chap 4
Đêm đó, khi trở về phòng, Vỹ Dạ không ngừng run rẩy, ánh mắt vẫn còn ngập tràn sợ hãi. Căn nhà như một lồng giam vô hình, nơi mọi ngóc ngách đều toát lên hơi thở u ám. Lan Ngọc không nói gì, nhưng trong lòng cô, một kế hoạch táo bạo đang hình thành.
"Lan Ngọc, chúng ta nên rời khỏi đây," Vỹ Dạ khẽ nói, giọng yếu ớt như người mất hồn.
Lan Ngọc quay lại, ánh mắt sắc lạnh. "Chúng ta sẽ rời khỏi đây, nhưng không phải trong sự sợ hãi. Chị Dạ, em hứa với chị, em sẽ tìm ra sự thật và đưa chị thoát khỏi nơi này. Nhưng trước đó, chúng ta phải đối mặt."
Câu nói của Lan Ngọc như thắp lên tia hy vọng le lói trong lòng Vỹ Dạ. Nhưng niềm hy vọng ấy nhanh chóng bị dập tắt bởi tiếng gõ cửa dồn dập vang lên giữa đêm khuya.
"Cạch, cạch, cạch!"
Cả hai giật mình, ánh mắt đầy cảnh giác. Lan Ngọc lấy con dao nhỏ giấu sau lưng, tiến về phía cánh cửa. "Ai đó?" cô hỏi, nhưng không có tiếng trả lời.
Tiếng gõ lại vang lên, lần này dữ dội hơn. "Cạch! Cạch!"
Lan Ngọc từ từ mở cửa, ánh đèn dầu trong tay cô soi rõ hành lang vắng lặng. Không có ai cả. Nhưng trên nền đất, một dấu vết kỳ lạ hiện ra – đó là những vệt bùn đất kéo dài, như thể ai đó đã lê một vật nặng qua đây.
Vỹ Dạ đứng sau lưng Lan Ngọc, không giấu nổi sự hoảng loạn. "Lan Ngọc, có gì đó không ổn…"
Lan Ngọc cúi xuống, nhìn kỹ dấu vết trên sàn. "Chúng ta phải theo dõi. Dấu vết này dẫn đến đâu, chúng ta sẽ biết được điều gì đó."
Cả hai cầm đèn dầu, lần theo vệt bùn đất. Hành lang lạnh lẽo và tối tăm, tiếng bước chân họ vang lên lặp đi lặp lại, như hòa vào nhịp đập dồn dập của trái tim. Dấu vết dẫn họ đến một cánh cửa gỗ cũ kỹ, nằm sâu trong góc tối của ngôi nhà – cánh cửa mà cả hai chưa từng để ý đến trước đó.
Lan Ngọc thử xoay nắm cửa, nhưng nó bị khóa chặt. "Phải có thứ gì đó ở đây," cô thì thầm, ánh mắt lướt nhanh qua các khe hở trên cánh cửa.
Bỗng, từ phía sau, một cơn gió lạnh buốt thổi qua, khiến ngọn đèn dầu chao đảo. Cùng lúc đó, tiếng cười khẽ vang lên, kéo dài như đang chế nhạo.
"Lan Ngọc! Em nghe thấy không?" Vỹ Dạ bấu chặt lấy tay cô.
"Nghe thấy," Lan Ngọc đáp, giọng cứng rắn hơn bao giờ hết. "Nhưng chúng không thể làm gì được chúng ta."
Không thể mở được cánh cửa, Lan Ngọc kéo Vỹ Dạ lùi lại. "Chúng ta sẽ quay lại sau. Nhưng trước hết, chị cần nghỉ ngơi. Đừng để nỗi sợ làm chúng ta mất tỉnh táo."
Đêm ấy, khi cả hai đang cố chợp mắt, một tiếng hét thất thanh vang lên từ tầng dưới. Vỹ Dạ bật dậy, mồ hôi đầm đìa. "Tiếng ai đó, Lan Ngọc! Có chuyện rồi!"
Lan Ngọc ngay lập tức lao ra khỏi phòng, kéo theo Vỹ Dạ. Tiếng hét đã ngừng, nhưng không gian vẫn còn vang vọng sự rùng rợn. Khi xuống đến tầng dưới, họ thấy bà Nhã Phương đang đứng giữa phòng khách, đôi mắt hoảng loạn. Trên tay bà là một chiếc khăn tay trắng, đã thấm đẫm máu.
"Chuyện gì đã xảy ra, thưa bà?" Lan Ngọc hỏi, ánh mắt đầy cảnh giác.
Bà Nhã Phương quay lại, giọng nói nghẹn ngào nhưng vẫn đầy bí ẩn. "Một lần nữa… nó lại trở về. Các người không nên ở đây… Không ai được yên ổn trong căn nhà này."
Lan Ngọc không ngần ngại, tiến lên hỏi dồn. "Bà đang nói gì? 'Nó' là ai? Và tại sao máu lại dính trên khăn của bà?"
Bà Nhã Phương không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc khăn như thể nó chứa đựng cả ký ức kinh hoàng. "Các người không hiểu đâu… Đây là lời nguyền. Một khi đã bước vào đây, các người không thể quay lại."
Vỹ Dạ run rẩy, không biết nên tin hay không. "Bà nói rõ đi! Lời nguyền gì? Ai đã nguyền rủa nơi này?"
"Bà Hương Thảo… Chính bà ấy," bà Nhã Phương thì thầm, giọng đầy bi thương. "Bà ấy đã chết trong đau đớn, và linh hồn của bà không thể siêu thoát. Chính ông Trường Giang… chính ông ấy là người đã đẩy bà ấy đến cái chết!"
Câu nói như tiếng sét đánh ngang tai. Vỹ Dạ và Lan Ngọc chết lặng. "Ông Trường Giang… đã giết bà Hương Thảo sao?" Lan Ngọc hỏi, giọng không giấu nổi sự phẫn nộ.
"Phải," bà Nhã Phương gật đầu, ánh mắt như bị cuốn vào cơn ác mộng. "Ông ấy muốn trừ khử bà Hương Thảo vì bà ấy biết quá nhiều bí mật của ông. Nhưng bà ấy đã không ra đi một cách đơn giản. Bà ấy đã thề sẽ không bao giờ để ông Trường Giang được yên."
Không gian chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dồn dập của ba người. Nhưng trước khi Lan Ngọc kịp nói thêm điều gì, từ đâu đó trong bóng tối, một tiếng động lớn vang lên, như tiếng gỗ vỡ nát.
"Ở tầng hầm!" Lan Ngọc thốt lên.
Cả ba lao nhanh về phía tầng hầm. Nhưng khi đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến họ đông cứng. Cánh cửa tầng hầm giờ đây mở toang, và bên trong, những dấu vết máu kéo dài trên sàn nhà, dẫn sâu vào bóng tối hun hút.
Vỹ Dạ ngã quỵ xuống, nước mắt lăn dài. "Chúng ta phải làm sao bây giờ, Lan Ngọc? Chúng ta không thể chiến thắng thứ này…"
Lan Ngọc siết chặt tay nàng, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ không chạy trốn nữa. Nếu đây là lời nguyền, thì chúng ta sẽ tìm cách phá bỏ nó. Dù phải đối mặt với bất kỳ điều gì, em cũng sẽ bảo vệ chị Dạ!"
Và lần này, cả hai bước vào tầng hầm với quyết tâm không lùi bước, dù bóng tối đang giăng kín và hơi thở của cái chết phảng phất khắp nơi.
Khi bước vào tầng hầm, ánh đèn dầu mờ nhạt soi sáng từng mảng tường phủ đầy rêu mốc và những vết xước kỳ lạ. Một luồng gió lạnh buốt thổi qua, như thể tầng hầm đang thở. Phía cuối căn phòng, một chiếc rương gỗ lớn nằm chơ vơ giữa sàn, khóa bị gỉ sét nhưng vẫn giữ chặt.
Lan Ngọc tiến tới, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. "Thứ chúng ta cần tìm… có thể nằm ở đây."
Vỹ Dạ níu lấy tay cô, giọng run rẩy. "Em chắc chứ? Cái rương đó… nhìn như nó đã nằm đây cả trăm năm rồi. Nó… không bình thường đâu."
Lan Ngọc không trả lời. Cô dùng con dao nhỏ gõ mạnh vào ổ khóa, mỗi tiếng vang lên như đâm xuyên vào không gian im lặng đáng sợ. Sau vài lần cố gắng, ổ khóa bung ra.
Chiếc rương từ từ mở, tiếng bản lề kẽo kẹt như tiếng rên rỉ của một linh hồn bị giam cầm. Bên trong là một chiếc váy cưới màu trắng ngả vàng, được gấp cẩn thận nhưng đã bị nhuốm đầy vết máu khô. Một bức ảnh cũ rơi ra khỏi váy, mặt kính đã rạn nứt. Trong ảnh, một người phụ nữ với ánh mắt đầy bi thương đứng bên cạnh ông Trường Giang, tay cầm một bó hoa cúc trắng.
"Đây là… bà Hương Thảo?" Vỹ Dạ hỏi, giọng gần như nghẹn lại.
Lan Ngọc cầm chiếc váy lên, nhưng ngay khi ngón tay cô chạm vào lớp vải, căn phòng rung lên bần bật. Những tiếng thì thầm vang lên từ khắp mọi phía, mỗi lúc một lớn hơn, dữ dội hơn.
"Trả lại… trả lại cho ta…!" Một giọng nói vang vọng, sắc lạnh như kim châm, khiến cả hai không thể cử động.
Chiếc váy bỗng dưng bốc cháy, lửa bùng lên dữ dội mà không hề tỏa hơi nóng, ánh sáng từ ngọn lửa khiến cả căn phòng đỏ rực. Vỹ Dạ hét lên, ôm lấy Lan Ngọc trong hoảng loạn. Nhưng Lan Ngọc, dù sợ hãi, vẫn giữ chặt chiếc váy, ánh mắt thách thức nhìn thẳng vào bóng tối đang dần bao trùm họ.
"Muốn lấy lại? Vậy hãy cho chúng tôi biết sự thật! Tại sao bà nguyền rủa nơi này? Tại sao không thể siêu thoát?" Lan Ngọc hét lớn, giọng vang vọng khắp tầng hầm.
Ngọn lửa chợt tắt ngấm, bóng tối lập tức đổ ập xuống, và giọng nói thì thầm biến thành tiếng cười man rợ. "Sự thật... là điều mà các người không bao giờ muốn nghe."
Trong khoảnh khắc, một cánh tay lạnh lẽo chạm vào vai Vỹ Dạ, khiến nàng đông cứng người. Lan Ngọc quay lại, nhưng không thấy gì ngoài bóng tối thăm thẳm.
"Chúng ta phải ra khỏi đây ngay!" Vỹ Dạ nức nở, kéo tay Lan Ngọc. Nhưng trước khi họ kịp rời đi, cánh cửa tầng hầm phía sau đóng sập lại, nhốt cả hai trong bóng tối tuyệt đối.
Lần này, bóng tối không chỉ đáng sợ. Nó sống động, như một sinh vật đang vươn những móng vuốt vô hình về phía họ.
ngày đăng 2 chap vậy có được hông dạ??
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro