Hồi 17 : Chia cách
" I loose my youth . Cause Youth have You."
Một tuần nữa là sinh nhật Tại Hưởng .
Chính Quốc thẫn thờ ngồi từ lớp học hướng mắt ra cửa sổ bên ngoài , giờ ra chơi vẫn đông như vậy . Chí Mẫn ở bên cạnh ngủ say như mèo lười , Chính Quốc đưa mắt nhìn rồi dừng lại một lúc lâu , sau đó cụp mắt lại , hai đầu lông mày cũng nheo theo , rồi lại từ từ giãn ra .
" Cũng đâu phải chuyện của mình , sao lại phải bận tâm chứ . "
Bất giác cười , là lo chuyện của người khác quá rồi .
Từ tận đáy lòng vẫn chua xót , bên ngoài cười nói như vậy nhưng bên trong lại mục nát , úa tàn .
Tại Hưởng vừa mới cắt tóc , dạo gần đây còn đeo thêm kính , trông vẫn bảnh bao , trước giờ đã đẹp rồi , nay lại đẹp hơn , ghen tị thật . Hiểu Chi đúng là số may lắm , yêu được anh ấy .
Chính Quốc viết nguệch ngoạc ra giấy , rồi cầm theo áo khoác rời đi .
" Tớ hơi mệt , xuống phòng y tế nằm một lát , nhớ đợi tớ . "
________________________
Mùa đông năm đó , Tại Hưởng chính là không biết , vẫn luôn có một người dõi theo từng nhất cử nhất động của anh , rồi lại nén đau buồn .
" Hiểu Chi , tối nay đi chơi đi , chúng ta cùng tớ đón sinh nhật . "
" Nhưng chưa tới mà ? "
" Không phải cái gì trước đều tốt hơn à ? "
" Sao lại vậy ? "
" Đùa thôi , tuần sau nhà tớ sẽ về quê đón tết , nên tuần này sẽ đón sinh nhật sớm cùng cậu . "
Dứt câu , Tại Hưởng ghé xuống nói nhỏ vào tai đối phương , tạo ra không khí ngại ngùng .
" Tớ rất hồi hộp đây . "
Hiểu Chi đẩy nhẹ Tại Hưởng , hai má đỏ ửng .
" Ya , mọi người đang nhìn kìa . "
" Vậy cứ để mọi người nhìn . "
Cả hai cùng bật cười , họ chính mà nói là mặt trời và hoa , đều vươn tới nhau mà toả sắc , chỉ cần gặp nhau , lập tức tạo ra cảm giác hạnh phúc .
____________________________
Chính Quốc nằm cong queo trong phòng y tế , là đnag ngủ say nhưng mồ hôi không ngừng rơi , người cũng co lại như con tôm .
" Đau...quá.."
Là đang ngủ rất say , nhưng vẫn có thể thấy được sự đau đớn thống khổ trên gương mặt , mồ hôi ướt đẫm trán .
Đã được 5 tháng từ lần khám đầu , và cũng là lần khám cuối cùng . Bản thân Chính Quốc cũng mơ hồ không biết rõ loại bệnh mình đang mắc phải .
Tình yêu bọ xít là thứ trò chơi quá quen thuộc với học sinh , chẳng ai không biết nó , nhưng liệu có được tham gia trò chơi đó không , còn phụ thuộc vào chính bạn .
" Chính Quốc , cậu ổn chứ ? "
Chí Mẫn cúi người , một tay đưa lên sờ vào trán Chính Quốc , lông mày khẽ nhíu theo lời nói , ánh mắt vẫn ân cần .
" Hmm...hả ? Cậu bảo sao Chí Mẫn ? "
Chính Quốc dụi mắt , mắt bất chợt tiếp xúc với ánh sáng cũng nhắm bặt lại .
" Tớ bảo cậu ổn chứ ? Cậu hình như sốt rồi ! "
" Tớ ổn , chắc do nóng quá thôi . "
" Mặc áo khoác vào đi , tớ đưa cậu về . "
" Đi ăn gì không ? Bụng tớ hơi khó chịu , chắc là do đói nên có vẻ hơi đau . "
" Chính Quốc muốn ăn gì , tớ lập tức mời cậu . "
Cả hai cùng bật cười . Lại nhớ đến lần tỏ tình trước
của Chí Mẫn , Chính Quốc chính là không muốn mất đi thứ gọi là tình bạn đẹp đẽ này . Nếu nhận lời yêu , họ sẽ không thể làm bạn tốt được nữa , sẽ còn nhiều vấn đề cần lo , sẽ có nhiều điều để quan tâm , sẽ có nhiều sự riêng tư bị bác bỏ , và quan trọng nhất , Chính Quốc không muốn lần nữa tổn thương một người cậu thực sự trân trọng .
Cả hai cùng đến một xe đẩy teok nóng bên đường , mùa đông thích nhất là ăn một miếng teok cay xiên bên trên là chả cá vàng thơm , càng ngon hơn nếu đem dồi chiên , trứng cút chiên , màn thầu cùng thấm đẫm vào nước sốt rồi thưởng thức .
" Làm một chút chứ ? "
Chính Quốc nháy một bên mày , ra hiệu cho Chí Mẫn .
" Ở đây toàn rượu nặng thôi , cậu chịu được không vậy ? "
" Cậu đang coi thường sâu rượu đó hả ? "
" Thật ra sẽ ngon hơn nếu cậu mua rượu hoa quả đấy , dù sao mai vẫn phải tới trường , cái gì nhẹ nhàng chút . "
" Chí Mẫn nhát gan thật đó~ "
" Rượu trắng sẽ chứa lượng cồn cao , uống tối không có tốt đâu , để tớ đi mua rượu hoa quả . "
" Ngồi đó , cậu gọi món đi , tớ sẽ đi mua cho , không biết để cậu đi sẽ cầm về lốc sữa hay nước ép hoa quả nữa . "
Chính Quốc đứng phắt dậy , động tác cũng lanh lẹ , lấy ví tiền từ trong áo khoác rồi dời đi .
Chí Mẫn nhìn theo bật cười .
Nếu cứ như này mãi thì tốt thật , Chính Quốc không phải của cậu , nhưng nghiễm nhiên sẽ chẳng là
của ai , sẽ mãi mãi là bạn tốt ở bên cậu , sẽ gián tiếp là người của cậu .
__________________________
Chính Quốc bước ra ngoài , hai tay đút túi áo , người khẽ run lên , vài bông tuyết còn đọng lại trên mái tóc của cậu , má cũng tía hồng , nhưng vẫn là cậu , thích nhất là mùa đông .
Chính Quốc băng qua đường , đi tới trước cửa hàng tiện lợi cách hàng ăn không xa . Hôm nay vắng đến lạ , mặc dù đang là ngày thường .
Cậu đẩy cửa đi vào , chuông báo khách kêu leng keng , một bác trai tóc xí muội niềm nở ra đón .
" Rượu hoa quả ở đâu vậy ạ ? "
" Bên trong tủ mát , nhưng hơi sâu, cậu thứ lỗi , hôm nay vợ nghỉ nên tôi không biết cách xếp . "
" Không sao đâu bác , là ở đây phải không ạ ? "
Chính Quốc đứng trước dãy tủ đựng đồ mát , mắt đảo một lượt .
" Phải phải , ở tầng dưới , bên trong . "
Chính Quốc ngồi xuống , luồn tay qua chỗ trống , lấy ra từ từ 5 chai với các vị khác nhau .
Chuông lại kêu leng keng , bác trai vẫn giọng đôn hậu chào khách .
" Ơ , Chính Quốc ? "
" Chị Hiểu Chi .. "
" Em không đi cùng Chí Mẫn hả ? Thằng nhóc này lại chạy đâu rồi . "
" Em có , cậu ấy đang đợi em ở hàng ăn . Còn chị thì sao ? "
" Tại Hưởng có chút việc bận nên về nhà trước rồi . "
" À không , ý em là chị đang đi đâu sao . "
Vô tình lại đề cập đến chuyện không muốn nghe , Chính Quốc tỏ ra hơi khó xử .
" À ... Hai đứa uống rượu sao ? "
Hiểu Chi dường như rõ sự việc , cũng tự đổi chủ đề .
" Càng tuyệt nhất vào thời tiết này . "
Cả hai cùng cười khì một cái , chuông cửa lại kêu lên lần nữa , vẫn lại là giọng nác trai vang lênn, nhưng có chút ngắt quãng .
" Xin chào....qu...ý...khá...ch "
( Xin lỗi các cậu nhiều vì sự chậm chạp này , và hơn thế nữa vẫn là lời cảm ơn vì đã luôn ủng hộ mình , bật mí một cái nhé là chuyện sắp tới hồi kết rồi , các cậu ai đoán được kết thúc chuyện chưa nhỉ🥰 Sau khi xong fic này tớ sẽ vẫn tiếp tục ra các fic khác cùng nhiều mảng khác nhau , để chuyện được tiến bộ hơn tớ thực sự cần những lời gợi ý , góp ý của các cậu . Many thanks💜 )
Note : Chúc mừng sinh nhật Kim NamJoon aka trưởng nhóm đáng yêu của tụi mình , chúc anh bước qua tuổi 26 với những thành công trong sự nghiệp . Chúc mừng Dynamite vẫn no.1 trên Billboard hot 100 . Gửi tất cả niềm vui cùng sự yêu thương tới Bangtan và Army🥳
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro