3. "Đừng Làm Một Tên Nhát Gái "
Cậu ta thì thầm vào tai anh vài thứ. Cố gắng làm cho người thường nhìn vào như việc cậu chỉ đang tự nhủ với bản thân.
- Shh.. đi lại bắt chuyện với nó-.. cô ta đi Norman. Đừng làm một thằng nhát gái.- Ray đảo con mắt cá chết.
Con ngươi đen hết nhìn cô ta rồi lại nhìn đi chỗ khác. Tựa như một thằng biến thái đang lẻn lút rình mò con gái nhà người ta vậy..
Nói là gái nhà người ta thì đúng đấy.. Nhưng với cái hình dạng dị như thế thì tốt hơn là không ngắm.
- Eh??? Gì vậy kì vậy..! Tại sao cậu không lại đó bắt chuyện với cô ta. Chẳng phải tối qua người cô ta nhìn mới là cậu sau Ray?- Norman nheo mài lại. Anh ta lộn một vòng trên không.
Mắt xanh dán chặt vào tên đầu đen kia. Một cảm giác bức xúc khi nhớ đến việc cô ta đã theo dõi cậu như một miếng mồi ngon qua lớp kính bên cửa sổ. Nhưng đừng vì giận quá hóa ngu nên anh ta chả muốn nhắc đến.
Cứ giữ trong lòng là được.
- Này.. Anh biết là tôi không thể đi lại nói chuyện với ma rồi mà!- Ray bước ra khỏi nhà. Một thứ cảm giác cứ kì dị một cách quá đáng khi cô ta nhìn cậu.
...
Cho dù thật sự đang có một con ma đang đi chung cùng cậu. Nhưng cảm giác kia cứ dị thế nào ấy..
- Cậu đang nói chuyện với ma đấy.-
- Chết tiệt! Ý tôi là... nếu tôi làm như vậy lỡ cô ta dỡ chứng như anh rồi bám theo tôi thì sao!? Anh đừng có chưng cái mặt ngơ ngác ra rồi giả não tàn với tôi. Anh mà ngu chắc tôi đại ngốc quá.- Cậu ta giận hờn tuông một trào lí lẻ.
Sẽ chẳng đời nào một thằng khốn giang như anh ta lại là một thằng khờ được.
Con ngươi bỗng chóc nhìn qua. Cậu bất ngờ nhìn khuôn mặt trắng bạch kia cười một cách quá khó hiểu. Nó cứ ngượng ngượng mà làm cho lòng cậu lo sợ hãi đến kì lạ.
Cứ như.. một ngày không xa.. Anh ta sẽ trưng cái mặt đó ra rồi nhìn cậu quần quại trong đau đớn. Hoặc khủng khiếp hơn cả là anh ta có thể vừa cười vừa xem chứ?
Nó không kinh dị.. Chỉ rùn rợn, khiến tin thần cậu có một chút lung lanh.
- Haha.. Tôi chưa từng bảo tôi ngốc mà! Chỉ là.. um.. nếu cô ta thấy tôi quá điển trai rồi hốt tôi đi thì cậu tính sao? - Norman vờ rơi lệ. Giọng điệu đều đều một cách sầu thảm nhưng vướng vào khuôn mặt kia lại trở thành một lời kịch khó tin nhất mà cậu từng biết.
- Khỏe chứ gì.-
Ngắn gọn đấy. Nhưng đau với anh lắm Ray biết không?
- Haha.. buồn đấy. Nếu tôi còn sống chắc sẽ trầm cảm vì câu kia mất..- Anh ta cười trừ. Nhìn kẻ kia bằng một cảm xúc cứng đờ.
- Ừ.. Chỉ cần.. được rồi. Vui lên đi.- Ray ngập ngừng. Nhìn linh hồn trôi nỗi trước mặt.
Chết tiệt! Anh ta luôn biết cách làm cậu ta phải nói những lời như vậy.
- Giờ thì ra đó khỏi tên tuổi, lí do chết và một số thông tin khác. Nếu còn chống cự thì ra sofa ngủ.- Ray nghiêng đầu. Mái tóc đen che xuống gương mặt mệt mỏi.
Tối qua.. vì ôm anh ta ngủ đã khiến cậu lạnh rung cả người trong suốt một đêm. Vì ma làm gì có nhiệt nhỉ? Nên một kẻ còn sống như cậu cũng lạnh lây.
..
- Ơ- .. Được rồi..- Anh ta ngừng cười. Chuyển hướng về phía cái bóng đen trong gốc kia.
Lòng chưa rõ lí do vì sao bản thân lại phải đi " tán gái" như thế-
Cậu ta ngồi thẳng xuống bãi cỏ xanh. Mắt đen lặng lẻ quan sát nhìn hai con ma kia nói chuyện về những thứ bọn họ sẽ nói..
...
Thề rằng nhìn chăm chăm như vậy cũng đủ làm cho mắt cậu thích nghi được với nhan sắc trời ban sau chết của cô ta.
Chỉ là thật ác ôn khi trao cho một nữ nhân ở khoảng tuổi cuộc đời đang nở rộng đó hoa một cái chết. Nếu cô ta không chết.. liệu cậu và cô ấy có quen nhau?
Umh.. Lại một ý tưởng vu vơ vụt qua đầu.
Có lẻ đến tuổi này phải tìm một bóng hình người thương cho riêng mình mới có thể ngăn cản cái hố cô đơn đấy. Nhưng có quá đê tiện khi đón về một em rồi chăm sóc em ấy trước mặt một thằng ma đực rựa vẫn còn độc thân như thế?
Thôi thì.. để anh ta tìm bồ trước. Rồi cứ như con cún cũ của cậu sẽ bắt đầu rời nhà và cùng cô dâu của nó phiêu bạc ở đâu đấy.
Rồi mãi mãi mà không quay về để cậu trông chờ mòn mỏi..?
Cậu ta bất giác nghĩ đến đây rồi cười thầm. -' Có khi nó nằm trong quán thịt chó nào đó chẳng nên?'-
Nhưng cái cách giễu cợt lên một cái chết của một sinh vật cùng với cậu đã gắn bó với nhau thật chẳng làm tâm tình tốt hơn. Chỉ có tệ hơn mà thôi..
Ray ngước mắt lên nhìn về phía anh ta. Và bộ não của cậu lại một lần nữa cho cậu âm thanh- * BỐP! *- rõ to khi thấy cánh tay của cô ta vãi thẳng vào mặt anh.
Trước sự ngỡ ngàng của cậu, cô ma ấy đã thật sự rời khỏi sân nhà cậu..
Con ngươi đen vội nhìn về phía bóng ma còn lại. Anh ta trông như cũng rất sốc.. còn sốc hơn cậu nữa cơ.
-' Chết tiệt! Thằng bạch tạng này lại nó gì làm cô ta bỏ đi như thế! ' - Ray vội chảy lại.
Đầu thì lại cứ như một thứ máy móc tìm ra lời giải thích có thể trong tình huống này. Nhưng tim thì lại chỉ cảm thấy bất thường.. nó bảo cậu đi lại kiểm tra kẻ tóc trắng kia có bị thương gì không..
===
Norman lơ lững dần về phía ma nữ kia. Mắt nhìn thẳng vào cô ta. Anh ta có thể đoán rằng cô ta khá ngạc nhiên khi có người chịu đến bắt chuyện với cô.
- C- chào..?- Giọng cô ta như một tiếng đàn bị vỡ vụn. Như rằng là một hỗn hợp của đau khổ hòa trộn với bỡi ngỡ và những thứ tạp chất khác. Nó làm cho người khác nghe vào chỉ tưởng chừng sẽ bị lôi kéo theo về một địa ngục vô chủ..
- Chào. Tôi là Norman còn cô? - Anh ta cười. Một trong những phương pháp giả giao cơ bản mang đầy sự giả dối. Đưa cánh tay ra.
- T-..ôi.. tôi là.. là.. tôi.. không nhớ..- Cô ta nheo mài. Một cảnh tưởng hi hữu khi hai con mắt đen thẳm như một cái hố đen tột cùng dè lại. Những chất lỏng màu đen vẫn cứ tuông ra.
Cô ta nhìn vào tay anh một lúc. Bắt tay.
- Ồ.. T- thế cô vừa đến đây à..?- Con ngươi xanh dò xét. Theo như cậu ta nói trong khu này đã mấy tháng rồi chưa có một đám tan nào cả..
Thẳng rằng đây chắc không phải là ma của khu này..
- Tôi.. tôi .. nhà của tôi ở xung quanh.. đây..- Cô ta ngập ngừng. Những ngón tay nhợt nhạt bấu chặt vào góc áo trắng lấm lem. Chiếc áo phông trắng bị lem một màu hồng nhạt mà anh đoán rằng đó có thể là máu khô và màu nâu nhạt là một chút bụi..
Cổ tay có lằn đỏ và xung quanh những vết nhỏ nổi lên trong như tàn tích của của những mũi kim đâm xuống. Thứ nổi bật tất khẩy là một bàn tay đỏ lớn trên cùng cô của cô ta..
Có thể là bị bóp ngạt đến chết?
- Ồ.. Kì thật..- Anh ta nói nhỏ, hạ tông giọng xuống.
- G- gì?..-
- Tôi nói rằng... tại sao tối qua cô lại ngoài cửa sổ?- Anh ta chuyển chủ đề. Tay chỉ về hướng cửa sổ bên kia.
Nếu cô ta có nhà thì tại sao không ở đó mà cần nhìn lén như thế..?
- Tôi.. tôi tò mò- ò.. -
- Tại sao? - Norman liếc mắt nhìn cô ta. Mái tóc rối kia làm anh liên tưởng đến việc người nhà của cô ấy đã mai táng một cách cẩu thải đến thế nào.
Hoặc.. cô ta bị tên sát nhân vội chôn đi..
- Anh.. anh tr- trông rất khác.. so- so với những người- .. tô-i thấy.. Ngoài đôi mắt, l- làn da cùng cách anh bay.. tô-i gần nh-hư nhầm anh ... với ng-người sống..- Ma nữ kia nhìn anh.
Đôi mắt vô hồn đen thẩm kia chẳng để lộ thứ gì. Chỉ là một câu nó ngập ngừng do thanh quản bị vỡ nát ra của cô ấy.
- Ồ.. Tôi không rõ nữa..- Norman nheo mắt lại.
Đây là sự thật.. Anh đã từng gặp nhiều linh hồn cho đến oan hồn nhưng việc bắt gặp một kẻ giống anh rất là hiếm. Hiếm đến nổi nó đã làm anh tưởng rằng bản thân là duy nhất.
Khi các hồn ma chết. Họ hiện thân về với tình trạng đã chết như thế nào ở 5 phút đầu của cơ thể. Cho dù có xấu xí thay kinh tởm đến bao nhiêu thì họ không thể chọn lựa. Họ chỉ có thể làm nhan sắc của mình thay đổi theo hướng tiêu cực nếu oan nghiệp quá nhiều..
Chứ không bao giờ đẹp hơn được nữa.
Nhưng vẻ ngoài của anh lại làm kẻ khác nghĩ đến việc anh đã có một cái chết đẹp..
- Thật nhé.. Tôi.. tôi.. a- anh thấy tôi.. thế n- nào..?- Cô ấy ngượng ngùng hỏi. Tay đan vào nhau.
- Tởm lắm.-
-* BỘP!*- Hãy tưởng tượng cho thứ âm thanh ấy khi nhìn thấy nguyên bàn tay to nằm thẳng trên má anh ta. Tuy không phát ra tiếng nhưng thứ tàn tích kia đã tạo cho kẻ khác một thứ cảm giác đau dùm.
- ...- Cô ta rời đi.
Hơn cho anh, nếu cô ta là dữ thì có lẻ đã kéo anh đi luôn chứ không có mà đi một mình.
Anh ta đơ người một lúc lâu. Chả rõ là bản thân đã làm gì sai. Cô ấy bảo nói sự thật thì anh đây đã nói còn gì?
...
Được rồi bài học rút ra là đừng bao giờ nó con gái xấu cho dù đó có là sự thật.
Anh ta đứng lặng người ngẫm nghĩ về bài học kia. Cho đến khi nghe rõ tiếng chạy đến từ phía sau lưng đang đến gần.
Đó thẳng là tiếng bước chân của cậu ta rồi.. Nhưng nên giả đò một chút cũng chả sao nhỉ?
Anh ta công môi cười như có như không. Tay ôm má và bật chế độ diễn xuất lên một lần nữa.
___________
=))) Tôi KHÔNG DROP bộ này chỉ là tôi mới quay về nick này sao khi off một thời gian :D
9/5/ 2022
END CHAPTER 3
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro