần này có gì cần mình giúp đỡ.

Lưu Hỉ chần chừ một lát, có chút ngượng ngùng nói: “Kỳ thực việc này cũng là trách năng lực của lão phu không đủ… … Chỉ mong Hoắc tướng quân có thể giúp đỡ được”.

Nói nhiều như vậy mà Lưu Hỉ vẫn chưa nói rõ việc lão muốn nhờ là gì.

Hoắc La Yên từ sáng sớm đã bị Tần Di dây dưa, vừa rồi lại trải qua một chuyện không có gì vui vẻ, trong lòng lúc này đang rất bực bội, nghe lão nói chuyện lòng vòng như vậy bất giác có chút phiền, lại không thể không nể mặt, đành phải nhẫn nại nói: “Lưu đại nhân có gì cứ nói thẳng, nếu có thể giúp đỡ, Hoắc mỗ nhất định sẽ cố hết sức”.

“Hoắc tướng quân nhất định có thể giúp”. Lưu Hỉ lập tức nói, sau đó lại chần chừ một lúc, mới tiếp tục: “Thật ra là về việc lập Hậu”.

“Lập Hậu?”. Hoắc La Yên nhíu mày, giờ phút này nàng không hề muốn nghe bất kỳ chuyện gì liên quan đến Tần Di, càng không muốn quản.

Lưu Hỉ không nhìn thấy những biến hóa trên mặt Hoắc La Yên, tiếp tục nói: “Tân triều đã lập, Hoàng thượng cũng đã ổn định đất nước, bây giờ chỉ còn thiếu một vị Mẫu nghi thiên hạ hiền lương thục đức mà thôi. Huống hồ Thục Ý Hoàng Quý Phi đã mất, Hoàng thượng cũng không có người huynh đệ nào khác, chỉ có sinh hạ một Hoàng tử mới có thể làm yên lòng bách tính. Nhưng mà hiện tại hậu cung trống không, chỉ có vài vị nương nương, tiểu Hoàng tử lại càng không có, nếu Hoàng thượng không có ý định lập Hậu, thật sự là làm cho người ta lo lắng”.

Hoắc La Yên trả lời qua loa: “Hoàng thượng vừa mới đăng cơ, có nhiều việc cần Người phải quản, huống chi Hoàng thượng còn trẻ, chuyện về tiểu Hoàng tử thật sự không cần phải lo lắng”.

“Lời ấy của Hoắc Tướng quân sai rồi!”. Lưu Hỉ lắc đầu, “Đến cuối thu là Hoàng thượng đã hai mươi bốn, cách bây giờ không đến nửa năm, cho dù không nói đến chuyện tiểu Hoàng tử, chuyện lập Hậu cũng vô cùng cấp bách. Mọi chuyện đều phải chuẩn bị thật tốt, nếu bây giờ không quyết định chỉ sợ đến lúc đó sẽ bạc đãi Hoàng hậu”.

Hoắc La Yên nghe lão nói đến là chính đáng, cũng lười tranh chấp với lão, trong lòng lại nghĩ rằng nếu Tần Di lập Hậu đương nhiên không thể không nạp thêm vài vị phi tử, chờ người khác phân chia sủng ái, tự nhiên hắn sẽ không có cơ hội dây dưa với mình như hiện tại, nói thế nào thì đây cũng là một việc tốt, liền nhanh chóng gật đầu, xem như là đồng ý với lời nói của Lưu Hỉ.

“Nhưng mà việc này Lưu đại nhân nên hỏi Hoàng thượng, sao lại đưa đến Hoắc mỗ? Việc nhà của Hoàng thượng, sao Hoắc mỗ có thể xen vào?”.

“Có thể, có thể mà”. Lưu Hỉ nghe nàng đồng ý, trong lòng rất vui vẻ: “Thực ra lão phu đã nhiều lần giải bày với Hoàng thượng, cũng không ít lần dâng lên tranh của tú nữ, nhưng mà Hoàng thượng vẫn luôn chối từ, luôn nói không vội, chuyện này làm cho Lễ bộ chúng ta rất lo lắng. Nghĩ đến Hoàng thượng vẫn luôn tín nhiệm Tướng quân lão phu mới không để ý đến thể diện mà đến cầu Tướng quân giúp đỡ”.

Hoắc La Yên nhướn mày: “Giúp như thế nào?”. Nàng muốn cười lạnh một tiếng nhưng vẫn yên lặng nghe Lưu Hỉ nói tiếp.

“Ngày mốt lâm triều, lão phu sẽ bẩm tấu điều này, nếu Hoàng thượng đồng ý thì quá tốt. Nếu không thì xin Hoắc Tướng quân mở lời khuyên nhủ, nếu Hoàng thượng có thể hồi tâm chuyển ý, sau này Lễ bộ tất sẽ báo đáp ân tình của Tướng quân”.

Thì ra là muốn mình ở trước mặt Tần Di nói giúp. Hoắc La Yên cười thầm, Lễ bộ thượng thư này nghĩ rằng Tần Di luôn nghe theo những gì mình nói, cho rằng mình nhất định có thể lay chuyển được Tần Di, chỉ sợ đây là cách lão nghĩ ra để đưa con gái mình vào cung, chính mình không tránh khỏi phải ngọt nhạt hộ lão vài câu. Người ngoài nhìn vào lại cho rằng giao tình của mình và lão tốt, sau này lão làm việc cũng dễ dàng hơn.

Tính toán của lão thật sự chuẩn xác, chỉ tiếc là lão không biết một khắc kia đã xảy ra chuyện gì.

Xem sự việc ban nãy của Tần Di, ngày mai nếu muốn Tần Di đáp ứng bất kỳ việc gì e là khó hơn lên trời.

Thấy Hoắc La Yên không đáp, Lưu Hỉ còn nghĩ là nàng không đáp ứng, lại nhẹ giọng năn nỉ: “Tướng quân là sủng thần của Hoàng thượng, Hoàng thượng nhất định sẽ nghe lời Tướng quân, trong triều ngoại trừ Tướng quân, không có ai khác có thể giúp được. Xin Tướng quân thành toàn”.

Lễ bộ thượng thư là người rất lằng nhằng, đây là chuyện mọi người trong triều đều biết, Hoắc La Yên nhìn thấy tư thế kia của lão thì đã biết rằng nếu hôm nay không đáp ứng lão thì việc này không thể bỏ qua được. Bản thân nàng lúc này cũng có chút chật vật, sự việc ban nãy còn chưa lui đi, thân thể nàng cho dù khỏe thế nào thì cũng có chút mệt mỏi, tất nhiên không muốn cùng Lưu Hỉ dây dưa, đành phải hàm hồ đáp ứng: “Được rồi, được rồi, Hoắc mỗ liền đánh bạo mà đáp ứng với ngài, nhưng mà ngày mốt có kết quả gì thì Hoắc mỗ không dám cam đoan, nếu phạm phải long nhan, cũng xin Lưu đại nhân đừng trách móc”.

Lưu Hỉ tất nhiên cho rằng sẽ không xảy ra vấn đề gì, nghe thấy Hoắc tướng quân đáp ứng liền sung sướng vạn phần, liên tục nói: “Đương nhiên đương nhiên, vậy tất cả nhờ cậy vào Tướng quân”.

Hoắc La Yên sợ Lưu Hỉ còn muốn nói thêm chuyện khác, khách sáo vài câu liền bước đến xe ngựa của phủ mình, không để ý đến lão nữa.

----------Càn Khôn Cung-----------

"Hoàng thượng....hoàng thượng tỉnh rồi sao? Hiện tại người thấy cơ thể như thế nào? "

Qua một lúc lâu nhưng không thấy đế vương lên tiếng Vương công công sợ hãi quỳ xuống. Hiện tại tâm trạng Tần Di đang rất xấu

" Hoắc tướng quân đâu?" Tần Di một bụng tức giận hiện tại thức dậy nhưng không thấy người đó đâu

" Bẩm....bẩm Hoàng thượng làm gì có Hoắc Tướng quân ở đây. Từ lúc Hoàng thượng sốt đến giờ Hoắc Tướng quân không hề đến đây" Vương Công công sợ hãi hiện tại đã kinh động thánh nhan. Nếu như không nói thật thì sẽ không toàn mạng mà sống tiếp.

"Một đám rác rưởi!” Bên trong phòng truyền đến tiếng thiên tử gào thét cùng đồ sứ vỡ vụn, mấy tiểu thái giám giữ ngoài cửa cúi đầu thấp hơn, chỉ lo hỉ nộ không ngừng của thiên tử sẽ đem lửa giận đốt tới trên người bọn họ. Bên trong Càn Khôn cung có mấy vị thái giám càng lo tới sợ tái mét quỳ rạp dưới đất, không ngừng xin lỗi dập đầu lạy.

"Thần tội đáng muôn chết!”

Hai con mắt đầy tàn nhẫn của hoàng đế bắn thẳng tới người đang khom lưng, hừ, một đám rác rưởi, chẳng có tác dụng gì chỉ biết nhận tội, thực sự tức chết hắn.Tần Di vừa nhìn Vương công công liền biết hắn nói dối gằn lên từng chữ

" Trẫm hỏi lại một lần nữa Hoắc Tướng quân hiện tại ở đâu!!"

Mấy vị thái giám đầu thấp tới trên đất, chỉnh tề bước lui về sau, thận trọng rút ra khỏi Càn Khôn cung. Hoàng đế thở phì phò ngồi lên long tĩnh, nâng chung trà lên làm giảm nhiệt, phát hiện cốc trà rỗng tuếch, lửa giận liền nổi giận, phanh một tiếng đập cốc trà xuống đất, đồ sứ giá trị bằng người bình thường ăn một năm liền cứ như vậy bị vỡ nát. Bên ngoài tổng quản chờ gọi nghe hoàng đế kêu, vội vàng mang theo vài thái giám tiến vào ai dọn dẹp thì dọn dẹp, châm trà thì châm trà, được huấn huyện nghiêm chỉnh, hiển nhiên loại trận này cũng không phải lần đầu tiên trải qua.

Nhấp ngụm trà, nhìn chung quanh chính là cảm thấy không đúng, liền ‘Ba’ đặt chén trà xuống, mấy tên thái giám cùng tổng quản đều ‘Phù phù’ quỳ xuống tại chỗ, đầu buông xuống không dám chiêm ngưỡng thánh nhan. Vương công công quỳ gối bên chân hoàng thượng, gã hiện tại sợ đến hồn phi phách tán run rẩy nói

"Hoắc tướng quân sau khi chăm sóc Hoàng thượng, canh năm đã xuất cung rời khỏi. Hoắc tướng quân nói với thần là không được cho Hoàng thượng biết"

"Hiện tại mới biết điều nói thật" Tần Di ánh mắt sắc lạnh nhìn Vương công công

" Người đâu lôi Vương công công xuống phạt 30 trượng, làm gương cho mọi người" Vương công công sợ tới tím xanh mặt mày, thất thanh la lên

"Hoàng thượng tha tội, Hoàng thượng tha tội, thần biết lỗi của mình, cầu Hoàng thượng tha cho thần"

Nhìn người bị lôi ra ngoài,hoàng thượng khó chịu trừng mắt nhìn Vương công công, hừ mạnh một tiếng, đem người đều cho lui ra ngoài, bản thân ngồi trên long tĩnh hạ hoả.

Mãi suy nghĩ mà bất tri bất giác lại nhớ về chuyện xưa

Trước đây Thẩm Liên thích nhất là nằm trên giường không dậy. Lúc thân thể đã tốt hơn một chút vẫn phải đi dỗ dành nàng, từ dỗ dành đến giả vờ tức giận, mới có thể làm cho nàng đứng dậy ôm cổ mình làm nũng, giống hệt bộ dạng của một tiểu hài tử.

Về sau… … Về sau chỉ có thể thấy nàng mới canh năm đã nghiêm chỉnh ngồi trong đại sảnh, sắc mặt tái nhợt thỉnh an các vị nương nương.

Nhớ đến những việc này Tần Di không khỏi cười khổ, từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình ngồi trên long tĩnh nghĩ đến những chuyện vụn vặt lúc trước.

Ngay cả chính mình cũng không biết sẽ yêu sâu đậm đến như vậy.

Cho đến khi người đó chết.

“Liên Nhi… …”. Tần Di thấp giọng gọi một tiếng, đưa tay che đi hai mắt, trong đầu liền nhớ đến dung nhan tuyệt sắc kia.

Mặt mày như tranh, dung mạo tựa tuyết, khóe mắt bờ môi còn mang theo chút trẻ con, chỉ một cái nhướn mắt cũng đã là phong hoa tuyệt đại, bất kỳ ai cũng không sánh bằng.

Lúc đầu, trên mặt mang theo ba phần lanh lợi, bảy phần bệnh tật làm cho người ta thương tiếc. Nhưng mà lúc sau bảy phần bệnh tật kia cũng dần dần tản đi, đôi môi tái nhợt mang theo chút sắc hồng, làn da trắng nõn ửng đỏ, mặt mày đượm vẻ quyến rũ, ánh mắt mang theo vẻ sắc lạnh liền biến thành vị Tướng quân trẻ tuổi đang nắm giữ biên cương, bị chính một lời nói của mình mà tay chân luống cuống.

Đến khi ý thức được bản thân đang nghĩ gì, Tần Di sợ đến mức bật dậy, vừa gọi người mang nước đến rửa mặt chải đầu, vừa vỗ vỗ trán, làm cho mình tỉnh táo lại.

--------------------------------

Trở về phủ Tướng quân, Hoắc La Yên ngay cả cơm trưa cũng không ăn, sau đó lại phân phó hạ nhân vài câu, đơn giản chỉ là không được làm phiền nàng, chiếu cố Tống Nhiên linh tinh, liền trở về phòng mình ngủ.

Lúc ngủ dậy đã là canh tư ngày hôm sau, buổi sáng mùa hè đến đặc biệt sớm, ở phía chân trời có một vệt đỏ sậm, xung quanh tĩnh lặng, giống như ngăn cách những lo lắng của trần thế, thê lương mà trang trọng.

Hoắc La Yên nằm trên giường, cũng lười gọi hạ nhân, tham lam hưởng thụ chút thanh tịnh này, dù rằng cả người đều thanh tỉnh, nhưng lại luyến tiếc đứng lên.

" Đúng là hôm qua mình đã giận quá mất khôn"Hoắc La Yên nói trong vô thức

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro