Day 20: Thuốc
Trong pòng bệnh sặc mùi khử trùng, Yugi Amane nằm dí trên giường. Từng hơi thở khó chịu phì phò thoát ra, trán cậu nóng, mắt cậu hoa, cái mũi đỏ ửng lên như trái cà chua.
Ấy thế mà cậu vẫn không chịu uống thuốc.
Amane ghét thuốc, nó đắng khủng khiếp. Viên thì chẳng sao nhưng mỗi lần uống thứ gói pha kia là vị đắng ngập tràn trong miệng đến tận mấy ngày. Chẳng may, lần này bác sĩ bắt cậu uống gói.
Cậu hé mắt nhìn cốc nước đã đặt sẵn trên bàn rồi ngán ngẩm nhắm tịt mắt lại, uống nó cũng giống như học Kanji vậy. Khó như nhau cả.
Cũng vì lí do đó mà cơn sốt hành hạ Amane hai ngày nay rồi. Không phải vị cậu đá bóng hăng say đến độ mưa còn chả chịu về, lem nhem ướt sũng để rồi tối đột ngột lên cơn sốt thế này đâu.
Vì cậu nhọ thôi... Chắc vậy.
Cạch.
Tiếng mở cửa phát ra, một cô bé với mái tóc màu trắng bạc bước vào. Mùa hè nên tóc cô buộc lên cao, vung vẩy cái đuôi nhựa màu xanh ngọc bước đến, cầm theo một giỏ hoa quả đặt lên bàn.
Hôm nay, Yashiro lại đến thăm cậu. Cô ấy làu bàu vài thứ như trách mắng, hình như là trời tiết hay lần sau gì đó. Khổ nỗi cậu nghe tai này lọt tai kia, lờ mờ nhìn hình bóng ấy nhạt dần.
Cô chợt dừng lại, thấy có điều bất thường liền đưa tay sờ trán cậu. Yashiro hốt hoảng nhìn quanh tìm gói thuốc.
- Sao còn nóng như thế cơ chứ?! Cậu không chịu uống thuốc phải không?
Cô lấy cốc nước, lấy gói đổ vào, khuấy đều.
- Cậu không chịu thì mãi chẳng khỏi được đâu đấy.
- N-Nhưng đ-đắng...
Amane lí nhí đáp. Cậu kéo chăn trùm lên đầu, hai tay nắm chặt chả chịu buông.
Hừm! Hết cách!
Cô tu một hơi hết cốc, giật chiếc chăn khỏi người Amane rồi dí sát vào mặt cậu.
Không uống thì tớ bắt cậu uống!
Vị đắng ngập trong miệng, Amane mặt nhăn mày nhó nuốt thứ chất lỏng đấy xuống. Nhưng quan trọng hơn, việc cô hôn cậu thế này chẳng hay chút nào!
Cảm giác thời gian như ngừng lại, đầu óc cậu quay cuồng chỉ toàn vị đắng xen lẫn nụ hôn bất ngờ ập đến.
Hoàn thành nhiệm vụ, cô ngửa mặt lên, lau vội phần nước còn đọng lại trên môi.
Ngày thường là Amane hay trêu Yashiro, hay làm những hành động khiến cô đỏ ửng mặt hết cả lên. Nhưng bây giờ khi nhìn thấy một chú cún ngoan ngoãn nhút nhát thế này khiến cô không tài nào thích thú muốn trêu cậu lại.
Cơ mà thế hơi quá, đành kệ đi vậy.
Nhìn cậu ta sắp ngất tới nơi thế này thật chẳng nỡ mà.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro