Phiên ngoại 2.2: Sữa sung túc hảo sinh dưỡng (2)

Edit by Náppu

#

Ngực Cố Quân Nam như là muốn bị kéo rớt, cả người đau đến đột nhiên giật bắn một cái, cái gáy lập tức đập vào đầu giường.

“Ân... Ha... Ngô! Ô...” Hắn lại mở mắt ra, đáy mắt một mảnh ánh nước, ngực kịch liệt phập phồng, cổ bắt đầu chảy ra mồ hôi lạnh...

Như thế nào mới có thể giảm bớt? Như thế nào mới có thể thoát khỏi loại cảm thụ tra tấn người này, Cố Quân Nam không biết, hắn chỉ là liên tiếp tự ngược đè ép nhũ thịt chính mình...

Đại khái là động tác quá lớn, bụng bỗng nhiên bị đá một cái, làm cho Cố Quân Nam tức khắc dừng lại, từng ngụm từng ngụm thở dốc, muốn giảm bớt trướng đau...

Cho nên, lúc Trình Quyền ăn xong chút đồ ăn đơn giản, trở lại phòng ngủ, mới vừa mở cửa, liền nhìn thấy cảnh tượng hương diễm dụ hoặc như thế này:

Một nam nhân mặc áo màu lam nhạt không chỉnh tề, ngực no đủ lộ ra vết ngón tay xanh tím, bụng bên dưới lớn như thai phụ bảy tám tháng, chăn hỗn độn rơi trên mặt đất, hai chân mở ra thành hình chữ ‘M’, trên đùi mơ hồ lộ ra vô số dấu hôn...

“Nam thúc?” Trình Quyền nhìn Cố Quân Nam một bộ dáng như là mới vừa bị người yêu thương qua, không dấu vết nhíu nhíu mày, bước chân dài đi tới, một bên hỏi, “Sao lại thế này?”

Mấy người kia còn ở dưới lầu không có lên, Cố Quân Nam như thế nào sẽ trở thành cái dạng này?

Trong miệng Cố Quân Nam vẫn luôn phát ra rên rỉ thống khổ, sợi tóc bị mồ hôi làm dính trên mặt, hơi có chút hương vị mị hoặc, nhưng Cố Quân Nam vừa phát hiện là Trình Quyền tới, lập tức giãy giụa muốn ngồi dậy, đem thân thể che lại, nhưng mang thai thân thể cồng kềnh bất kham, hắn bằng sức lực của chính mình căn bản xoay người cũng là vấn đề, cuối cùng đành phải vội vàng đem áo ngủ kéo lại...

Trình Quyền không cho hắn cơ hội, y ôn nhu nhất trong mấy người kia, nhưng cũng là nói một không nói hai...

Trình Quyền trực tiếp bắt lấy tay Cố Quân Nam, hai mắt nhìn chằm chằm vào hắn, rồi sau đó tầm mắt di động đến nhũ thịt bị niết thảm hề hề kia, nói: “Nam thúc, nói chuyện, rốt cuộc làm sao vậy? Không được cắn môi.”

“Ân...” Cố Quân Nam thở thôi cũng run rẩy, đầu nhũ bại lộ trong không khí dường như càng thêm đỏ bừng đáng chú ý vô cùng.

“Là... Nơi này khó chịu?” Đầu ngón tay Trình Quyền nhẹ nhàng chọc một chút đầu vú cứng rắn đến không chịu được của Cố Quân Nam, đầu vú kia liền lập tức lún vào, toàn bộ ngực đều bị mồ hôi lạnh nhuộm thành một mảnh ánh nước.

“A! Không cần...”

“Thật là khó chịu... Đau quá...” Cố Quân Nam cơ hồ muốn khóc ra, khàn khàn giọng nói, trên mặt không có một tia huyết sắc, “A Quyền...”

Trình Quyền chưa từng gặp qua hắn yếu ớt như vậy, tức khắc ngực nhộn nhạo, ngữ khí mềm mại, nói: “Ngươi có ý định chọc ta sinh khí phải không? Mỗi lần cái gì cũng không nói, cho rằng tự chịu đựng liền qua?”

“Lần sau còn như vậy sẽ đem vú của ngươi cắn rớt!” Trình Quyền một bên nói, một bên cúi đầu quan sát ngực Cố Quân Nam.

Còn chưa kề sát vào, đã ngửi được một cỗ mùi sữa nhàn nhạt quanh quẩn.

Ánh mắt Trình Quyền tối sầm lại, liếc mắt nhìn Cố Quân Nam một cái, sau đó nói: “Tiết... Sữa?”

Cố Quân Nam nức nở một tiếng, hai tay chống đỡ đôi mắt, cả người run rẩy, hai bầu vú tràn ngập sữa bạo trướng như là rèn luyện cơ ngực dị thường phát đạt, bị Trình Quyền nhìn càng thêm thâm thúy, hắn tức khắc cảm thấy thẹn thùng muốn đem nhũ thịt trướng đến quỷ dị của mình kéo xuống!

“A... Ngoan a...” Trình Quyền sủng nịch nhìn Cố Quân Nam, một tay đem cánh tay hắn kéo xuống, nhìn đôi mắt ngăm đen ướt át, nói, “Nam thúc, trướng sữa đau chịu không nổi, là phải hút ra, bằng không về sau có gì ngươi tự chịu...”

Mặt Cố Quân Nam đều vặn vẹo, hắn muốn chạm vào ngực chính mình, nhưng chạm một cái đã đau như sắp chết, hít thở không thông, mà không chạm vào lại căng tới muốn nứt!

Hắn chỉ có thể nghe theo Trình Quyền nói, chỉ cần có thể tốt hơn...

Như thế nào cũng được...

“A Quyền... Giúp ta...” Cố Quân Nam bởi vì thống khổ, nhéo lên tay trắng nõn của Trình Quyền, nặn ra một đạo vết đỏ, “Ta đau quá...”

Nhìn bộ dáng gần như điên cuồng của hắn, Trình Quyền cũng không có tâm tư khác, nhìn nhũ thịt kia no đủ xinh đẹp, Trình Quyền nuốt nuốt nước miếng, hé mở đôi môi, khống chế nắm lại tay Cố Quân Nam để hắn không làm bị thương chính hắn, một bên cúi đầu thấm ướt đầu nhũ đỏ bừng sưng lớn.

“Đau... Ngô!! A... Không cần...” Cố Quân Nam đột nhiên giãy giụa, ngực bất ngờ bị đè ép làm gân xanh ở huyệt thái dương đều nổi lên, cả người nhanh chóng tích cóp nhiệt, chỗ ngực bị Trình Quyền mút vào kia bắt đầu tê dại, sau đó so với giật điện càng thêm kích thích đau đớn tới toàn thân.

Trình Quyền nghe không nổi Cố Quân Nam kêu thê thảm như vậy, nâng mi, nắm chặt tay hắn, trong miệng càng thêm dùng sức mút vào, một cái tay khác nâng nhũ thịt từ dưới lên trên đè ép, làm cho bụng lớn đều hơi hơi chấn động...

“A! Không cần nâng... Không cần... A ô... A Quyền...” Cố Quân Nam không biết chính mình đang nói cái gì, hắn chỉ là cảm thấy nếu còn như vậy hắn sẽ chết...

Trình Quyền cũng rất khó chịu, càng mút vào càng có một cỗ mùi sữa nhàn nhạt chảy ra, hương vị kia quả thực quá tuyệt!

Y căn bản tưởng tượng không đến nếu chân chính uống được sẽ có bao nhiêu mỹ diệu!

Y thấy phi thường may mắn chính mình lại nổi hứng đi lên lầu, sau đó có quyền lợi uống lần sữa đầu tiên của Cố Quân Nam.

Ba người bởi vì các loại vấn đẻ, không thể bồi Cố Quân Nam ngủ, Biện Thần đi cục cảnh sát, Cố Trạch trở về tổng bộ, Lăng Phi ở dưới lầu xem văn kiện, gọi điện thoại cho thủ hạ bàn công việc, cho nên đáy lòng Trình Quyền vẫn là thỏa mãn.

Đáng tiếc y mới vừa nghĩ như vậy xong, bởi vì luôn hút không ra sữa, con ngươi Trình Quyền cũng trở nên nguy hiểm, Cố Quân Nam đã nức nở nói không ra lời, tùy ý nước mắt sinh lý làm ướt nhẹp một mảng gối đầu, lúc này, phía sau liền truyền đến thanh âm đạm mạc của Lăng Phi: “Ngươi không thấy Nam thúc đang khóc sao?”

Trình Quyền khựng lại, không muốn nói chuyện, nhưng nghĩ nghĩ, cảm thấy chính mình một ngươi thật đúng là không thể giải quyết tốt, liền lau nước bọt trong suốt ở khóe miệng, nói: “Nam thúc tiết sữa, không tới hỗ trợ?”

Sau đó cảnh tượng liền biến thành hai thanh niên tuấn mỹ đè nặng một nam nhân, chôn đầu trước trước ngực hắn, một tay khống chế tay hắn, một tay trấn an phần bên trong đùi...

Lăng Phi rõ ràng so với Trình Quyền càng tàn nhẫn hơn một chút, y hung hăng gặm nhũ thịt vài cái, đền bù chính mình mấy tháng nay không được yêu thương, sau đó đem đầu nhũ đậm màu toàn bộ hút vào trong miệng, vừa hút vừa cắn chà đạp đầu vú nặng nề bất kham kia, rất nhiều lần cũng nếm được một chút vị ngọt, nhưng chung quy vẫn là hút không ra...

“Đủ rồi! Không cần... A! Không cần cắn... Buông tha ta... Ngô...” Cố Quân Nam nói đến không còn tôn nghiêm cũng không thể làm hai người kia dừng lại, giống như là dã thú, Trình Quyền cùng Lăng Phi đều biết muốn hết trướng đau, khẳng định là phải hút ra được, huống chi sữa này về sau đều là của bọn họ! Sao có thể bỏ qua?!

Da thỉ Cố Quân Nam được dưỡng trắng hơn rất nhiều, bị hai người lưu lại không ít vết niết, nhũ thịt vốn trướng lớn lại bị hai người kia hút ưỡn cao mấy centimet, trên ngực là vô số mồ hôi cùng nước bọt trộn lẫn, dọc theo bầu ngực lăn xuống.

Rốt cuộc ở lúc Cố Quân Nam lại một lần nữa kêu thảm thiết, Lăng Phi cùng Trình Quyền liền cảm thấy một dòng nước nho nhỏ xiết đánh vào yết hầu!!

“A a!! Ngô...” Hai chân đang giãy giụa của Cố Quân Nam cũng bắt đầu an phận lại, hai má ửng đỏ, thanh âm cũng dần dần thay đổi...

Lúc trướng đau tiêu tán, sữa trong thân thể lưu động giống như là điểm mẫn cảm mới, làm Cố Quân Nam hận không thể tự mình đi vuốt ve...

Hai người vùi đầu trước ngực hắn hút sữa rất chậm, sữa mang theo chút vị tanh làm vị giác của hai ngươi chịu kích thích! Phương thúc hai tay vuốt ve cũng dần trở nên sắc tình...

Phát giác hai người hút rất chậm, trướng đau còn chưa có hoàn toàn giảm bớt, Cố Quân Nam nóng nảy, vươn hai tay ôm lấy đầu hai người, ngón tay luồn vào tóc, như là làm nũng nói: “Ân... Ta còn muốn... Đừng có ngừng, thật thoải mái...”

Lăng Phi hận không thể cứ như vậy làm cái lão yêu tinh này! Nhưng y sợ chính mình hiện tại khống chế không được cảm xúc, sợ cắm hắn đến sinh non liền không tốt...

Vì thế Trình Quyền cùng Lăng Phi đều ra sức liếm láp đầu vú, có khi nhìn nhũ đế bởi vì sữa quá nhiều mà tự động tràn ra cảnh tượng hương diễm, có khi nhìn hắn biểu tình nhắm mắt mê loạn, còn dụ hoặc nói cái gì: “Ta muốn bị hút...”

“Ta về sau chỉ cho các ngươi ăn, không cho bảo bảo ăn...”

“Sữa của ta là của các ngươi... Ngô... Ta là của các ngươi...”

Đương nhiên, kế hoạch muốn độc chiếm sữa của bọn họ không được thực thi, mấy tháng sau Cố Quân Nam sinh ra bốn bảo bảo giống như mèo nhỏ, ở trong buồng đào tạo lớn lên, mỗi bảo bảo đều chỉ ăn sữa mẹ...

Mấy bảo bảo mỗi ngày đều ngậm đầu vú hắn không bỏ, mấy người kia sắc mặt không quá đẹp, hắn mặc dù cho ăn thực xấu hổ nhưng là rất cam tâm tình nguyện.

Mấy người kia chưa bao giờ là người sẽ dừng tay, bọn họ mỗi ngày tẩm bổ cho Cố Quân Nam, đến khi mấy nhãi ranh cai sữa thật lâu, hắn vẫn còn sữa phi thường sung túc...

Mỗi ngày mỗi ngày, mấy người kia ở nhà chính là đem hắn kéo đến một góc, vén lên quần áo, bắt đầu hút sữa...

Cố Quân Nam cũng hoàn toàn không chán ghét là được.

Nhìn hắn mỗi lần uy uy liền đỏ mặt, bộ dáng hạnh phúc lúc bị đè lên giường sẽ biết ~~~~~!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro