Chương 22: Giải Quyết Cấm Kỵ Tri Thức Thượng.
P/s: xin nhắc nhở, bởi vì là truyện caoH, cho nên những gì có thể bỏ đều bị lược bỏ, cả tình tiết đều chỉ phục vụ cho H+.
Còn có, bạn nào thấy làm lỗ nhỏ không sạch sẽ, Omega người tuyệt đối sạch sẽ, thơm tho, cộng thêm Aether không hẳn cần thức ăn để sống.
Có thể xem Aether là bán incubus, chỉ cần sinh khí mà sống =))
==============================
"Ừ.... vì sao ta một thân một mình dạo quanh sa mạc?"
Aether vô vàn dấu chấm hỏi bước đi, hắn lúc nãy bị choáng đầu ngất xỉu, khi mở mắt ra mới phát hiện chính mình đang ở trong sa mạc, không có cách nào mà quấn chặt vải trên mặt cật lực di chuyển.
Hắn đi suốt một đường thẳng chưa từng dừng lại, trong sa mạc cũng chỉ có hắn là một cục màu trắng không bị nhiễm bởi khói bụi cát vàng mà di chuyển.
Hắn đi cực kỳ lâu, đi qua núi cao, vượt qua con sông khô cạn, nhưng suốt đường vẫn không thể nào gặp được nhân loại sinh hoạt.
Không biết ngày đêm trôi qua đã bao lâu, Aether rốt cuộc cũng nhìn thấy màu xanh lá, dây leo quấn lấy nhau tạo thành một cái phảng phất cửa tròn hình dạng, một cái toàn thân xanh biếc đáng yêu đứng ở bên ngoẹo đầu nhìn mình.
Aether ngồi xổm xuống, nhìn sinh vật kỳ lạ này, sinh vật kỳ lạ này là thân thuộc của Thảo Thần, Aranara.
Aranara rõ ràng hơi sững người, nhưng không có sợ mà hai bước bạch bạch nhào vào lòng Aether, như ngửi thấy mùi thơm dịu dàng của hắn.
"Nhân loại, bên ngoài không an toàn, tất cả đều là cát bay, ngươi có muốn hay không đi theo ta?"
Aether nghe hiểu được ngôn ngữ của Aranara, hắn cười gật đầu, aranara luôn đáng yêu và ngây thơ như vậy.
Aranara dẫn Aether đi tới không có cát bay địa phương, trên đường nghiêm túc và đáng yêu giới thiệu nhân loại sinh hoạt chỗ, một mảnh rừng rậm, bên trong thật nhiều nhân loại đang sinh hoạt yên bình.
Ban sơ Aranara cùng các Aranara khác nói nhỏ rù rù, sau đó bạch bạch tới gần Aether: "Bọn chúng nói ngươi có thể tới nơi này làm khách."
Aether lại đi theo ban sơ Aranara tới sâu bên trong hơn, càng sâu, Aether càng nhìn rõ hơn sinh hoạt của nhân loại nơi này, không khỏi vỗ tay của thiếu nữ xinh đẹp, trên người mặc váy, trắng dài thay đổi dần xanh lục mái tóc, đôi tai tinh linh nhọn, đôi mắt như đá quý lấp lánh.
Nàng nhu hòa nhìn ban sơ Aranara dẫn màu vàng nhân loại đi vào trong đây, trên mặt đều là từ ái ôn nhu, thần tính vô cùng.
"Điện hạ."
Theo lễ nghi, Aether đặt tay trước ngực cúi đầu chào hỏi.
Đối phương khá bất ngờ khi Aether làm hành động này, nàng mở lời: "Ngươi cùng bọn họ khác biệt."
Aether gật đầu, ung dung nói: "Điện hạ mắt sáng như đuốc, ta tới từ thiên ngoại đây."
Người từ thiên ngoại đến, nàng hai mắt hơi lấp lánh ánh sáng, làm Aether vô tình bị cuốn theo nàng.
["Vài" năm sau]
Aether vừa tới từ thiên ngoại lại từ tương lai tới quá khứ, cho nên Buer hướng hắn đưa ra lời mời, để hắn làm Ban sơ Đại Hiền Giả.
Aether đối với chuyện này có chút ngại ngùng, dù sao tự nhiên giành chỗ với người ta không được lắm.
Nhưng Buer đối với hắn cưỡng cầu, Aether không có cách nào mà đồng ý.
Có quan hệ với nhân loại sự tình lớn hay nhỏ đều phải qua Aether tay, kiến thức truyền bá có khi là Buer, nhưng về lâu dài cũng là do Aether phụ trách.
Buer, hay ban sơ Sumeru gọi nàng là Đại Vương Rukkhadevata, cũng chẳng nhàn rỗi chút nào, nàng thi triển thần lực, biến một vùng nhỏ màu xanh lục dồi dào lan rộng.
Một đoạn thời gian sau, Hoa Thần và Xích Vương (Vua Deshret) cùng Buer cả ba hợp tác, gầy dựng nên Sumeru ban sơ hoàn chỉnh.
Nhưng mà, tất cả đều sụp đổ khi Hoa Thần chết đi.
"Nabumalikata vẫn lạc."
Buer thở dài một hơi, đây là nàng sớm đã có đoán trước tình huống, nhưng chân chính đối diện, Buer mới phát hiện chính mình nảy sinh thương cảm.
"Đây là nàng mong muốn, cùng nàng bố cục."
Aether bình tâm nói, mấy năm qua tiếp xúc với Hoa Thần, người này, Aether thật không nhìn thấu, tính kế Xích Vương, tính kế muốn đánh tới Thiên Lý trên không cao kia.
"Đúng vậy..."
Sau khi nhận tin, hai người trước tiên đi gặp giờ đây tinh thần sa sút Xích Vương.
Uy nghiêm thần lực cường đại Xích Vương giờ đây bị đả kích bộ dáng để người ta bùi ngùi, lệnh lòng thổn thức.
"Đều do cái kia chết tiệt cấm kỵ tri thức!"
Buer lắc đầu mở lời: "Không muốn đi tiếp xúc nó."
Nhưng Xích Vương chẳng hề để tâm tới, hắn rống giận: "Ta tự nhiên có cách ứng phó, hơn nữa, ta thực lực cùng sức mạnh!"
Không vui vẻ cuộc trò chuyện chấm dứt.
Sau này không lâu lắm, Buer nhận được tin tức, ngồi bên cạnh Aether thở dài: "xem ra hết thảy không cách nào cứu vãn được, hắn đã biến mất rất lâu, hiển nhiên là đang nghiên cứu không nên nghiên cứu đồ vật."
Aether gật đầu, bàn tay đặt lên má hắn, Buer cúi xuống, hôn lấy đôi môi nhỏ của Aether.
Chiếc lưỡi nhỏ bị chiếc lưỡi lớn hơn quấn lấy, đôi môi dính vào nhau, nhẹ nhàng câu dẫn đối phương chìm vào chính mình nụ hôn.
Buer không đi tới bước cuối cùng, bởi vì nàng đoán được rằng sau này sẽ không có thể bầu bạn cùng đối phương, hôn nhau là đã tới giới hạn Buer đặt ra cho mình rồi.
Tại sa mạc, Xích Vương cường thịnh quốc độ sụp đổ, sự trả thù của Lilopad đã thành công, nhưng nàng cũng bị Xích Vương xé thành mảnh nhỏ rải rác trong sa mạc.
Đáng tiếc, Xích Vương hành động sau, đem tới ôn dịch và tai họa.
Xích Vương không thể khống chế được cấm kỵ tri thức nữa, nó như nước lũ không ngừng hướng bốn phương tám hướng khuếch tán.
Aether chính mình trụ vững tại Sumeru, Buer dùng thần lực đẩy lùi cấm kỵ tri thức, lại đi vào Cây Thế Giới thanh tẩy một đợt.
Xích Vương hối hận, lần cuối cùng cứu vớt hắn con dân, uy nghiêm cường thịnh Sa Mạc Thần Vương lần cuối cùng sửa chữa sai lầm chính mình gây ra.
Buer trở về, không bị mất đi ký ức, chỉ là cạn kiệt thần lực cần thời gian hồi phục, thế là Aether có một dịp trở thành bảo mẫu cho sóc đứa trẻ trưởng thành Buer.
[Ma Thần chiến tranh kết thúc. Buer lên làm Thảo Thần, trở về thân thể ban đầu]
[Đại chiến Khaenri'ah]
Cấm kỵ tri thức vì Khaenri'ah mà lan tràn càng mạnh hơn, tính toán thời điểm Xích Vương cùng Khaenri'ah, Xích Vương phải thua gấp gần trăm lần.
Aether nhanh chóng phân phối các thứ quan trọng chạy tới địa phương Cây Thế Giới, đối diện yếu tới mức muốn hy sinh Buer, hắn không muốn tiếp tục, hắn nhất định cứu nàng!
Hắn không biết cấm kỵ tri thức sẽ ăn mòn cỡ nào, miễn cho Buer minh thần chết đi, để thế giới lãng quên đi nàng, Aether thật nhịn được mới lạ!
Thế là, Aether dưới ngất xỉu Buer, tự nhiên chạm vào thân Cây Thế Giới hấp thụ cấm kỵ tri thức.
Đến khi Buer tỉnh táo lại, thân thể sức mạnh không bị mòn rút, nàng kinh ngạc nhìn hai cánh tay chính mình, không có vảy phiến màu đen mọc ra, không có màu đỏ đen chất lạ bám da, cả tiếng quỷ dị bên tai cũng biến mất.
Buer vừa ngẩng lên, muốn quan sát lấy Cây Thế Giới, nàng nhìn thấy Aether toàn thân đều bị khí đỏ đen bao lấy, thở khó khăn một chỗ.
Buer sợ hãi đứng dậy chạy tới, nàng nhìn Aether toàn thân đều là vảy đen, đôi mắt ướt át rơi xuống nước mắt.
"Aether... Aether... em..."
"Em đừng bỏ lại ta... ta xin em, Aether..."
"Đừng mà... Aether..."
Bị Buer gọi tên mãi bên tai, Aether hai mắt rung rung mở ra một chút, hắn giơ lên bàn tay, nắm lấy bàn tay của Buer.
"Buer..."
Nàng nghe hắn gọi, nắm chặt lấy tay hắn, gấp gáp: "Aether! Aether mở mắt ra nhìn ta đi!"
Aether thở ra một hơi rất khó chịu, dựa vào người Buer: "Khó chịu quá..."
Buer không để ý tới Aether, nàng chỉ nhìn chăm chăm cấm kỵ tri thức đột nhiên toàn bộ đều đi xuống dưới thân của Aether, vừa nghĩ làm cái gì, Aether đã có thể cử động được, ở trước mặt nàng tụt quần xuống.
Buer ngửi được trong tin tức tố của Aether có mùi gì đó rất, cực nặng làm cho Alpha thèm thuồng, nàng không nhịn được, nàng bắt lấy mông của Aether, áp sát lấy.
Chiếc lưỡi đút vào trong lỗ nhỏ của Aether, khô cả cổ muốn uống nước mà hút mạnh nước dâm uống ừng ực, nhục thịt bên trong chào đón dị vật đi vào trong, nhiệt tình mút mạnh chiếc lưỡi của Buer.
Lưỡi của Buer đâm vào lỗ nhỏ thục ra thục vào, Aether hai chân run rẩy đón nhận lấy khoái cảm từ mông mình, vui sướng nhũn người cao trào.
Buer híp mắt uống sạch nước dâm từ lỗ nhỏ, chưa đã thèm liếm địt lưỡi vào trong liên tục, tiếp tục vắt nước dâm.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro