Chương 6 Sự cố ở bữa tiệc
Thiếu nữ một thân váy trắng, hoa văn đẹp mắt, xẻ ngang đùi, lộ ra đôi chân dài trắng nõn, khoác trên mình chiếc áo quý phái, tay cầm túi sách, đầu búi tóc, khuôn mặt nhỏ trang điểm theo phong cách quý bà,làm cho cô trong sự trưởng thành, quyến rũ còn có sự non nớt, mới lớn vì tối qua đã phá xử.
Hạ Nghiên cúi đầu từ từ đến gần xe hơi ở trước cửa nhà mình, ngồi vào ghế phụ một cách nhanh chóng. Nhớ lại chuyện mới nãy thì hơi bối rối.
Tên khốn này vậy mà cho lun dàn ekip đến nhà mình để trang điểm, chọn đồ.
Phải biết rằng,ekip ở đó toàn là người có tay nghề, tên tuổi, sợ là có giá cao cũng không mời được họ,mà hắn chỉ cần một cú điện thoại mà đã thế này thì hắn có sức hút cỡ nào nữa đây.
"Hạ Nghiên ơi là Hạ Nghiên chọc ai không chọc lại chọc phải tên này,xui thật chứ..."Cô thầm than, miệng nhỏ lầm bầm.
"Cô ngơ ngẩn cái gì, nhớ chuẩn bị cho tốt đừng để tôi mất mặt." Giọng hắn lạnh nhạt, biểu tình lạnh lùng sắc bén mệnh lệnh khiến cô khó từ chối.
"Vâng." Đối với biểu tình này của hắn cô cũng chẳng quan tâm mấy, thường thấy mấy cậu ấm trên ti vi, bộ dáng đều như thế, hắn nói được như vậy với cô đã khó thấy rồi .
Suốt thời gian trên đường đến bữa tiệc, chẳng ai nói với ai cái gì, hắn thì lạnh lùng, mà cô thì lại sợ mình lắm lời nên xe bây giờ rất yên lặng, thậm chí chỉ có thể nghe được tiếng hít thở của hai người bọn họ.
*******
Biệt thự Halifax
Khắc Hưng nắm bàn tay ngọc, khoát eo nhỏ của cô cùng bước vào đại sảnh.
Lúc này mọi ánh mắt đều dồn về phía hai người họ. Có ngưỡng mộ, có đố kỵ.
Mặc kệ những ánh nhìn đó Khắc Hưng ung dung đưa Hạ Nghiên đang lúng túng trước đám đông đến trước bàn ở bên góc. Lãnh đạm nói:
"Cô ở chỗ này đợi chút,tôi đi thương lượng với đối tác."
Cô không trả lời hắn chỉ gật đầu, đợi hết sự chú ý thì ngồi vào một góc khuất mà thưởng thức sơn hào hải vị trên bàn, nhâm nhi miếng rượu (hảo hảo a mlem mlem).
Đột nhiên cô cảm thấy như có ánh mắt sắt bén nhìn mình, quay đầu về bên đó, thì cô từ ngạc nhiên rồi đến lạnh nhạt như chẳng hề để ý.
"Hừ nhìn gì chứ cũng chả có tranh dành với cô." Hạ Nghiên khinh miệt.
Cô gái trẻ mặc chiếc váy đen trông rất lộng lẫy bước đến, tay khoát bên cạnh người đàn ông mặc vet đen nhìn có vẻ rất hợp đôi.
"Đã lâu không gặp chào bà chị nhé."
Giọng nói mười phần khiêu khích còn cố ý dựa cọ ngực vào cánh tay người đàn ông đứng cạnh trông thật tởm.
Tên đó chính là Thừa Khôn,cô gái bên cạnh chả còn ai khác là Tuyết Phong.
Nhìn đôi cẩu nam nữ trước mặt, Hạ Nghiên liền hận không thể giết tên tra nam này, hại cô bỏ ra bao năm thanh xuân để hắn dâm loạn với người phụ nữ khác.
"Uống ly rượu nhé."Tuyết Phong cầm ly rượu đưa cho Hạ Nghiên
"Cảm ơn." Hạ Nghiên cũng không cần khách sáo gì với cái loại người như cô ta, một ngụm uống hết.
Thấy cô uống hết thì ả nở nụ cười chế giễu: "Em muốn cho chị coi cái này đặc biệt lắm!" Tay cầm tay trông có vẻ như chị em thân thiết mà dẫn tới tầng trên, cô định kháng cự nhưng hôm qua mới vừa vận động mạnh xong tay chân rất nhức a. Dù sao cũng chỉ là đi một chút cũng chả mất miếng thịt nào.
"Rắc" Cửa phòng sân thượng mở ra, bên cạnh ban công có một cái ống nhòm để quán sát sao. Nhưng cách bài trí óng nhòm lại rất kì quái dường như chỉ cần sơ sẩy một chút thì có thể rơi xuống.
"Anh ra ngoài trước đi em với chị ấy muốn có không gian riêng." Ả đẩy đẩy cánh tay Thừa Khôn, nũng nịu mà đuổi hắn ra ngoài.
"Đươc,anh sẽ chờ." Đối với Hạ Nghiên mặc dù anh còn tình cảm nhưng mà anh cũng không thể làm sao quên được mối thù đấy nên chỉ có thể mặc kệ vâỵ, với lại người mỏng manh như Tuyết Phong thì cũng không thể làm cô ấy bị thương.
Ả để cô đứng sát gần sân thượng, mặc sự chống cự hay dãy dụa của Hạ Nghiên mà bắt cô cố định chỗ ống nhòm. Vuốt ve khuôn mặt nhỏ của cô:
"Tại sao chứ, rõ ràng cô và anh ấy đã chia tay mà lúc nào trong tâm trí cũng chỉ nhớ mình cô, lúc hai chúng tôi vui đùa thì đều nghĩ đến cô, thậm chí lúc làm tình cũng gọi tên cô. Cho đến khi cô xuất hiện anh ấy liền nhìn không chớp mắt, tôi liền biết chỉ có khi cô chết anh ấy mới có thể buông bỏ được. Đừng trách tôi là do cô tự chuốt lấy. Tạm biệt, vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa."
Nói rồi Tuyết Phong dùng hết sức lực mình có đẩy Hạ Nghiên rơi xuống lầu.
"A...a...a...cô"
Cô định vùng vẫy thì cảm thấy bản thân mình chẳng còn sức lực nào, lẽ nào là ly rượu có vấn đề...
******
"Ting...ting."
"Chào mừng kí chủ đã đến với hệ thống sắc nữ."
*******
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro