Chương 209: "Cố nhân không nên trở về"
Nghe được cách nói của Ninh Nghệ Trác, mấy người Kim Minjeong và Yu Jimin đều suy nghĩ, rất nhanh sau đó Kim Minjeong nhíu mày nói: "Trước đó cô đã nghe người đàn ông kia nói chưa, lương thực trong thôn không đủ ăn, cho nên không nuôi nổi trẻ con, nếu trọng nam khinh nữ, cho dù sinh nhiều con gái hơn nữa cũng sẽ không giữ lại trong nhà. Hiện tại chúng ta cơ bản không có được thông tin quan trọng, tất cả đều mù mịt, giải quyết trước mắt trước đã, đợi khi manh mối mới xuất hiện chúng ta sẽ phân tích tỉ mỉ."
Kim Minjeong nói không sai, thứ bọn họ biết được lúc này rất vụn vặt, hoàn toàn không cách nào xâu chuỗi với nhau, quan trọng là có quá nhiều suy đoán, chẳng thà đơn giản hóa một chút, chuyên tâm làm việc.
Năm người ăn hai chiếc bánh bột mì chắc chắn không đủ no, Yu Jimin nhìn thôn bao quanh bởi ba mặt núi, nhỏ tiếng nói: "Tôi lên núi tìm xem có thứ gì ăn không, mọi người ăn trước đi."
"Ra ngoài, ở đó liệu có thây ma không?" Kim Minjeong không yên tâm.
"Không sao, cũng có người trong thôn ra ngoài, trời sáng có lẽ là an toàn, nhưng phải vất vả cho mọi người tranh thủ thời gian. Chị chỉ đi một lúc, sẽ không ở lâu, yên tâm đi." Yu Jimin an ủi nói.
Chỉ dựa vào công cán chắc chắn không thể no, hơn nữa đây chỉ là cơm trưa, cơm tối cũng cần giải quyết. Huống hồ còn không biết phó bản sẽ kéo dài bao lâu, luôn có cảm giác ngày tháng sau đây sẽ rất khó khăn.
"Chị đừng vào sâu quá, không tìm được thì nhanh chóng quay lại." Kim Minjeong nghĩ ngợi, sau đó lại dặn dò: "Nếu gặp phải nguy hiểm, đừng cố gắng chống đỡ, cứ dùng thẻ để thoát thân, Kẻ ăn tàn phá hại có thể cài đặt lại thời gian làm mới, không sao hết."
"Được, chị biết rồi." Yu Jimin nói xong quay người ra khỏi thôn. Nếu thật sự là đi săn đơn thuần, chắc chắn Kim Minjeong sẽ không để Yu Jimin ra ngoài.
Về cơ bản không cách nào thu thập được thông tin trong thôn, dân thôn ăn nói dè dặt, im lặng với chuyện trong thôn, ngoại trừ người cá biệt, đa số nhìn bọn họ giống như nhìn thấy quỷ, ai nấy đều vội vội vàng vàng bỏ chạy.
Mà ở bên ngoài thôn, có lẽ sẽ có một vài manh mối, nhưng vì vẫn phải tiếp tục làm việc không thể đi, để Yu Jimin đi là hợp lí nhất.
Nhìn thấy Yu Jimin ra ngoài, người trong thôn cũng không nói gì, nhưng có người ở những tổ đội khác nhìn thấy Yu Jimin đi cũng đã rục rịch.
Cảm giác phương hướng của Yu Jimin rất tốt, cô ấy nhớ rừng thây ma mà tối qua bọn họ thoát ra, cách thôn hơn 500 mét rẽ trái.
Yu Jimin đi tới gần nơi đó, có thể nhìn thấy một khu vực bùn đất không gì che đậy lộ ra trong khoảng xanh biếc, bùn đất sau khi bị nước mưa ngấm vào lộ ra màu đỏ, nhìn có chút kinh dị, nhưng phần lớn trong đó đều bị che đậy, cho nên không nhìn rõ toàn bộ cảnh tượng.
Tiếp tục tiến về phía trước, ở bên đường có một tấm biển gỗ rơi trong bãi cỏ, vì tối qua trời quá tối, cho nên không ai chú ý.
Yu Jimin cầm lên nhìn, bên trên viết, "Nhật lạc vô hồi, cấm đi!"
Nét chữ có chút nguệch ngoạc, nhưng nét bút bắt mắt, lúc viết rất dùng lực, đủ để nhận ra tâm lí cảnh báo mãnh liệt của người viết chữ.
Chữ bên trên được viết bằng mực, quan sát từ màu sắc có thể thấy thời gian chưa quá lâu, màu đen vẫn còn mới mẻ.
Yu Jimin không đi tiếp về bên đó, quay đầu đi dọc theo con đường quanh thôn tới ngọn núi phía sau thôn, ruộng đất của thôn nằm ở đó, có dựng một tấm biển, "Cấm hái trộm rau!"
Yu Jimin có chút buồn cười, cảm giác điều này là cố tình nhắc nhở người chơi bọn họ. Yu Jimin không quan tâm, nếu hệ thống cài đặt phải đổi đồ ăn, chắc chắn là không thể ăn trộm, nhưng tự lực cánh sinh cũng không sai.
Mà khi Yu Jimin chuẩn bị men theo con đường nhỏ lên núi xem xem có động vật để săn bắt hay không, ánh mắt cô ấy lại nhìn thấy một thứ ở khoảng rừng bên trên một mảnh đất trồng rau, cẩn thận quan sát giống như một căn nhà nhỏ, lộ ra một mảnh tường màu trắng xám.
Suy nghĩ của Yu Jimin động đậy, chuyển hướng, men theo bờ ruộng đi tới khoảng rừng kia, sau khi tới gần cô ấy mới phát hiện đó không phải là nhà cửa, mà là một tòa tháp nhỏ rộng khoảng một mét tám, tháp hình tròn, chia thành sáu tầng, nhưng cửa tháp lại không nằm ở tầng cuối cùng mà là tầng trên cùng. Dựa bên tòa tháp này là một ngôi miếu thấp nhỏ giống như căn nhà, bên trên có một chiếc cổng vòm, bên trong vẫn còn sót lại rất nhiều tàn hương và tăm hương, dường như là dùng để cúng tế.
Lẽ nào đây là miếu thổ địa? Yu Jimin lại đi quanh một vòng quan sát, trên tháp viết hai chữ, "Tháp Nghĩa", bên trái viết một dòng chữ nhỏ, Mộ tập thể thôn Vô Hối.
Yu Jimin bỗng cảm thấy lành lạnh, đầu mũi động đậy, một mùi mục nát bay từ trong tháp ra, cô ấy lấy hết can đảm tới gần, nhìn từ cửa nhỏ vào bên trong, vừa tới gần mùi thối rữa càng thêm rõ ràng, mà khi nhìn thấy thứ bên trong, con ngươi Yu Jimin lập tức co chặt.
Mà đúng vào lúc này, Yu Jimin cảm nhận được có một bàn tay đột nhiên đặt lên vai phải của bản thân, điều này khiến Yu Jimin dựng da gà toàn thân. Yu Jimin quay người vặn cánh tay kia, một động tác quật lưng, khiến thứ kia bị mạnh mẽ quật xuống đất.
Yu Jimin đổ mồ hôi lạnh toàn thân, chân phải ra sức giẫm đạp, nhưng khi nhìn rõ đối tượng lại nhanh chóng nghiêng chân, nặng nề đạp lên phần đất bên đầu đối phương.
"Mày muốn làm gì?" Yu Jimin lạnh lùng nói.
Trên mặt đất là một đứa bé gái 8, 9 tuổi, vì suýt chút nữa bị Yu Jimin đạp vào đầu, bị dọa tới mặt mũi tái nhợt, lại đau đớn nên vành mắt đỏ ửng, gào khóc: "Hu hu đau, đau quá."
Yu Jimin nghe xong buông nó ra, lùi sau hai bước cảnh giác nhìn đứa bé gái không biết xuất hiện sau lưng mình từ lúc nào.
Cô bé thút thít, khi nhìn thấy biểu cảm nghiêm nghị của Yu Jimin, có chút sợ hãi nói: "Bố em bảo em tới đây lấy công cụ làm đất về nhà, em nhìn thấy chị đang nhìn cái này, liền muốn nói với chị, nơi này không cát lành, chị đừng nhìn vào đó. Kết quả... em không muốn làm gì hết, oa oa."
Yu Jimin nghi hoặc nhìn một cái, quả thật cách đó không xa có hai chiếc sọt tre, cuốc và đòn gánh.
Cô ấy đưa tay ra kéo đứa trẻ, sắc mặt cũng dịu lại: "Đột nhiên em xuất hiện lại không có âm thanh, tôi còn tưởng gặp ma chứ, cho nên vô thức ra tay."
Cô bé nghe thấy ma quỷ có chút sợ hãi, xua tay nói: "Chị, chị đừng dọa em, em... em sợ."
"Sợ thì mau về đi, trẻ con như em ra ngoài không an toàn."
Nước mắt của cô bé vẫn chưa khô, nghe thấy lời của Yu Jimin, cẩn thận nói: "Ban ngày xung quanh thôn rất an toàn, không sao đâu ạ."
Yu Jimin gật đầu, quay người hai mắt thâm trầm nhìn hai chữ "Tháp Nghĩa" vô cùng chế giễu trước mặt, lên tiếng: "Tại sao nó lại không cát lành?"
Sắc mặt cô bé cứng lại, trong mắt vừa sợ hãi vừa căm ghét. Lúc này ánh mắt Yu Jimin liếc xuống hai chân cô bé, nó đi một đôi giày vải cũ kĩ, viền giày lộ ra chút bùn đất màu đỏ, Yu Jimin híp mắt lại, nhìn khuôn mặt nó.
Đúng vào lúc này nó lên tiếng: "Tháp Nghĩa này là nơi để vứt bỏ trẻ con của thôn. Những đứa trẻ bị bỏ rơi, có đứa trẻ bị bệnh chết đều bị bỏ ở đây."
Yu Jimin thu lại ánh mắt, trầm ngâm nhìn ngọn tháp này, ban nãy cô ấy đã nhìn thấy mấy bộ xương nhỏ quá thể ở bên trong.
"Đám trẻ bị bệnh, bị bỏ rơi, khi bị ném ra đây vẫn còn sống sao?" Yu Jimin có chút đè nén.
Cô bé gật đầu.
"Vậy mà còn đặt tên là Tháp Nghĩa, thật là vô sỉ cùng cực, không chút nhân tính."
Yu Jimin thực sự phẫn nộ, cất tiếng mắng chửi.
Cô bé sau lưng nhìn chằm chằm ngọn tháp, ánh mắt giống như ngọn lửa nhảy nhót trong tối tăm, vặn vẹo lại điên cuồng.
Chỉ là rất nhanh sau đó nó quay sang nhìn Yu Jimin, biểu cảm đã bình thường, hiếu kì hỏi: "Chị ơi, sao chị lại tới đây."
"À, tôi đi xem xem trên núi có gì ăn không, chúng tôi không được ăn thực phẩm trong thôn các em, em về nhà trước đi, người nhà em có lẽ đang sốt ruột đấy." Yu Jimin tỉnh bơ nói.
Cô bé gật đầu, hiểu chuyện nói: "Chị đừng đi quá xa, trong núi có beo hùm, sẽ ăn thịt người đấy."
Yu Jimin gật đầu, khi đối phương lấy đồ chuẩn bị đi, Yu Jimin bỗng lên tiếng hỏi: "Em có thích chơi trốn tìm không?"
Động tác của cô bé khựng lại, sau đó quay đầu nhìn Yu Jimin, cười rất ngây thơ, "Em không thích chơi trốn tìm, trốn mãi trốn mãi, không tìm thấy thì có ý nghĩa gì, tìm được rồi chị sẽ chết, không thể trốn tiếp được nữa."
Cô bé nhanh chóng rời đi, Yu Jimin nhìn chằm chằm nó, sau đó không chần chừ lâu, quay người vào núi.
Thôn Vô Hối tựa núi, phía sau ngoại trừ rừng rậm um tùm còn có một khoảng rừng trúc, động vật đông đảo nhất trong rừng trúc chính là chim ngói.
Từ xa xa Yu Jimin đã nghe thấy tiếng chim ngói, trong tay cô ấy không có nhiều công cụ, chỉ có một con dao găm, nhưng với thị lực cực tốt, ra tay vừa nhanh chuẩn độc.
Ban ngày có rất nhiều động vật đều ẩn nấp trong hang, cho nên cuối cùng Yu Jimin chỉ bắt được bốn con chim ngói, còn cả một con gà rừng. Cô ấy không tham lam, nhanh chóng quay về thôn.
Xác thực ban ngày rất bình yên, Yu Jimin không gặp bất kì nguy hiểm nào, đại khái mất hơn bốn mươi phút để về đến thôn.
Kim Minjeong nhìn thấy Yu Jimin quay về, trái tim treo cao cũng coi như quay về vị trí, sau đó mới chú ý tới thứ Yu Jimin xách trong tay.
Kích thước chim ngói không lớn, nhưng tốt xấu gì cũng là thịt, còn gà rừng lại rất béo, cho dù thế nào, hôm nay bọn họ cũng không sợ đói nữa.
Ở đây có bếp, bên trong ngoại trừ gạo, dầu muối đều có đủ, Kim Minjeong đi nấu cơm, Yu Jimin thế chân tiếp tục xây tường.
Tổ đội xung quanh quan sát được rung động không thôi, rất nhanh sau đó cũng có người ra ngoài.
Khi đi qua tổ đội bốn người, đội trưởng kia lên tiếng: "Cô đổi một con chim ngói cho chúng tôi, 100 điểm."
Anh ta nói rất dứt khoát, hai mắt nhìn chằm chằm Kim Minjeong, không kiêng dè không trốn tránh.
Kim Minjeong như thể mất một lúc suy nghĩ, gật đầu.
"Còn phiền cô xử lí giúp tôi." Người đàn ông nói tiếp.
"Được, anh tới lấy đi."
Sau khi người đàn ông vào trong cũng không nhiều lời, đi thẳng vào vấn đề: "Hợp tác thế nào?"
Kim Minjeong đưa một con chim ngói cho anh ta, người đàn ông ngây ra, giải thích: "Tôi chỉ mượn cớ, chúng tôi..."
Kim Minjeong ngắt lời anh ta, ra hiệu anh ta cầm lấy, "Tôi biết, đây là thành ý của chúng tôi. Nhưng, tự xử lí đi."
Người đàn ông nghe xong cũng cười, không từ chối, nhận lấy chim.
"Tôi muốn trao đổi thông tin tối qua với anh, còn cả nhiệm vụ của chúng ta, tôi tin anh rất muốn biết dấu tay máu này có nghĩa là gì." Kim Minjeong cũng đi thẳng vào vấn đề, nói rõ ý định của bản thân.
Biểu cảm của người đàn ông phức tạp, "Có lẽ cô biết nhiệm vụ của chúng tôi đã thất bại, tại sao lại bằng lòng trao đổi tin tức với chúng tôi? Nhiều đội như thế, căn cứ theo ý của hệ thống, không thể có nhiều người vượt ải như thế, chúng tôi sẽ là đội đầu tiên bị xử lí sạch sẽ, điều này có lợi với các cô. Ngoài ra, cô không sợ khởi động nhiệm vụ mới, sẽ khiến các cô cũng đen đủi theo sao?"
Kim Minjeong mỉm cười, "Tại sao phó bản nhiều tổ đội tham gia nhất định chỉ có thể cạnh tranh mà không thể hợp tác chứ? Nhiệm vụ của các anh thất bại không sai, nhưng các anh vẫn sống, hệ thống cũng nói không tới thời khắc cuối cùng, sống chết khó định, cho nên các anh có cơ hội ngược dòng."
"Hơn nữa tuy chúng tôi thành công hoàn thành nhiệm vụ tối qua, nhưng vẫn có nhiệm vụ mới, chúng tôi cũng không thực sự an toàn, cho nên tại sao không hợp tác chứ? Còn về nguy hiểm, không có nguy hiểm nào là vô duyên vô cớ, đi kèm nguy hiểm chính là cơ hội sống sót. Anh nói có đúng không?"
Người đàn ông nhìn Kim Minjeong rất lâu, thực ra trước hôm nay anh ta đã quan sát mấy tổ đội, có ấn tượng sâu sắc nhất với đội Kim Minjeong. Hai người phụ nữ lãnh đạo, đây là việc rất hiếm thấy trong những phó bản trước.
Cho dù là người phụ nữ thanh tú nhã nhặn trước mặt, hay là người phụ nữ sắc bén đẹp không thể tả trước đó, đều vô cùng đặc sắc.
Lá gan lớn, hành động quyết đoán đều khiến anh ta nể phục. Nhanh như thế đã chọn anh ta trong hai tổ đội, khiến anh ta rất ngạc nhiên.
Trên người Kim Minjeong có một loại hấp dẫn khiến người ta tin tưởng, khi cô cho người khác thiện ý, rất ít người có thể từ chối, đàn ông cũng vậy.
Cuối cùng anh ta nghiêm túc, đưa tay chính thức nói: "Cố Diệp."
Kim Minjeong đưa tay ra, "Kim Minjeong."
Hai người đều là người thoải mái, ngồi xuống nhanh chóng trao đổi chuyện tối qua.
"Tối qua sau khi hai đứa bé gái bảo các anh dẫn chúng về nhà, các anh đã tiếp lời đúng không?" Kim Minjeong muốn chứng thực suy đoán của bản thân.
Cố Diệp gật đầu, "Đúng thế, chúng tôi đều suy đoán chúng bị bố ruột hại chết, cộng thêm những chiếc gương bát quái trên cổng nhà trong thôn, cho nên chúng tôi tưởng chúng muốn báo thù. Khi đó chúng tôi đều rất căng thẳng, vô thức trả lời một câu, hỏi nhà chúng ở đâu. Kết quả chúng lập tức cười điên cuồng, nói chúng đã tìm được nhà rồi, chỉ thiếu người dẫn chúng về đó, bảo chúng tôi thử, nói xong liền dẫn đồng đội đáp lời đầu tiên của chúng tôi đi."
"Tìm được nhà rồi?" Kim Minjeong lẩm nhẩm.
"Đúng, hai chị em gái kia trực tiếp kéo đồng đội của tôi ra ngoài, chúng tôi sử dụng thẻ, nhưng hệ thống phán quyết thất bại, chúng tôi cũng không ngăn được." Nhớ lại chuyện tối qua, biểu cảm của Cố Diệp trở nên rất khó coi, ấn đường nhíu chặt lại.
"Chúng còn nói gì nữa không? Hoặc là lưu lại thông tin gì đó cho các anh?" Kim Minjeong gạn hỏi.
Cố Diệp nhìn Kim Minjeong, Kim Minjeong hiểu ý, thuật lại chuyện tối qua một lượt, "Chúng tôi tránh không nói tới chuyện về nhà với chúng, chỉ lặp lại cảnh ngộ chúng gặp phải một lượt, sau đó chúng yêu cầu chúng tôi chơi trốn tìm với chúng. Nếu không tìm được chúng, sẽ chết chắc."
Nói xong Kim Minjeong mở giao diện nhiệm vụ của bản thân cho Cố Diệp nhìn, điều này đã rất đủ thành ý, Cố Diệp cũng không che che đậy đậy, mở cột nhiệm vụ ra cho Kim Minjeong xem.
Cố Diệp có hai nhiệm vụ giống bọn họ.
Nhiệm vụ 1: Giúp chị gái ngăn cản tiếng khóc của em trai, kích hoạt, đã hoàn thành, công: 3.
Nhiệm vụ 2: Tìm người nhà cho đứa bé gái, kích hoạt, đã hoàn thành, công: 0.
Nhiệm vụ 3: Kích hoạt, thất bại.
Nhiệm vụ 4: Sửa tường bao thôn Vô Hối, đã kích hoạt, chưa hoàn thành.
Nhiệm vụ 5: Sống chết chưa định, đang kích hoạt.
"Ban nãy nhiệm vụ này vẫn hiển thị là chưa kích hoạt." Con ngươi Cố Diệp ngưng trệ, kích động nói.
Kim Minjeong cũng ngẩn ra, cái gì gọi là "đang kích hoạt". Rất nhanh sau đó phía sau "Sống chết chưa định" xuất hiện một dòng chữ. Sơn trùng thuỷ phúc nghi vô lộ, Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn (Núi trùm khe bọc ngờ không lối, Liễu rậm hoa thưa lại có làng).
Sau khi dòng chữ này xuất hiện, đang kích hoạt lập tức biến thành, kích hoạt hoàn thành, nhiệm vụ 5 được thay bằng một nhiệm vụ mới.
Nhiệm vụ 5: Cố nhân không nên trở về, cố nhân đã đi, mỗi người một ngả, hạnh phúc hưởng đời mình. Người mang theo máu và nước mắt, quẩn quanh không chịu rời đi, một khi quay lại vĩnh viễn không thể bình an. Vui lòng tìm ra cố nhân không nên quay về, đây là cơ hội cuối cùng của các bạn."
Kim Minjeong nhìn mấy chữ "Cố nhân không nên quay về" bên trên, sắc mặt không ngừng biến đổi. Mà hai mắt Cố Diệp nhìn Kim Minjeong, đều đang phát sáng.
Nhưng trong đầu Kim Minjeong lại hỗn loạn suy nghĩ tới những lời bên trên.
Cái gì gọi là cố nhân không nên trở về? Bọn họ vẫn luôn bỏ qua vấn đề này, tên của phó bản, "Cố nhân không nên trở về", ai không nên trở về?
Mà Cố Diệp ở một bên lại nghi hoặc nói: "Tại sao nhiệm vụ của cô có phần 'Còn tiếp', còn chúng tôi không có?"
Kim Minjeong hoàn hồn, đột nhiên tỉnh ngộ, ngơ ngác nói: "Tôi hồ đồ rồi, tới hiện tại vẫn chưa công bố nhiệm vụ vượt ải là gì, thì ra sớm đã nói cho chúng ta biết."
Không còn tiếp, vì đó chính là nhiệm vụ cuối cùng.
Kim Minjeong vừa nói xong, âm thanh hệ thống lại lần nữa vang lên, "Chúc mừng tổ đội Kim Minjeong, tổ độ Cố Diệp thành công kích hoạt nhiệm vụ vượt ải!"
___________
Chương 210: Tháp Nghĩa
Thông báo này khiến Kim Minjeong và Cố Diệp đều ngây người tại chỗ, Kim Minjeong sửng sốt, mà Cố Diệp sau khi sửng sốt lại là mừng rỡ khó lòng hình dung.
Biểu cảm của Cố Diệp gần như mất khống chế, khuôn mặt đứng đắn vốn mang theo vẻ nghiêm túc cũng biến đổi, nụ cười khó lòng khống chế.
Cô Diệp cũng không quan tâm bản thân đang cầm con chim ngói trong tay, nhanh chóng xông ra ngoài, chạy thẳng tới chỗ đồng đội của mình. Mà đồng đội nhận được tin tức này cũng không cách nào làm việc bình thường được nữa, nhìn thấy Cố Diệp đều quây lại, mừng rỡ rớt nước mắt. Nếu không phải lo lắng những người chơi khác, họ còn muốn hét lên tại chỗ.
Kim Minjeong vẫn chưa ra ngoài, Yu Jimin đi vào trong, vui vẻ trên mặt cũng không giấu nổi, vội lên tiếng hỏi: "Xảy ra chuyện gì thế, sao lại đột ngột vậy?"
Kim Minjeong kể lại một lượt chuyện bản thân và Cố Diệp trao đổi bảng nhiệm vụ, Yu Jimin nghe xong thở phào một hơi, lại có chút buồn cười, "Thực là quá bất ngờ, ai có thể nghĩ ra hệ thống còn cung cấp một con đường sống cho người chơi thất bại trong nhiệm vụ. Cũng chẳng trách, khó khăn lắm mới sống được tới phó bản thứ tám, chỉ vì một câu tiếp lời vô thức mà đi sai cả bàn cờ, cũng quá bất hợp lí."
"Tổ đội thất bại và tổ đội tạm thời hoàn thành nhiệm vụ trao đổi thông tin, sau đó kích hoạt nhiệm vụ cuối cùng, cài đặt này cũng uổng cho hệ thống có thể nghĩ ra, khi chị vào đây những đội khác có phản ứng gì không?" Kim Minjeong nghĩ tới điều gì đó, lên tiếng nói.
Yu Jimin đi ra quan sát tình hình bên ngoài, nhỏ tiếng nói: "Nhìn thấy bốn người đội kia đột nhiên hưng phấn như thế, họ đã nghi ngờ rồi, nhưng điều này vừa hay có thể chứng minh, thông báo này chỉ thông báo với những tổ đội kích hoạt nhiệm vụ. Họ ý thức được điểm khác thường, nhưng không biết đã xảy ra chuyện gì."
Kim Minjeong gật đầu, "Như thế cũng là chuyện tốt." Nếu không cũng không biết sẽ hỗn loạn thế nào.
"À đúng rồi, chị xem nhiệm vụ chưa?" Kim Minjeong nghĩ tới chính sự, hỏi Yu Jimin.
Yu Jimin gật đầu, sau đó Lee Seung Ho đang làm việc bên kia cũng không nhịn được kích hoạt Một gia đình yêu thương thắm thiết.
"Cố nhân không nên trở về, chị cảm thấy đại khái có lẽ chị biết chỉ điều gì. Thực ra chúng ta sớm đã nghĩ tới vấn đề này, dù sao tham gia nhiều phó bản như thế, tên phó bản vốn dĩ chính là nòng cốt của phó bản. Còn nữa, chị ra ngoài phát hiện được một số chuyện chị cảm thấy rất quan trọng, muốn nói với em." Yu Jimin trầm giọng nói.
Kim Minjeong nghe xong vội nhìn Yu Jimin, "Chuyện gì?"
Mấy người Lee Seung Ho và Giselle quay sang nhìn nhau, đều dành ra chút tâm tư nghe Kim Minjeong và Yu Jimin nói chuyện.
"Chị phát hiện ra một chiếc tháp nhỏ bên cạnh ruộng vườn của thôn này, tên là tháp Nghĩa."
Kim Minjeong vừa nghe xong, ấn đường lập tức nhíu lại, gần như lập tức nghĩ tới Yu Jimin đã nhìn thấy thứ gì, "Tháp Nghĩa dùng để thu nhận trẻ con bị vứt bỏ đúng không?"
Nói là thu nhận, nhưng chỉ là một nơi điểm tập kết đám trẻ bị bỏ rơi mà thôi, hơn nữa bản thân tháp Nghĩa chính là một công trình điên rồ trong dân gian, hưng thịnh vào thời Minh. Mục đích của thiết kế này chẳng qua là vì người dân khi đó trọng nam khinh nữ nặng nề, một khi sinh con gái, đa số sẽ không thoát khỏi số kiếp bị bỏ rơi, cũng là sự thật được tất cả mọi người ngầm thừa nhận.
Cho nên khi đó mỗi địa phương tránh trẻ con bị vứt bỏ khắp nơi, đã thiết kế ra tháp Nghĩa để tập hợp đám trẻ bị bỏ rơi.
Nhưng kiểu tháp này xuất hiện ở một nơi hoang vu hẻo lánh như thôn Vô Hối, căn bản không có khả năng là nơi bảo vệ những trẻ em gái kia, kết cục cuối cùng của chúng chính là bị cóng chết, đói chết, hoặc là bị beo hùm ăn thịt, cái gọi là tháp Nghĩa, chính là mồ chôn của trẻ em gái.
Yu Jimin cũng không ngạc nhiên với kiến thức rộng lớn của Kim Minjeong, gật đầu, "Đúng thế, chị nhìn thấy rất nhiều xương cốt trẻ con bên trong. Tạm bỏ qua chuyện này, chỉ là khi chị đang nhìn xem bên trong là gì, thì gặp một đứa bé gái trong thôn, đột nhiên nó vỗ vai bắt chuyện với chị."
Yu Jimin tỉ mỉ kể lại một lượt những điều bản thân cảm thấy bất thường với Kim Minjeong, "Vì chị nhìn thấy bùn đất màu đỏ trên giày nó, cảm thấy nó khác thường, đường trong thôn không có loại bùn vàng ấy, chị chỉ nhìn thấy gần khu vực rừng thây ma có. Cho nên hỏi nó một câu có thích chơi trốn tìm hay không, kết quả nó trả lời chị, nó không thích chơi trốn tìm, trốn mãi trốn mãi không tìm được thì có ý nghĩa gì, tìm được thì lại chết chắc, cũng không thể trốn tiếp."
Những lời này thẳng thắn quá đáng, nhưng Kim Minjeong nhanh chóng nhớ ra, quy tắc của trò chơi trốn tìm chính là người bị tìm thấy sẽ trở thành người đi tìm tiếp theo, có thể nói là đã chết trong trò chơi, cho nên đứa bé gái ấy mới nói năng không chút kiêng dè như thế. Nhưng điều này vừa hay cũng có thể giải thích thành phù hợp với hàm ý của phó bản trò chơi, nó không thích chơi trốn tìm...
"Jimin, chị có phát hiện không, lúc nó nói chuyện tự động nhắc tới người đi trốn, cho nên nó nói không thích chơi trốn tìm là chỉ nó không thích bị tìm. Vậy có phải có thể chứng minh đám quỷ nhỏ kia cũng không muốn bị tìm ra, vì khi tìm ra sẽ 'chết' hay không?" Kim Minjeong nghĩ tới điều này, nhanh chóng nói.
"Có khả năng, hơn nữa chị còn nghĩ, người chơi trò trốn tìm có lẽ không chỉ có hai chị em gái kia, theo cách nói của em, đứa bé gái chị nhìn thấy kia rõ ràng cũng nằm trong đó. Ngoài ra, một thôn làng trọng nam khinh nữ tới nỗi táng tận lương tâm như thế, sao có thể chỉ làm ra có một chuyện ác, chị cảm thấy trẻ em gái bị ngược đãi tới chết như thế chắc chắn không chỉ có một đứa."
"Còn nữa, đội trưởng, đội phó, nếu thôn này lựa chọn vứt bỏ trẻ em gái, còn có cả tháp Nghĩa, vậy không thể để mặc cho nhiều trẻ em gái trưởng thành như thế. Trong tình huống thông thường, tỉ lệ sinh con trai và con gái vốn không cách biệt quá lớn, sau này còn cố tình lựa chọn giới tính, có thế nào cũng không thể nhiều nữ ít nam tới mức này, cho nên cố nhân không nên trở về kia..."
Giselle gửi một tin nhắn vào nhóm chat, những lời này vừa hay chính là suy nghĩ của Kim Minjeong và Yu Jimin. Bọn họ to gan suy đoán, rất nhiều trẻ em gái trong thôn đều thuộc cố nhân không nên trở về.
"Người mang theo máu và nước mắt, quẩn quanh không chịu rời đi, một khi quay về, mãi mãi không được yên ổn." Kim Minjeong lẩm nhẩm lặp lại những câu hiển thị trên cột nhiệm vụ.
"Mang theo máu và nước mắt, nếu là bé gái bị vứt bỏ tàn sát, nào có đứa nào mang theo máu và nước mắt, một khi quay về, vĩnh viễn không được yên ổn, trong thôn này không chỉ có một người chết, những người chúng ta gặp trong rừng thây ma hôm qua, có những người mới mục rữa, rõ ràng là chết chưa lâu, chẳng phải vĩnh viễn không được yên ổn sao?"
Kim Minjeong càng nghĩ càng cảm thấy đúng, ánh mắt cô vững vàng kiên định, khi nhìn Yu Jimin đã có tính toán rõ ràng.
Đúng vào lúc này, trong đầu năm người đồng loạt vang lên một tiếng ting, "Vui lòng trả lời, cố nhân không nên quay về bên cạnh các bạn là chỉ những ai?"
"Quả nhiên nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo tới." Kim Minjeong bất lực nói một câu, nhìn Yu Jimin một cái, chỉ thấy đối phương nhướng mày, dáng vẻ như trong lòng đã có tính toán, nhưng nhóm Lee Seung Ho, Kim Minjeong nghĩ ngợi, chỉ hi vọng không quá tồi tệ.
Vấn đề này chỉ đơn thuần được nhắc tới, trả lời đúng hay sai, không ai biết hậu quả sẽ là gì.
Nhóm Lee Seung Ho cũng rất quen thuộc với tình trạng phân tích được một nửa thì đột nhiên bị gián đoạn, giống như giáo viên lên lớp còn chưa giảng xong bài mà học sinh đã bị kéo đi làm bài kiểm tra. Cho nên kiến thức giáo viên giảng chắc chắn sẽ phải thi, nhưng kiến thức giáo viên chưa giảng chưa chắc đã không thi.
Cho nên sau khi ba người Lee Seung Ho viết ra đứa bé gái bị ngược đãi đến chết ở thôn Vô Hối, cũng không nộp ngay, ba người im lặng một lúc, sau đó viết ra một đáp án khác.
Thời gian làm bài kéo dài trong 10 phút ngắn ngủi, trong con mắt của người khác, họ không phát hiện ra ba người Lee Seung Ho có vấn đề gì.
Trên màn hình nộp bài, một dấu tích V gạch chéo đỏ tươi thình lình xuất hiện trước mặt, năm người không ai trả lời đúng hoàn toàn, mà đáp án cả năm đưa ra cũng giống hệt nhau.
Cố nhân không nên trở về, ngoại trừ đứa bé gái vốn không nên ở trong thôn, còn có đám thây ma bên ngoài thôn. Người đã chết quay về thôn trong đêm, ép người trong thôn xây dựng tường bao, khiến người trong thôn không được yên ổn, đương nhiên cũng nằm trong danh sách cố nhân không nên quay về.
Dấu đúng nửa này khiến sắc mặt Kim Minjeong chầm chậm chùng xuống, trong lòng có một loại cảm giác không rõ ràng. Yu Jimin bên cạnh cũng nhìn chằm chằm kết quả bên trên, trên mặt không sửng sốt cũng không khó hiểu, phì cười một tiếng trong vẻ bình tĩnh, khinh bỉ lại tùy hứng.
Kim Minjeong nhìn người bên cạnh, cảm giác khó diễn tả kia dần dần biến thành bức bối cùng ngột ngạt, khiến cô rất khó chịu. Cổ họng động đậy mấy cái, âm thanh có chút khàn khàn: "Ý gì?"
Cô đang chất vấn hệ thống. Hệ thống im lặng giây lát, mới cất lên từng câu từng chữ: "Kiểm tra thấy đáp án không chính xác hoàn toàn, điểm tuyệt đối cho đề bài lần này là 2 công, tổ đội Kim Minjeong giành được tổng cộng 10 công."
"Chúc mừng tổ đội Kim Minjeong giành được 10 công, chúc mừng tổ đội Cố Diệp giành được 6 công."
Lần này hệ thống lại thông báo trong phạm vi toàn phó bản, lúc này những người chơi khác đã ào ào, ánh mắt nhìn về phía Kim Minjeong và Cố Diệp cũng biến đổi.
Có người ngạc nhiên, có người nhíu mày ánh mắt bất thiện, có người đã không ổn định, không ngừng nhìn về phía nhóm Lee Seung Ho.
Kim Minjeong nghe thấy thông báo, quay sang nhìn Yu Jimin, mặt mày khinh thường, tạm thời bỏ qua vấn đề sẽ xuất hiện khi thông báo toàn phó bản, kìm nén nói: "Nếu là đúng nửa, tại sao điểm tuyệt đối là 2 công, chúng tôi vẫn còn 10 công. Cô đã vô dụng tới mức này rồi sao, tính toán cơ bản cũng không biết làm nữa à?"
Những lời này là thách thức cùng sỉ nhục rất lớn với hệ thống, giống như chọc vào chỗ đau của nó, Kim Minjeong chỉ nghe thấy hệ thống tít tít phát ra âm thanh cảnh báo gấp gáp chói tai, "Cảnh cáo người chơi, không nên thách thức hệ thống! Phán quyết của hệ thống không sai, người chơi nên hiểu rõ."
Âm thanh hệ thống vẫn máy móc, nhưng cho dù nhả chữ không cảm xúc như cài đặt nguyên bản, Kim Minjeong cũng có thể cảm nhận được sự phẫn nộ của nó.
Yu Jimin nghe thấy rõ ràng, cúi đầu mím môi, vuốt ve ngón tay mình, ánh mắt tối tăm giống như mặt biển trước giông bão.
Cô ấy ngẩng mắt nhìn Kim Minjeong với cảm xúc có chút không ổn định, cuối cùng đè lại tâm trạng của bản thân, nhìn gà rừng và chim ngói dưới đất, lên tiếng: "Minjeong, chúng ta vẫn nên hoàn thành nhiệm vụ, đừng phí lời với nó, chúng ta phải tranh thủ thời gian. Nhưng chị đói rồi, những thứ này ăn thế nào đây?"
Ánh mắt Kim Minjeong nhìn lên người Yu Jimin, vẻ lạnh lùng và sắc bén chất vấn hệ thống trước đó dần dần hóa thành dịu dàng với người trước mặt, lại liếc xuống bụng Yu Jimin, lên tiếng: "Trong bếp không có nhiều đồ, cũng không có đồ ăn kèm, em hầm canh còn lại thì nướng lên, được không?"
Mặt mày Yu Jimin cong cong, "Được, em nấu gì cũng được."
Nói xong Yu Jimin nhăn mũi, "Nhưng lần này chị không thể làm trợ thủ cho em, chị phải đi giúp nhóm Lee Seung Ho, vất vả cho em rồi."
Kim Minjeong không nhịn được cười lên, nhưng ngoài miệng có chút ghét bỏ: "Nói như thể trước kia chị giúp em nhiều lắm ấy, không làm loạn đã là không tệ rồi. Mau đi đi, nếu đói quá thì ăn tạm bánh bột mì, 10 công này vẫn có thể đổi chút đồ ăn."
Yu Jimin nghe xong mới rời đi, đợi tới khi Yu Jimin rời đi, nụ cười trên mặt Kim Minjeong cũng biến mất, trong con ngươi trào ra một tia khổ sở. Cô đã cảm nhận được hệ thống cố tình kích thích mình, những chuyện này đại khái đã được tính toán sẵn khi Yu Jimin được sắp xếp tiếp cận cô.
Tuy không nhớ được hết, nhưng những kí ức vụn vặt kia đều nói với cô, quá khứ của cô và Yu Jimin cũng trộn máu và nước mắt, loại đau lòng này khiến Kim Minjeong hoàn toàn không có cách nào chạm vào, chỉ có thể mượn việc Yu Jimin vẫn đang ở bên cạnh để lừa mình dối người.
Không phải cô không biết hệ thống đang chơi chữ, cũng không phải không biết tại sao là đúng nửa, nhưng cô không công nhận. Dựa vào cái gì cho một trí tuệ nhân tạo thao túng bọn họ, cho dù trước kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cô vẫn có thể nhìn thấy Yu Jimin, đã đủ chứng minh vấn đề.
Sau khi hệ thống thông báo, rõ ràng lòng người đã hỗn loạn, một bộ phận đang điên cuồng đuổi theo tiến độ, muốn có được nhiều thông tin hơn, còn một bộ phận đã không thể bình tâm, đã bắt đầu nóng ruột.
So với năm đội còn lại, dường như tổ đội Kim Minjeong rất thư thái, đặc biệt là khi ngửi thấy mùi hương từ trong bếp bay ra, càng khiến người ta nhận thức được cái gì là người với người, tức chết người.
Chút đồ ăn này chắc chắn năm người ăn không no, nhưng thịt thà luôn là thứ mê hoặc lại bền vững, hai chiếc bánh bột mì lớn nhúng vào canh chim ngói tươi ngon, năm người chia ra ăn tương đối thoải mái, cũng có sức làm việc.
Thời gian buổi chiều dường như trôi đi rất nhanh, nhìn thấy mặt trời chầm chậm lặn về đằng tây, cuối cùng đã sắp lặn.
Ánh chiều tà trong núi phản chiếu núi non và bầu trời xanh nơi tiếp giáp rừng rậm, luôn nhuộm lên cảnh tượng tươi đẹp lạ thường.
Tầng mây được dát một lớp vàng, sau đó màu vàng biến thành màu đỏ rợp trời, dần dần từng tầng giống như sóng nước nhuộm màu, một tầng màu đỏ cam, một tầng màu vàng, một tầng màu xanh, một tầng màu đen, nếu đặt trong thế giới hiện thực sẽ là cảnh quan được người ta đua nhau chụp ảnh. Nhưng hiện tại, cảnh đẹp này lại mang theo hơi thở của thuốc độc và cái chết.
Nhóm Kim Minjeong đã làm xong, lần lượt có bốn đội hoàn công viên mãn, A Sinh đang dẫn trưởng thôn đi thị sát.
Ánh chiều tà chiếu lên khuôn mặt của một già một trẻ, một nửa xán lạn trong ánh vàng, một nửa âm u tối tăm ẩn trong sắc chiều, hai người đang quan sát tường bao còn khuyết thiếu, biểu cảm hoàn toàn rơi vào trong u ám.
"Không kịp nữa rồi, các người nhất định phải xây cho xong, nhất định phải xây cho xong." Nhìn trưởng thôn giống như rất sốt ruột, nhưng những lời nói ra lại không thấy vẻ vội vã, thậm chí động tác cũng không biến đổi.
Mấy người Kim Minjeong nhìn tổ đội bên kia, biểu cảm có chút ngưng trệ, rất nhanh sau đó Kim Minjeong nhìn người bên cạnh nhỏ tiếng nói: "Có cách gì?"
"Tôi cảm thấy có thể giúp đỡ, nếu không ai biết sẽ có chuyện gì xảy ra chứ." Người lên tiếng là Lee Seung Ho.
Kim Minjeong gật đầu, nhưng cô liếc nhìn trưởng thôn, Yu Jimin hiểu ý, dẫn mấy người Lee Seung Ho đi tới chỗ tổ đội đang vội vã hoàn thành công việc, cúi đầu làm việc.
Sự gia nhập của bọn họ khiến hai tổ đội đang giãy giụa ngẩn ra, nhưng rất nhanh sau đó những người khác cũng lần lượt tham gia.
"Trưởng thôn, ông cảm thấy số gạch này có thể ngăn cản những thứ kia sao?" Kim Minjeong gần như cảm thấy có chút hoang đường, ngữ điệu nói chuyện cũng có chút không nghiêm túc.
Trưởng thôn cười khà khà mấy tiếng, "Là cô ngây thơ hay tôi ngây thơ, tôi có nói có thể ngăn cản sao?"
Trái tim Kim Minjeong lạnh đi, vẫn không để tâm nói: "Tối qua tôi phát hiện dường như chúng không vào."
"Không vào?" Trưởng thôn sâu xa nhìn Kim Minjeong một cái, sau đó lại liếc nhìn những người nghe được tin tức đã tới đây từ sớm.
"Phì, phì." Trong âm thanh hỗn loạn, ánh sáng bên đường chân trời bị mặt trời ban chiều mang đi, chỉ còn lại màu xanh xám và tối đen chầm chậm cuộn tới.
Hai chiếc đèn bên ngoài cổng làng, lặng gió tự động lắc lư, sau đó đột nhiên sáng lên.
Sắc mặt trưởng thôn biến đổi, lớn tiếng nói: "Tất cả mọi người dừng tay, đã tới giờ, không thể động vào nữa!"
m thanh này vô cùng nghiêm nghị, dường như tất cả người chơi đều vô thức lùi sau một bước.
Mà sau khi lùi sau một bước, ở vị trí gần bên cổng làng, không biết tại sao một viên gạch lắc lư mấy cái, cuối cùng long ra, một viên gạch rơi xuống, lộ ra chỗ trống vô cùng chói mắt.
Biểu cảm của trưởng thôn cũng nhanh chóng biến đổi, ngoài trưởng thôn, sắc mặt của tổ đội phụ trách khu vực ấy cũng biến đổi, tất cả người chơi cũng biến sắc. Nhưng không biết có phải trùng hợp hay không, viên gạch rơi xuống là do một đội cũng không hoàn thành nhiệm vụ như tổ đội Cố Diệp phụ trách.
"Viên gạch đó, thiếu rồi." Trưởng thôn chỉ vào vị trí kia, sau đó nhỏ tiếng nói, "Vá đi."
Âm thanh của trưởng thôn vừa dứt, một người đàn ông trong đội đột nhiên đau đớn gào thét, như thể trong không khí có một bàn tay vô hình bóp lấy hắn.
Đồng đội bên cạnh hắn biến sắc, vô thức đưa tay kéo lấy một cánh tay của hắn, nhanh chóng giằng co với sức mạnh chưa biết tên.
Giây tiếp theo, biểu cảm sợ hãi của người đàn ông ngưng trệ, tiếng hét xé gan xét phổi, cánh tay bị kéo của hắn bị chặt đứt hoàn toàn.
Máu tươi bắn tung tóe, cơ thể người đàn ông như thể bị hút chân không, đang sống sờ sờ bị trên dưới trái phải đè nén, một người đàn ông hơn một mét bảy, bị ép thành kích cỡ hệt như viên rạch rơi xuống, sau đó máu trộn lẫn với bùn trên đất, quệt lên mặt ngoài, nhìn chính là một viên gạch, chắc chắn vá lên bức tường bao.
Xung quanh im lặng như tờ.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro