những chiếc giày bị bỏ rơi
Đã một tuần sau đám tang của dì tôi. Ngoài lúc ăn cơm, mẹ vẫn không hề mở miệng.
Trưa ngày thứ tám, mẹ nói "Mẹ ra ngoài chút"
Chút là từ trưa đến tối mịt. Mẹ mang về một chiếc giày cao gót đen, tỉ mẩn lau chùi tới khi nó sáng bóng.
Trưa ngày thứ chín, lại "Mẹ ra ngoài chút". Lại mang về một chiếc giày cao gót đen, tỉ mẩn lau chùi tới khi nó sáng bóng.
Tôi rất muốn hỏi lý do, nhưng thấy từ lúc "sưu tập" giày cọc cạch, mẹ ăn nhiều hơn bình thường một bát cơm, nên tôi lại nuốt thắc mắc xuống.
Trưa ngày thứ mười, lại 'Mẹ ra ngoài chút'. Nhưng không mang về chiếc giày nào. Không cả ăn cơm!
Ngày thứ mười một, khi mẹ ra ngoài chút, tôi cũng ra ngoài chút.
Chúng tôi người trước kẻ sau, đi mãi đi mãi, cuối cùng dừng lại ở cuối con hẻm nơi dì bị giết.
Mẹ ngồi sụp xuống, ôm chặt chân, rì rầm những lời xin lỗi đứt quãng với đầu gối mình, như thể nó là dì vậy.
Mặt trời giữa trưa như thiêu như đốt, nhưng có lẽ lửa địa ngục còn tàn khốc hơn nhiều.
Mặt trời lặn rồi, mẹ mới chật vật bám lấy bờ tường, đứng lên, ra khỏi con hẻm, lang thang hết con phố này đến con phố khác, mắt cứ dán chặt xuống đất.
Mẹ tôi là đang tìm giày!
Tôi về nhà, lục tìm chiếc phong bì mà cảnh sát đã gửi. Bên trong là tài liệu và hình ảnh về vụ án mạng của dì. Tôi chưa bao giờ xem chúng. Mẹ và dì là chị em sinh đôi, xem ảnh thi thể dì như thể xem ảnh thi thể mẹ vậy...
Trong phong bì phần lớn là ảnh chụp hiện trường vụ án. Bên cạnh thi thể dì là một chiếc giày cao gót đen. Chiếc còn lại không bao giờ được tìm thấy.
Tấm ảnh cuối cùng là khuôn mặt hung thủ. Là người hàng xóm mà mẹ đã hết lời, hết lòng gán ghép cho dì. Là người bố của hai đứa trẻ sinh đôi vĩnh viễn chôn trong bụng dì, không bao giờ được nhìn thấy ánh mặt trời.
Những chiếc giày bị bỏ rơi rất cần một nơi an toàn để nghỉ ngơi, để lại thắp lên hy vọng rằng trên thế giới này vẫn còn hơi ấm, để vững tin rằng ngày mai, mặt trời sẽ tỏa rạng.
Sáng sớm hôm sau, trước khi mẹ thức dậy, tôi đến cửa hàng giày, hỏi mua một chiếc giày cao gót màu đen.
"Một chiếc thôi ạ?", người bán hỏi lại.
"Đúng, chỉ một chiếc thôi"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro