chap 9

Cánh rừng vẫn chìm trong màn sương dày đặc, lạnh lẽo đến thấu xương. Lan Ngọc và Vỹ Dạ dìu nhau đi từng bước mệt nhọc, cơ thể lấm lem bùn đất. Phía xa, bóng dáng một người phụ nữ xuất hiện, đứng thẳng tắp, uy nghi như thể bà chính là tâm điểm của cả không gian rộng lớn này.

Đó chính là Nhã Phương.

Ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn dầu trong tay bà chiếu lên khuôn mặt thanh tú nhưng kiên nghị. Áo dài lụa màu thẫm, mái tóc vấn cao, Nhã Phương mang theo dáng vẻ của một người phụ nữ từng trải, quyền lực và không ai có thể lay chuyển. Đôi mắt bà ánh lên sự lạnh lùng, nhưng cũng thấp thoáng một nỗi đau khó giấu.

“Các cô đến đây cuối cùng cũng là để tìm tôi sao?” Giọng bà vang lên, dứt khoát và đầy quyền uy.

Lan Ngọc lập tức chắn trước Vỹ Dạ một cách bản năng. “Bà đến đây để làm gì? Chẳng lẽ bà cũng muốn hãm hại chúng tôi như Trường Giang?”

Nhã Phương nhếch môi cười, nụ cười lạnh lùng nhưng đầy sức mạnh. “Nếu ta muốn hại các cô, thì hai người đã không còn đứng ở đây.”

Ánh mắt sắc bén của bà khiến Lan Ngọc sững người trong giây lát. Vỹ Dạ khẽ siết tay Lan Ngọc, ánh mắt vẫn không giấu nổi sự hoang mang. “Vậy bà muốn gì? Nếu bà đã không còn quan tâm đến Trường Giang, tại sao lại giúp chúng tôi?”

“Các cô nghĩ ta không quan tâm sao?” Nhã Phương bước chậm rãi lại gần, mỗi bước chân của bà đều toát lên vẻ kiên quyết. “Ta đã sống với hắn hơn mười năm. Mười năm đó, ta đã thấy hắn hủy hoại không biết bao nhiêu người. Ta đã cố gắng hết sức để ngăn hắn, nhưng quyền lực của hắn quá lớn. Nếu không có người đứng lên thay đổi, thì cả ngôi nhà đó lẫn những linh hồn bị giam cầm sẽ mãi mãi không được giải thoát.”

Lan Ngọc nhìn bà, ánh mắt xen lẫn sự nghi hoặc và ngưỡng mộ. “Bà nói như thể bà không phải một phần của ngôi nhà đó. Nhưng chính bà đã đứng trên đỉnh cao, là vợ cả, là người được hắn tôn trọng nhất. Tại sao giờ đây bà lại muốn phản bội hắn?”

“Phản bội?” Nhã Phương bật cười, một tiếng cười đầy mỉa mai. “Ta chưa từng trung thành với hắn. Các cô nghĩ rằng việc hắn tôn trọng ta là vì tình yêu sao? Không, đó chỉ là lớp vỏ bọc hắn dựng lên. Sự thật là ta đã lợi dụng địa vị của mình để bảo vệ những người yếu thế. Ta đã che chở cho không ít người, và giờ đây, ta đang đặt hy vọng cuối cùng vào hai cô.”

Bà mở chiếc khăn lụa trên tay, để lộ một cuộn giấy cũ kỹ, các ký hiệu trên đó đã mờ nhạt theo thời gian. “Đây là bản đồ dẫn đến nơi mà hắn gọi là ‘Điện Tử Linh.’ Đó là trung tâm của tất cả những nghi lễ quái dị mà hắn thực hiện. Nếu các cô muốn chấm dứt mọi thứ, các cô phải đến đó và phá hủy nó.”

Lan Ngọc nhìn cuộn giấy, ánh mắt lóe lên tia hy vọng xen lẫn hoang mang. “Tại sao bà không tự làm điều đó? Bà rõ ràng có quyền lực và hiểu rõ Trường Giang hơn bất kỳ ai.”

“Vì ta không thể rời khỏi ngôi nhà đó,” Nhã Phương đáp, giọng trầm hẳn lại. “Ta là người duy nhất đủ khả năng giữ chân hắn. Hắn không ngu ngốc, và thời gian các cô có được là do ta đánh đổi bằng chính mạng sống của mình.”

Vỹ Dạ bối rối. “Nhưng... bà không sợ sao? Nếu bị hắn phát hiện, bà sẽ mất tất cả.”

“Ta đã mất tất cả từ lâu rồi,” Nhã Phương nói, ánh mắt đầy cay đắng. “Những gì còn lại chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch. Nhưng các cô thì khác. Các cô còn có nhau. Đừng để hắn phá hủy tình yêu của các cô.”

Lan Ngọc cảm thấy một dòng cảm xúc mãnh liệt tràn qua người. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng Nhã Phương – người phụ nữ quyền lực mà cô từng e dè – lại là người duy nhất đứng về phía họ.

“Bà không chỉ là một người vợ cả,” Lan Ngọc thốt lên, giọng trầm nhưng đầy cảm phục. “Bà là một chiến binh.”

Nhã Phương nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự kiêu hãnh. “Nếu các cô muốn nghĩ thế, ta sẽ không ngăn cản. Nhưng giờ thì đi đi. Các cô còn rất ít thời gian.”

Ánh sáng từ ngọn đèn dầu trong tay Nhã Phương dần khuất sau những tán cây. Lan Ngọc nắm chặt tay Vỹ Dạ, cả hai cùng quay người, bước về phía con đường dẫn đến Điện Tử Linh.

Phía xa, tiếng gió rít qua những nhành cây như tiếng thì thầm của quá khứ. Nhưng lần này, họ không còn sợ hãi. Họ biết rằng, dù gì đi nữa, họ vẫn còn một người đồng minh mạnh mẽ ở phía sau.

Trong bóng tối, Nhã Phương đứng thẳng người, ánh mắt lạnh lùng hướng về phía ngôi nhà. Bà biết rằng đây có thể là lần cuối cùng bà đối mặt với Trường Giang. Nhưng bà không hề run sợ. Ngọn đèn dầu trong tay bà cháy sáng rực, như một lời tuyên chiến cuối cùng.

“Lần này, Trường Giang,” bà thì thầm, giọng trầm nhưng đầy uy nghi, “ta sẽ không để ngươi hủy hoại thêm bất kỳ ai.”

Bà chậm rãi quay người, ánh mắt ánh lên sự quyết liệt. Từ xa, ánh sáng từ những ngọn đèn trong nhà lớn vẫn le lói, như một lời thách thức im lặng. Nhưng Nhã Phương không còn là người phụ nữ yếu đuối chờ đợi trong bóng tối. Bà bước đi, từng bước chậm rãi nhưng mạnh mẽ, hướng thẳng về phía căn nhà mà bà từng gọi là tổ ấm, giờ đây chỉ còn là ngục tù đầy oán hận.

“Ngôi nhà này sẽ không còn là nơi trú ngụ của bóng tối,” bà lẩm bẩm, tay siết chặt ngọn đèn dầu. “Hắn có thể lấy tất cả từ ta, nhưng linh hồn này là thứ mà hắn không bao giờ có được.”

Phía trên trời, những đám mây đen cuồn cuộn như đang tụ lại, che khuất ánh trăng. Cơn gió lạnh quét qua, mang theo tiếng rít khe khẽ của rừng sâu, như những linh hồn bị giam cầm đang dõi theo từng bước chân của bà. Trong lòng Nhã Phương, một quyết tâm như thép đã hình thành. Lần này, bà sẽ không chỉ là người quan sát. Bà sẽ trở thành người kết thúc mọi tội ác.

“Chờ ta đi, Trường Giang,” bà thì thầm một lần nữa, giọng nói như dao cắt vào màn đêm. “Đây là lần cuối cùng ta bước chân vào ngôi nhà này.”

roài roài viết hồi loạn hết rồi aaaaa hết hiểu nổi

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro