C7.Dạ Tịch Khán Minh Nguyệt
Bóng trăng khuya khoắt cô liêu buông mình chiếu những vầng sáng hoa vũ lên bức rèm cửa sổ mỏng manh. Tiêu Chiến mi mắt nặng trịch mơ hồ hé mở thêm lần nữa kể từ sau buổi trưa, thời điểm mà anh đã loáng thoáng nhìn ra chút ít thanh quang nhuốm đầy sự sinh tồn của ban ngày.
Ngoài vườn gió lạnh miên man từng đợt, cứ vô tâm vô phế luân phiên lùa vào trong căn phòng trống trải im lìm như nấm mồ tan hoang. Tiêu Chiến cố sức quay đầu về phía ánh trăng vằn vặt vàng óng đang lẻ loi trên bầu trời đêm sâu hun hút. Tự nghĩ rằng bản thân vẫn còn có thể từ cõi địa tầng u u mà trở về, nên lẽ nào lão thiên gia chính là muốn đem anh ra cược thêm một lần với số mệnh??
Từng nhịp thở yếu ớt đứt quảng, suy yếu bên trong thân thể đau đớn quằn quại đến thắt rột bào gan, Tiêu Chiến thôi không nhìn ra ngoài nữa, lần tiếp theo đảo mắt đã nhìn thấy Tiểu Ngãi nằm gục ngủ say sưa ở trên bàn trà, bên cạnh còn chong sáp nến đỏ tự bao giờ đã sớm tàn lụi đi quá nửa.
Cổ họng anh đau rát tựa hồ có ai thắp lửa hung qua một trận, thật muốn gọi con bé một tiếng, thế nhưng lời còn chưa kịp thốt ra thì đã vô lực mà tan rã mất rồi.
Đợi đến lúc Tiêu Chiến từ bỏ ý định muốn đánh động cho người kia tỉnh lại, thì đột nhiên cánh cửa phòng ở trong đêm tối mờ mịt lại nhẹ nhàng hé mở, từng chút chậm rãi rồi bài khai ra một khoảng, đủ để anh có thể nhận ra người đang bước vào kia là ai.
Khung cảnh vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm như vậy, rốt cuộc khiến cho anh hoài nghi rằng, bản thân phải hay không lại đang chìm vào trong hư mộng??
Tầm mắt nhu mị lần nữa dần bị màn đêm hắc ám ghê rợn nuốt chửng lấy, cứ như vậy rơi mãi rơi mãi xuống tận đáy vực sâu, không cách nào chóng chọi nổi. Thế nhưng ở bên tai lại nghe đến rõ ràng rành mạch, âm giọng trầm ấm của hắn khẽ khàng vang vọng không ngừng...
"Dậy đi"
"Tam...thiếu....thiếu...gia...?"
Tiểu Ngãi trán tựa lên mặt bàn gỗ, cả người chật vật ở trong tư thế chẳng được thoải mái mà ngủ gà ngủ gật, vừa hay lại bị ai đó gõ mấy cái thật mạnh lên đầu. Đau đớn xộc đến như tên bắn, làm nó rất nhanh dựng thẳng sóng lưng trong khi toàn bộ khuôn mặt ngây ngốc tèm lem đều là nước dãi chảy ròng.
Nó dường như còn chưa thể tỉnh thần, thế nhưng rất may cái miệng vẫn là còn hoạt động nhạy bén liền nhỏ giọng lắp bắp gọi hắn một tiếng, ý thức lúc này cũng chậm rãi ùa về khiến nó từ kinh ngạc tột độ tích tắc biến thành run sợ ở trong lòng.
"Chưa nghe rõ? Còn không mau ra ngoài!"
Vương Nhất Bác cả buổi chiều xem người ta kết toán cho đến tận nửa khuya, thân thể giờ này hoàn toàn có thể ví như đang bị trăm xe vạn mã kéo qua dằn xé, mệt mỏi rã rời không cách nào kể siết.
Hiện tại tâm trạng phiền muộn lại làm hắn càng muốn tăng thêm cáu gắt, đối với đứa nhỏ chậm chạp ở trước mặt kiên nhẫn cũng tự nhiên mất sạch hết mười phần.
"Dạ....dạ...tam thiếu...u thiếu u...gia, con...con ..lập...."
"Không muốn ăn đòn thì đi nhanh!"
Chẳng đợi nổi Tiểu Ngãi nói xong một câu, sắc mặt hắn hắc tuyến đã kéo đến dầy đặc một tầng, hắn đơn giản chỉ muốn ngay lập tức tìm chỗ ngã lưng, không nghĩ tới lại khó khăn phiền phức đến như vậy??
Có điều hình như hắn đã quên mất bản thân chính là chưa bao giờ ngủ lại nơi này, hà cớ gì lúc mệt mỏi lại cứ vô thức mà muốn đến đây??
Thật muốn hỏi hắn rằng ở tận sâu trong trái tim lạnh lẽo của hắn, lẽ nào thứ cô độc nhớp nháp ngoài kia còn có thể khiến hắn sợ hãi đến như vậy hay sao??
Đợi tới khi Tiểu Ngãi thật sự rời khỏi, cánh cửa gỗ kẽo kẹt kêu vang tựa như tiếng tơ lòng day dứt, thêm một lần nữa khép chặt. Trong hơi gió đêm sào xạc đang lùa qua khung cửa sổ dần tiến đến bên cạnh anh, Tiêu Chiến như có như không nghe thấy lời hoà tấu dịu dàng của trăng ngàn mây bạc
"Còn chưa chịu tỉnh lại sao??"
Một nửa bên hỷ sàn còn vẹn nguyên bạch khiết, lần đầu tiên vì ảo ảnh huyễn hoặc của đêm trăng tròn mà tựa hồ có người ở bên bầu bạn.
Hắn thật sự đã ngủ say rồi, kề cận ở bên anh, thế nhưng nào ai hay biết hai trái tim kia hoàn toàn không cùng chung một nhịp. Ở giữa mảng không gian mờ mịt hơi sương dày, cách trở này cũng không phải là tường thành muôn trượng, cũng chẳng phải là cửu lý thiên môn.
Đau xót thay kiếp duyên cam tận, chỉ độc gấm bào một mảnh chen ngang, đã đem tâm ta rẽ lối biệt trùng, một bên tương tư, một bên cùng khổ hận.
Tiêu Chiến vốn dĩ trước khi bước vào cửa nhà họ Vương, thì sớm đã biết kết cục cuối cùng cư nhiên sẽ là như vậy.
Thế nhưng vào một khắc hoang đường nào đó, anh lại nghĩ đến nếu như có thể ở bên sườn dốc phía ngọn đồi xa xăm trong trí nhớ kia, được một lần nhìn thấy hoa đào nở rộ dưới ánh trời chiều, liệu phải hay không trái tim đau đớn này sẽ lại có thêm được nửa phần kiên cường mà bước tiếp.
Thủy quang một tầng trong suốt như ngọc thạch, một tầng bỏng rát tựa hồ hoả hải thiêu đốt tâm can, cứ thế ẩn nhẫn trong thinh lặng của bóng đêm mà chậm chạp chảy luồn qua khoé mắt nhắm chặt của kẻ đang gánh nặng bi thương kia, cuối cùng tự mình buông thả, rơi xuống vỡ nát thành vô số hình thù kỳ dị, mang theo vô vàn tuyệt vọng rồi lại nối tiếp chờ mong.
Minh nguyệt trên cao mơ màng trôi đi mãi cho đến lúc vô tình chạm lên áng mây mờ mới dừng lại hửng hờ đậu trên mái ngói phía tây lầu, ưu tư khải một khúc sầu thiên cổ xua chuỗi réo rắc hoà vào trong gió cuộn, như khóc như than chuyện tan bồng hồng sinh một kiếp.
Canh năm vừa chớm đã gõ nhịp đều đều vang khắp ngõ, vừa vặn đem tương mộng chưa kịp chắp nối của hai người thêm một lần ly cách.
Tiêu Chiến tâm thức sớm đã thanh tỉnh bảy phần, nhưng thân thể vẫn như cũ dù chỉ là một ngón tay cũng không đủ sức động đậy.
Vương Nhất Bác ở bên cạnh trở mình một cái, đoan chắc là theo thói quen ngỡ bản thân đang đồng sàn cùng Tuyết Nhi của hắn, liền tự động vòng tay gắt gao ôm lấy Tiêu Chiến vốn không có chút khả năng chống cự vào lòng. Lại nói đến anh cho dù là có đi chăng nữa, cũng ngàn lần không bao giờ được phép làm như vậy. Bởi vì hiện tại hắn đã đương chính là trượng phu của anh rồi.
Buổi sáng thanh bình còn đang khoác trên mình bộ dạng ngáy ngủ chưa dứt mà lũ ong bướm từ đâu lại kéo về ngang dọc giăng kín trên thềm trời trong xanh sắc sớm. Hạ dì cùng Tiểu Ngãi canh năm vừa qua không bao lâu thì đã sắc xong một ấm thuốc, lúc này mới từ bên ngoài trung phòng nâng tay gõ hai tiếng đánh động.
"Vào đi"
"Tam thiếu, tối qua có phải ngủ không tốt hay không? Nhìn con có vẻ rất mệt?"
Tiểu Ngãi đi phía sau cúi đầu vâng dạ, duy chỉ có Hạ dì sau khi bước mấy bước đến ngang bàn trà liền lên tiếng đối hắn hỏi han.
Vương Nhất Bác từ lúc nghe gõ cửa đã trở mình xuống giường, bản thân đặc biệt còn có chút kinh ngạc phát hiện chính mình cư nhiên ôm kẻ khác ở trong lòng, cho nên hiện tại dù Hạ má có nói cái gì, tin chắc hắn vẫn là nghe không kịp đi.
"Tam thiếu? Có phải con không khoẻ hay không?"
"Tam thiếu..??"
"Nhất Bác....!!"
"Má Hạ! Người có chuyện gì?"
Hắn từ trong mơ hồ giật mình đem tâm trí quay về thực tại qua loa nói một câu, bất quá Hạ dì cũng không có ý định truy xét hắn nữa.
"Hôm nay nếu không ra ngoài, con chờ ta cho cậu ấy uống hết thuốc liền căn dặn nhà bếp nấu thêm ít canh hầm để con bồi bổ, gần đây vì sao lại gầy đến như vậy chứ?"
Hạ dì vừa nói vừa xót xa nhìn hắn một hồi mới quay đầu ra hiệu cho Tiểu Ngãi sau lưng đi đến phía trước đặt tráp thuốc hãy còn nóng hổi lên trên ghế cao.
"Ở đây có ta là được rồi, con mau trở lại tiểu gian sai nhà bếp nấu thêm canh nhớ chưa?"
Sau khi Tiểu Ngãi rời đi, Vương Nhất Bác cảm giác trong lòng có chút không yên, sợ Hạ má có hay không đã nhìn ra hắn chính là đã dính vào cái thứ hại thân nha phiến kia.
"Má Hạ, người...hay là người để con tự cho anh ta uống thuốc được rồi. Canh cũng không cần gấp, lát nữa con phải đến xưởng gạo, buổi tối trở về mới uống đi!"
"Con...thật sự muốn làm như vậy?"
Vương Nhất Bác quả thực có điểm chột dạ, đối diện với nét mặt nghi hoặc của má Hạ lại càng làm hắn ngay đến cả giọng nói trầm tĩnh ban đầu cũng bay sạch mấy phần.
"Được mà... được mà... !! Dù sao anh ta là do con đánh đến thừa sống thiếu chết. Hiện tại chỉ bồi một chút thuốc, cũng có thể xem như cái gì cũng không nợ y. Hạ má, người có thể ra ngoài, không cần bận tâm đâu....!"
Dì Hạ dù hơi do dự bước chân, nhưng cuối cùng vẫn bằng lòng để hắn bồi Tiêu Chiến uống thuốc còn bản thân tự động hướng về phía cửa phòng đi thẳng, cuối cùng đem khoảng riêng tư này trả lại đủ đầy cho hai người họ.
Trời bên ngoài uyển vườn hửng nắng lên cao rồi, trong lòng Hạ dì bỗng nhiên lâng lâng vui vẻ, bởi vì nghĩ rằng hắn rốt cuộc cũng học được cách quan tâm người khác.
Tần ngần nhịp chân khoan thai, bà đưa mắt nhìn hoa tử liên rũ cánh đung đưa theo gió phó mặc hương ý ngọt ngào kia trôi xuôi cuốn về phương Bắc mà trong lòng không khỏi chờ mong rằng giữa bọn họ có thể nào rồi đây cũng tựa như câu túc nhật liên tâm.
"Tiêu Chiến? Anh nhất định muốn dùng phương thức kia mà uống thuốc sao?"
Vương Nhất Bác ở trong phòng thay đổi trang phục chỉnh tề, đến lúc chuẩn bị rời đi mới nhớ tới chuyện đã hứa với Hạ má nói muốn bồi anh. Kết quả thuốc đắng còn âm ấm đưa đến miệng lại không cách nào khiến người kia nuốt vào được, cứ năm lần bảy lượt trào ra thực đủ để làm hắn bắt đầu phát hoả rồi.
Mặc dù hắn tâm tình cáu gắt vô hạn, bực bội ở trong lòng cũng dấy lên không ít, bất quá chén thuốc mùi vị khó ngửi kia lại được hắn đưa lên miệng hớp cạn một lần. Bộ dạng tiến thoái chẳng đặng mà nhìn chằm chằm vào đôi mắt khép chặt của anh, sau cùng đành dứt khoát xua đi do dự, qua một khắc liền thuận tình cúi xuống dùng môi mình dán kín lên cánh môi khô rát nứt nẻ của anh. Hắn tích tắc luồn đẩy đầu lưỡi trơn trượt nhẹ nhàng cạy mở khớp hàm còn đang cắn chặt kia, để chất lỏng chát ngấm nồng đậm từ trong khoang miệng hắn, chậm chạp truyền qua một tầng dịch vị trộn lẫn mà trôi tuột xuống cuống họng đau nhức của người đang nằm bất động.
Cũng không hiểu vì lẽ gì mà cỗ không gian bay bổng xung quanh lại như thể ngưng đọng ở giữa phút giây này khiến trái tim người đập loạn, từ khoảng lặng cận kề hắn rõ ràng nhìn thấy Tiêu Chiến cơ hồ đã mở mắt nhìn hắn.
Bờ môi ấm nóng vẫn còn chưa dứt hẳn dây dưa cùng với tâm thức giờ đây cứ mãi miết lưu lạc ở tận chốn hoang bồng vô lối.
Là ai gieo khúc tơ tình?
Cho ta vương hận nguyệt tàn năm canh...???
___________________________
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro