Mưa
Có tiếng mưa rơi ngoài thềm,
Tôi lặng lẽ nhìn khoảng trời xám ngắt
Tôi thấy mình trên kính cửa lạnh lẽo.
Vô hồn.
Tôi nghe thấy tiếng em trong mưa,
Giọng cười khe khẽ tan trong gió thốc,
Giọng cười đáng yêu như chú chim nhỏ,
Và tôi vô thức nhếch miệng cười theo.
Tôi thấy khuôn mặt em trên kính cửa lạnh lẽo.
Khoé mắt đượm buồn, miệng cười nhợt nhạt.
Tóc tơ sáng lên trong không gian mờ tối,
Em vẫn đẹp tựa như thiên thần.
Tôi thấy em nhảy múa dưới mưa.
Em sáng lấp lánh trong không gian xám xịt,
Tóc nhạt màu rỏ nước long tong,
Và em cười, tựa như trẻ thơ.
Tôi thấy em bay lượn trong mưa.
Khoảng trời xám, và em thì trắng.
Em nhìn tôi,
Khoé mắt đượm buồn, miệng cười nhợt nhạt.
Tôi vươn tay muốn níu em ở lại,
Hụt.
Tôi muốn bay cùng em,
Tôi muốn cùng em bay qua tầng trời xám xịt,
Và cùng em nhảy múa trong nắng tươi.
Như những ngày xưa.
Và tôi cùng em bay qua mây xám.
Cùng em qua cả mây trắng, mây hồng.
Cùng em đến nơi mặt trời ấm áp.
Và tôi nói với em rằng:
"Tôi yêu em!"
Em nhìn tôi,
Khoé mắt đượm buồn, miệng cười nhợt nhạt.
Tôi chợt rơi, không thể nào ngừng lại.
Đôi cánh sáp bị mặt trời nấu chảy.
Tôi chới với cố níu lấy dáng em,
Không tới.
Em nhìn tôi,
Khoé mắt đượm buồn, miệng cười nhợt nhạt.
Tôi lặng lẽ ngồi bên cửa sổ.
Bên ngoài xám xịt, bên ngoài ướt mưa.
Trong phòng tối đen, trong phòng lạnh lẽo.
Tôi nhớ mong ánh sáng đến điên dại.
Khát cầu ấm áp như cây khô thèm nước.
Và em đã mang đi tất cả ánh mặt trời.
_____oOo_____
Thật ra đưa bài thơ này vào đây vì lúc viết, không thể ngừng nhớ dáng vẻ của Tùng. Mong manh, xinh đẹp, thuần khiết và đau buồn. Quả thật bị Lạc Trôi đầu độc quá sâu rồi lol
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro