Chương 10. Thử nghiệm của luật sư Chu

"Có chuyện gì sao?" Thẩm Tuấn tùy ý hỏi giống như đang nói chuyện phiếm, nhưng hắn cũng thản nhiên cầm lấy đĩa cơm chiên mà ăn luôn.

Chu Thanh Ninh liếc nhìn hai người, ánh mắt có chút suy tư khó đoán.

Đường Úc Nhiên lặng lẽ nhấp một ngụm rượu vang đỏ, giấu không được sự tò mò, bèn hỏi: "Thẩm tổng, cha mẹ cậu có biết xu hướng giới tính của cậu không?"

"Biết, cũng biết tôi và Thanh Ninh ở bên nhau."

"Bọn họ không phản đối sao?"

"Họ chỉ cần tôi quản lý tập đoàn thật tốt, còn lại thì mặc tôi muốn làm gì cũng được."

"Ai, có tiền đúng là có thể tùy hứng mà."

"Nhưng người nhà tôi thì không ủng hộ." Chu Thanh Ninh chen vào. "Mà họ cũng chẳng thể làm gì được tôi. Tôi không muốn vì thỏa mãn kỳ vọng của người khác mà phải gượng ép chính mình. Không ai có thể ngăn cản tôi theo đuổi thứ mình yêu thích."

"Luật sư Chu, cậu thật dũng cảm."

"Không phải tôi dũng cảm, tôi chỉ đơn giản là muốn sống cho chính mình."

Trên thế giới này, có bao nhiêu người thật sự có thể sống vì chính mình?

Tâm tư Đường Úc Nhiên ảm đạm, trong lòng không khỏi hâm mộ bọn họ không cần phải đau đầu vì chuyện tính hướng. Dù hiện tại hôn nhân bình đẳng đã được công nhận, dù xã hội có vẻ cởi mở hơn, nhưng thực tế vẫn còn rất nhiều người mang định kiến và kỳ thị đối với đồng tính. Không ít bậc cha mẹ vẫn không thể chấp nhận sự thật về con cái mình, giống như cha mẹ anh vậy, những cuộc tranh cãi và xung đột vì chuyện này chưa bao giờ dừng lại.

Mẹ anh, với ánh mắt dõi theo đầy áp lực, đang từng ngày ép anh đến mức nghẹt thở.

"Giám đốc Đường có phải đang phiền não vì chuyện gia đình không?" Chu Thanh Ninh chủ động dò hỏi.

"Dù đây là chuyện cá nhân của anh, nhưng tôi nghĩ hiện tại chúng ta cũng xem như bạn bè. Nếu có điều gì khó xử, tôi rất sẵn lòng lắng nghe."

"Cảm ơn cậu." Đường Úc Nhiên chân thành nói lời cảm tạ. Nhấp một ngụm rượu, anh thả lỏng cơ thể và tinh thần. Từ trước đến nay, anh không có bạn bè đồng cảnh ngộ, lúc này lại có cảm giác như tìm được người có thể thấu hiểu. Bất giác, anh dỡ bỏ phòng bị và tâm sự.

"Gần đây mẹ tôi liên tục ép tôi kết hôn sinh con, khiến tôi cảm thấy vô cùng áp lực."

"Đến mức ảnh hưởng cả công việc." Thẩm Tuấn lên tiếng.

"Anh im miệng!" Chu Thanh Ninh mắng hắn, rồi dịu giọng quay sang Đường Úc Nhiên: "Vậy anh định xử lý chuyện này thế nào?"

"Còn có thể thế nào chứ? Cự tuyệt, đối phó qua loa, rồi trốn tránh..."

"Cho nên mới muốn nhảy lầu?"

"Thẩm Tuấn, em nhất định phải tìm cách xử lý cái miệng xui xẻo của anh!" Chu Thanh Ninh tức giận quát. Sau đó, y quay sang Đường Úc Nhiên, giọng điệu ôn hòa hơn: "Giám đốc Đường, anh đừng để ý đến anh ấy, cứ tiếp tục đi."

Đường Úc Nhiên lắc đầu, không muốn bàn tiếp về chuyện này. Dù nói ra cũng chẳng thể giải quyết được gì, huống hồ đây là chuyện riêng của anh, không muốn để cảm xúc tiêu cực ảnh hưởng đến người khác. Anh nghĩ rằng khi ở bên bạn bè, điều quan trọng nhất là tận hưởng những phút giây vui vẻ, cùng nhau ăn uống và chia sẻ niềm vui, chứ không phải là trút bầu tâm sự đầy nặng nề.

"Rượu này không tệ, uống thêm chút nữa đi." Chu Thanh Ninh chủ động rót thêm rượu cho anh, không tiếp tục truy hỏi.

Lúc này Đường Úc Nhiên thoạt nhìn cực kỳ yếu ớt, lại quật cường không muốn hướng người xin giúp đỡ, giống như một con mèo nhỏ bị thương, trốn trong bóng tối lặng lẽ liếm vết thương rướm máu của mình.

Đường Úc Nhiên lẳng lặng nhấp rượu, yên lặng nhấm nháp hương vị chua chát pha lẫn cay nồng.

"Giám đốc Đường, về sau tôi có thể gọi anh là Úc Nhiên không?" Chu Thanh Ninh dịu dàng hỏi, ý đồ kéo gần khoảng cách hơn. "Anh cũng có thể gọi tôi là Thanh Ninh."

"Được." Đường Úc Nhiên vui vẻ đáp ứng, anh cảm thấy Chu Thanh Ninh là một người dễ dàng hòa hợp.

"Còn tôi......"

"Thẩm tổng, tôi vẫn sẽ gọi cậu là Thẩm tổng, còn cậu cứ gọi tôi là giám đốc Đường được rồi." Đường Úc Nhiên thản nhiên đáp.

Thẩm tổng bị bắn trúng hồng tâm chỉ có thể trầm mặc: "......"

Chu Thanh Ninh hơi mỉm cười, liếc nhìn Thẩm Tuấn một cái, trong ánh mắt mang theo khiêu khích, sau đó lấy điện thoại ra gõ chữ.

Điện thoại của Thẩm Tuấn khẽ rung lên. Hắn cầm lên xem, trên màn hình hiển thị tin nhắn của Chu Thanh Ninh.

Luật đại tài: Đàn anh ngốc nghếch ngây thơ thật. 😌

Thẩm Tuấn liếc nhìn Chu Thanh Ninh, Chu Thanh Ninh nhướng mày đáp lại.

Tổng tài rất bận: Em đang nghĩ gì?

Luật đại tài: Vừa đáng thương lại đáng yêu, khiến người khác rất muốn làm anh ấy.

Tổng tài rất bận: Hôm nay đã làm rồi.

Luật đại tài: Chỉ một lần sao mà đủ? Chúng ta đã ước định hai lần, đêm nay có muốn thêm một lần nữa không?

Tổng tài rất bận: Hôm nay mới là lần thứ hai của anh ấy, chờ anh ấy quen rồi tính tiếp.

Luật đại tài: Trước kia anh không chu đáo như vậy, đàn anh quả nhiên không giống những người khác.

Tổng tài rất bận: Em muốn nói gì thì nói thẳng đi.

Luật đại tài: Em đang giúp anh hoàn thành tâm nguyện á.

Tổng tài rất bận: Không cần, cảm ơn.

Chu Thanh Ninh thu hồi điện thoại, nâng ly chạm nhẹ vào ly rượu của Đường Úc Nhiên, cười nói:

"Úc Nhiên, tôi kính anh."

Đường Úc Nhiên nâng chén. "Vì cái gì muốn kính tôi?"

"Không vì cái gì, chỉ là vui vẻ thôi."

"Luật sư Chu thoạt nhìn cũng không có gì phiền não, thật hâm mộ."

"Thật ra hiện tại tôi có một phiền não nhỏ."

"Phiền não gì?"

"Nếu bạn trai gặp lại bạch nguyệt nguyệt anh ấy từng yêu thầm, tôi nên làm sao mới ổn?"

"Cậu và Thẩm tổng tình cảm tốt như vậy, bạch nguyệt quang tính là gì chứ, cứ mặc kệ cậu ta đi, sẽ không ảnh hưởng gì đến hai người đâu." Đường Úc Nhiên tâm tư đơn thuần, hoàn toàn không nghĩ đến bạch nguyệt quang trong lời nói của Chu Thanh Ninh là ai.

"Hy vọng đúng như lời anh nói." Chu Thanh Ninh vui vẻ nâng ly uống cạn, sau đó quay sang nhìn Thẩm Tuấn, ý tứ sâu xa nói: "Tôi phát hiện, tôi cũng rất thích bạch nguyệt quang của Thẩm tổng, anh nói xem, tôi nên làm sao bây giờ?"

Thẩm Tuấn sắc mặt không đổi, nhàn nhạt đáp: "Hôm nay em uống nhiều rồi, chúng ta về nhà thôi."

"Mới hai ly mà thôi." Chu Thanh Ninh cầm lấy bình rượu, tự rót đầy ly của mình, phần còn lại rót hết cho Đường Úc Nhiên. "Úc Nhiên, tôi thật sự rất vui vẻ khi quen biết anh, nếu không, tôi đã không phát hiện ra một bí mật nhỏ."

"Bí mật gì?"

"Nếu là bí mật, đương nhiên không thể công khai nói ra."

"Vậy cậu có thể lặng lẽ nói cho tôi nghe." Đường Úc Nhiên đã hơi say, cúi người về phía trước, làm bộ muốn lắng nghe bí mật.

"Hửm, vậy tôi chỉ nói riêng với anh thôi nha." Chu Thanh Ninh cũng nghiêng người lại gần, cười đến giống như một con hồ ly giảo hoạt.

Thẩm Tuấn ngồi giữa hai người, bọn họ gần như sắp tựa vào người hắn. Hắn nhẹ nhàng đẩy bọn họ ra, sau đó đứng dậy, nửa cưỡng ép kéo Chu Thanh Ninh lên.

"Giám đốc Đường, tôi đưa em ấy về trước. Có cần tôi gọi xe giúp anh không?"

"Không cần, tôi có thể tự bắt taxi, tạm biệt." Đường Úc Nhiên hướng bọn họ vẫy tay.

Chu Thanh Ninh vươn tay vòng lấy bả vai Thẩm Tuấn, quay đầu đối Đường Úc Nhiên lớn tiếng nói: "Lần sau tôi nhất định chịch anh hai lần!"

Thẩm Tuấn, đầu bếp, khách hàng khác: "......"

Đường Úc Nhiên che mặt tông cửa xông ra.

Thẩm Tuấn vì muốn lái xe nên không uống rượu, nửa chai rượu vang đỏ đều do Chu Thanh Ninh cùng Đường Úc Nhiên giải quyết.

Tửu lượng của Chu Thanh Ninh không tệ, với tư cách là một luật sư thường xuyên phải xã giao, nửa chai rượu vang đỏ căn bản không thể khiến Chu Thanh Ninh say ngã.

Về đến nhà, Thẩm Tuấn mới lên tiếng hỏi: "Thanh Ninh, em đang thử anh sao?"

Chu Thanh Ninh lười biếng nằm dài trên sofa, thành thật trả lời: "Đúng vậy, Đường Úc Nhiên khiến em thấy vị trí của mình bị đe dọa."

"Vậy thì đừng để anh ấy trở thành bạn giường của chúng ta."

"Nếu không để anh ta thành bạn giường, làm sao thử được xem anh có dao động hay không? Hoặc là... anh đã dao động rồi?"

Ánh mắt Thẩm Tuấn trầm xuống. "Anh tưởng giữa chúng ta sẽ không có những hoài nghi như thế này."

"Anh lại đây." Chu Thanh Ninh ngoắc ngoắc ngón tay.

Thẩm Tuấn bước qua, Chu Thanh Ninh duỗi tay ôm lấy eo hắn, mặt chộn ở bụng, trầm giọng nói: "Nếu anh muốn làm em... Em có thể thử xem..."

"Đừng quậy."

"Anh không muốn làm em?"

"Em cũng không muốn để anh làm em."

"Vậy em muốn làm anh thì sao?"

"Nghĩ cũng đừng nghĩ." Thẩm Tuấn nói chắc như đinh đóng cột.

Chu Thanh Ninh đẩy hắn ra, giận dữ hỏi: "Thẩm Tuấn, anh có yêu em không?"

Thẩm Tuấn bất đắc dĩ trả lời: "Nếu anh không yêu em, anh sẽ không ở bên em lâu như vậy."

Chu Thanh Ninh không chịu bỏ qua, hỏi lại: "Nhưng nếu anh yêu người khác thì sao?"

"Em nghĩ nhiều rồi."

"Anh định bắt cá hai tay!"

"Anh chỉ có một người là em, hôm nay em thật sự uống quá nhiều, bắt đầu trở nên nhõng nhẽo rồi."

"Anh mới nhõng nhẽo!" Chu Thanh Ninh cầm gối ôm ném thẳng vào người hắn. "Cả nhà anh đều nhõng nhẽo!"

Thẩm Tuấn bắt lấy chiếc gối, bình tĩnh đặt lại lên sofa, thản nhiên nói: "Mỗi người đều có quá khứ. Quá khứ đã qua rồi, sẽ không quay lại nữa."

"Nhỡ đâu nó quay lại thì sao?"

"Hôm nay em vừa nhõng nhẽo vừa càn quấy, không muốn đôi co với em nữa. Anh đi tắm rồi ngủ đây."

Thẩm Tuấn lười để ý đến y vô ý gây rối, xoay người bước đi. Đột nhiên, Chu Thanh Ninh nhảy lên lưng hắn, từ phía sau quấn lấy, suýt nữa làm hắn trật lưng.

"Chu Thanh Ninh! Em định đè chết anh à?! Em nặng bảy mươi ký đấy!"

"Này, Thẩm Tuấn, em nói thật đấy. Nếu anh thực sự yêu Đường Úc Nhiên, vậy thì... em nguyện ý cùng anh yêu anh ta."

Thẩm Tuấn sững sờ một chút, cảm thấy có chút đau đầu, nói: "Tôi thật sự không hiểu nổi em rốt cuộc đang nghĩ gì nữa. Sáng nắng chiều mưa, lặp đi lặp lại. Tôi thấy chắc do em kiện tụng quá nhiều, đầu óc bị ảnh hưởng rồi."

"Không phải đâu, là vì em quá yêu anh." Chu Thanh Ninh siết chặt vòng tay ôm cổ hắn. "Yêu ai yêu cả đường đi lối về, anh hiểu không?"

"Em không phải từng nói muốn kéo anh xuống địa ngục cùng em sao? Giờ em quyết định rồi, ba người chúng ta sẽ tay trong tay cùng nhau xuống địa ngục luôn!"

"Anh sắp xuống địa ngục ngay đây." Thẩm Tuấn nhẹ nhàng gỡ tay y ra. "Đi xuống, anh sắp bị em bóp chết rồi."

Chu Thanh Ninh không chịu buông, bướng bỉnh ôm chặt lấy hắn, như thể sợ rằng một khi thả tay, mọi thứ sẽ biến mất. Y có thể nhận ra rằng Đường Úc Nhiên đối với Thẩm Tuấn không giống với bất kỳ ai trước đây. Anh là một sự tồn tại đặc biệt.

Nếu người mà Thẩm Tuấn yêu là ai khác, Chu Thanh Ninh nghĩ, y nhất định sẽ tìm cách âm thầm trừ khử người đó. Nhưng nếu là Đường Úc Nhiên... vậy thì...

Ở trên giường cùng Thẩm Tuấn chịch chết anh là được rồi!

Ở một góc khác trong thành phố, Đường Úc Nhiên lặng lẽ trở về căn hộ của mình. Đây là một căn chung cư nhỏ hai phòng ngủ, mỗi tháng còn phải trả góp khoản vay kéo dài mười năm. Một mình sống ở đây, vừa đủ thoải mái.

Hồi tưởng lại ngày hôm nay, đúng là một chuỗi sự kiện đầy bất ngờ, hết khúc khuỷu lại trắc trở ly kỳ. Cuối cùng, anh lại trở thành bạn giường cùng cấp trên và bạn trai của hắn.

Đường Úc Nhiên nằm trên giường chuẩn bị ngủ, trong cơ thể còn tàn dư xúc cảm thoải mái khi cao trào, cảm xúc ổn định, tinh thần thả lỏng, dường như không còn niệm một vạn câu nói muốn chết.

Chu Thanh Ninh đã nói, phải vì chính mình mà sống.

"Phải vì chính mình mà sống..."

Lẩm bẩm một câu, rồi chìm vào giấc ngủ yên tĩnh.
-

Lời tác giả: Thế giới quan của luật sư không giống người bình thường, muốn sướng cùng nhau sướng, muốn chết thì cùng nhau chết!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro